Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 76: Đường Linh Quốc (hết)



Năm ngày sau.



Cung điện của Đường Linh Quốc vẫn là một đống ngói đổ nát, bức tường thành cao lớn bị Đường Vô Khả phá sập, kiến trúc tinh xảo lẫn đồ trang trí bên trong cung hóa thành phế tích. Nhìn từ xa trong vòng mười dặm chỉ thấy một màu đen hù, chẳng khác gì những ngôi nhà tranh bình thường xung quanh.



Giờ đây đám hoàng thân quốc thích chưa bao giờ ra khỏi cửa phải đi khắp nơi dọn gạch, vã mồ hôi dựng lại đồ đạc trong nhà cùng với đám người dân trong nước ở bên ngoài.



Trái lại ngai vàng bằng vàng ròng may mắn tránh được cơn gieo neo, có chăng người ngồi trên đó đã thay đổi – hoặc chính xác hơn trên ngai vàng chưa bao giờ có người ngồi, thậm chí cả Nghị Sự Điện này còn chẳng có ai ghé sang.



Tức Mặc Xu đã hấp thụ hoàn toàn nguyên thần của Ma tu trong ba ngày ròng, cuối cùng hàn gắn được cái lỗ to ở bụng mãi thiêu đốt không cách gì chữa lành, cảnh giới nhảy ngay lên mấy cấp, lao thẳng tới tầng Xuất Khiếu.



Nàng ấy cảm nhận được sự pha trộn loang lổ giữa linh khí và ma khí trong cơ thể, nhíu mày mất kiên nhẫn.



Những thứ vô dụng vẫn chưa được dùng trong 80 năm cuộc đời sẽ trở thành thứ cũ kỹ vô dụng khi cuộc sống kéo dài tới 800 năm. Ma tu này hấp thu hơn phân nửa số linh chủng bẩm sinh chỉ để kéo dài tuổi thọ, thay da đổi thịt, trái lại tu vi nhất nhất không tiến bộ, phù phiếm cùng cực. Nếu nàng ấy nuốt một tu sĩ tầng Phân Thần bình thường thì hiện tại cảnh giới tuyệt không chỉ tiến bộ một mảy như thế, thậm chí còn để lại không ít nguy hiểm tiềm tàng cho bản thân.



Ngặt một nỗi đây là hành động bất đắc dĩ, cổ được Giáo chủ chôn xuống gây tổn thương quá nặng nề cho nàng ấy, sớm muộn gì cơ thể này sẽ nổ tung rồi chết cũng nên.



Vừa ra khỏi nơi tu luyện, nàng ấy đã nhìn thấy Đường Vô Khả đang nằm trên cây, eo bị trói bằng dây, lắc lư qua lại, trông như đã chết.



“...” Tức Mặc Xu vô cảm, “Quận chúa, ngươi đang làm gì vậy.”



Bây giờ gọi là Quận chúa có vẻ không đúng lắm song, Tức Mặc Xu đâu được xem là có quen biết Đường Vô Khả, giữa hai người chưa từng nói với nhau một câu huống hồ là gọi thẳng tên. Đường Vô Khả bị nàng ấy gọi cho giật mình, suýt chút nữa rơi khỏi cây.



“Không có gì.” Rốt cuộc Đường Vô Khả đã ổn định thân hình, ngồi trên cành cây trả lời, “Trước đây luôn muốn trèo cây nhưng không có cơ hội, bây giờ chẳng ai quản lý nữa nên muốn thử xem.”



Đúng là chẳng ai quản lý thật, người muốn quản lý nàng ta hoặc đã chết hoặc tới cái rắm còn không dám địt. Đường Ương cứ tưởng chủ động thoái vị sẽ thoát khỏi một kiếp, kết quả vẫn bị ném vào ngục tối.



Tức Mặc Xu: “Nay ngươi không có linh căn, ngã xuống khỏi cây có lẽ sẽ chết.”



Đường Vô Khả cười: “Ăn cơm cũng có khả năng bị nghẹn chết nữa là.”



Tức Mặc Xu: “...”



Thôi được rồi, thích trèo thì cứ trèo đi.



