Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 631:



Vì thế Trầm Lương lập tức nói:

"Được rồi, tôi đáp ứng cậu."

Dương Gian nói:

"Tôi đã dùng điện thoại ghi âm lại rồi đấy, ông đừng có mà đổi ý."

Trầm Lương nói:

"Tôi sẽ không đổi ý đâu, cậu làm ơn xử lý chuyện của Lâm Bắc giùm tôi."

"Tôi không thể nào cam đoan với ông được, tôi chỉ có thể nói là tôi sẽ cố gắng hết sức thôi."

Ngay khi Dương Gian nói chuyện, hắn đột nhiên phát hiện ra trong vũng nước đọng ở phía trước đột nhiên xuất hiện những bọt nước.

Sau đó vũng nước đọng kia lập tức cuộn trào, tiếp đến bên trong nước xuất hiện một cái bóng khá lớn.

Nhìn qua bộ dạng của cái bóng mờ này, trông nó khá giống với một người.

"Chỗ của tôi có chuyện rồi. Không nói nữa, tôi cúp máy đây. Ông tự dùng điện thoại di động vệ tinh mà quan sát. Không biết mấy chiếc điện thoại này của các ông có chức năng chống thấm nước không nữa."

Dương Gian lập tức cúp điện thoại riêng rồi lấy điện thoại di động định vị vệ tinh ra và treo nó ở trước ngực, đồng thời thiết lập nó ở trạng thái giữ liên lạc.

Giờ phút này ở trên bề mặt của vũng nước đọng kia đột nhiên xuất hiện một người.

Người này đã chết rồi, thân thể nổi một nửa ở trên mặt nước. Quay lưng lên trên và úp mặt xuống đất, cả người hơi co lại, không nhúc nhích, dáng vẻ có hơi cứng ngắc.

Ánh mắt Dương Gian có chút co rút.

"Không phải Trương Lôi, là phục vụ của khách sạn lúc nãy."

Đây là một bộ thi thể của nữ, thi thể mặc một bộ đồng phục của nữ phục vụ viên. Nhìn bộ dạng thì có vẻ vừa mới chết không lâu, bởi vì da thịt vẫn còn màu máu, không bị sưng lên hay hư thối đi.

Có điềucỗ thi thể của người này lại cực kỳ quỷ dị.

Nếu xem xét dựa trên độ nông sâu của vũng nước đọng, không thể có chuyện hắn không phát hiện ra ở bên trong nước có một cỗ thi thể. Mắt hắn cũng không thể nào có chuyện kém đến mức như vậy. Trong lòng Dương Gian đang tính toán được mất, đồng thời cân nhắc bước hành động tiếp theo.

"Việc cấp bách nhất hiện tại là phải xác định xem rốt cuộc tên Lâm Bắc đã chết hay chưa. Nếu chết rồi và lệ quỷ cũng đã khôi phục, như vậy mình không thể nào cầm lấy đống tiền thù lao của Trầm Lương được. Dù sao hiện tại bản thân mình cũng đang xảy ra chuyện, điều kiện của thân thể không cho phép mình sử dụng lưc lượng lệ quỷ trong quãng thời gian dài. Huống chi lúc này còn có thêm một tên Trương Lôi chưa rõ sống chết."

Ngay khi hắn đang suy tính thì tình hình lại có biến chuyển. Cỗ thi thể đang trôi nổi ở phía trước đột nhiên lay động, sau có có tiếng ai đó vạch nước. Cỗ thi thể kia bị một cánh tay xốc lên khỏi mặt nước. Một cái đầu lòi ra, nước chảy đầy trên mặt, tiếp đến cái đầu này mở miệng ra để thở.

"Mẹ nó, thiếu chút nữa là bỏ mạng lại rồi."

Trương Lôi vừa thở hổn hển vừa chửi rủa. Vốn khuôn mặt cứng ngắc kia của hắn ta đã khó coi rồi, hiện tại lại càng khó coi hơn.

Danh hiệu của hắn ta là người ăn quỷ, mặc dù soi với cảnh sát mắt quỷ thì có kém hơn một chút. Nhưng ít ra cũng được gọi là hung danh hiển hách. Nhưng hiện tại lại thiếu chút nữa chết đuối ở trong vũng nước đọng.

Dương Gian cũng cảm thấy có chút ngoài ý muốn:

"Vậy mà cậu vẫn còn có thể trở lại. Tôi còn tưởng cậu đã xong đời rồi. Lúc nãy tôi đã báo cáo với tổng bộ để cho bọn họ chuẩn bị một chút."

"Những gì anh vừa nói rất đúng. Chỗ này thật sự rất nguy hiểm, tôi phải trả giá một số thứ mới có thể tránh thoát khỏi. Quả nhiên tên Lâm Bắc này không hề đơn giản. Nếu lúc nãy mà là người khác thì chắc chắn là chết rồi, tuyệt đối sẽ không thể nào có chuyện còn có thể sống sót trở về."

