"Tại sao tên Triệu Khai Minh kia lại phải nói những cái này với mình? Đâu có ai bắt buộc hắn ta phải lộ ra nhiều thông tin như vậy cho mình chứ."
Dương Gian nhíu mày suy tư.
"Với lại lần ra tay này của hắn ta cũng khá giống đang thăm dò, kiểm tra năng lực của mình. Từ biểu hiện có thể thấy được tên này cũng chẳng muốn cá chết lưới rách. Nếu không Triệu Khai Minh hoàn toàn có thể quấn lấy mình, sau đó lợi dụng con quỷ đầu nguồn để giết mình trong trường học. Dù sao quỷ vực mà hắn ta có thể đi vào được, việc giúp đỡ quỷ anh cũng khá dễ dàng với hắn ta."
Dương Gian mơ hồ cảm thấy Triệu Khai Minh nói nhảm từ nãy đến giờ là đang cố ý nhắc nhở hắn. Việc Triệu Khai Minh nói ra bí mật của con quỷ kia là để hắn đề phòng nó.
Từ lúc nào mà tên gia hỏa này lại có lòng tốt đi làm từ thiện như vậy.
"Thế nhưng, theo những gì Triệu Khai Minh nói, hắn ta muốn để cho con quỷ kia chiếm lấy thân thể quỷ chết đói và hồi sinh lại. Hình như kế hoạch này đang được tiến hành cực kỳ thuận lợi... Dù vậy, đối với mình mà nói, con quỷ kia có thành công hay không cũng không quá quan trọng. Dù sao nó có thành công cũng chỉ thay đổi bộ dạng bên ngoài mà thôi, bản chất vẫn là quỷ chết đói. Vì vậy, nếu chỉ thay đổi thân phận mà không thay đổi bản chất thì không khác gì nhau."
Dương Gian nghĩ nghĩ một hồi, sau khi hiểu được chuyện này không liên quan gì đến lần hành động của hắn thì đành mặc kệ.
Thế nhưng hắn lại phải cố gắng tận dụng một cách triệt để chút thời gian còn lại. Hiện tại Triệu Khai Minh đang chuẩn bị xử lý con quỷ đầu nguồn. Nếu lúc này hắn có thể lấy được chiếc đinh đóng quan tài trước khi Triệu Khai Minh xử lý xong con quỷ, hắn có thể làm ngư ông đắc lợi một lần.
Thời gian chỉ mới trôi qua mấy giây đồng hồ mà Dương Gian đã xuất hiện bên trên phố đi bộ của thành phố Đại Xương. Đây cũng là vị trí lúc trước hắn xuất hiện khi chạy trốn khỏi trường học.
Tuy cũng chẳng chính xác đến từng centimet.
"Để tìm xem cánh cửa kia nằm ở chỗ nào."
Ánh mắt Dương Gian khẽ đảo, trong mắt của hắn toàn bộ thế giới này đã biến thành một màu đỏ tươi. Sau đó ánh sáng màu đỏ chớp một cái, lập tức một mô hình 3D về trường học xuất hiện trước mắt hắn.
Vị trí hiện tại của hắn là trước cổng trường Thất Trung.
Đây là mô hình trường học hắn sử dụng quỷ vực để mô phỏng lại. Chỉ có như thế hắn mới có thể tìm lại con đường tương ứng để đến nhà vệ sinh trên tầng ba.
"Được rồi, bước đầu tiên chính là đi trở lại nhà vệ sinh tầng ba."
Dương Gian thông qua năg lực của quỷ vực để tùy ý thay đổi vị trí. Hắn lập tức đi xuyên qua sân trường, còn trong thực tế, hắn lại đi xuyên qua một con hẻm nhỏ. Khi hắn đi về mấy dãy phòng học, còn thực tế là đi ngang qua một con đường cái.
Sau khi hắn đi vào dãy phòng học trong mô phỏng, tại vị trí thực tế là trước cổng của một ngôi chùa. Ngôi chùa này chính là Hoằng Pháp ở thành phố Đại Xương.
Việc đi lên tầng thứ ba cũng chính là đi lên ba bậc thang của ngôi chùa.
Khi hắn đứng trước cửa nhà vệ sinh cũng chính là đứng trước cửa của Đại Hùng Bảo Điện.
Dương Gian lập tức sửng sốt:
"Vị trí thật sự của cái kia chính là ở trong này?"
