Lúc này Trương Lôi thầm thở phào một hơi, hắn biết sự chuẩn bị lúc trước của bản thân là hoàn toàn chính xác. Đến thời khắc mấu chốt vẫn phải nhờ vào Dương Gian bảo trụ cho mình một mạng. Nếu Dương Gian không có ở chỗ này, hắn ta chắc chắn sẽ chết. Còn chết do lệ quỷ khôi phục hay là chết đuối trong vũng nước đọng kia đều không quá quan trọng.
Trong lòng Trương Lôi vừa nghĩ vừa sợ.
"Đây chính là năng lực của ngự quỷ nhân đỉnh phong? Có thể dễ dàng xử lý được một đống thi thể như vậy ư? Trông chẳng khác gì đang trở bàn tay. Nếu là mình, mình chắc chắn sẽ không thể nào chịu đựng nổi. Dương Gian một hơi xử lý nhiều quỷ nô như vậy mà không phải chịu đựng nguy hiểm do lệ quỷ khôi phục lại?"
Đổi lại là ngự quỷ nhân bình thường thì cùng lắm một lần sử dụng năng lực sẽ xử lý được một cỗ thi thể. Vì thế khi đối mặt với nhiều thi thể thế này, sớm muộn gì người kia cũng sẽ phải chết vì không chịu đựng nổi. Cơ mà nếu là lệ quỷ thật sự lại khác. Dường như Dương Gian lại có thể vượt qua được hạn chế này. Hắn có thể xử lý được nhiều bộ thi thể như thế này trong một lượt mà không chịu vấn đề gì cả. Đây quả thực là một điều không thể nào tưởng tượng nổi. Năng lực của hắn đã vượt qua một đống lớn ngự quỷ nhân, nắm giữ ưu thế cực kỳ lớn.
Lúc này Trương Lôi hâm mộ không thôi. Nếu hắn làm được như vậy, lý nào lại chật vật đến cỡ này chứ.
Nhưng mọi chuyện ở trong chỗ này cũng không có chờ đợi cho hắn ta thả lỏng mà ngay lập tức xuất hiện biến chuyển. Cánh cửa phòng nửa mở nửa đóng kia của Lâm Bắc chậm rãi mở ra.
"Chết tiệt."
Khuôn mặt cứng ngắc của Trương Lôi có hơi lộ ra vẻ kinh dị. Hắn ta vội vàng giãy dụa đứng dậy và chuẩn bị tư thế để tiếp lấy nguy hiểm buông xuống bất cứ lúc nào.
Ngay khi cánh cửa mở ra hoàn toàn, một con người quái dị cũng theo đó xuất hiện ở phía trước cửa của căn phòng tối tăm, đứng yên tại chỗ không hề nhúc nhích.
Toàn thân của người này ướt sũng, nước liên tục chảy xuống không ngừng từ trên người của hắn ta. Cả người của hắn ta giống như là một đầu nguồn của dòng nước vậy, từ trên xuống dưới không có cách nào để chảy hết nước được. Cũng vì người của hắn ta bị ngâm quá lâu ở trong nước, cho nên da thịt trở nên trắng bệch, không có tý màu máu nào, da thịt cũng sưng vù. Chẳng những khiến cho hai cái chân của hắn ta căng đến mức muốn nứt, mà ngay cả cổ cũng phồng lên thành hình tròn. Cả người như bị biến dạng hoàn toàn, không còn bộ dạng của một con người nữa. Nhưng điều kỳ quái chính là một thứ như vậy lại có thể đứng lên, đồng thời duy trì trạng thái hoạt động.
"Là... quỷ sao?"
Trong lòng Dương Gian còn chưa phán đoán ra được chính xác tình trạng lúc này của tên Lâm Bắc này.
Thân thể sưng vù không còn hình người kia của Lâm Bắc hơi hơi há miệng ra, phát ra một âm thanh quái dị.
