Xe ngựa đi một mạch nhanh như chảo chớp đến ngoại ô Càn Khôn Thành.
Đâu phải Chúng Thành không có Y tu, chẳng qua nay Đại Chiến Tứ Phương đã kết thúc, tựa như một số thành thị có mùa cao điểm và mùa thấp điểm, số người ở bên trong lập tức giảm đi rất nhiều. Thậm chí vài Y tu mà Tiêu Nguyên tạm thời tìm được còn không bằng Tiết Linh Tú, vẫn cần phải tìm người có tu vi cao hơn để chữa trị.
Bị thương kỳ lạ kiểu này được tính là bệnh nan y, Tiết Linh Tú chỉ đủ sức làm thuyên giảm tạm thời, không tài nào chữa khỏi tận gốc, dường như chính bản thân hắn canh cánh trong lòng trước việc này, không việc gì vẫn ngồi xuống bên cạnh Vân Nhàn, đâm châm lên người nàng.
Mấy ngày kế tiếp bệnh vẫn không được chữa khỏi, Vân Nhàn nhìn thấy hắn đã muốn run rẩy: “Tiết huynh, nếu ngươi còn đâm xuống như vậy, khéo khi ta uống miếng nước lại thành phun ra như suối.”
Tiết Linh Tú: “...”
Cơ chế nhiệm vụ của Huyền Bảo Các vô cùng nghiêm ngặt hoàn thiện, bọn nàng đã hoàn thành nhiệm vụ ắt phải quay về báo cáo công việc, tốt nhất là mô tả chi tiết mình đã giết Ma tu ra sao, trước đó đã lên kế hoạch thế nào, Ma tu có để lại lời trăn trối gì không, liệu có đánh ra được các loại trang bị gì chăng; khi đã kiểm tra đối chiếu không sai sót, họ mới phát thưởng theo mức độ đóng góp.
Hiềm một nỗi hiện tại cái thây của Vân Nhàn lại nằm như ma thế này, vẫn nên đi đến Càn Khôn Thành tìm thầy thuốc thì hơn.
Vân Nhàn luôn cảm thấy Tiết Linh Tú đến Đường Linh Quốc là tình cờ, bây giờ mặc cho sao cũng phải rời đi, song nàng vẫn muốn dùng ké xe ngựa của Tiết huynh, thành thử nàng thấy hắn quên mất chuyện phải quay về bèn lầm lũi không nói. Mãi cho đến khi nhìn thấy cổng thành, nàng mới hắng giọng bảo: “Tiết đạo hữu, có phải ngươi muốn quay về Nam Giới không.”
“Không về.” Tiết Linh Tú khẽ phẩy quạt xếp, đáp, “Tam tỷ để cho ta ra ngoài du lịch, nếu không gọi ta về ta sẽ không trở về.”
“Ồ. Thế à.” Lại có thể dùng ké rồi, tiết kiệm được một khoản tiền lớn, Vân Nhàn mừng húm trong lòng còn bề ngoài vẫn không hề thay đổi, hỏi tiếp, “Vậy Liễu đạo hữu thì sao?”
Liễu Nhứ cho hay: “Lúc đầu ta muốn đi Bắc Giới, trở về Đao Tông.”
Vân Nhàn: “Thật ra đao và kiếm có rất nhiều điểm chung, nếu ngươi cảm thấy vài trưởng lão họ Liễu ở Đao Tông quá tệ thì có thể thử đi con đường khác.”
Liễu Nhứ ngơ ngác: “Ý của ngươi là...”
“Ý của ta là.” Vân Nhàn lịch sự mà rằng, “Tới Kiếm Các Đông Giới tìm hiểu xem.”
Kiều Linh San: “Đao Tông có trưởng lão nào không mang họ Liễu hả?”
Phong Diệp: “Chúng ta có nên in truyền đơn gì không, tiện để lần sau phát nhiều hơn...”
Trái lại Minh Thư quả quyết chia tay đám người.
Trước khi đi, hắn đặt một viên Xá Lợi Kim Cang vào tay Vân Nhàn, viết chữ: “Chấp”.
“Chấp cái gì?” Vân Nhàn thoả thích phát huy sức hoang tưởng đã bay xa như chó hoang thoát dây xích, “Chấp hành? Cố chấp? Chắp tay nhìn nhau hai mắt đẫm lệ?”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Minh Thư hết cách đành phải thêm một chữ: “Nghiệp”.
