"Lý Hoài Ngôn, ta thương chàng, muốn được ở bên chàng. Chàng phong lưu, trăng hoa thế nào cũng không sao, ta đều chịu được. Chỉ cần ngày ngày có thể nhìn thấy chàng. Nếu không thể, ta thà vào ni cô am, thà ch-ết đi còn hơn."
"Ta không thể sống thiếu chàng."
Nàng khẽ thì thầm, giọng nói yếu ớt như chiếc búa nhỏ, gõ mạnh vào lồng ngự-c Lý Hoài Ngôn.
Là hắn, không thể là ai khác sao?
Hắn nâng cánh tay lên, do dự một lúc rồi nhẹ nhàng đặt lên lưng nàng, khẽ vỗ từng nhịp trấn an.
"Chàng không phải người có thể giam mình trong khuê phòng, ta đều biết cả. Nên ta không ép buộc chàng."
Nàng chậm rãi buông hắn ra, nở một nụ cười nhợt nhạt: "Ta đi đây. Sau này sẽ không làm phiền chàng nữa."
Nàng cúi mắt, xoay người rời đi.
Lý Hoài Ngôn đứng sững tại chỗ, ngây ngốc nhìn bóng dáng nàng ngày một xa, đơn độc và đáng thương.
"Thế gian này thật sự có những kẻ ngốc như Thẩm An An và Tiêu Uyên sao?"
Hắn lẩm bẩm một câu, đưa tay gãi mũi, trong lòng lại có chút bực bội vô cớ.
Cảm thấy chính mình lần này đúng là làm chuyện khốn nạn rồi.
Một đại tiểu thư khuê các dịu dàng như thế lại bị hắn ép đến mức này, đúng là đáng bị đánh mà.
Nhưng bảo hắn hạ quyết tâm cưới nàng về nhà, lại có chút do dự.
Hắn ngã mạnh xuống ghế dài, đầy vẻ sầu não và bất lực.
__
"Cô nương."
Trong góc tối, một bóng dáng nhỏ nhanh chóng lao ra, chạy đến bên cạnh Trịnh Nguyệt Nhi.
Nàng ta nhìn về phía sau Trịnh Nguyệt Nhi, trống không, không khỏi thất vọng.
"Thất bại rồi sao?"
Trịnh Nguyệt Nhi không trả lời, chỉ lặng lẽ dùng khăn tay lau khóe mắt đỏ hoe, gương mặt vô cùng bình thản.
"Cô nương, nếu ngay cả Quốc Công gia cũng không chịu cưới người, vậy chẳng phải người thật sự sẽ bị đưa vào ni cô am sao? Phải làm sao đây?"
Nha hoàn lo đến mức sắp khóc.
Trịnh Nguyệt Nhi nhíu mày, cũng có chút bất an.
Nàng đã nói rõ ràng rằng mình không thể sống thiếu hắn, thế mà hắn lại không hề có phản ứng gì. Đúng là kẻ phong lưu thành quen, sức chịu đựng quả nhiên không tầm thường.
Nha hoàn bắt đầu thút thít: "Sớm biết vậy, chẳng thà cô nương gả cho Ngũ Hoàng Tử, cũng không đến mức bị đưa vào ni cô am."
Nàng ta đã nói mà, bước đi này của cô nương nhà mình quá mạo hiểm rồi.
"Dù có vào ni cô am, cũng còn hơn gả vào hoàng thất."
Trịnh Nguyệt Nhi ánh mắt trong veo, kiên định.
Hoàng cung là nơi thế nào?
Ngay cả Thượng thư Thân đại nhân cũng nói mất mạng là mất mạng, nàng nào có thể sống yên ổn?
Nha hoàn khóc thút thít, nước mắt rơi lã chã. Trịnh Nguyệt Nhi bất lực thở dài, lấy khăn tay lau khóe mắt nàng: "Được rồi, đừng khóc nữa."
"Cô nương, người khó khăn lắm mới tìm được cơ hội trốn ra ngoài. Lần này e rằng nhất định sẽ bị lão gia phát hiện và gả đi mất thôi."
Trịnh Nguyệt Nhi cũng đầy lo âu.
Đột nhiên, phía sau vang lên tiếng bước chân, rõ ràng đến mức nổi bật giữa đêm khuya tĩnh lặng. Nha hoàn lập tức nín khóc, ngẩng đầu nhìn, đôi mắt khẽ mở to.
Trịnh Nguyệt Nhi cảm thấy có điều chẳng lành, nước mắt bỗng nhiên trào ra: "Không sao cả, ta không hối hận. Nếu không thể nắm tay người mình thương, đời này dù phải sống nơi cửa Phật cũng chẳng hề gì. Ít nhất, ta đã dám tranh đấu vì bản thân."