"Vì sao anh lại cứu tên này?"
Vậy mà hắn ta lại còn chưa có chết.
Câu nói này vừa phát ra lập tức cho Dương Gian đang cảnh giác cao độ phải giật mình.
Rõ ràng thân thể của hắn ta đã thành như vậy mà lệ quỷ vẫn còn chưa khôi phục.
Dương Gian lập tức đưa ra suy đoán.
"Hắn ta đang trong trạng thái cực hạn à?"
Hiện tại Lâm Bắc vẫn còn có được ý thức, thế nhưng tình trạng này sẽ không kéo dài được bao lâu. Trước kia hắn cũng từng trải qua tình trạng này rồi, tình trạng này là khi con quỷ trong cơ thể đã khôi phục nhưng chưa hoàn toàn nên không thể chính thức tiếp quản ý thức của nhân loại.
Có thể nói ở trong loại tình huống này, ngự quỷ nhân có thể phát huy được năng lực mạnh nhất mà bọn họ sở hữu. Đổi lại, sau khi trải qua loại cực hạn này, bọn họ chắc chắn sẽ phải chết.
Thế nhưng đó phải là ngự quỷ nhân khống chế hai con lệ quỷ, hoặc là có được người khác giúp đỡ áp chế thì mới có thể thực hiện được trạng thái cực hạn này. Ngược lại, thời gian của trạng thái cực hạn sẽ diễn ra tương đối ngắn, chẳng thể nào vượt quá một phút đồng hồ được.
Dường như tên Lâm Bắc này có gì đó hơi đặc thù một chút.
Dù vậy Dương Gian cũng không có đi sâu vào việc nghiên cứu vấn đề này. Hắn chỉ biết là trạng thái của tên Lâm Bắc trước mặt này cực kỳ nguy hiểm. Nguy hiểm đến mức hắn phải lập tức xử lý tên này ngay. Nếu không một khi con quỷ ở trong người của tên này đi ra thì mọi chuyện sẽ đổi qua một tình huống khác.
Khóe miệng Dương Gian lập tức lộ ra một nụ cười lạnh lẽo.
"Tốt lắm, cậu còn chưa chết. Như vậy sẽ khiến tôi tiết kiệm được không ít sức lực."
"Anh, vì sao lại cứu hắn ta?"
Dường như ý thức của Lâm Bắc không được tỉnh táo cho lắm, phải gian nan lắm hắn ta mới mở miệng ra và nói được một câu như vậy.
Dương Gian lập tức đáp lại:
"Không vì cái gì cả, muốn cứu liền cứu thôi. Điều này không có bất cứ liên quan nào đến cậu cả. Lâm Bắc, bộ dạng hiện tại của cậu sẽ kéo dài không được bao lâu đâu. Mặc dù đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt nhưng hơi xui là tôi sẽ phải xử lý cậu ngay lập tức. Nếu không cậu sẽ mang đến phiền phức cực kỳ lớn. Đương nhiên, tôi sẽ không thuyết phục cậu đưa tay chịu trói đâu. Nhưng là con người, hiện tại lại đang là đoạn thời gian cuối cùng trong đời của cậu. Tôi cảm thấy nếu cậu có di ngôn gì gì đó thì nên cố tận dụng thời gian để lưu lại đi. Chứ không nên đối kháng với tôi ở chỗ này. Bởi vì dù cậu có đối kháng với tôi đi nữa cũng vô dụng mà thôi."
Thân thể không thành hình người do sưng vù kia của Lâm Bắc lại tiếp tục phát ra âm thanh quái dị để chất vấn hắn:
"Nếu anh đã cứu hắn ta, như vậy tại sao anh không cứu tôi? Vì cái gì anh lại không cứu tôi, vì cái gì?"
Giọng điệu của hắn ta không có ổn định, cứ như tiếng gào thét của một tên điên. Giờ phút này ở bên trong điện thoại di động định vị vệ tinh đột nhiên xuất hiện tiếng nói của Trầm Lương.
