Mùa Lúa Chín Đợi Người Trở Về

Chương 4



Về đến nhà đã hơn 10 giờ đêm.

Quả nhiên, bà nội vẫn đang một mình ngồi bên bàn ăn, canh chừng mâm cơm còn nghi ngút khói. Thấy chúng tôi về, bà mới thở phào nhẹ nhõm.

"Sau này đừng có về muộn thế này, để bà phải lo. Cháu cũng biết là bà chỉ còn mỗi cháu thôi mà."

"Bà ơi, là tại cháu..." Tôi định mở miệng giải thích thì bị Tô Ngọc Hằng ấn tay ngăn lại. Anh ôm lấy vai bà, dỗ dành bà đi ngủ.

Đến khi Tô Ngọc Hằng quay lại, tôi đã xới sẵn cơm. Tôi trưng ra bộ dạng ngoan ngoãn, nhìn anh ngồi xuống rồi đon đả đưa đũa tận tay.

"Tô Ngọc Hằng, cảm ơn anh."

Mỗi khi làm sai điều gì, tôi thường có thói quen cạy móng tay. Lúc này, hai bàn tay tôi suýt chút nữa là bị cạy đến nát bấy.

"Tôi có phải là một đứa phiền phức lắm không?"

Tô Ngọc Hằng gật đầu cái rụp: "Rửa mặt phải dùng nước ấm, không đi được nhà vệ sinh kiểu cũ, không ngủ quen giường ván gỗ, ngày nào cũng phải tắm một lần, ghét gia súc, không ăn được ngũ cốc thô..."

Anh càng nói, mặt tôi càng đen lại.

"Đúng là phiền thật đấy."

Có đôi khi, cái miệng của Tô Ngọc Hằng thật sự là đáng ăn đòn mà. Tôi vớ lấy cái màn thầu trắng chặn họng anh ta lại: "Phiền thì tôi cũng không đi đâu."

Nói đoạn, tôi hùng hục tống ngũ cốc vào miệng: "Ai bảo tôi không thích cơ chứ?!"

"Bây giờ tôi trả lời câu hỏi lúc nãy của cô đây."

Giọng Tô Ngọc Hằng bình thản, khóe môi vương chút ý cười: "Vì cha mẹ đều qua đời, tôi cần ở lại chăm sóc bà và trông nom ruộng lúa nên mới bỏ học."

Cha mẹ... qua đời sao?

Điều này cũng giải thích vì sao tôi ở nhà Tô Ngọc Hằng nửa tháng trời mà chưa từng nghe anh nhắc đến bố mẹ lấy một câu. Tôi còn tưởng quan hệ giữa anh và gia đình không tốt.

"Xin lỗi anh." Đây là lần thứ hai tôi nói câu này với anh.

"Thôi đi, ba năm trôi qua rồi, tôi sớm đã miễn nhiễm với chuyện đó."

Cho đến tận lúc đi ngủ, cái vẻ bất cần, chẳng hề để tâm của Tô Ngọc Hằng vẫn cứ găm sâu vào tim tôi. Chẳng trách lúc nào tôi cũng cảm thấy ở anh có một sự điềm tĩnh như thể đã nhìn thấu hồng trần. Cả đôi mắt đen trầm mặc, lạnh lẽo kia nữa.

Mang theo một bụng tâm sự thì chẳng ai mà ngủ cho nổi. Tôi day day thái dương đang nhảy tưng tưng, tiến đến gõ cửa phòng Tô Ngọc Hằng.

Anh mặc một chiếc áo ba lỗ hơi ôm sát, tôn lên trọn vẹn đường nét cơ thể. Cái thân hình "tủ lạnh hai cánh" này đúng là muốn làm c.h.ế.t người ta mà...

"Chưa ngủ à?" Giọng nói trầm đục hơi khàn cắt ngang ánh nhìn của tôi.

"À... cái đó, tôi không ngủ được, có thể nào..."

C.h.ế.t tiệt, cái yết hầu kia không biết có vị gì nhỉ?

Dưới sự cám dỗ đầy ma mị, tôi thốt ra một câu quỷ sai thần khiến: "Có thể nào... ngủ cùng anh không?"

Cuối cùng, cũng vì câu nói này của tôi mà đôi mắt đen tĩnh lặng kia bắt đầu d.a.o động.

