Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 618: Đột Ngột



Giờ phút này Vạn Đức Lộ đang bị áp giải đi ra từ bên trong đống người sống sót như một tên tội phạm. Tuy ông ta không biết được là bản thân đã phạm phải chuyện gì nhưng ông ta cũng hiểu được tình huống của bản thân không hề ổn một chút nào. Bởi vì tay ông ta đã bị còng lại, đồng thời hai người cảnh sát ở bên cạnh sử dụng sống ống thật sự. Dường như nếu ông ta mà bỏ chạy thì hai người này sẽ không do dự chút nào mà rút súng ra bắn chết ông ta.

Tình hình nghiêm trọng như thế này chắc chắn không phải là những tội bình thường như việc công ty ông ta trốn thuế được. Đồng thời cũng không thể nào là loại tội cỏn con như việc vệ sinh của mấy nhà hàng của ông ta có vấn đề nên có người bị ngộ độc hay gì đó. Mà chắc chắn là ông ta đã phạm phải tội gì đó nghiêm trọng hơn nhiều. Bởi vì trong lòng ông ta đang khẩn trương nên khi đi đứng có chút run rẩy.

Lúc này Vạn Đức Lộ đột nhiên cảm thấy dường như bản thân đang bị áp giải đến pháp trường vậy. Ngay cả khi trên máy bay có quỷ cũng không tuyệt vọng như bây giờ.

"Mình biết rồi, nhát định là những thứ kia xảy ra chuyện."

Ngay khi ông ta đi được nửa đường và nhìn thấy ở bên trong chiếc lều che nắng có một đám người đang vây quanh chiếc rương hành lý của ông ta, Vạn Đức Lộ lập tức ý thức được lỗi lầm mà ông ta đã phạm phải.

Đống đồ cổ kia có vấn đề...

Vạn Đức Lộ không khỏi nhớ đến việc máy bay đột nhiên xuất hiện quỷ. Không chừng vấn đề của chuyện này là do đống đồ cổ kia. Chẳng lẽ trong đống đồ cổ kia có món nào đó được móc ra từ trong cổ mộ, bên trên có dính phải thứ gì không sạch sẽ, vì thế quỷ mới xuất hiện trên máy bay?

Nếu mọi chuyện như vậy, Vạn Đức Lộ cảm thấy có lẽ ông ta đã xong đời rồi. Nếu không bị xử bắn thì ông ta cũng phải ngồi tù mọt gông chứ chẳng chơi.

Xong, xong rồi... Giờ phút này bộ dạng của Vạn Đức Lộ giống như người nhà vừa mới chết vậy. Chân nhũn ra hết cả rồi, nếu không phải ở bên cạnh còn có hai người cảnh sát dìu ông ta, thì có lẽ ông ta đã nằm co quắp ở dưới đất.

Trần Nghĩa, Cảnh sát Quốc tế của thành phố Đại Kinh đi qua. Sau đó trợn mắt, túm cổ áo của Vạn Đức Lộ và nói:

"Thứ này là do ông mang lên máy bay?"

Lực lượng của tên này cũng tương tự như Dương Gian, đều rất quỷ dị. Thân thể mập mạp của Vạn Đức Lộ lại bị một cánh tay của tên kia nhấc bổng lên, cả người lơ lửng giữa không trung. Đồng thời ông ta cảm thấy một sự lạnh lẽo ở nơi cổ cùng sự lạnh lẽo này đang ăn mòn toàn thân của ông ta. Giống như cả người của ông ta không còn thuộc về ông ta nữa, đã không còn cách nào khống chế nữa. Giống như bị bóng đè vậy, chỉ còn lại ý thức của ông ta là thanh tĩnh.

Người này, thật là đáng sợ.

Vất vả lắm Vạn Đức Lộ mới có thể ổn định lại được tâm tình sau chuyện vừa nãy, nhưng lúc này lại nhìn thấy được người đàn ông trước mặt thì nỗi sợ hãi lại ùa về trong đầu ông ta.