Cảnh tượng từ trên cây nhìn xuống đẹp lắm, từ chỗ này trông ra vừa khéo thấy hoàng hôn loe loét trên đường chân trời phía xa, xuyên qua những tàn tích đổ nát. Không còn bóng tối, dường như tới cả vầng dương còn dịu dàng hơn, nhẹ nhàng chiếu xuống đỉnh đầu mọi người.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Giờ đây rốt cuộc Đường Linh Quốc đã có linh khí nhưng vẫn chưa có ai sinh có linh căn. Rất công bằng lại bất công, sinh ra đã có nó chính là có, còn không tức là không, không phải là thứ thay đổi được sau này. Có lẽ sau vài chục năm được linh khí nuôi dưỡng, sẽ có những đứa trẻ mới lặng yên giáng trần, tuy nhiên đó là chuyện của rất lâu sau này, bây giờ không thể dự đoán.



Kinh qua cuộc đại chiến, dân số vốn đã ít ỏi của tiểu quốc lại càng hao hụt thẳng mát một phần ba. Khi kiểm kê thi thể, mọi người mới phát hiện những người thật sự chết dưới tay Ma tu không nhiều lắm, thay vào đó phần lớn là những kẻ ưa ức hiếp người yếu gây nội loạn; tính toán đủ kiểu cuối cùng giờ đây đã hóa thành tro bụi, thật trớ trêu thay.



Mộ của Quận chúa sẽ được trùng tu lại, tên của họ theo đó được đưa ra ánh sáng, chẳng còn bị chôn vùi trong đầm sâu quên lãng.



Xây dựng lại những tàn tích sẽ mất rất nhiều thời gian. Tức Mặc Xu đứng từ xa nhìn về phía chân trời, bỗng đâu nghe thấy tiếng ấp úng quen thuộc bên tai bèn cau mày quay đầu lại.



Con rắn đen lớn đang ngậm một trái táo, diễu võ giương oai giám sát trong thành chính, thấy ai lười biếng là đưa đuôi quất một cái, nghễu nghệnh vênh vang, bộ dạng tiểu nhân đắc chí. Có vài nữ tử mặc đồ nông lấy hết can đảm muốn chạm vào nó, tuy nhiên nó lắc đầu, miệng thốt ra tiếng người: “Tới tay còn chưa rửa đã muốn sờ ta?”



Lâm Bình đỏ mặt: “... Ta đã rửa rồi!”



“Sao thứ này còn chưa đi?” Tức Mặc Xu khinh bỉ hỏi, “Tu vi Xuất Khiếu, ở lại đây bắt nạt ai?”



“Nó tự nguyện ở lại, Tiết công tử nói không sao, chỉ cần cho nó một trái táo mỗi ngày là được.” Đường Vô Khả đâu rõ những lời này là thật hay giả, có điều trước mắt tình hình khốn cùng của Đường Linh Quốc đã biến mất, giả mà con rắn to này muốn gây sóng gió, nàng ta cứ viết một bức thư gửi thẳng cho người tại Huyền Bảo Các là được. Ngặt nỗi có một việc nàng ta thấy khó hiểu thật sự: “Làm sao một con rắn lại thích táo đến vậy?”



Con rắn đen cảm nhận được cái nhìn của hai người, cấp tốc đổi sang thái độ nịnh nọt: “Xì xì xì!”



Tức Mặc Xu rất ghét con rắn đen nhỏ nhen này, có điều lúc này Đường Vô Khả vừa kế vị, con rắn đen này có khả năng giúp nàng ta củng cố vị trí cũng xem như là một trợ thủ.



Đã đến lúc phải đi, Tức Mặc Xu đứng yên tại chỗ, không thốt một lời.



“Tức Mặc cô nương.” Hình như Đường Vô Khả nhớ ra điều chi đó, uốn éo người trên tàng cây, thận trọng nói, “Ngươi cũng tỏ trước 16 tuổi ta luôn ở trong cung, không biết cách giao tiếp với người khác, cho nên nếu có chỗ nói sai xin ngươi tha thứ. Bây giờ ngươi muốn biết Trọng Trường Nghiêu đi đâu hay là muốn biết Vân cô nương đi đâu? Ta chẳng rõ nên nói cái nào trước, sợ sẽ mạo phạm tới ngươi.”



Tức Mặc Xu tối sầm cả mặt: “Ta không thể cứ đơn giản đứng yên ở đây được ư?”



Đường Vô Khả nhìn biểu cảm của nàng ấy, nhận ra người ta không đi bèn hỏi dò: “Vậy ta nói vế trước nhé?”



Tức Mặc Xu dè dặt đáp: “Vế sau.”