Đến tận lúc này ở trên khuôn mặt của Trương Lôi vẫn còn có nét sợ hãi. Dường như lúc nãy hắn đã chạm mặt phải một thứ gì đó vô cùng khủng bố.

Dương Gian nói:

"Không chết là tốt, nếu cậu chết thì chỗ này không còn là chuyện lệ quỷ khôi phục như bình thường nữa."

Mặc dù đây là lần đầu tiên hắn gặp mặt Trương Lôi nhưng dựa theo suy nghĩ của một con người bình thường thì làm gì có một ai lại muốn thấy ngự quỷ nhân chết ở trước mặt đâu cơ chứ.

Trương Lôi lập tức gật gật đầu, lúc này hắn ta đang giãy dụa đứng dậy từ trong vũng nước đọng.

Ngay khi hắn ta đứng dậy, Dương Gian mới nhìn rõ mọi chuyện. Cỗ thi thể của cô gái vừa nãy nổi lên trên mặt nước kia đang đưa một cánh tay cứng ngắc ra và túm lấy cánh tay của Trương Lôi. Mặc dù cô ta chỉ là một cỗ thi thể nhưng không hề buông tay ra. Dường như thứ này có ý định muốn lôi kéo Trương Lôi vào bên trong vũng nước này.

Sắc mặt của Dương Gian hơi thay đổi:

"Là quỷ nô?"

Bởi vì nếu xem xét theo mặt thời gian thì cô gái phục vụ viên này chết trước, sau đó mới xảy ra việc Trương Lôi bị lệ quỷ tập kích. Thế nhưng chỉ là một vị nữ phục vụ viên thì làm có thể túm và kéo ngã được Trương Lôi vào trong vũng nước cơ chứ. Cho nên cô gái bị chết đuối này chắc chắn đã trở thành một loại chuyện linh dị mới. Nhưng ngay khi Trương Lôi vừa mới khom người đứng dậy hắn ta biến sắc, thân thể đột nhiên lảo đảo, suýt tý nữa thì lại ngã sấp mặt vào trong nước. May mà hắn ta đã kịp thời đỡ lấy bức tường bên cạnh.

"Chết tiệt."

Con ngươi của hắn ta hơi co rụt lại, vội vàng cúi đầu nhìn phía dưới. Lúc này hắn ta đột nhiên phát hiện ra, không biết từ lúc nào hai chân của hắn ta đã bị một đống cánh tay trắng bệch phù nề vì bị ngâm trong nước quá lâu tóm chặt.

Mà lực lượng của những cánh tay này lại cường đại đến kỳ lại, khiến thân thể của hắn ta cứ như đang hãm sâu vào bên trong bên trong đầm lầy, chậm rãi chìm xuống dưới. Chỉ trong thời gian có một lát mà nước đọng đã dâng cao lên quá đầu gối của hắn ta. Trương Lôi đột nhiên hoảng sợ, vội vàng ngẩng đầu lên nhìn về phía Dương Gian đang ở cách đó không xa.

"Những thứ này muốn kéo tôi vào trong nước. Dương Gian, hiện tại tôi không thể sử dụng năng lực của tôi vào cái đống linh tinh này được. Nếu không tôi sẽ chết vì lệ quỷ khôi phục mất."

Trương Lôi cũng hiểu cực kỳ rõ, dù hắn ta có xử lý sạch cái đống này cũng chẳng có ích lợi gì. Bởi vì chúng không phải là ngọn nguồn. Cho nên nếu cứ tiếp tục giằng có với chúng, không sớm thì muộn hắn ta cũng sẽ chết bởi vì lệ quỷ khôi phục. Bằng không cũng chết vì chìm vào bên trong vũng nước này vàchết đuối ở đây.

"Yên tâm, cậu không chết được đâu."

Giờ phút này Dương Gian lập tức mở mắt quỷ ra. Một con mắt quỷ dị hiện ra ở trên người của hắn ta khiến không gian xung quanh bị một lớp ánh sáng màu đỏ nhàn nhạt bao phủ. Thông qua con mắt quỷ màu đỏ này, hắn có thể nhìn thấy rõ được mọi thứ ở bên trong vũng nước đọng này.

Nhìn qua thì thấy cái vũng nước đọng này chỉ sâu không quá nửa mét. Nhưng thực tế nó lại là sâu không thấy đáy. Nó cứ như là một cái vực sâu. Đồng thời ở trong nước có lơ lửng la nha lít nhít những cỗ thi thể. Chỉ nhìn qua một lượt mà hắn đã thấy có ít nhất cũng mấy chục cỗ thi thể.

Có một số thi thể vừa mới chết không bao lâu, một số thi thể lại chết cực kỳ lâu. Tất cả đều bị sưng phù không còn hình dạng nữa. Có một vài thi thể hư thối mức độ cao, khiến da thịt bị mục nát trong nước, chỉ còn là một cỗ thi thể bị tàn phá dữ tợn. Nhưng mà những cỗ thi thể này lại đang túm chặt lấy hai chân của Trương Lôi, khiến cho hắn ta không thể nào động đậy được. Có nhiều cỗ thi thể đang túm chân của Trương Lôi như vậy, thảo nào hắn ta không thể nào rời đi khỏi vũng nước đọng nho nhỏ này.

