Tôi gặp lại bố vào đêm thứ hai sau khi về nhà. Ông là Thị trưởng, bận rộn đến mức tối tăm mặt mũi. Sau khi bưng chậu nước rửa chân vào, tôi vội vàng tiến lại bóp vai cho ông. Bố nhướn mày: "Sao thế? Đi nông thôn về là thay tính đổi nết rồi à? Hay là lại nhắm được món đồ gì thích lắm, muốn bố mua cho?"
Tôi lắc đầu, đáp: "Thay tính đổi nết thật rồi bố ạ. Bố ơi, đĩa rau xanh trên bàn cơm tối nay bố thấy thế nào?" Bố gật đầu khen ngợi: "Ăn rồi, ngon lắm."
"Đó là rau chính tay con lên núi hái đấy, cũng là món ăn thường thấy nhất trên bàn cơm của người dân Mạch Thành." Tôi ngồi xổm bên chân bố, mỉm cười trò chuyện cùng ông. Tôi kể cho ông nghe về việc họ dùng sức người để bón phân cho ruộng lúa, về việc phải dậy từ tờ mờ sáng canh giếng nước để tưới tiêu, về những con đường đất trước hiên nhà, những căn nhà cấp bốn cũ kỹ, và cả những bữa cơm chỉ có rau dại hái trên núi...
Đêm đó, tôi và bố đã trò chuyện đến tận khuya. Không còn là những lần vòi vĩnh mua váy đẹp hay xin tiền tiêu vặt, tôi chỉ kể cho ông nghe về tất cả những gì mình đã thấy và cảm nhận được.
Ngày hôm sau, bố tôi xuống nông thôn thị sát, còn tôi quay lại trường học. Tôi tĩnh tâm lại, dồn hết sức lực để bù đắp cho những phần công khóa đã bỏ lỡ suốt thời gian qua.
Trần Phó Đông vẫn luôn ở bên cạnh bảo vệ tôi. Anh ấy vẫn đi theo sau tôi như những ngày còn bé, nhưng cảm giác đã khác xưa. Có gì đó giống như một người anh trai đang che chở cho cô em gái nhỏ. Cho đến một ngày, sau khi dùng bữa tại nhà tôi, mẹ bảo tôi tiễn anh ra cổng.
Anh hỏi tôi: "Vẫn chưa buông tay được cậu ấy sao?" Anh nói đã nhìn thấy trong sổ ký họa của tôi toàn là hình bóng Tô Ngọc Hằng.
Tôi xua tay: "Làm gì có chuyện đó, em là chủ nợ của anh ta mà, tiền còn chưa trả em đâu."
"Chú đang ở Mạch Thành cùng ăn cùng ở, cùng nỗ lực với Tô Ngọc Hằng. Anh nghĩ sự kiên trì của em có tác dụng đấy." Dứt lời, Trần Phó Đông nhìn về phía xa xăm, khẽ thở dài: "Còn sự kiên trì của anh thì vô ích rồi, anh cũng sẽ không kiên trì nữa."
Sau đó, tôi đứng tiễn anh rời đi. Anh trai tôi bước ra lẩm bẩm rằng tôi cứ nhất quyết đ.â.m đầu vào một gã nghèo kiết xác, còn Trần Phó Đông thì đã bị cô gái khác "đặt chỗ" mất rồi.
"Vậy nên em chân thành chúc phúc cho anh ấy."
Trần Phó Đông lớn hơn tôi hai tuổi. Anh ấy còn giống anh trai tôi hơn cả Tần Hạng nữa.
Độ khoảng gần Tết, bố tôi có về nhà một chuyến. Trên bàn ăn, ông cứ nhìn tôi với vẻ mặt muốn nói lại thôi, thậm chí còn bảo anh trai sang hỏi xem tôi có tò mò chuyện gì không. Lúc đó tôi đang tập trung vẽ tranh màu, chỉ liếc nhìn anh ấy một cái rồi khuyên anh đừng làm phiền mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ừm, cánh đồng lúa vẽ đẹp đấy, những người lao động trông cũng rất sống động." Anh trai buông lại một câu rồi đóng cửa rời đi.
Hoàn thành nét vẽ cuối cùng, tôi khoanh tay đứng ngắm nhìn bức họa. Lại cảm thấy không giống anh cho lắm. Lẽ ra anh phải mang lại cảm giác tràn đầy sức mạnh hơn thế này. Một năm trôi qua, tôi vẽ Tô Ngọc Hằng ngày càng thuận tay, nhưng đồng thời cũng ngày càng thấy không giống.
Vô số đêm khuya, tôi nằm mơ thấy anh, thấy đôi lông mày anh lạnh lùng mắng mỏ, hỏi tôi có đang sống tốt hay không. Mỗi khi tỉnh dậy, ngoài những giọt nước mắt còn đọng nơi khóe mi chứng minh tôi vừa gặp anh, thì mọi khung cảnh khác trong mơ tôi đều chẳng thể nhớ nổi một chi tiết nào.
Đến kỳ kết thúc năm thứ ba, bạn cùng phòng hỏi tôi muốn đi thực tập ở đâu. Tôi giơ cao tờ thông báo trúng tuyển trong tay: "Tớ sẽ đến họa thất làm giáo viên mỹ thuật để tích lũy kinh nghiệm."
Bạn tôi bừng tỉnh đại ngộ: "Hèn chi cậu liều mạng thi chứng chỉ sư phạm như thế, làm giáo viên mỹ thuật nghe sang chảnh thật đấy."
"Không, tớ không phải làm vì sự sang chảnh."
Thực tập ở họa thất được một năm, vào ngày quay lại trường nhận bằng tốt nghiệp, anh trai và mẹ tôi ôm hoa đến chúc mừng. Vừa trò chuyện được vài câu thì ông bố bận tối ngày của tôi cũng xuất hiện. Thầy hướng dẫn vẫn còn tỏ vẻ nuối tiếc trước mặt bố, bảo rằng tôi đã từ bỏ cơ hội được tuyển thẳng lên cao học, thật quá đáng tiếc.
Mọi người có biết bố tôi trả lời thế nào không? Ông nói với giọng điệu sâu sắc: "Con bé có ước mơ của riêng mình."
Rất lâu sau này, tôi hỏi bố làm sao biết được ước mơ của tôi. Ông bảo, vì ước mơ của một cậu chàng nghèo nào đó... cũng giống hệt như tôi.
Đúng vậy, bố tôi đã hoàn toàn đứng về phía Tô Ngọc Hằng. Đêm trước khi tôi lên đường đi dạy học tình nguyện ở vùng sâu vùng xa, ông đã kể cho tôi nghe tình hình của Tô Ngọc Hằng trong hai năm qua.
"Là một đứa trẻ thực tế và có chí tiến thủ, bố tin tưởng cậu ấy. Con thì tính tình hay dỗi lại còn tùy hứng, đến đó rồi thì đừng có mà bắt nạt người ta."
Nghe xem, đúng là bố ruột tôi có khác.
Sáng sớm trước khi xuất phát, mẹ tôi vừa rơm rớm nước mắt vừa thu xếp hành lý, bố thì nhíu mày dặn dò đủ mọi điều cần lưu ý. Anh trai tôi thì bẻ khớp ngón tay, chỉ để lại một câu: "Bị bắt nạt thì cứ bảo anh."
Thôi đi nhé. Anh chắc gì đã đ.á.n.h thắng được Tô Ngọc Hằng mà đòi.