Xung quanh khu vực máy bay hạ cạnh đã được dựng lên hàng rào cách ly. Hiện tại Dương Gian, Trầm Lương, Quách Phàm và vài người nhân viên khác đang đứng ở bên cạnh nhìn chiếc rương đựng hành lý kia. Rất khó để tưởng tượng là ngọn nguồn của chuyện linh dị trên máy bay là được xuất phát từ bên trong cái rương hành lý cỏn con này. Với lại hiện tại chiếc rương đang bị hỏng, bên trên nó có xuất hiện một cái lỗ hổng khá quái dị, dường như trước đó có thứ gì đã trốn ra ngoài từ trong này.
Đúng lúc này có một người trầm giọng nói, trong giọng nói để lộ rõ một cỗ khí tức nguy hiểm, trông người này giống như một tên điên vậy, khiến cho người ta không rét mà run.
"Nói như vậy có nghĩa là con quỷ này đã bị người hành khách nào đó dùng hành lý mang lên máy bay? Là ai làm vậy? Bắt người hành khách kia tới ngay, tiện thể hỏi thăm tên kia là muốn chết như thế nào? Lại dám mang cả quỷ đến thành phố Đại Kinh, đây không phải là muốn tạo phiền toái cho tôi đây mà?"
Dương Gian đưa mắt nhìn người kia một cái.
Người vừa nói chuyện tên là Trần Nghĩa, một trong những người Cảnh sát Quốc tế quản lý thành phố Đại Kinh. Vì số lượng Cảnh sát Quốc tế phụ trách thành phố Đại Kinh không chỉ có một vị nên Trần Nghĩa chỉ là một trong số người phụ trách đó mà thôi.
Tuy nhìn qua thì thấy tên Trần Nghĩa này cũng khá bình thường. Nhưng nếu quan sát cẩn thận hơn một chút sẽ không quá khó để nhận ra ở trên thân thể của người này đang tỏa ra một mùi thi thối nhàn nhạt, ngón tay có vẻ hơi cứng nhắc, đồng thời trên mu bàn tay có xuất hiện thi ban. Mặc dù giọng nói rất lớn nhưng mang khẩu trang, dường như người này cố ý che mặt mình lại. Nếu người như thế này mà đi lại ngoài đường vào ban đêm thì chắc chắn sẽ dọa cho rất nhiều người phải sợ hãi.
"Lại là một tên gia hỏa cực kỳ nguy hiểm, hiện tại thân thể của tên này đã tiếp cận với thân thể của quỷ rồi. Chắc tình trạng của hắn ta không phải chỉ đơn giản là khống chế hai con lệ quỷ đâu. Tuy nhiên tình trạng của hắn ta còn tồi tệ hơn cả mình, không biết còn có thể chống đỡ được thêm bao lâu."
Dương Gian thầm nghĩ trong lòng, đồng thời tỏ ra cảnh giác với tên Trần Nghĩa này. Ngự quỷ nhân càng tiếp cận đến bờ vực lệ quỷ khôi phục thì lại càng khủng bố. Bởi vì khi đó các phương diện của người ngự quỷ nhân này đã biến hóa thành lệ quỷ, không có một ai biết được hiện tại hắn ta là người nhưng một giây sau hắn ta có còn là con người nữa hay không.
Trầm Lương vội vàng an ủi hắn ta với giọng điều rất khách khí.
"Trần Nghĩa, đừng có nóng, bên trên hành lý có ghi tên mà. Chúng ta có thể tìm ra được chủ nhân của đống hành lý này nhanh thôi. Việc cấp bách hiện tại chính là xác định xem thứ ở bên trong này là cái gì."
"Để tôi mở ra cho."