Đúng lúc này Dương Gian hơi híp mắt lại, sau đó nói:

"Trần Nghĩa, đủ rồi, thả ông ta xuống đi."

Trần Nghĩa có hơi sững sờ một chút rồi dùng ánh mắt điên cuồng nhìn Dương Gian và bảo:

"Chỗ này là khu vực quản lý của tôi, tôi cần biết được chân tướng của chuyện này. Cậu muốn can thiệp vào chuyện này hay sao? Cảnh sát mắt quỷ Dương Gian?"

Dương Gian nói:

"Không phải là tôi muốn can thiệp vào, do tôi không muốn cậu giết lỡ tay giết chết ông ta. Bởi vì ông ta cũng được coi là người quen của tôi."

Trần Nghĩa nói:

"Nếu phạm phải sai lầm thì đều phải bị thẩm vấn, bất kể người đó là ai. Không có một ai ngoại lệ hết, kể cả cậu đó, Dương Gian."

Sắc mặt của những người khác hơi đổi một chút, đồng loạt nhìn về phía Dương Gian và Trần Nghĩa.

Bọn họ không thể nào hiểu được lý do Dương Gian vì một người không có quan hệ và tác dụng gì mà đi tranh chấp với tên điên Trần Nghĩa. Ngay cả khi Trần Nghĩa không cẩn thận mà giết chết người kia, thì chuyện này cũng chẳng có ảnh hưởng gì đến Dương Gian cả.

Dương Gian nói:

"Vụ án này do tôi phụ trách, hồ sơ linh dị cũng là do tôi lập, đồng thời quỷ cũng do tôi giam giữ. Cho nên nếu nói muốn thẩm vấn chuyện này cũng phải là do tôi đi thẩm vấn. Chẳng lẽ cậu muốn tranh chuyện này với tôi? Hay là cậu đang định tranh đoạt món công lao này?"

Thực ra hắn làm điều này cũng không phải là vì muốn cứu mạng Vạn Đức Lộ, mục đích thật sự của hắn là những tin tức về hồn bình ở trên người ông ta. Đồng thời hắn không muốn để cho người khác biết được những tin tức này. Bởi vì hắn có thể dựa vào chiếc hồn bình này để lần manh mối và tìm kiếm chiếc còn lại, sau đó xác định vị trí của lệ quỷ và giam giữ nó. Nếu có thể lấy được thêm chiếc hồn bình còn lại, giá trị của chúng là không thể cân đo đong đếm được.

Dù sao đi nữa, không có một ai biết được những con quỷ đang hoạt động ở ngoài kia có bao nhiêu nguy hiểm. Đồng thời hắn cũng biết nếu sự nguy hiểm khi thực hiện giam giữ một con lệ quỷ sẽ là cực kỳ lớn. Cho nên khi kiếm được một món hời như thế này, Dương Gian sẽ không thể nào muốn bỏ qua nó được.

Đúng dịp hiện tại thân thể của hắn đang có chút vấn đề, đồng thời nếu cần thiết, hắn sẽ xem xét đến chuyện chắp vá một cỗ thân thể của lệ quỷ. Cho nên hiện tại Vạn Đức Lộ cực kỳ quan trọng đối với Dương Gian.

Trần Nghĩa lạnh lùng nói:

"Nếu tôi từ chối thì sao?"

Dương Gian từ tốn nói:

"Cậu không nên từ chối yêu cầu này của tôi. Vì dù có từ chối nó, cậu cũng chẳng nhận được bất kỳ chỗ tốt nào, ngược lại sẽ khiến cho cậu gặp phiền phức. Tôi nghĩ lời của tôi nói ra vẫn có một chút phân lượng, không đến mức bị người ta xem như là gió thoảng qua tai được, nên vẫn hi vọng cậu có thể cho tôi chút mặt mũi."

Trong lúc nói chuyện, hoàn cảnh xung quanh đột nhiên thay đổi. Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ thế giới đột nhiên biến thành một khu vực quỷ dị bị bao phủ bởi ánh sáng màu đỏ. Những người ở xung quanh biến mất, khiến cho bầu không khí vô cùng an tĩnh. Toàn bộ thế giới chỉ còn lại mấy người đang đứng ở trong lều che nắng là bọn họ mà thôi.