Sao không sổ toẹt ra ngay từ đầu đi! Đường Vô Khả khó khăn thốt lên: “Vân cô nương bị thương rất nặng, Tiết công tử không thể chữa khỏi ngay được nên đã đưa nàng ấy lên xe ngựa, ra roi chạy đi từ hôm trước, trước hết cứ dưỡng thương đã.”



Tức Mặc Xu: “Còn nữa?”



“Còn nữa?” Còn có gì nữa? Đường Vô Khả thấy sắc mặt hời hợt của nàng ấy thì chợt tỏ tường, “Còn nữa, nghe nói đại tiểu thư của Bắc Giới đã gửi thư cho nàng ấy bảo có việc quan trọng cần bàn bạc, bảo nàng ấy mau chóng đến Bắc Giới. Nếu Tức Mặc cô nương quan tâm thì giờ cứ đuổi theo, nói không chừng còn kịp gặp xe ngựa.”



(P2)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tức Mặc Xu kiêu ngạo mà rằng: “Ta không quan tâm. Có chăng hỏi bâng quơ thôi.”



Đường Vô Khả than thở: “Người của Ma Giáo tùy hứng dữ thật.”



Tức Mặc Xu: “?”



Nàng ấy chỉ hỏi bâng quơ thật thế thôi. Không có ý gì khác. Trước đây trong bí cảnh Tứ Phương nàng ấy đã không hoàn thành nhiệm vụ, Giáo chủ nhất nhất gọi về nhưng không hiểu do đâu nàng ấy lại không muốn trở về, đến Đường Linh Quốc cũng là tự ý quyết định. Về việc sẽ đi đâu tiếp theo, nàng ấy chưa nghĩ ra, trống rỗng mờ mịt. Không còn nhiệm vụ trên người, thậm chí nàng ấy còn chẳng hay mình nên làm gì, đành cứ đi một bước nhìn một bước vậy.



Một người một ma đứng dưới ánh trời chiều, không có chủ đề để trò chuyện, trong một thoáng có phần ngượng ngùng.



Đường Vô Khả vắt hết óc, đoạn chợt nảy ra ý: “Ngươi cũng thấy Trọng Trường Nghiêu phải gió đúng không?”



Tức Mặc Xu từ từ cau mày: “Hắn chạy nữa?”



Bây giờ trong mắt Tức Mặc Xu, Trọng Trường Nghiêu đã từ một tên đạo đức giả trở thành một con gián đánh không chết, vừa nhìn đã thấy ghê tởm lại phiền phức. Bấy giờ Tức Mặc Xu nhìn Đường Vô Khả mà thấy hơi lạ, bởi lẽ trong cuốn thoại bản trong tay nàng, hễ bản thân và Đường Vô Khả ở chung sẽ hoặc tát nhau hoặc hãm hại lẫn nhau, mỗi khi xuất hiện cùng nhau, khung cảnh sẽ đột ngột chuyển từ âm mưu tu chân sang trạch đấu đặc sắc.



“Ừ. Sợ bị Vân cô nương truy sát, nhân lúc nàng ấy hôn mê đã biến mất ngay lập tức, không biết đã dùng loại tà thuật gì.” Đường Vô Khả vừa nhớ đến cái nhìn của Trọng Trường Nghiêu lại cảm thấy hết nói nổi, “Tức Mặc cô nương, có lẽ ta suy diễn quá nhiều, nhưng mỗi lần hắn nói chuyện với ta, ta đều cảm thấy trên mặt hắn viết đầy ‘Những người nam tử khác chỉ thèm muốn sắc đẹp của nàng còn ta thì không, ta đặc biệt là thế nhưng nàng vẫn không muốn gả cho ta ư’. Xin lỗi cho ta nói thẳng, nếu tính theo cách đó thì ta phải lấy Nhã Hà, tiếp đó là lấy Vân cô nương. Lần sau nếu gặp hắn, ngươi nhớ tránh xa ra.”



“Tránh xa?” Tức Mặc Xu cười khẩy, “Ai tránh ai còn chưa biết.”



Lần sau nếu còn gặp lại, nàng ấy nhất định sẽ moi não Trọng Trường Nghiêu ra.



Hình như nghe thấy tên mình, Nhã Hà ở cách đó không xa thò đầu ra, thấy Đường Vô Khả ngồi trên tàng cây đã tỏ vẻ không vui.