Lý Hoài Ngôn nghe vậy, trong lòng càng khó chịu, áy náy sâu sắc.
"Trịnh cô nương..."
Trịnh Nguyệt Nhi khẽ cứng người, vội vàng xoay lại. Đôi mắt trong veo từ vui mừng chuyển sang mất mát, cuối cùng hóa thành tĩnh lặng, khiến lòng Lý Hoài Ngôn đau nhói.
"Trễ thế này, sao chàng lại đến đây?"
Lý Hoài Ngôn do dự giây lát rồi chậm rãi mở miệng: "Ta có chuyện muốn nói với nàng."
Trịnh Nguyệt Nhi mím môi, dặn dò nha hoàn lui ra xa.
Con hẻm nhỏ lặng thinh, chỉ còn lại hai người. Nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng Trịnh Nguyệt Nhi lên tiếng trước: "Ta có phải đã khiến chàng khó xử không?"
"Chàng đừng để tâm. Hãy coi như tối nay ta chưa từng đến đây, những lời đã nói… cũng chỉ là thuận miệng thốt ra thôi."
Nàng hơi cúi đầu, vành tai ửng đỏ, dáng vẻ dịu dàng đài các, khiến Lý Hoài Ngôn thoáng hoài nghi liệu cô nương vừa rồi nhào vào lòng mình khóc đến thê lương có phải là ảo giác không.
Cũng phải, để một tiểu thư khuê các đi đến bước này, thật sự chẳng dễ dàng gì. Chung quy là lỗi của hắn, ngay từ đầu đã chọc nàng trước.
Năm ấy, hắn không ít lần trèo tường lén gặp nàng, chẳng phải cũng là cố tình trêu ghẹo hay sao? Nếu bây giờ khiến nàng thành người bị ruồng bỏ, hắn còn đáng mặt nam nhân nữa không?
"Nàng... đừng khóc nữa, mai ta sẽ đến gặp phụ thân nàng để cầu thân."
Trịnh Nguyệt Nhi sững sờ, nước mắt vẫn chưa kịp khô.
"Chàng nói gì?"
"Ta nói, ta sẽ cưới nàng."
Lý Hoài Ngôn cau chặt mày: "Nhưng lời nàng vừa nói, có còn tính không?"
Hắn tròn mắt nhìn nàng, vẻ mặt đầy kinh ngạc, cứ như thể nếu nàng dám nói “đúng vậy” thì hắn sẽ lập tức xoay người bỏ đi không chút do dự.
Trịnh Nguyệt Nhi: “……”
Nhịn đi! Cưới xong rồi tính!
“Đương nhiên là không.”
Nàng cúi đầu, giọng có chút ảm đạm: “Ta chịu được… Chỉ cần được ở bên chàng, nhưng chàng không được… quá đáng.”
Ánh mắt Lý Hoài Ngôn xoay chuyển, được đà lấn tới: “Nàng nói quá đáng là ý gì?”
Trịnh Nguyệt Nhi theo bản năng muốn nói đến chuyện nuôi mỹ nữ trong nhà, đắm chìm chốn hoa nguyệt, nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống.
“Ta có thể không quản chuyện chàng ở bên ngoài thế nào, nhưng chàng không được đưa người khác đến trước mặt ta. Ta sẽ đau lòng.”
Lý Hoài Ngôn trầm ngâm một lúc.
Nếu vậy, mối hôn sự này cũng có thể thành. Có phu nhân chính thất, lại vẫn được tiêu d-ao tự tại, chẳng phải là chuyện tốt đẹp nhất đời sao?
“Vậy… được! Nàng cứ ở nhà chờ đi, mai ta đến cầu thân.”
“Nhưng nàng đừng quên điều đã hứa, không được nuốt lời.”
Hắn không chịu nổi bị gò bó, vì một bông hoa mà bỏ cả vườn hoa, đó không phải phong cách của hắn.
Trịnh Nguyệt Nhi nghiến răng, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười dịu dàng, vừa vui mừng vừa thẹn thùng: “Được, ta chờ chàng.”
“Ừ.”
Lý Hoài Ngôn rất có trách nhiệm, đưa hai chủ tớ về đến cổng Trịnh phủ, còn giúp họ trèo tường vào rồi mới ung dung rời đi.
“Cô nương.”
Nha hoàn mặt nhăn mày nhó: “Sao nô tỳ cảm thấy phủ Quốc Công còn không đáng tin bằng am ni cô vậy?”
“Vậy ngươi chọn vào am ni cô làm ni cô, hay vào phủ Quốc Công làm đại nha hoàn quản sự?”