Vân Nhàn nắm chặt viên xá lợi, vẻ mặt không những không vui mừng trái lại còn run rẩy dữ dội, đau buồn thốt lên: “Lẽ nào... không, ta không tin! Vì sao lại đột ngột thế!”
“...” Minh Thư hít sâu một hơi, nói nặng nề, “Đây không phải là sư huynh.”
Vân Nhàn: “?”
Minh Thư: “Cũng không phải sư thúc.”
Vân Nhân chợt hiểu ra: “Ồ, hóa ra là quà Kỳ Chấp Nghiệp nhờ ngươi mang cho ta à.”
Tu thiền bế khẩu năm năm của Minh Thư đã hóa công cốc trong một chuyến lặn lội tới Đường Linh Quốc, lúc ra đi bóng lưng hắn có phần loạng choạng, mang theo một nỗi thê lương khó tả.
Tiêu Nguyên đi đổi vẻ ngoài, trước khi đi dặn dò Vân Nhàn nhất định phải giữ Tiết Linh Tú lại, sau này tất có tác dụng lớn; Kiều Linh San bận rộn đi chợ mua táo; Phong Diệp mang đàn đi sửa; trong xe ngựa chỉ còn lại hai người Túc Trì và Vân Nhàn.
Giờ đây Vân Nhàn chủ yếu không biết mình là Cậu bé lửa, dung nhan khó chấp nhận nổi, hãy còn hí ha hí hửng nói với Túc Trì: “Đại sư huynh, bây giờ có phải ta bị phồng lên một vòng không.”
Túc Trì bị Ma tu dùng tay đâm thủng phần bụng, ma khí tung hoành, tạm thời không cách gì khỏi một cách nhanh chóng; chàng nghe vậy cúi đầu nhìn Vân Nhàn, lắc đầu: “Không có.”
Chàng lấy túi nước đá chườm trên trán Vân Nhàn ra, Vân Nhàn nhìn thấy đôi mắt trong veo đen láy của chàng tựa phản chiếu vạn vật trên đời, tất nhiên, cũng phản chiếu luôn khuôn mặt đang cười ngớ ngẩn của chính mình: “...”
Túc Trì lấy túi đá ra lại phát hiện Vân Nhàn vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mắt mình, mãi không rời mắt.
Chàng muốn quay đi song đối phương lại lập tức giữ lại vai chàng, nói nặng nề: “Đừng nhúc nhích, nhìn ta.”
Túc Trì mím môi, đáy mắt hơi động.
Mấy ngày nay chàng có chút bất thường. Không rõ nguyên nhân. Chàng luôn nhớ đến nụ cười của sư muội khi đỡ lấy khủy tay của Đường Vô Khả, nhẹ như mây gió, trong khi đẫm máu toàn thân.
Có lẽ vì cuối cùng chàng đã tìm được một thiên tài võ đạo long đong nên tâm trạng mới luôn dao động như vậy.
Nhưng vì đâu nhìn chằm chằm chàng thế, chẳng lẽ đã bị phát hiện... Chàng bị Vân Nhàn nhìn đến không chớp mắt cho đến khi Vân Nhàn đột ngột che mặt mình cái bộp, mông lung thốt lên: “Đại sư huynh, sao chẳng ai nói cho ta biết mình đỏ thế này?! Ta hệt con tôm hùm đất!”
Hóa ra là lấy mắt chàng làm gương.
“Tôm hùm đất là gì.” Hầu kết khẽ nhúc nhích, Túc Trì cứng nhắc an ủi, “Vài ngày nữa sẽ khỏi thôi.”
“...” Vân Nhàn nhìn chàng, cắn răng nói một cách cứng nhắc, “Sao huynh bị thương mà vẫn đẹp thế?”
“Huynh tuyệt đối đừng để Tiết huynh nghe thấy câu này, không thì tối nay hắn ăn không ngon mất.” Vân Nhàn thở dài, “Không có gì không có gì. Lúc đầu ta cũng đâu sống bằng nhan sắc. Chẳng rõ khi nào tình kiếp của đại sư huynh mới đến nữa, chắc chắn đạo lữ của huynh rất đẹp.”
Túc Trì cau mày: “Tình kiếp gì?”
“Ối, suýt chút nữa quên nói với huynh.” Vân Nhàn lật người, chống đầu dậy, trông như một tên nhóc lưu manh, cười hì hì, “Trước khi đi, Tưởng trưởng lão có dặn ta chuyển lời cho huynh, nói rằng tình kiếp của huynh sắp đến, tai vạ đến nơi!”
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Túc Trì: “...”