Chung Sơn, Quách Phàm và những người ngự quỷ nhân khác đều nheo mắt lại:

"Quỷ vực?"

Lúc này Trầm Lương cũng ý thức được có gì đó không đúng ở đây, nếu vì chuyện này mà khiến cho cả Dương Gian và Trần Nghĩa nảy sinh xung đột, thì đây sẽ là một việc cực kỳ tồi tệ.

Mặc dù hai người tranh đấu với nhau ngươi sống ta chết thì cũng chẳng sao, nhưng làm một người phụ trách như hắn ta sẽ bị bên trên tạm thời cách chức để điều tra.

Trần Nghĩa tỏ ra cực kỳ dữ tợn:

"Nghe nói quỷ vực của cậu còn đặc thù hơn cả của Lý Quân. Thậm chí khi ở thành phố Đại Xương, quỷ vực của cậu còn có thể xâm nhập vào bên trong quỷ vực của con quỷ chết đói kia?"

Dương Gian nói:

"Trăm nghe không bằng một thấy, mấy điều nghe được kia chưa chắc đã là thật. Nếu có thể tôi nghĩ cậu vẫn nên nhìn tận mắt thì tốt hơn."

"Xem ở việc cậu từng liều mạng bảo vệ thành phố Đại Xương nên hôm nay tôi sẽ cho cậu chút mặt mũi. Bất quá tôi hi vọng mục đích khi làm việc này của cậu sẽ là vì việc công, không nên vì việc tư. Đồng thời tôi sẽ không dễ dàng tha thứ cho bất cứ ai dám làm xằng làm bậy ở trong khu vực quản lý của tôi."

Vốn những người khác còn nghĩ rằng với loại tính cách đó thì Trần Nghĩa sẽ trực tiếp động thủ. Nhưng không, Trần Nghĩa lại đột nhiên tỏ ra lý trí một cách không bình thường khi lựa chọn thu tay lại. Hắn ta bình tĩnh thả Vạn Đức Lộ ở trong tay xuống.

Dương Gian bình tĩnh nói:

"Cảm ơn."

Ngay lập tức ánh sáng màu đỏ ở xung quanh đột nhiên biến mất đâu không thấy. Mọi thứ lại khôi phục vẻ bình thường, ánh mặt trời vẫn chiếu rọi ở trên cao. Những người biến mất ở xung quanh lại trở về như lúc đầu.

Giờ phút này Vạn Đức Lộ đang ngồi co quắp ở dưới đất, vẫn chưa hết hoảng sợ. Ông ta đang ngồi thở từng ngụm từng ngụm, mồ hôi lạnh chảy đầy người. Trông bộ dạng ông ta giống như người vừa trở về từ cõi chết vậy.

Trần Nghĩa nhượng bộ?

Trầm Lương nhìn thấy mọi thứ trở về nguyên dạng thì thầm thở phào một hơi, đồng thời cũng cảm thấy có chút kinh ngạc. Bởi vì rất hiếm khi Trần Nghĩa lại lùi bước ở trước mặt người khác, thế nhưng hôm này hắn ta lại nể mặt Dương Gian. Trầm Lương biết chắc chắn không phải là do Trần Nghĩa kiêng kỵ cảnh sát mắt quỷ mà có một lý do nào đó. Thế nhưng Trần Nghĩa không thuộc quyền quản lý của hắn ta, Trầm Lương không có cách nào phân tích ra được động cơ khi làm hành động này của đối phương.

Trầm Lương nhìn qua một lượt, sau đó cất tiếng nói:

"Nếu Dương Gian đã nhận phụ trách chuyện linh dị lần này thì những chuyện liên quan sẽ do hắn phụ trách. Mọi người có ai có ý kiến gì không?"

