Đến nước này thì tôi hiểu rồi. Hóa ra không cho tôi lại gần là vì "hoa đã có chủ" đây mà.
"Tôi là người đàng hoàng, chẳng có ý đồ xấu gì đâu. Chờ tìm được hành lý là tôi đi ngay." Nói xong một câu không kiêu ngạo cũng không hèn mọn, tôi quay lưng bỏ đi.
Gió thổi qua tai, tôi nghe thấy tiếng cười nhạo phía sau, ngay sau đó là tiếng cảnh cáo lạnh lùng của Tô Ngọc Hằng.
Cũng phải thôi, đàn ông tốt khó tìm như mò kim đáy bể. Cái loại tuyệt sắc như Tô Ngọc Hằng, làm sao đợi đến lượt tôi hái chứ.
Ngay lúc tôi đang đau buồn "lệ chảy thành dòng, sầu dâng ngập lối", thì tiếng mô tô của Tô Ngọc Hằng vang lên, rất nhanh đã dừng khựng trước mặt tôi.
"Lên xe."
Vẫn như lần đầu, anh khẽ ngước đôi mắt đen sâu thẳm, chân mày hơi nhíu lại vẻ thiếu kiên nhẫn.
"Cảm ơn, không cần đâu. Anh cứ bảo tôi hiệu sách ở đâu, tôi tự đi mua được."
Anh trầm ngâm hồi lâu rồi thản nhiên đáp: "Trên trấn, cách đây hơn chục dặm, cô định đi bộ đấy à?"
"Đúng thế." Tôi chẳng buồn nhìn anh, đáp xong liền cất bước đi thẳng. Như thể đang dỗi, tôi chuyển từ đi bộ sang chạy gằn.
"Tần Ý Miên." Tô Ngọc Hằng đi theo sau gọi tên tôi mấy lần. Cuối cùng, anh một tay xách ngang eo, nhấc bổng tôi lên đặt ngồi phía trước mình.
Đang định đẩy anh ra thì bên tai vang lên giọng nói thanh tao mà trầm thấp: "Lúc nãy không cho cô lại gần là vì trên người tôi bẩn." "Còn nữa... cô ta có ý với tôi, nhưng không phải bạn gái."
Anh ta đây là... đang giải thích với mình đấy à?
Trong nháy mắt, tôi c.ắ.n môi nén cười: "Vậy ra anh vẫn độc thân?"
Trước khi cái mũ bảo hiểm nặng trịch chụp xuống đầu, tôi nghe thấy một tiếng ừ hử trong cánh mũi: "Ừ."
Kế đó là lời nhắc nhở của Tô Ngọc Hằng: "Ngồi cho vững, tôi đưa cô đi mua sổ."
Tôi ngồi vắt vẻo trên chiếc mô tô, trước mặt là gió lộng, sau lưng là l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng nóng hổi của Tô Ngọc Hằng.
Anh bảo anh độc thân. Vậy thì thông tin tôi thu nhận được chính là: Trai đơn chiếc, có thể tán!
Tô Ngọc Hằng chở tôi phóng như bay đến hiệu sách trên thị trấn.
Ông chủ hiệu sách vừa thấy anh đến thì vô cùng kinh ngạc, bảo rằng đã ba năm rồi mới thấy anh đặt chân vào đây. Tô Ngọc Hằng chỉ cười nhạt, hỏi xem có những loại sổ ký họa nào.
Lúc tôi chọn mua b.út, Tô Ngọc Hằng cứ thế đi theo, rành rọt chỉ cho tôi loại nào tốt, loại nào không.
"Anh cũng am hiểu đấy chứ, tôi cứ tưởng anh chỉ có mỗi sức trâu thôi?" Tôi chắp tay sau lưng, tò mò bước theo sau anh.
Trả lời tôi lại là ông chủ hiệu sách: "Cậu ấy từng là Thủ khoa Thanh Hoa đấy, hồi đó chuyên đi bộ mười mấy dặm đường đến chỗ tôi mua sách với b.út..."
"Ông chủ, lấy cho tôi loại của M&G."
Lời chưa dứt đã bị giọng nói trầm thấp của Tô Ngọc Hằng cắt ngang.
Thủ khoa Thanh Hoa? Chính là cậu thiếu niên nông thôn năm ấy đã từ bỏ cơ hội vào đại học sao?