Hoàng cung đã bị hủy huống hồ là những bộ y phục và trang sức của quan viên. Nàng ta hãy còn mặc y phục của mình, có chăng trên cổ áo cài chiếc khuy ngọc phỉ thúy biểu trưng cho quan viên Đường Linh Quốc. Vẻ mặt dịu đi một chút, Đường Vô Khả cố ý đề cao giọng: “Vị cô nương này, có vẻ ngươi vô cùng bất mãn với trẫm đấy.”



“Đúng vậy, bất mãn lắm.” Nhã Hà nghiêm mặt trả lời, “Bữa trưa đã hoãn lại hơn một nửa canh giờ rồi, nếu Hoàng thượng không ăn nữa, ta có nên đập đầu vào cột trụ để can ngăn không?”



Đường Vô Khả khẽ nhảy xuống cây, con rắn đen tung ra kỹ thuật nịnh hót, tức thì chìa đầu ra đón. Nàng ta phủi tay chống xuống đất, cười nói: “Sao trẫm nỡ để ngươi đập đầu vào cột chứ.”



Nhã Hà dấm dẳng: “... Vậy thì mau tới ăn cơm đi!”



Tức Mặc Xu nhíu mày, đột nhiên cảm thấy bầu không khí có phần quái đản, hiềm một nỗi tâm hồn ngây thơ của nàng ấy không tài nào giải thích được chỗ quái đản này đến từ đâu.



Nàng ấy nhìn theo bóng dáng của Đường Vô Khả, lên tiếng: “Vậy là ngươi định ở lại Đường Linh Quốc thế này ư.”



Tức Mặc Xu vẫn nhớ hình như nàng ta rất hứng thú trước tu chân và giang hồ. Mặc dầu lúc này không có linh căn tuy nhiên cứ xem mình như một người thường, đi ra ngoài du lịch một phen cũng ổn, bất tất phải tự mình gánh vác công việc tái thiết quốc gia cực nhọc.



Đường Vô Khả dừng bước, quay đầu, trên mặt vẫn là vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành như đã từng, song cử chỉ đâu còn vẻ đoan trang từng có; mới có mấy ngày đã bị Vân Nhàn lây nhiễm tới độ lúc đứng không có tướng đứng khi ngồi không ra tướng ngồi. Nàng ta nhẹ nhàng cong môi:



“Ban đầu ta có hỏi Vân cô nương giang hồ ra sai? Là ánh đao ánh kiếm, gió tanh mưa máu, oán hận tình thù, muốn bao nhiêu nguy hiểm sẽ có bấy nhiêu hiểm nguy. Rồi Vân cô nương bảo ta, yêu thú bên ngoài còn biết địt nữa.” Đường Vô Khả không nhịn được cười, “Xem ra giang hồ của mỗi người đều khác nhau, dường như ta đã trải nghiệm được rồi.”



“Giang hồ chính là có những kẻ vô cớ muốn hại ngươi, cũng có những người vô cớ giúp đỡ ngươi dù cần phải liều lĩnh. Loại trước thì nhiều, loại sau thì ít hơn một mảy. Ta đã may mắn gặp được một người như vậy, nên không vội vàng gì nữa.” Nàng ta nhìn về phía con đường rộng lớn ngoài thành chính nơi xa xa, đó là hướng Vân Nhàn rời đi, đoạn khẽ cười với Tức Mặc Xu:



“Tức Mặc cô nương, ngươi cũng nên đi tìm giang hồ của mình thôi.”



(P3)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



-



Cùng lúc đó.



Bên trong chiếc xe ngựa rộng rãi.



Đám người quây quanh chiếc giường duy nhất, sắc mặt khó đoán.



Vân Nhàn đang nằm yên lặng nhắm mắt trên đấy. Từ khi nói xong muốn đổi biệt hiệu, nàng đã hôn mê bất tỉnh ngàn thu đến tận hôm nay.



Tiết Linh Tú ngồi trên lưng ngựa bên ngoài, sắc mặt đen như đít nồi, hít một hơi thật sâu.



... Tiêu Nguyên và Trưởng lão Tinh Diễn Tông là người bị đánh bay tới đây, đương nhiên không có phương tiện để dùng. Tất nhiên chuyện này vốn không liên quan gì đến hắn, mỗi tội sau khi tỏ tường mình vô dụng, vị Trưởng lão Tinh Diễn Tông đã vui vẻ quay về, còn Tiêu Nguyên thì nhất định phải nán lại. Nàng ấy ở lại thì thôi, ấy nhưng Liễu Nhứ của Đao Tông cũng muốn ở lại, hòa thượng Minh Thư muốn lên xe, chẳng lẽ hắn còn không thể để cho người ta lên?