Không có một ai nói gì cả, làm sao bọn họ không biết được giá trị thực sự của những manh mối ở trong tay của Vạn Đức Lộ. Nếu có thể tiếp tục truy tim theo những manh mối này, có lẽ sẽ có được những thu hoạch không tưởng. Nhưng cuối cùng bọn họ vẫn lựa chọn im lặng.

Bởi vì bọn họ không muốn đắc tội với Trần Nghĩa, càng không muốn đắc tội với Dương Gian.

Trần Nghĩa thì không cần phải nói thêm nữa, hắn là một trong những Cảnh sát Quốc tế của thành phố Đại Kinh. Mặc dù không quá nổi tiếng nhưng không thể nào là ngự quỷ nhân bình thường.

Còn Dương Gian, nửa năm trước hắn còn chưa có bất cứ tiếng tăm gì, chỉ là một đứa học sinh cấp ba. Có điều kể từ nửa năm đổ lại đây, tiếng tăm lại lên như diều gặp gió. Đồng thời hắn có thể trải qua nhiều chuyện linh dị và sống sót đến tận giờ thì sao là loại người tầm thường được.

Trầm Lương nói:

"Nếu mọi người không ai có ý kiến gì nữa, vậy mọi chuyện dừng lại ở đây. Dương Gian, sau khi trở về cậu cần phải làm một bản báo cáo để báo cáo lên trên, đồng thời tiếp theo Vạn Đức Lộ sẽ do cậu phụ trách."

Dương Gian thuận miệng đáp.

"Được rồi."

Thế nhưng có vẻ Quách Phàm không được cao hứng cho lắm, hắn ta nói:

"Bận rộn hơn nửa này mà chẳng được cái tích sự gì, lại phải ngồi phơi nắng suốt hai giờ liền. Dương Gian, lần này coi như cậu chiếm lợi. Cầm lấy, nghiên cứu nó cho kỹ vào."

Hắn ta cầm lấy chiếc hồn bình ở dưới đất, sau đó tiện tay ném sang phía Dương Gian. Thế nhưng ngay khi chiếc bình bằng vàng kia rời khỏi tay, miệng của chiếc bình trùng hợp quay về hướng mặt của hắn ta.

Đột nhiên, không gian đen sì ở bên trong chiếc bình đột nhiên nhô ra một cái cánh tay màu trắng. Cánh tay này túm lấy mặt của Quách Phàm, sau đó kéo mạnh vào bên trong bình.

Quách Phàm lảo đảo một cái, thiếu chút nữa là té. Sau đó chiếc bình màu vàng kia dính lên trên mặt của hắn ta. Cánh tay màu trắng bệch kia vẫn còn mang theo một cỗ lực lượng cực kỳ lớn, dường như nó muốn kéo cả người của hắn ta vào bên trong chiếc bình mà cái miệng của nó chỉ lớn chừng bàn tay người.

"A!"

Một cỗ đau đớn kịch liệt tràn đến khiến cho Quách Phàm không thể không kêu la thảm thiết.

Người khác nhìn thấy chuyện xảy ra đột ngột như vậy thì nheo mắt.

Không tốt.

Quá chủ quan.

Bên trong chiếc bình vẫn còn quỷ?

Sắc mặt mặt của đám người Dương Gian, Chung Sơn, Trầm Lương, thậm chí là Trần Nghĩa ở bên cạnh đều lập tức thay đổi.

Bởi vì lớp vàng đã ngăn cản được cảm giác của bọn họ nên bọn họ cứ nghĩ là chiếc bình này đã không còn bất cứ vấn đề nào nữa. Lại thêm lúc trước Dương Gian đã từng xử lý được quỷ, bọn họ cứ nghĩ là con quỷ bên trong chiếc bình đã bị Dương Gian xử lý xong, cho nên không có ai kiểm tra kỹ chiếc bình hết.

Không nghĩ đến quỷ lại xuất hiện ở thời điểm mọi chuyện sắp kết thúc như thế này.

Chắc chắn là hành động ném chiếc bình lúc nãy của Quách Phàm đã vô tình kích hoạt điều kiện của con quỷ bên trong nên hắn ta mới bị nó tập kích."