Nha hoàn do dự chốc lát, cuối cùng đáp: “Vẫn là vào phủ Quốc Công, ít nhất còn có cơm ăn áo mặc, không phải sống trong cảnh thanh đăng cổ Phật… Nhưng nô tỳ sợ cô nương chịu ấm ức.”
Trịnh Nguyệt Nhi thoải mái cười: “Không cần ngày ngày nơm nớp lo sợ, như đi trên băng mỏng mà sống, thì không tính là ấm ức. Lý Hoài Ngôn tuy phong lưu, nhưng không phải người xấu, cũng chẳng đến mức tệ bạc với ta.”
“Hắn là kiểu người đối tốt với tất cả mọi người, căn bản không tồn tại chuyện sủng thiếp diệt thê. Cả đời này, nếu muốn một lòng một dạ thì không thể, nhưng gả cho hắn để có một cuộc sống yên ổn cũng không tệ.”
Nha hoàn bĩu môi, thở dài một hơi. Nhưng nàng cũng hiểu, đây đã là lựa chọn tốt nhất đối với cô nương nhà mình.
Trịnh Nguyệt Nhi nghịch ngợm vuốt ve miếng ngọc bội đeo bên hông, đột nhiên nói: “Hơn nữa, hắn là người mềm lòng, có thiện tâm, sau này chưa chắc không thể dạy dỗ thành một phu quân hoàn hảo.”
Nha hoàn nhìn nụ cười của chủ nhân, một cơn ớn lạnh dâng lên từ tận đáy lòng.
__
Tại Ngô Đồng Viện.
Một đêm điên cuồng, cả hai đều kiệt sức. Tiêu Uyên ôm nàng ngủ say, nhưng bên tai lại truyền đến âm thanh ồn ào.
Hắn nhíu mày, nhẹ nhàng che tai Thẩm An An lại, sợ nàng bị đánh thức.
Chốc lát sau, giọng của Khánh An vang lên ngoài khung cửa sổ: “Chủ tử, Lý Quốc Công đến rồi, nói là có chuyện quan trọng.”
Tiêu Uyên ngẩng mắt nhìn bầu trời vẫn còn lờ mờ ánh sáng, cau mày chặt lại: “Bảo hắn ngậm miệng, còn ồn ào nữa thì vứt ra ngoài.”
“Vâng.”
Sợ Lý Hoài Ngôn đánh thức Thẩm An An, Tiêu Uyên nhẹ tay nhẹ chân đặt nàng sang một bên, gối đầu lên chiếc gối mềm mại, rồi chậm rãi đứng dậy mặc y phục.
Sau khi chỉnh trang xong xuôi bước ra ngoài, hắn liền thấy Lý Hoài Ngôn khoác trên mình bộ cẩm bào màu xanh đậm, đầu đội ngọc quan, tinh thần hăng hái, đứng đợi ở hành lang bên kia.
Trên chiếc ghế dài cạnh đó, Lăng Thần Dật nửa khép mắt, trông có vẻ ngái ngủ, hiển nhiên là chưa được nghỉ ngơi tử tế. Chắc cũng giống hắn, bị lôi dậy một cách thô bạo.
Nhìn dáng vẻ chỉnh tề khác thường của Lý Hoài Ngôn, Tiêu Uyên không khỏi nhíu mày: “Lại bày trò gì nữa đây?”
Ý nghĩ đầu tiên trong đầu hắn là, chẳng lẽ lại có mỹ nhân nào từ thanh lâu đến khiến tên này hứng thú?
Nhưng mà, liên quan gì đến hắn chứ?
“Vào phòng rồi nói, vào phòng rồi nói.”
Lý Hoài Ngôn cười tươi như hoa đào, quay người kéo cả Lăng Thần Dật trên ghế dậy, lôi cả hai vào thư phòng.
Lăng Thần Dật ngáp một cái, giọng điệu không mấy thân thiện: “Ngươi tốt nhất là có chuyện gì đó thật sự quan trọng.”
Lý Hoài Ngôn ho nhẹ một tiếng, trịnh trọng nói: “Ngày mai ta đi cầu thân, hai người là người thân thiết nhất của ta, đương nhiên phải đi cùng.”
“……”
“……”
Lăng Thần Dật chớp mắt, như thể chưa nghe rõ: “Ngươi vừa nói gì?”
Tiêu Uyên cũng chỉ im lặng nhìn hắn.
“Ta nói ta sắp lấy thê tử.”
“Lấy ai?”
“Trịnh cô nương, Trịnh Nguyệt Nhi.”
“……”
Hai người đồng loạt rơi vào im lặng, đưa mắt nhìn nhau.
Lăng Thần Dật lập tức tỉnh ngủ hẳn, trầm giọng hỏi: “Ngươi có chắc là mình đang nói gì không?”