"Dương Gian, tôi biết cậu vẫn còn có chút nghi ngại cho nên không có lập tức động thủ. Nhưng tổng bộ đã quyết định là phải xử lý cậu ta ngay lập tức."
Hiển nhiên, hắn ta đã dựa vào cuộc nói chuyện từ nãy đến giờ và xác định được là tên Lâm Bắc này không còn cơ hội cứu chữa được nữa. Với lại tên này đã giết chết quá nhiều người. Tổng bộ sẽ không bao giờ đầu tư tài nguyên cho một tên tội phạm giết người cả. Mà điều quan trọng là tên Lâm Bắc này thiếu chút nữa đã giết chết Trương Lôi. Điều này có nghĩa là tinh thần của hắn ta đã hoàn toàn bị sụp đổ, không còn bất cứ cơ hội cứu chữa nào nữa. Nếu đến cả mức này rồi mà tổng bộ vẫn còn do dự không giết chết, bọn họ biết ăn nói như thế nào với Trương Lôi đang sống sót đây?
Đây là luật lệ, không có bất cứ ngự quỷ nhân nào được phép vi phạm. Cũng chính bởi vì như thế cho nên lúc trước khi Dương Gian giết chết em trai của Vương Tiểu Minh là Vương Tiểu Cường nhưng tổng bộ lại không thèm xen vào một câu. Dù cho công lao của Vương Tiểu Minh là cực kỳ lớn, điều đó cũng chẳng giúp ích gì. Bởi vì một khi cái quy củ này bị phá, như vậy lời nói của tổng bộ sẽ không còn trọng lượng nữa. Toàn bộ ngự quỷ nhân sẽ bắt đầu hành động một cách tùy tiện.
"Là... Trầm Lương, đội trưởng Trầm? Ngài cũng không cứu tôi hay sao? Không phải ngài đã nói là sẽ cứu tôi hay sao, không phải là ngài đã nói à? Rõ ràng ngài đã đáp ứng là sẽ cứu tôi, ngài đã đáp ứng tôi..."
Trong giọng điệu cổ quái của Lâm Bắc có mang theo một chút nức nở, dường như hắn ta đang khóc. Nhưng với bộ dạng hiện tại của hắn ta kèm theo việc trên người đang ướt sũng khiến Dương Gian lẫn Trương Lôi không thể nào nhìn thấy được cảm xúc thật sự của hắn.
Trầm Lương vội vàng thúc giục.
"Dương Gian, cậu mau ra tay đi. Tuyệt đối không được để cho con lệ quỷ trong người của hắn ta khôi phục lại."
"Không cần phải giục đâu. Tôi sẽ xử lý hắn ta."
Ánh mắt Dương Gian khẽ nhúc nhích, con mắt quỷ lập tức nhìn thẳng về phía Lâm Bắc ở cách đó không xa.
"Anh không cứu tôi, Trầm Lương cũng không chịu cứu tôi.... Vậy tốt thôi, tôi sẽ giết chết toàn bộ các người. Giết chết hết toàn bộ... Bắt đầu từ ngươi đi."
Lâm Bắc gầm nhẹ một tiếng, làn da sưng vù ở trên người của hắn ta bắt đầu nứt ra, da thịt vỡ toe.
Giống như một thùng đựng nước bị vỡ tan vậy, một lượng lớn nước tanh hôi lập tức theo những vết rách này mà cuộn trào ra bên ngoài. Loại nước trào ra này đục vô cùng, bên trong còn mơ hồ có thứ gì đó muốn lao ra. Không khí ở xung quanh càng trở nên ẩm ướt đến mức nếu hít một hơi ở đây thì chẳng khác gì uống một cốc nước lớn vậy. Nếu thứ này mà còn kéo dài thêm một lát nữa thì toàn bộ chỗ này có lẽ sẽ phải ngập lụt.