Quách Phàm trưng khuôn mặt bình tĩnh của người chết khiến cho người ta phải tránh né vô ý thức. Dù việc mở rương ra để kiểm tra là khá mạo hiểm nhưng trước đó Dương Gian đã thành công giam giữ được con quỷ kia rồi. Cho nên mức độ nguy hiểm của thứ này sẽ bị hạn chế đi nhiều. Với lại xung quanh đây tụ tập một đống ngự quỷ nhân đỉnh phong của cả nước. Vì thế dù có xảy ra chuyện gì thì cũng không khó để giải quyết nó ngay lập tức. Trầm Lương lùi ra phía sau một đoạn, đồng thời không quên dăn dò.
"Cẩn thận một chút."
Có cái gì mà Quách Phàm chưa gặp đâu, lúc trước hắn ta cũng đã từng sống sót ra khỏi chuyện linh dị của thành phố Trung Sơn thành phố Trung Sơn. Cho nên một chiếc rương nhỏ nhỏ như thế này sẽ không thể nào khiến cho hắn ta cảm thấy sợ hãi được. Chỉ là, việc cảnh giác là điều cần thiết đối với mỗi ngự quỷ nhân.
Chiếc rương hành lý được mở ra rất nhanh. Nhưng ở bên trong lại không có bất cứ thì gì giống với tưởng tượng của bọn họ, không có bất cứ thứ gì gọi là máu me cả. Cũng chẳng có bất cứ một thứ gì được gọi là món đồ không bình thường. Chỉ có một ít món đồ bằng gốm sứ như chén, đĩa, bình, chai lọ gì đó. Nhìn qua bộ dạng của chúng thì có vẻ như đều là đồ cổ hết.
Bên cạnh có một vị nhân viên chuyên nghiệp lập tức quan sát rồi nói:
"Đều là đổ cổ hết. Chỗ này còn có giấy chứng nhận giám định và hợp đồng mua bán. Thủ tục cũng rất chính quy."
Sắc mặt Trần Nghĩa có chút dữ tợn:
"Đùa cái gì vậy? Một đống người bận rộn từ nãy đến giờ mà chỉ vì đống rác rưởi này thôi hay sao? Nếu cái này mà là ngọn nguồn của chuyện linh dị thì tôi cần có được kết quả."
Dường như hắn ta không thể nào khống chế được tâm trạng, khiến cho người khác cảm thấy càng ngày hắn ta càng nguy hiểm.
Dương Gian chỉ đứng một bên, hơi nhíu nhíu mày và không nói gì.
Người này đã bị ảnh hưởng sâu hơn cả bản thân hắn, có thể bị mất khống chế bất cứ lúc nào. Vậy mà còn có thể có thể trở thành một trong những Cảnh sát Quốc tế phụ trách của thành phố Đại Kinh.
Đây sẽ không phải là con ông cháu cha nào đó chứ. Đương nhiên sau khi ý nghĩ trên vừa mới xuất hiện đã bị hắn bác bỏ ngay.
Nếu tên Trần Nghĩa này có thể được điều động đến làm cảnh sát phụ trách của thành phố Đại Kinh, như vậy có nghĩa là tinh thần của hắn ta không có vấn đề. Chí ít hắn ta không thể nào là một quả bom hẹn giờ. Điều duy nhất có thể lý giải cho chuyện này ở đây chính là bình thường tính khí của tên gia hỏa này khá nóng nảy. Cho nên sau khi trở thành ngự quỷ nhân và bị lệ quỷ ảnh hưởng, nó càng khiến sự nóng nảy này càng lộ rõ hơn. Đồng thời không thể nào thu liễm lại được.
Lúc này Quách Phàm mang theo khuôn mặt của người chết kia chỉ chỉ tay vào một chiếc bình đen thui và nói:
"Không hẳn toàn bộ đều là rác rưởi đâu. Tôi có thể cảm giác được ngọn nguồn của chuyện linh dị lần này là do nó."
Bộ dạng của cái bình gốm này rất bình thường, bên trên nhỏ, bên dưới rộng. Nó không hề hoa mỹ cũng chẳng mang theo phong cách thời xưa. Nhưng nó lại khiến cho người khác có một cảm giác cực kỳ quái dị. Đồng thời khi nhìn qua miệng bình, người ta chỉ nhìn thấy một mảng không gian đen kịt, chẳng khác nào vực sâu không thấy đáy.