Vân Nhàn thích hóng chuyện hùa theo: “Đại sư huynh? Huynh có sợ không? Nam tử khi yêu thường mất lý trí, huynh có thể vô cùng thích một người rồi làm ra nhiều việc mà huynh không ngờ tới. Ví dụ như bôn ba tập kích 300 dặm trong đêm chỉ vì gặp được người trong lòng, chăm chỉ học thành thạo kỹ năng làm bánh rán trong ba năm chỉ để thấy nàng ấy cười một tiếng.”
Thế mà thấy được trên gương mặt băng sơn của chàng hiện một chút chê trách, Vân Nhàn thiếu điều cười đến mức nứt cái lưng tôm hùm đất: “Ha ha ha ha! Câu này không thể nói sớm quá được đâu!”
Túc Trì thấy nàng cười, khóe miệng không khỏi cong lên.
“À đúng rồi, ta lại nhớ ra một chuyện nữa.” Vân Nhàn cười xong lại lật người, đâu rõ kiếp trước nàng có phải là con khỉ không mà cứ không thể ngồi yên, “Trước đó mẹ gửi thư đến nói tình huống ở Đông Giới tương tự Đường Linh Quốc, ta nghĩ đại khái mình đã tỏ đôi điều.”
Sắc mặt lại lạnh đanh, Túc Trì mở miệng: “Trọng Trường Nghiêu.”
Vận khí của hắn đã đạt đến mức độ khác thường. Tất nhiên, nếu không có ai nhè vào hắn, có lẽ hắn vẫn thuận buồm xuôi gió lên cao hệt diều gặp gió, song từ khi Đại Chiến Tứ Phương bắt đầu, hắn đã quá nổi bật đến mức ai nhìn cũng thấy.
Dù thế nào vẫn không chết nổi. Không chỉ không thể chết mà còn gặp nhiều kỳ ngộ hơn, vận may liên tục. Chực như ông trời đuổi theo cho hắn cơm ăn, đã cho hắn ăn nhiều ắt đương nhiên người khác sẽ không có.
Họa hoằn lắm cả đời người tu chân bình thường mới gặp được một lần cơ duyên, khốn nỗi đối với hắn, các cơ duyên cứ xuất hiện nhan nhản như bắp cải. Ngay cả khi khí vận tổn tại của Đông Giới không được hắn hấp thụ hết, vẫn tuyệt đối có liên quan mật thiết đến hắn.
“Có vẻ như ông trời quyết định đưa ngươi lên đến đỉnh cao.” Vân Nhàn khẽ hừ một tiếng, mà rằng, “Cũng không nghĩ xem có xứng đáng hay chăng.”
Trọng Trường Nghiêu không xứng đáng, nàng mới xứng đáng nhất. Bất kể thế nào, nàng là Kiếm tu số một thiên hạ. Bây giờ không phải nhưng sau này sẽ như vậy.
Túc Trì: “...”
Nếu là Vân Nhàn của bình thường, nàng nói những lời này trông khá sắc bén, tuy nhiên nay nàng trông y như một củ cà rốt đỏ chót.
Phong Diệp sửa đàn xong quay lại thấy Túc Trì ngồi đó với vẻ mặt điềm nhiên thì ngạc nhiên đến lạ.
Đúng là đại sư huynh, tâm tính bất biến quá kinh khủng! Bây giờ gã nhìn Vân Nhàn đã muốn cười trong khi cái nhìn của đại sư huynh vẫn ôn hòa tới vậy, chẳng lẽ đối với tiểu bối mà nói thật...
Không biết Tiêu Nguyên có dùng chút năng lực gì không, tóm lại chiếc xe ngựa này chẳng gặp bất kỳ trở ngại khi vào cổng Càn Khôn Thành, một mạch thẳng tiến vào trong.
Càn Khôn Thành chiếm diện tích rất lớn, bao gồm cả mười mấy trấn nhỏ xung quanh, cổng thành màu vàng óng, trên đường treo đầy đèn lồng đỏ rực; toàn bộ kiến trúc của thành trì đều xanh xanh đỏ đỏ, nạm vàng dát bạc; dùng lời của Tiết Linh Tú để miêu tả đó là “cần phải cải thiện gu thẩm mỹ gấp, tỏa ra một mùi tiền đặc trưng”.
Dưới tình huống thông thường, ngoại trừ quan lại quyền quý và bậc tiền bối không tiện đi lại lên ngoài, trên đường của thành chính không cho phép xe ngựa cỡ lớn lưu thông, tuy nhiên Càn Khôn Thành này quả là có chỗ chứa càn khôn.