Nhưng một giây sau. Dương Gian đột nhiên biến mất tại vị trí cũ, sau đó xuất hiện một cách quỷ dị ở sau lưng Lâm Bắc. Không biết bắt đầu từ lúc nào, một sợi dây thừng cũ kỳ đã quấn mấy vòng ở xung quanh người của hắn ta, khiến cả người bị cuốn chặt lại.
"Muốn giết tôi? Cậu có đủ tư cách hay sao?"
Ánh mắt Dương Gian trở nên lạnh lẽo, sau đó đưa chân đạp mạnh một cái. Thân thể tàn tật bị sưng vù kia của Lâm Bắc lập tức bay thẳng ra bên ngoài. Vốn hắn ta cứ nghĩ là thân thể này sẽ đụng vào vách tường, không ngờ lại biến mất một cách quỷ dị ngay khi mới chạm phải vách tường.
Chút ý thức còn sót lại của hắn ta lập tức ý thức ra được điều gì đó cho nên vội vàng biến sắc. Nơi này chính là tầng 18 lận đây.
"Phù."
Hai bên tai lập tức vang lên tiếng gào thét của cuồng phong, chỉ trong nháy mắt cả người của Lâm Bắc rơi xuống đất từ tầng 18.
Dương Gian đứng ở bên cạnh bức tường, hắn lạnh lùng nhìn Lâm Bắc đang té xuống phía dưới.
Trương Lôi vội vàng nói:
"Nếu hắn mà ngã chết, không phải là con quỷ kia sẽ sớm khôi phục lại hay sao?"
"Vốn dĩ hắn ta cũng đã sắp chết rồi. Cho nên nếu tiếp tục để hắn ta ở chỗ này thì con quỷ kia cũng sẽ khôi phục lại mà thôi. Hơn nữa chỗ này lại khá có lợi đối với con quỷ kia, khắp nơi đều là nước, chỗ nào cũng có thi thể. Với lại đây là tầng 18, người khác không thể nào trợ giúp chúng ta được. Vì thế cách tốt nhất chính là nhân lúc hắn ta còn sống mà di chuyển địa điểm, khiến cho dù hắn ta có khôi phục lại cũng có thể xử lý. Với lại tôi còn chuẩn bị một chút thủ đoạn khẩn cấp, sẽ không thể nào đến mức bị mất đi khống chế được."
Hắn muốn thử xem quỷ dây thừng có thể vây khốn được con quỷ này hay không. Trước kia mục đích sử dụng quỷ dây thừng của hắn chỉ là treo cổ, cho nên hắn vẫn chưa bao giở thử sử dụng năng lực này của nó.
Khi còn ở thành phố Trung Sơn Dương Gian cũng đã từng muốn thử, nhưng hắn lại không dám ra tay với con quỷ ở trong khách sạn kia. Sợ bị nó chém chết, có điều hiện tại con quỷ sắp khôi phục ở trước mặt này lại là một đối tượng thử nghiệm tốt nhất. Thứ này cũng không quá nguy hiểm, cho nên hắn có dư thời gian để quan sát hiệu quả. Mang theo ý nghĩ như vậy, Dương Gian lập tức bước lên phía trước một bước, sau đó bắt đầu nhảy từ tầng 18 xuống.
"Hả?"
Trương Lôi nhìn thấy Dương Gian cũng nhảy xuống như vậy thì nhất thời trợn tròn hai mắt.
Đang đùa gì vậy.
Sẽ ngã chết người đó.
Hắn ta vội vàng tiến lên phía trước, muốn nhìn xem tình huống phía dưới. Có điều cuồng phong vào ban đêm thổi tới, suýt tý nữa thổi hắn ta té nhào ra ngoài, làm hắn hoảng hốt, vội vàng lùi lại mấy bước. Hắn ta cũng không phải là loại ngự quỷ nhân ngã không chết, nếu rơi từ trên này xuống toi đời là cái chắc.