Đúng lúc này có một người nhân viên đi ra xung phong nhận việc.
"Để tôi xem thử nào."
"Tôi là Bạch giáo sư, tôi có nghiên cứu khá kỹ về đồ cổ. Tôi nghĩ có lẽ tôi sẽ mang đến cho mọi người một chút trợ giúp."
Trầm Lương gật gật đầu, cho phép người kia hành động.
"Ừm, cậu xem thử đi."
Lần này, số nhân viên mà hắn ta mang theo khá đầy đủ, lĩnh vực nào cũng có hết. Bởi vì chuyện linh dị lần này có giá trị rất lớn trong việc nghiên cứu.
Người kia quan sát kỹ chiếc bình này, sau đó bảo:
"Đây không phải là chiếc bình bình thường, nó là hồn bình."
Quách Phàm ở bên cạnh cảm thấy kỳ quái thì hỏi:
"Hồn bình là cái gì?"
"Trong một số ngôi mộ cổ, sẽ có hai chiếc lọ dùng để đặt ở hai bên quan tài. Hai cái bình này là do người ta dùng để làm nơi an nghỉ cho linh hồn của người chết, vì thế nó được gọi là hồn bình. Nhưng kể từ thời cận đại, văn hóa mai táng đã không còn sử dụng hồn bình nữa rồi. Ngoài ra cái hồn bình này chính là một sản phẩm được làm từ thời cận đại, đồng thời không có tên lò sản xuất. Cho nên rất có thể nó được làm từ lò gạch của nông thôn. Dựa vào chất liệu của chiếc bình, tôi có thể đoán ra lịch sử của nó nhiều lắm là trăm năm."
Nói đến đây, người này tỏ ra hơi nghi hoặc một chút rồi nói:
"Nhưng chiếc bình này lại rất kỳ quái. Bình thường, hồn bình sẽ được đặt trong các hầm mộ nên sẽ có mùi bùn đất hoặc hôi thối. Vậy mà chiếc bình này lại không hề có những cái đấy. Không biết trước kia người chủ nhân của chiếc bình này đã nung ra thứ này bằng cách nào nữa."
Một trăm năm trước?
Ánh mắt Dương Gian hơi trầm xuống, thứ mà hắn chú ý đến chính là thông tin này.
Lại là một món đồ từ thời kỳ dân quốc?
Căn tầng hầm của chùa Hoằng Pháp ở trong thành phố Đại Xương cũng được xây dựng kể từ thời kỳ dân quốc. Căn nhà cũ ở bên trong tiêu khu Quan Giang cũng là căn nhà từ thời kỳ dân quốc. Ngay cả cái chén đựng món ăn mà hắn lấy ra được từ bên trong tủ quỷ cũng có xuất xứ từ thời kỳ dân quốc. Toàn bộ những thông tin liên quan đến lệ quỷ đều chỉ hướng đến cùng một thời kỳ.
"Nói vậy có nghĩa là lúc trước cái bình này là thứ dùng để đựng quỷ?"
Chung Sơn cũng quan sát chiếc bình, dù hắn ta không có hứng thú đối với đồ cổ, nhưng lại hứng thú với ngọn nguồn linh dị.
Vị giáo sư kia nhặt chiếc nắp của cái bình lên và nói:
"Cũng không loại trừ khả năng đó. Cái nắp của chiếc bình vẫn còn ở đây."
Chung Sơn cười cười:
"Không cần phải suy đoán, từ xưa đến nay tôi không cần những đáp án không xác định như vậy trong công việc. Cho nên nhân dịp hôm nay có nhiều người ở đây, chúng ta cần phải tìm hiểu cho rõ ràng chuyện này."