Trên xe ngựa của Tiết Linh Tú có thêu hoa cỏ bằng tơ vàng bạc, là biểu tượng của môn phái Diệu Thủ Môn tại Nam Giới, bất cứ người đi đường nào nhìn thấy biểu tượng này ắt đôi mắt tức thì ngập tràn vẻ ngưỡng mộ.
Ngay cả đám người Đao Tông chính là đám côn đồ dùng luật rừng còn không được ngưỡng mộ đến vậy.
Nói một cách chính xác, Càn Khôn Thành thuộc lãnh thổ của Bắc Giới cơ mà!
(P3)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Đây chính là cơn cớ ta bảo con nhất định phải mang theo Tiết công tử.” Tiêu Nguyên cất lời, “Ở thành này, ngân lượng là trên hết, không gì quan trọng bằng tiền.”
Tiết Linh Tú nổi gân xanh: “Tốt xấu gì cũng nên giả vờ một chút được không?”
“Nhưng bây giờ con không cần linh thạch của Tiết huynh mà.” Vân Nhàn lại căm phẫn sục sôi, “Cứ vậy thì quá tệ, chúng con đều là người đồng lứa, hắn có có nghĩa vụ gì phải cho con linh thạch?”
Tiêu Nguyên: “Con đang nhớ đến mỏ linh thạch được tiểu Quận chúa chia cho con chăng? Đừng nghĩ nữa, giờ cung điện còn chưa được gầy dựng xong, đợi đến lúc khai thác được, vận chuyển được, xong chia phần cho con, thì ít nhất cũng đến năm sau.”
Vân Nhàn: “Tiết huynh, ngươi mang theo bao nhiêu, có thể đến tiền trang lấy được không?”
Tiết Linh Tú: “...” Thật sự không biết kiếp này mình nợ ai.
“Bé Vân Nhàn, con nằm yên đó.” Việc đầu tiên khi vào thành là phải tìm danh y, Tiêu Nguyên đổi một bộ mặt khác trong tích tắc, cấp tốc nhảy xuống xe ngựa, “Dì đi rồi sẽ quay lại.”
Kiều Linh San nhìn thấy vậy, cuối cùng lên tiếng: “Vân Nhàn, bà ấy thật sự là dì của tỷ ư?”
“Nói thật thì không chắc lắm nhưng chắc là vậy.” Vân Nhàn trả lời, “Có điều bà ấy đã bề bộn giúp ta rất nhiều, đừng nói tự xưng là dì, tới tự xưng là tổ nãi nãi còn được, ta nhận tất.”
Phong Diệp: “Khí phách của ngươi đâu?”
Vân Nhàn: “Ngươi biết gì chứ, đây gọi là linh hoạt.”
“Hơn nữa tu vi của bà ấy thật khó đoán, ít nhất là tầng Phân Thần trở lên.” Kiều Linh San vẫn còn chút nghi ngờ, “Túc sư huynh có đánh thắng bà ấy không đây?”
Vân Nhàn ước lượng một cách chính xác: “Dùng một nửa đại sư huynh chắc là được.”
Phong Diệp không nghĩ ngợi gì: “Phải xem cái nửa đó ở thân trên hay dưới háng nữa.”
Vân Nhàn ngạc nhiên, chỉ trích một cách chính đáng: “Lá gan ngươi lớn ghê, dám nói những lời bậy bạ như vậy với đại sư huynh! Đầu ngươi toàn chứa thứ gì vậy?”
Phong Diệp đổ mồ hôi lạnh: “Ta ta ta ta không không không không cố ý...”
Bị biến thành đơn vị đo lường một cách bất đắc dĩ, đại sư huynh bình tĩnh cất lời: “... Một nửa trên.”
Trong xe ngựa im lặng một lát, rồi bùng nổ một trận cười ngả nghiêng: “Ha ha ha ha ha ha ha!”
“Cười gì vậy?” Tiêu Nguyên vừa vào đã thấy khóe miệng của Tiết Linh Tú co giật vì muốn cười nhưng quá mất mặt nếu để tên đáng ghét chọc cười, kêu, “Nhanh chóng khiêng bé Vân Nhàn ra ngoài, vào gặp thầy thuốc!”
(P4)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cứ vậy, Vân Tôm Hùm Đất bị cuộn tròn trong chăn, khiêng ra tới ngoài cửa phụ.
Y quán này hệt mặt trời ban trưa, thậm chí còn lớn hơn quán rượu lớn nhất trong Chúng Thành. Bước vào đại sảnh sẽ thấy thật nhiều Y tu ngồi sau các cửa xoay, tu vi đều dưới cấp Kim Đan.