"Nhanh, tranh thủ thời gian chạy xuống xem sao."
Hắn ta vội vang quay đầu lại, định dùng thang máy để đi xuống dưới xem sao. Dù sao nhiệm vụ lần này cũng là do hắn ta tiếp nhận và xử lý, không thể nào mặc kệ không hỏi han được. Nếu lỡ con quỷ kia khôi phục lại và không thể nào giam giữ, hắn ta cũng phải đi ra nhận trách nhiệm.
Ở bên ngoài khách sạn Bình An, có hơn mười người với bộ dạng muôn hình muôn vẻ đang tập hợp lại một chỗ. Thần sắc của bọn họ có hờ hững, có quái dị. Hoặc là đang đứng, đang ngồi xổm ở chỗ đó. Không một ai nói ra câu nào, khiến cho khung cảnh có hơi yên tĩnh.
Một vài chiếc xe ngẫu nhiên đi qua, mấy người tài xế ở trong xe cũng hơi hiếu kỳ nhìn về phía bên này một chút. Dường như đang tò mò tìm hiểu xem vì sao lại có một đám người tụ tập ở chỗ này. Hiện tại chỉ mới 4 giờ sáng thôi mà? Chẳng lẽ khách sạn Bình An này lại xảy ra hỏa hoạn gì gì đó, những người này là chạy từ bên trong khách sạn ra ngoài?
Người tài xế kia hơi giảm tốc độ, cho xe chạy chậm lại, sau đó ngẩng đầu quan sát một chút nhưng không thấy có gì alj.
"Thật sự là kỳ quái."
Người này thu hồi lại ánh mắt, không để ý đến chuyện này nữa mà tiếp tục lái xe đi ngang qua.
Thế nhưng ngay khi người tài xế này lái xe đi khỏi đây, hắn ta có vô ý thức liếc mắt qua kính chiếu hậu một cái. Hắn ta lập tức nhìn thấy có một người thanh niên với khuôn mặt trắng bệch đang xoay đầu 180 độ. Đối phương dùng con mắt hờ hững, vô thần, chết lặng để nhìn về phía này. Thân thể của người thanh niên kia khá gầy gò, đứng yên cứng ngắc tại chỗ, không hề nhúc nhích. Nhưng kỳ lạ hơn là những người ở xung quanh lại không có bất cứ phản ứng nào, dường như bọn họ không cảm thấy đây là điều kỳ quái vậy.
Hoàn cảnh xung quanh lại đang cực kỳ yên tĩnh, nó khiến cho việc một đám người tụ tập ở đây vào lúc rạng sáng này lại càng trở nên đáng sợ hơn.
Tài xế đột nhiên ý thức được điều gì đó, sắc mặt hắn ta lập tức biến sắc. Sau lưng bị ướt sũng vì mồ hôi lạnh nên vội vàng đạp mạnh chân ga, sau đó nhanh chóng trốn khỏi chỗ này.
Ở trước cửa của khách sạn, một thanh niên hơi chầm chậm quay đầu lại, tỏ ra lạnh nhạt nói:
"Nghe nói tổng bộ đã phái Dương Gian và Trương Lôi cùng đi xử lý tên ngự quỷ nhân Lâm Bắc này rồi."
Không biết vì sao có một người thanh niên lại cười lạnh và nói:
"Quả nhiên vẫn là để cho Dương Gian đi lên gánh lấy chuyện này? Xem ra mọi chuyện còn tồi tệ hơn cả tưởng tượng. Có tám chín phần là lệ quỷ của tên Lâm Bắc kia đã khôi phục lại. Nếu không tổng bộ sẽ không coi trọng chuyện này đến mức như vậy đâu."
"Cuối cùng tên Lâm Bắc này cũng đã chết? Chết hay lắm, hắn t không chết thì cái trò đó của mình đâu còn ý nghĩa gì nữa chứ."