Mặc cho toa xe có rộng đến đâu vẫn không chứa nổi khối người bằng này. Là xe ngựa của Tiết Linh Tú trờ trờ, bây giờ hắn chỉ đành uất ức ngồi ở ngoài đánh xe, đúng là tới Phật cũng phải nổi giận!



Bên trong toa xe là một bầu không khí bi thảm, nam nữ đều nhòa lệ.



Tiêu Nguyên nhìn khuôn mặt bình yên của Vân Nhàn, che mặt bất lực than thở: “Cái này... đi kiểu gì thì về kiểu đấy, đúng là không quên được cái gốc.”



Lúc trước Vân Nhàn đã bị thương khi đến Đường Linh Quốc, nghĩ rằng sẽ dưỡng bệnh thật tốt, kết quả đúng là nằm ngang tới nằm ngang quay về; không những không béo lên mà thịt thà trên mặt còn rơi sạch, giờ đây mặt mày như màu đất, môi trắng bệch, lại trở về hình tượng người ngủ xấu xí.



Còn xấu hơn khi trước, trước kia ít nhất làn da còn trắng, bây giờ dù Tiêu Nguyên đã tắm rửa cho nàng một lần ngặt nỗi làn da toác toàn thân nào dễ lành, toàn thân đỏ rực, nứt nẻ khắp nơi, đúng là một câu thành sấm, biến thành một đứa bé lửa trong trò Chú bé lửa và Cô gái nước.



“Hu hu...” Tiêu Nguyên rớt nước mắt, “Dắt theo một đứa trẻ mà lại làm cho nó xấu xí như vậy, ta chắc chắn sẽ bị gọt...”



Đến giờ Kiều Linh San vẫn chưa biết rốt cuộc người tự xưng dì này là ai. Dù rằng chưa từng gặp mặt nhưng thấy người này liều mạng quan tâm đến Vân Nhàn là thế, nàng ấy vẫn an ủi: “Không sao đâu, may mà không chết.”



Minh Thư ở bên cạnh gật nhẹ đầu trong im lặng.



“Hên là trên đơn nhiệm vụ là dân dung tự do.” Phong Diệp thở phào nhẹ nhõm, “Nếu vẽ theo bộ dáng bây giờ thì người ta sẽ tưởng Vân Nhàn bị trúng ngũ thạch tán* gì đấy.”



*Ngũ thạch tán được xem như thuốc tiên có công dụng chủ yếu là trị sốt, thương hàn cũng như được xem là xuân dược. Sau này bài thuốc bị điều chỉnh với thành phần chính lẫn thạch anh, lưu huỳnh và hồng ngọc, được mệnh danh là "tiền thân" của thuốc phiện. Ở trong phần này có thể hiểu ngũ thạch tán = ma túy.



“Cứ nhìn sức nàng ta ăn táo đi, từ lâu ta đã nghi trong táo có bơm ngũ thạch tán...”



Túc Trì: “...”



Mọi người vây quanh, chỉ có chàng im lặng thay nước thay thuốc. Ban đầu, Tiêu Nguyên còn hài lòng lắm với đứa đại sư huynh này, nhưng nhìn kỹ lại, cả hai đều có đôi môi trắng bệch, xương xẩu trông thấy, có điều tên này rõ rành là một mỹ nhân ốm yếu, trong khi người đang nằm kia lại như một đứa bé lửa xấu xí, trong lòng nàng ấy lập tức thấy bất cân bằng.



Cái kiểu tâm lý của các bậc phụ huynh ấy mà, mặc cho biết tỏng con nhà hàng xóm đáng yêu hơn con mình nhưng tuyệt đối không chịu thừa nhận!



Nếu mà tức giận với người ta vì người ta đẹp quá thì lại nhỏ nhen vô cùng.



“Tỉnh rồi, tỉnh rồi!” Liễu Nhứ – người nhất nhất chú ý tỉ mẩn đến sắc mặt của Vân Nhàn – đã la lên, “Mắt chuyển động!!”



Tiết Linh Tú lao vào trong toa xe một cái vù.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vừa mở mắt ra đã thấy cảnh tượng rầm rộ bực này, Thái Bình được khối người yêu thương vừa mừng lại vừa lo: “Không cần phải như vậy đâu...”