Nói xong, hắn ta đi qua, sau đó cầm chiếc hồn bình và quẳng nó xuống đất. Ngay lập tức chiếc lớp sứ của chiếc hồn bình bị vỡ vụn. Sau đó ở bên trong lộ ra một thứ gì đó màu vàng.
Dương Gian thấy vậy thì hơi nheo mắt.
Vàng?
Không riêng gì hắn mà còn có nhiều người khác nữa, ai nấy đều sững sờ mất một chút khi chứng kiến thứ bên trong.
Chung Sơn cười nhẹ một tiếng rồi nói:
"Lớp sứ bên ngoài chỉ là ngụy trang, tất cả đều vì che giấu lớp vàng ở bên trong. Nếu chiếc bình này đã được làm bằng vàng, như vậy kết quả là không thể nào nghi ngờ được nữa rồi, đúng không?"
Trong mắt nhiều người, vàng là đại diện cho tiền tài nhưng trong mắt của ngự quỷ nhân thì vàng lại là những món đồ liên quan đến quỷ. Mỗi một ngự quỷ nhân đều có được không ít thứ được làm bằng vàng ở trong tay. Nào là hộp, túi, giấy bọc, hay rương... cái gì cũng có hết. Chỉ cần là bản thân thấy phù hợp thì những ngự quỷ nhân kia sẽ chế tạo ra. Cho nên dù hiện tại cái này có hình dạng chiếc bình thì cũng chẳng có một ai cảm thấy kỳ quái.
Giờ phút này trong đầu Dương Gian đang phân tích lại chuyện linh dị này.
"Đây là món đồ được ngự quỷ nhân trăm năm trước lưu lại? Vì cơ duyên xảo hợp cho nên mới lưu lạc xuống nhân gian, sau đó bị người khác coi là đồ cổ mà thu mua. Cuối cùng bởi vì máy bay xóc nảy cho nên nắp bình đã bị rơi ra, và con quỷ bên trong bị thả ra ngoài."
Toàn bộ chuyện này, đơn giản chỉ là một câu chuyện ngoài ý muốn.
Không có ngọn nguồn, bởi vì nếu tìm đến ngọn nguồn thì phải hỏi người ở trăm năm trước.
Sắc mặt như người chết của Quách Phàm càng trở nên tồi tệ hơn:
"Nói vậy có nghĩa là cả đám chúng ta đã mất toi nguyên một buổi mà chẳng được gì? Một đám người chúng ta lại đi bu quanh một chiếc bình không có bất cứ giá trị nghiên cứu nào."
Hiện tại chiếc bình chỉ là một cái bình rỗng, con quỷ đã nằm trong tay Dương Gian nên giá trị của chiếc bình này chỉ là một chút tiền mà thôi.
Nhưng những người ở đây sẽ thiếu tiền hay sao?
Lúc này, ở đầu bên kia đã điều tra ra được kết quả, đã tìm ra được chủ nhân của chiếc hành lý này. Hai người cảnh sát đang áp giải một người đàn ông trung niên có vóc người mập mạp đi đến.
"Vạn Đức Lộ?"
Ngay khi nhìn người đàn ông đang bị áp giải kia thì Dương Gian cũng có giật mình một chút. Bởi vì hắn nhận ra người này, đây là Vạn Đức Lộ. Trước đó hắn cũng từng cùng ông ta nói chuyện với nhau vài câu. Mặc dù không được tính là người quen nhưng ít ra cũng từng có gặp mặt nhau.
Giờ phút này, Vạn Đức Lộ đâu còn dáng dấp của một vị tổng giám đốc với khối tài sản hàng chục tỷ nữa. Bộ dạng lúc này của ông ta chẳng khác gì một con chim đang sợ cành cong, toàn thân run rẩy không ngừng. Dường như ông ta còn bất an hơn cả khi gặp chuyện linh dị. Có lẽ trong lòng ông ta cũng đã dự cảm được dường như bản thân ông ta đang gặp phải phiền phức cực lớn."