Hắn ta tên là Vương Giang, là bạn học cùng với tên Lâm Bắc kia. Thế nhưng có vẻ như giữa hai người có chút tranh chấp gì đó.
Có người liếc mắt nhìn qua một chút, sau đó nói ra phán đoán của bản thân.
"Quả thực lệ quỷ của tên Lâm Bắc kia đã khôi phục lại rồi, mấy người nhìn mà xem, những người cảnh giới cũng đã rút lui hết rồi. Toàn bộ nhân viên của khách sạn cũng thi nhau rời đi. Xung quanh đã không còn bất kỳ ai. Như vậy là đủ thấy tổng bộ đã chuẩn bị biến chỗ này thành một khu vực cách ly."
Tại thời điểm như hiện tại, không phải tổng bộ không trợ giúp mà bọn họ có trợ giúp cũng chẳng được ích gì. Cho nên bọn họ chỉ đành phải chờ đến khi mọi chuyện được xử lý xong, nhân viên ở gần đó mới dám tiến vào.
"Vương Giang, cậu hiểu biết nhiều về tên Lâm Bắc kia như vậy. Vậy cậu thử nói xem, chuyện lần này có lớn hay không?"
Vương Giang liếc mắt nhìn người kia một cái rồi mở miệng nói:
"Đây là một câu hỏi khá là thiểu năng. Gây chuyện ở trong thành phố Đại Kinh? Đơn giản là đang tìm chết. Tôi dám cá với cậu là nếu mà Dương Gian không xử lý được Lâm Bắc. Tếp theo tổng bộ sẽ phái ngự quỷ nhân đỉnh phong đến, hơn nữa không chỉ đến có một người đâu. Mục tiêu hiện tại của tổng bộ chính là xử lý chuyện này càng nhanh càng tốt."
Ngay khi đám người này đứng bàn luận với nhau, ngươi một câu, ta một câu thì đột nhiên ở trên không trung của khách sạn có thứ gì đó rơi xuống. Còn không đợi cho đám người kịp phản ứng lại thì thứ này đã rơi ầm một tiếng ở trên mặt đất.
"Thứ gì vậy?"
Có người giật mình, vội vàng tỏ ra cảnh giác.
Có người nhỏ giọng nói:
"Hình như... Là một cỗ thi thể. Đừng có lại gần. Chắc chắn là khách sạn đã xảy ra chuyện rồi."
Hiện tại cỗ thi thể từ trên cao rớt xuống kia đang nằm rạp không nhúc nhích ở trên mặt đất. Mặc dù cú ngã này rất thê thảm nhưng vẫn còn có thể nhận ra được cỗ thi thể này là một cỗ thi thể bị sưng vù vì ngâm nước. Đồng thời ai nấy cũng hiểu nguyên nhân chết của cỗ thi thể này cũng không phải do ngã từ trên xuống.
Ngay lúc này ở gần đó dần dần lan tràn ra một đống nước tanh hôi.
Từ lúc đầu bọn họ còn tưởng là máu, nhưng rất nhanh liền có người cảm thấy có gì đó không thích hợp. Bởi vì thứ nước này có tốc độ lan tràn hơi nhanh.
Ngay khi nhìn thấy rõ ràng cách ăn mặc của cỗ thi thể kia, Vương Giang đột nhiên biến sắc, khẽ quát lớn:
"Là Lâm Bắc. Mau cách xa tên gia hỏa này một chút, đừng để bị thứ nước bên kia dính lấy người."
Cái gì?
Tên này chính là Lâm Bắc?
CMN.
Có mấy người thầm mắng một tiếng, vội vàng lui lại.
Rớt từ trên cao như vậy xuống, tên Lâm Bắc này chắc chắn chết chắc rồi. Mà hắn ta vừa chết, quỷ trong người cũng sẽ khôi phục. Hiện tại chuyện này đã được xác định là một chuyện linh dị. Lúc trước trong tâm lý bọn họ vẫn còn hi vọng một chút may mắn, cảm thấy lệ quỷ của tên Lâm Bắc này chưa chắc đã khôi phục lại.