"Rốt cục tên Lâm Bắc kia đã dùng năng lực của lệ quỷ giết chết bao nhiêu người?"

Vẻ mặt Dương Gian mang theo vài phần ngưng trọng. Sau khi xác định xong tình hình của mọi thứ, hắn quyết định ra tay để cứu lấy tên Trương Lôi này ra đã. Tiếp đó lại tiếp tục nói những chuyện khác sau.

Hắn sử dụng quỷ vực bao phủ ở trong phạm vi một mét rồi nhanh chân bước về phía trước. Vũng nước đọng phía trước không hề tạo thành bất cứ cản trở nào đối với Dương Gian. Nhìn qua thì có vẻ như hắn ta đang lội ở trong nước, nhưng thực ra hắn căn bản không hề tiếp xúc với chúng.

Không có tiếp xúc với vũng nước này, những cỗ thi thể ở bên trong nước này sẽ không có bất cứ động tĩnh nào cả. Chúng sẽ không tập kích hắn mà tiếp tục tập kích Trương Lôi.

Giờ phút này Trương Lôi đang cố gắng giãy dụa, chống cự lại. Nhưng không thể nào ngăn được việc thân thể của hắn ta đang không ngừng chìm xuống.

Hiện tại nước đọng đã dâng lên đến ngang ngực của hắn ta rồi. Hắn ta có thể cảm thấy được trước ngực đang có mấy cỗ thi thể đang nằm sấp. Tựa như trên người hắn ta đang cõng mấy khối sắt băng lãnh vậy. Loại cảm giác này giống như kiểu một người chết đuối đang cố gắng cầu sinh, nhưng lại không có bất cứ tác dụng gì.

Trương Lôi vươn tay ra rồi kêu to:

"Dương Gian, nhanh lên."

"Kêu cái gì mà kêu, tôi tự có chừng mực."

Lúc này Dương Gian đã chạy đến bên cạnh, túm lấy cánh tay của hắn ta. Giờ phút này hắn cũng đã cảm nhận được Trương Lôi cứ như một khối đá nặng ngàn cân. Khiến cho ngay cả hắn cũng có cảm giác bản thân gần như bị lôi ra khỏi quỷ vực và rơi vào bên trong vũng nước đọng này. Nhưng mọi chuyện cũng chỉ có vẻn vẹn như thế mà thôi.

Quỷ ảnh dưới chân của hắn lập tức xuất hiện, sau đó tiến vào bên trong vũng nước. Những cỗ thi thể đang túm lấy Trương Lôi đột nhiên run rẩy một chút, sau đó chúng mất đi lực lượng quỷ dị rồi liên tiếp buông Trương Lôi ra. Sau đó chúng nối đuôi nhau nổi lên trên mặt nước, không còn tiếp tục cưỡng ép kéo Trương Lôi hướng xuống phía dưới như lúc nãy nữa.

"Soạt!"

Trương Lôi được Dương Gian lôi ra khỏi mặt nước. Trên người hắn ta đang dính một đống thứ linh tinh, nào là tóc tai hư thối hay dấu tay các thứ. Với lại lúc này mặt nước trổng rỗng lúc này đã bị bao phủ bởi một đống thi thể.

"Quỷ vẫn chưa chịu xuất hiện à?"

Dương Gian cũng không có để ý đến việc Trương Lôi đã thoát khỏi nguy hiểm mà chú ý đến những cỗ thi thể đang trôi nổi này. Vốn dĩ hắn đang định dùng Trương Lôi để làm mồi câu nhằm nhử con quỷ ở bên trong vũng nước ra. Đây chính là cách thức tốt nhất, bởi vì hắn không dám xâm nhập vào bên trong vũng nước này. Nhưng con quỷ kia lại chưa từng xuất hiện, trong những cỗ thi thể này không có cỗ thi thể nào là quỷ cả.

Ánh mắt Dương Gian lập tức đưa về phía cánh cửa nửa đóng nửa mở kia.

"Nếu đến tận mức này mà con quỷ kia còn chưa có xuất hiện. Như vậy khả năng con quỷ kia ở bên trong chứ không phải ở trong nước."

Quỷ ở bên trong phòng, kết hợp làm một khối với tên Lâm Bắc kia.

Khả năng xảy ra của cái này rất cao.

Rất nhanh, phía sau cánh cửa nửa đóng nửa mở kia đột nhiên xuất hiện một cánh tay bị sưng phù vì ngâm nước. Cánh tay này đụng vào cánh cửa, chậm rãi mở cánh cửa này ra.

Trong phòng lập tức truyền ra tiếng nước nhỏ tí tách."