Những người đến cửa xoay này khám bệnh chủ yếu tu là tu sĩ cấp khá thấp, thời gian khám bệnh nhanh tợn.
Lại vào sâu bên trong sẽ là nơi thưa người hẳn. Y tu không còn ngồi ở cửa xoay nữa thay vào đó có phòng thuốc riêng, thời gian khám bệnh lâu hơn và tu vi gần như từ tầng Nguyên Anh trở lên.
Đi lên trên nữa là tầng hai, tầm nhìn cực kỳ thoáng đãng, đủ sức quan sát cảnh đường phố.
“Đến đây cầu y, trước tiên phải chỉ định cấp cho tầng lầu, chia thành ba tầng Thiên, Địa, Nhân. Cấp Nhân là tầng ngoài cùng, cấp Địa là khu giữa, cấp Thiên là nơi Phương thần y ở, chỉ khi nào gặp phải bệnh nan y mới lên cầu thang xin được khám.” Tiêu Nguyên cho biết.
Vân Nhàn: “...”
Như vậy không phải chính là suất khám bệnh bình thường, suất khám bệnh chuyên khoa và suất ngồi đợi chết chờ hội chẩn toàn tỉnh ư.
Tiêu Nguyên gật đầu với tu sĩ canh giữ đứng trước cầu thang, hai người nhường đường, nàng ấy đưa Vân Nhàn lên trên, những người còn lại đi theo sau.
Tiêu Nguyên vừa đi vừa nói: “Tính tình của Phương thần y tương đối quái đản, lát nữa gã bảo con làm gì thì làm nấy, dì có giao tình với gã, gã sẽ không làm khó con đâu, hiểu chưa?”
Vân Nhàn gật đầu trong lớp chăn.
Đúng thật tầng hai được trang trí hoa lệ khôn cùng, một chiếc bàn gỗ lim dài và khổng lồ đặt ở giữa, phía sau là tủ thuốc cũng như sách cổ như núi.
Trước nàng vẫn còn có một người tới khám bệnh, Vân Nhàn thấy được Phương thần y qua khe hở.
Ngoại hình khác xa so với mường tượng của nàng, nào phải là một ông lão với bộ râu bạc trắng mà là một thanh niên ốm yếu ủ rũ, trông dáng vẻ tựa không ngủ 10 năm, đang ỉu xìu bảo: “Nói lại triệu chứng của ngươi một lần nữa.”
“Dạ... À, thần y, là thế này.” Nam tử trước bàn lộ vẻ ngượng ngùng, “Ba tháng trước ta phát hiện ra... cái chỗ đó của ta luôn tỏa ra một luồng ánh sáng tím đen quái dị, mặc cho rửa thế nào cũng không sạch, sờ vào còn hơi đau.”
Phương thần y: “Chỗ đó? Chỗ đó là chỗ nào?”
Nam tử: “Chính là, cái, cái chỗ đó ấy. Là nam tử đều có cả.”
Phương thần y: “Dùng từ chuyên môn nói ra đi.”
Nam tử: “...”
Mặt y đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi nói xong rồi giãi bày tiếp: “Bệnh nan y này đã quấy rầy ta hồi lâu, chưa kể ta đã mua suất khám 1,000 linh thạch thượng phẩm, Phương thần y nhất định phải giúp ta đấy!”
Dù y nói gì, Phương thần y vẫn giữ điệu bộ ủ ê, còn kêu: “Cởi ra cho ta xem.”
Nam tử đi tới, gã nhìn thoáng qua đã cầm lấy biên lai, lười biếng cho biết: “Tiết khố phai màu rồi, ít mặc cái đó đi. Tiễn khách, đến quầy tiếp khách tầng 1 trả 1,000 linh thạch.”
“Cái gì?!?” Nam tử không tài nào tin được, “Nhưng mà nắm vuốt vẫn thấy đau nhức đấy!! Phương thần y, ngài chẩn đoán sai ư? Sao có thể...”
“Vớ vẩn!” Phương thần y đập bàn đứng dậy, cả giận kêu, “Ta bóp trứng của ngươi thì ngươi có đau không! Trước tiên đi trị cái não của mình đi đã!!!”
………..
Lời tác giả:
“Vở kịch nhỏ nhảm nhí”
Truyện phiên bản hiện đại.
Phong Diệp: Khí phách của ngươi đâu?
Cơ đại tiểu thư từ tốn lấy túi Gucci của mình ra: “Ở đây.”