Có người nói chen vào:
"Như vậy tên Trương Lôi đâu rồi? Đúng rồi, Dương Gian đâu, không phải là hắn đang xử lý tên Lâm Bắc này hay sao? Chẳng lẽ hắn lại mặc kệ không quản mà cứ để cho cỗ thi thể này rơi ở trước mặt khách sạn như vậy hay sao?"
Nhưng người này còn chưa có nói xong.
Ở trên không trung đột nhiên giáng xuống một luồng ánh sáng màu đỏ chiếu rọi ở xung quanh. Kế tiếp một người thanh niên với ánh mắt hung ác và nham hiểm bất chợt xuất hiện ở trước mặt đám người.
Ánh mắt Dương Gian khẽ nhúc nhích, hắn liếc mắt nhìn đám người một cái, nói:
"Ai đang ăn nói bậy bạ vậy?"
Người vừa mới nói chuyện kia lập tức im miệng không dám đáp lại, trong ánh mắt lộ ra mấy phần kinh hoảng cùng bất an.
Người này không phải ai khác mà chính là Cảnh sát mắt quỷ Dương Gian?
"Giúp thì không có người nào ló ra giúp một tay, đứng một đống nói chuyện tầm bậy tầm bạ. Nếu không muốn tham dự vào chuyện này thì thành thành thật thật ngồi yên tại chỗ mà chờ đợi, đừng có nói mấy câu vô dụng kia làm gì."
Dương Gian lạnh lùng thu hồi ánh mắt, sau đó nhanh chân bước về phía thi thể của Lâm Bắc.
Sau khi đến gần, hắn cố quan sát kỹ cỗ thi thể một chút.
Không thể nghi ngờ gì nữa.
Cú ném này của hắn đã khiến cho tên Lâm Bắc này hoàn toàn chết hẳn. Đầu cũng đã bị bẹp thành dạng như vậy rồi, ngay cả thân thể cồng kềnh cũng bị vỡ, văng ra bốn phía. Thế nhưng những mảnh vỡ thi thể bị văng ra này lại chảy ra loại nước tanh hôi. Sau đó những vũng nước tanh hôi nhỏ này hội tụ lại vào một chỗ, hình thành một vũng nước đọng. Điều quan trọng ở đây chính là tốc độ hình thành vũng nước còn nhanh hơn lúc trước, nó sắp sửa tạo thành một vùng đất quỷ dị mới.
Mà ngay khi Dương Gian tiến lại gần, thân thể vốn không có động tĩnh của Lâm Bắc đột nhiên chuyển động một cách quỷ dị.
Dưới lớp da cồng kềnh bị tàn phá không nên hình kia đang dựng dục một loại quỷ dị đáng sợ nào đó. Chính thứ này đang không ngừng xé bở từng tầng từng tầng cản trở để xuất hiện ở trước mặt mọi người.
Lệ quỷ chính thức thức tỉnh.
Nhưng trên người cửa cỗ thi thể này vẫn đang có một sợi dây thừng cũ kỹ quấn quanh. Quỷ dây thừng vẫn còn đang ngăn cản con quỷ kia tiếp tục khôi phục nhưng nó cũng phải trả giá. Đó chính là quỷ dây thừng cũng chưa có khôi phục lại được. Bởi vì nếu thứ này mà khôi phục lại thì ở chỗ này sẽ là vô số sợi dây cỏ rũ xuống chứ không phải yên tĩnh như thế này.
Dương Gian không có tiếp tục tiến lại gần, đứng yên ở một bên tiếp tục quan sát.