Tiêu Nguyên đá nó sang bên cạnh: “Không nói ngươi”



Thái Bình: “?” Này này! Nó không có công lao cũng cũng có lao khổ đấy!! Nó sắp bị no tới bể cả bụng đây này!!



Trước mắt lại là đỉnh che quen thuộc, Vân Nhàn từ từ mở mắt đối diện với mấy cái đầu to đang sáp lại gần, trong đó còn có một cái đầu bóng loáng làm nàng suýt nữa tưởng mình đã bị dẫn độ về cõi cực lạc.”



“Linh Tú,” nàng khàn giọng thốt lên, “Cổ họng ta...”



Tiết Linh Tú hệt gió lạnh thổi qua: “Các ngươi để ta xem thử nào?”



Kiều Linh San: “Mỗi lần tỉnh dậy tỷ đều nói câu này sao! Rõ ràng những chỗ khác còn nghiêm trọng hơn cuống họng mà!”



Không nói còn đỡ, Kiều Linh San vừa nói đến đã khiến Vân Nhàn cảm thấy toàn thân không có một chỗ nào không đau, cứ như cái bánh gạo bị búa đập cho tám trăm lần. Song nàng vẫn cố gắng sờ lên mặt mình như thể bất chợt nhớ ra điều gì, giãy giụa ngồi dậy: “Mau để ta xem, mau để ta xem...”



“Không được, đừng nhìn.” Tiêu Nguyên dịu dàng trìu mến nâng mặt nàng lên, nói, “Dung mạo chỉ là nhất thời, bây giờ xấu xí là do con bị thương, đừng quá để ý, giờ dì sẽ đưa con đến Càn Khôn Thành tìm Phương thần y nổi tiếng nhất. Trước hết đừng soi gương nữa vì sợ con quá kích động, được chứ?”



“Gương gì? Con không cần gương.” Vân Nhàn ngơ ngác thốt lên, “Con muốn xem đơn nhiệm vụ của Huyền Bảo Các.”



“...”



Vân Nhàn thành công lấy được đơn nhiệm vụ. Dường như nghe thấy tiếng kêu hấp hối của nàng nên cột đằng sau “biệt hiệu” vẫn để trống. Vân Nhàn thở hắt ra một hơi ngay rồi lại ngã xuống, đau đớn kêu: “Đau quá, toàn thân đều đau!”



Sau chót Tiết Linh Tú gạt Minh Thư sang một bên, đưa tay bắt mạch, cho hay: “Tạm thời vẫn trong tầm kiểm soát.”



“Ý là sao?” Kiều Linh San hỏi, “Nhưng tỷ ấy nói rất đau mà.”



“Bây giờ tu vi tầng Xuất Khiếu phối với kinh mạch của tầng Phân Thần thì sao không đau cho đặng.” Tiết Linh Tú mỉa mai, “Kinh mạch có rộng đến đâu vẫn không rộng bằng lòng nàng ấy, kim đan có lớn đến đâu vẫn không lớn bằng gan nàng ấy. Đây là lần đầu tiên ta thấy người ta làm được chuyện cỡ này. Ngươi có biết không, nếu sơ suất trong một thoáng, hiện tại ngươi đã thành pháo hoa rồi?”



Nghe hắn nói vậy Vân Nhàn mới vội quan sát bên trong người, phát hiện ra mình thật sự mượn sức quá sơ suất. Linh khí của một quốc gia đổ vào cơ thể nàng, những người khác nào có được cơ hội như vậy (đương nhiên cũng không dám có), trực tiếp lao vút vút qua khỏi Nguyên Anh, lên thẳng tầng Xuất Khiếu.



Nhưng suy cho cùng thứ này là linh khí của người khác nên cảnh giới vẫn còn hơi ảo, cần thời gian vô cùng dài để củng cố mới thành công nắm vững.



Tiết Linh Tú cau mày: “Ngươi có đang nghe ta nói không?”



“Ôi, dù sao thì chưa chết là được.” Tiêu Nguyên đang gọt táo cho Vân Nhàn, thuận miệng bảo, “Cũng coi như nhân họa đắc phúc, chuông vàng đã đến tay.”



Mọi người: “...”



Vậy mà không phân biệt được rốt cuộc người này mới là dì ruột.