"Cô có giỏi thì nói lại lần nữa xem?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Có lẽ ánh mắt anh hơi dữ dằn làm tôi sợ đến mức lưỡi líu cả lại: "Hại... tôi... tôi đùa với anh thôi mà... tôi..."

Chưa kịp lùi bước, tôi đã bị Tô Ngọc Hằng một tay xách bổng vào phòng. Anh ấn tôi xuống chiếc giường gỗ, áp sát vào bên tai tôi.

"Thế nếu tôi coi là thật thì sao?"

Tôi nhắm tịt mắt, toàn thân căng cứng: "Tôi cũng..." là nghiêm túc đấy.

Lời chưa kịp dứt thì cái giường gỗ đã không chịu nổi nhiệt nữa rồi.

Nó sập luôn.

Bao nhiêu tình tứ đang dâng trào bỗng chốc tan thành mây khói ngay giây phút ấy.

Tôi sực tỉnh.

Chẳng phải tôi đến đây để quan tâm anh ta sao? Sao quan tâm một hồi lại quan tâm lên tận trên giường thế này?

Tô Ngọc Hằng rũ mắt, giấu nhẹm vẻ xao động mãnh liệt vừa rồi, thay vào đó là gương mặt lạnh lùng bất cần như cũ. Anh xách cổ áo tôi, "tống tiễn" ra khỏi cửa.

Trước khi đóng sầm cửa lại, anh còn gằn giọng: "Bất kể trước đây cô thế nào, từ nay về sau cấm có chuyện nửa đêm đi gõ cửa phòng đàn ông."

Tôi lấm lét nhìn, chạm phải ánh mắt hung dữ của anh liền gật đầu lia lịa. Nhưng vẫn không quên lẩm bẩm oán trách: "Quản còn khiếp hơn cả bố tôi."

Rầm!

Cửa đóng c.h.ặ.t.

Đúng là tâm kim dưới đáy bể. Hình như anh ta giận thật rồi.

Sáng sớm, tôi vác cái đầu bù xù như tổ quạ dậy rửa mặt. Vừa xong xuôi thì nghe thấy trong phòng Tô Ngọc Hằng phát ra tiếng b.úa gõ đôm đốp.

Bà nội đứng bên cạnh tôi tặc lưỡi thắc mắc: "Cái thằng Tiểu Hằng này thật là, ngủ một mình mà cũng làm sập được cả giường..."

Lòng đầy chột dạ, tôi vội đỡ lấy cái bánh bao táo đỏ nóng hổi từ tay bà: "Đúng đấy ạ, để cháu vào dạy dỗ anh ta một trận."

Tôi mò vào phòng Tô Ngọc Hằng.

Anh đang nửa quỳ nửa ngồi, cổ áo phanh rộng để lộ một vùng "xuân sắc" vô hạn. Cánh tay rắn chắc vung b.úa liên hồi, từng nhát, từng nhát một.

Đó đâu phải gõ vào giường, đó là gõ thẳng vào tim tôi đấy chứ!

Thế là, mồm ngậm bánh bao, tôi nhanh tay phác họa dáng vẻ ấy vào sổ ký họa. Vừa hoàn thành nét vẽ cuối cùng thì bên ngoài chợt xôn xao hẳn lên.

Mấy bà thím hàng xóm kéo đến vây lấy bà nội nói cười hỉ hả. Đang định rời mắt khỏi khung cửa sổ thì lại thấy thêm ba người phụ nữ nữa đi vào.

Bên tai vang lên giọng nói hớn hở của một bà thím: "Tháng Ba mùa xuân đẹp thế này, bà nội Tiểu Hằng ơi, hôn sự của Tiểu Hằng với con bé Văn Văn cũng nên định đoạt dần đi thôi."

Hôn sự?

Tôi bàng hoàng quay đầu lại, nhìn Tô Ngọc Hằng đang cắm cúi sửa giường. Tôi dùng ngón tay gõ gõ vào vai anh.

Anh dừng tay, nhíu mày hỏi tôi có chuyện gì.

Tôi chỉ tay ra ngoài cửa, nói với vẻ cực kỳ nghiêm túc: "Anh sắp lấy vợ rồi kìa."

Nhưng cô dâu lại chẳng phải là tôi.