"Dùng quỷ để hạn chế quỷ là cách an toàn hơn so với việc ngự quỷ nhân trực tiếp tiếp xúc với lệ quỷ. Bởi vì làm như vậy cũng không cần phải sợ gặp nguy hiểm khi thất bại. Đồng thời cực hạn của lệ quỷ lại vượt xa so với ngự quỷ nhân, cho nên không cần phải lo lắng việc bị chết do sử dụng năng lực vượt quá cực hạn. Có thể nói, đây mới chính là con đường tắt đúng đắn nhất đối với việc xử lý chuyện linh dị."
"Nhưng điều khó khăn nhất của phương pháp này chính là làm cách nào để khống chế được một con quỷ, sau đó dùng nó để xử lý chuyện linh dị mà bản thân không nhận phải nguy hiểm từ nó."
"Nếu coi quỷ là một món công cụ, như vậy vấn đề ở đây sẽ là làm cách nào để lấy được công cụ này và phải sử dụng nó như thế nào? Đây chính là vấn đề quan trọng."
Dương Gian đột nhiên nhớ đến những thứ linh dị mà lúc trước hắn từng tiếp xúc, nào là đinh đóng quan tài, hay tấm gương quỷ,.... Đối với những người ngự quỷ nhân mà nói, những thứ đồ vật quỷ dị này chẳng khác gì những món đồ đặc thù. Chẳng qua ngay từ lúc đầu những người chủ nhân của chúng có những cách sử dụng không giống nhau mà thôi. Điều này giống như quỷ dây thừng ở trước mắt hắn vậy.
"Con quỷ ở trong người của Lâm Bắc không có chạy ra, Dương Gian đã thành công hạn chế thứ đồ chơi này."
Ở nơi xa xa, Vương Giang nhìn thấy Dương Gian đứng ở gần cỗ thi thể như vậy. Hơn nữa còn đứng hơn ba bốn phút mà không gặp được tập kích, lập tức mở to hai mắt tỏ ra vẻ kinh dị.
Đây chính là một con lệ quỷ đang bị khôi phục đó, cứ thế bị hắn xử lý một cách nhẹ nhàng?
Không thể nào tin được, thật sự là không thể tin nổi.
Nếu đổi lại là bọn họ, đoán chừng mười mấy người ở đây cũng phải hao tổn khá khá thì mới có thể xử lý được con quỷ này.
Bởi vì những bãi nước đọng kia lại có thể biến những người mà nó giết chết thành quỷ nô. Nhưng nếu ngự quỷ nhân mà chết đuối ở bên trong, vậy số lượng quỷ ở bên trong sẽ gia tăng. Khi đó cấp độ khủng bố của chuyện này sẽ gia tăng thêm một cấp. Nếu chuyện như thế này mà tiếp tục kéo dài... Có lẽ sẽ không còn bất cứ ai có thể xử lý được đồ chơi này nữa.
Vương Giang hiểu rất rõ điểm này, hắn ta tuyệt đối không đi qua và tiếp xúc trực tiếp với thi thể của Lâm Bắc. Đồng thời hắn ta cũng đề nghị với những người ngự quỷ nhân không có bản lĩnh khác đừng có tiếp xúc, miễn cho tạo thành việc hại người hại mình.
Sau một hồi quan sát, đồng thời đã xác dịnh được tác dụng của quỷ dây thừng, Dương Gian mới cầm điện thoại di động định vị vệ tinh rồi nói:
"Tôi cần một cái rương."
"Tôi sẽ lập tức an bài cho cậu ngay."
Người phụ trách liên lạc với hắn chính là Trầm Lương, ngay khi nghe được hắn nói như vậy thì thầm thở phào một hơi. Điều này có nghĩa là đã xử lý xong tên Lâm Bắc kia.
Một lát sau, ở trên bầu trời đêm vang lên tiếng máy bay trực thăng.
Hiển nhiên là bên phía tổng bộ đã sớm chuẩn bị xong mọi thứ. Mấy cái thùng chứa đã được để đâu đó ở gần đây, chỉ chờ bên này xử lý xong là đưa đến.