(P5)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn vẫn nằm trên giường, tạm thời không tài nào động đậy, chỉ có khả năng đảo mắt và động não.



Càn Khôn Thành tương đối gần Chúng Thành, về mặt địa lý mà nói nó thuộc Bắc Giới, nhưng vì sức mạnh của thành thị quá mạnh thành ra không bị hai tông phái của Bắc Giới kiểm soát chặt chẽ như các thành thị khác.



Nơi đây thương nghiệp phát triển cực tốt, đấu giá này, chợ đen này, thành trì ngầm này, đều nổi tiếng tột cùng.



“À đúng rồi,” Tiêu Nguyên lấy ra một bức thư, cho biết, “Cơ đại tiểu thư gửi cho con, nói là muốn gặp con ở Bắc Giới, con xem thử có muốn hồi âm không.”



“Con đã mười tám rồi, sao dì tùy tiện mở thư của con...” Lời kháng nghị của Vân Nhàn còn chưa nói hết, nàng đã phát hiện thậm chí Cơ Dung Tuyết còn lười làm phong thư, cứ vậy gửi một tờ giấy trần như nhộng tới, bèn không khỏi ngậm miệng.



Chẳng tỏ tờ giấy này được xé đại từ đâu ra, mép giấy xù xì, dính một sợi lông sư tử.



“Chắc là có việc quan trọng gì đó, gần đây Rèn Thể Môn đang đấu võ đài với Đao Tông, như lửa bỏng dầu sôi.” Tiêu Nguyên nói, “Bé Vân Nhàn tự mình suy nghĩ xem có muốn đi không.”



Liễu Nhứ thốt lên đầy yếu ớt: “Ta vẫn còn ở đây... ta là người của Đao Tông...”



Tiết Linh Tú: “Vậy ngươi tự giác đi ra ngoài đánh xe.”



Chen muốn chết, hắn sắp đứng không vững rồi.



Liễu Nhứ cấp tốc quay người chui ra ngoài.



“Khoan đã.” Vân Nhàn tinh mắt phát hiện ra phía sau tờ giấy còn viết gì đó, “Phía sau còn chữ.”



Tiêu Nguyên lật lại.



Phía sau viết “Cơ hội không thể mất, sư tử không còn đến*”. Bên cạnh là hình vẽ một cái móng vuốt lớn trông không được đáng yêu bằng nét bút lạnh lùng.



*(lại) chế từ câu: Cơ hội không thể mất, mất rồi không còn đến.



Vân Nhàn: “...”



Ai nấy: “...”



Nói thật, nếu Cơ đại tiểu thư viết thêm vài tờ giấy như vậy, chỉ riêng túi chườm nước đá để đặt lên chỗ bị thương thôi đã đủ cho Vân Nhàn tiết kiệm được một đống.



Dưới cái nhìn nghẹn họng của mọi người, Vân Nhàn cất kỹ tờ giấy, tiếp tục nằm xuống, lắc đầu đáp: “Con vẫn không đi.”



Tiêu Nguyên: “Ồ? Tại sao?”



“Vì Kiếm Các đoạt được chuông vàng, giải quyết loạn lạc ở Đường Linh, đây là phẩm hạnh của một người làm đại hiệp như con, là bổn phận con tình nguyện làm. Xưa nay con chưa bao giờ mong cầu đền ơn xa vời nào, cũng không thấy việc này đáng để tự hào.” Vân Nhàn thở dài nặng nề, nói, “Có thể xem như ngay cả con, một người như con, còn muốn nghỉ ngơi một thời gian, dưỡng thương cho thật tốt, xong quay về Kiếm Các thăm người cha già với sư muội sư đệ, còn có mấy con ngỗng lớn nữa. Đây là cuộc chiến giữa hai phái của Bắc Giới, nhặng xị bát nháo ai đoán định được đúng sai? Là người ngoài cuộc, con xen vào thế này không thích hợp. Vì vậy, con vẫn không đi.”



Tiêu Nguyên lật lại tờ giấy, bảo: “Vẫn còn thiếu một câu nữa này, sau khi hoàn thành sẽ được thưởng 30 ngàn linh thạch thượng phẩm.”



Vân Nhàn: “Hừ, nhưng con nghĩ lại rồi, thoải mái mới là chuyện người chết làm! Con không nghỉ ngơi, con không cần nghỉ ngơi. Đi thôi, lập tức đến Càn Khôn Thành!”