"Tô Ngọc Hằng, thật sự là anh à?! Tại sao anh lại bỏ học?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Rời khỏi hiệu sách, Tô Ngọc Hằng đưa mũ bảo hiểm cho tôi nhưng hoàn toàn né tránh câu hỏi ấy. Anh ngước nhìn trời, trả lời kiểu râu ông nọ cắm cằm bà kia: "Lên xe mau, trời sắp tối rồi, về muộn bà nội sẽ lo đấy."
"Vậy anh nói lý do cho tôi đi?"
Hai bên giằng co hồi lâu. Tô Ngọc Hằng cười khẩy, đôi mắt đen chùng xuống: "Thế thì cô đừng có đi nữa."
Nói đoạn, anh đội mũ bảo hiểm, trước khi nổ máy còn nhấn mạnh lần nữa: "Tần Ý Miên, tôi đi thật đấy."
Tôi lườm anh một cái, cái tính ngang ngạnh được gia đình nuông chiều trỗi dậy, tôi quay người bước đi theo hướng ngược lại. Anh cũng chẳng vừa, thực sự phóng xe bỏ đi luôn. Ngay trước cửa hiệu sách, chúng tôi mỗi người một ngả.
Có cái gì to tát đâu chứ? Nói cho tôi biết thì c.h.ế.t à?
Lang thang đến một con phố lạ hoắc, tôi đột ngột khựng lại khi nhìn thấy ba gã đàn ông quen thuộc phía trước. Sống lưng tôi lạnh toát trong tích tắc.
Tiếng huýt sáo và tiếng bước chân dồn dập áp sát, tôi quay đầu nhìn con hẻm cụt, cuống cuồng muốn trèo tường thoát thân. Đúng là oan gia ngõ hẹp.
"Hết đường rồi nhé, sao không chạy nữa đi?" Vẫn là ba gã lúc trước, đang vây khốn tôi như những bóng ma tội lỗi.
"Có tôi ở đây, cô ấy không cần phải chạy."
Ngay phía trước, Tô Ngọc Hằng đứng đó, ngược sáng. Đường nét gương mặt lạnh lùng hòa vào bóng tối, cái vẻ mặt không cảm xúc của anh khiến người ta nhìn thôi đã thấy phát khiếp.
"Mẹ kiếp, lại là thằng ranh con mày. Lần này tao sẽ không tha cho mày đâu."
Tôi đứng gần nên nhìn rất rõ, liền hét lên: "Cẩn thận, bọn chúng có d.a.o!"
Dù tôi đã cảnh báo, cánh tay của Tô Ngọc Hằng vẫn bị rạch một đường. Thế nhưng luồng hàn khí quanh người anh càng trở nên dữ dội, mang theo vẻ tàn nhẫn, một lần nữa khuất phục bọn chúng.
Màn đêm hoàn toàn buông xuống.
Chiếc mô tô dừng lại trên một cây cầu không tên, Tô Ngọc Hằng tựa người vào thân xe, cúi đầu nhìn tôi băng bó vết thương cho anh.
"Khóc cái gì? Nước mắt mặn đấy, cô định xát muối vào vết thương của tôi à?"
Đến nước này rồi mà anh ta vẫn còn tâm trạng nói đùa. Tôi ngước đôi mắt đẫm lệ, nghẹn ngào: "Chẳng buồn cười tí nào cả. Tô Ngọc Hằng, xin lỗi anh, tại tôi ngang bướng nên mới hại anh bị thương."
"Thật sự... xin lỗi anh..."
"Chậc." Anh nhíu mày, dùng bàn tay thô rát nâng cằm tôi lên, tỉ mỉ lau nước mắt cho tôi: "Vì chuyện này mà khóc, đúng là yếu đuối."
"Lần sau... à không, sau này anh không nói thì tôi sẽ không hỏi nữa." Tôi sụt sùi, lòng đầy hối lỗi.
Thấy vậy, anh khẽ cười: "Cũng chẳng phải chuyện gì to tát, về nhà tôi kể cô nghe."
"Vậy anh tha lỗi cho tôi nhé?"
Tô Ngọc Hằng vắt đôi chân dài qua yên xe, đưa mũ bảo hiểm cho tôi: "Tha lỗi cho cô đấy."
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, chỉ chỉ vào phía trước người anh: "Tôi muốn ngồi đằng trước, đằng sau lạnh lắm."
Gió đêm se lạnh, tôi thu mình trong l.ồ.ng n.g.ự.c của Tô Ngọc Hằng. Những giọt nước mắt còn vương nơi khóe mắt quệt cả vào áo anh.