Dương Gian có chút ngỡ ngàng, hắn không thể nào tưởng tượng nổi, thế nhưng việc hắn định vị vị trí thực tế theo quỷ vực là hoàn toàn chính xác, không thể sai lầm được. Nếu nó có sai đi nữa thì vị trí cũng không có chênh lệnh nhiều, cùng lắm là chênh so với vị trí đúng cũng chỉ tầm 9 10 mét gì đó thôi.
"Mình cũng đã từng qua lại ngôi chùa Hoằng Pháp này nhiều lần, nó chỉ là một ngôi miếu nhỏ mà thôi, không hề có cánh cửa nào giống với cánh cửa kia."
"Không, không đúng, là ở phía dưới."
Thông qua quỷ vực, Dương Gian dễ dàng tìm được đến tầng hầm của chùa Hoằng Pháp. Ở bên trong này hắn còn có thể thấy được mấy vị hòa thượng đang ẩn núp. Xem ra chỗ núp này cũng chỉ có đám người của chùa này mới biết được.
Đương nhiên hắn cũng nhìn thấy cánh cửa kia ở trong này.
Dương Gian không do dự mà đi về phía trước, trực tiếp đi vào căn hầm dưới đất.
Nhìn qua thì thấy kiểu dáng của căn hầm này khá giống với lối kiến trúc xây dựng thời cận đại, có lẽ niên đại của nó cũng tương tự với ngôi chùa Hoằng Pháp này. Toàn bộ vật liệu xây dựng chính là loại gạch xanh thời xưa.
Ở cuối cùng của tầng hầm có một cánh cửa bằng gỗ.
Thế nhưng lúc này hắn thấy được trên cánh cửa gỗ này được dán rất nhiều vàng lá và bị khóa chặt lại.
Dương Gian thầm nghĩ trong lòng.
"Có người nào đó đã đến chỗ này rồi."
Hiện tại nó đã bị dán lá vàng lên trên, quỷ vực của hắn không thể nào ảnh hưởng đến nó được. Vì thế nếu muốn đi vào bên trong hắn phải xé lớp đó đi và mở cửa đi vào.
Ngay khi hắn đang chuẩn bị hành động, đột nhiên có một âm thanh vang lên từ trong hành lang tối tăm.
"Ai, ai ở ngoài đó vậy?"
Một người đầu trọc, mặc áo màu trắng, cầm đèn pin đi ra.
Ngay khi người này trông thấy động trác của Dương Gian thì tỏ ra cực kỳ sợ hãi và nói:
"Cậu, cậu đang làm gì vậy? Còn không tranh thủ thời gian buông tay ra. Cánh cửa kia không thể nào đụng vào được. Trời ơi, cậu đi vào đây bằng cách nào vậy?"
Dương Gian quay đầu lại và nói:
"Đại sư, ngài biết bên trong cánh cửa này có cái gì hay sao?"
Hắn nhận ra người đầu trọc này, người này chính là trụ trì của chùa Hoằng Pháp. Trước kia hắn có gặp được một hai lần khi đến chùa chơi.
"Đừng có hỏi nhiều, tranh thủ thời gian lùi lại đi."
Hình như vị đại sư này biết được bên trong này chứa vật gì. Vì vậy khi thấy hành động của hắn thì lão ta lập tức tỏ ra hoảng sợ, mặt mũi trắng bệch.
Dương Gian cũng không có vội vàng lôi tấm lá vàng kia xuống, hắn chỉ nói:
"Tôi muốn đi vào bên trong lấy một thứ, để giam giữ lại con quỷ đang hoành hành trong thành phố Đại Xương, chỉ như vậy mới có thể giải quyết được chuyện linh dị lần này."
Nghe hắn nói như vậy, vị trụ trì kia lập tức hỏi:
"Có phải thứ cậu muốn lấy chính là Hàng Ma Xử phải không?"
Dương Gian nói:
"Hàng Ma Xử? Không, thứ tôi muốn lấy chính là một chiếc đinh đóng quan tài."
Thế nhưng sau một hồi suy nghĩ, hắn đột nhiên cảm thấy hình như hai thứ này cũng không khác nhau lắm. Hình dạng chúng khá giống nhau, cho nên có khả năng cao chiếc đinh đóng quan tài mà hắn muốn tìm chính là Hàng Ma Xử theo miệng của vị trụ trì kia.
Vị trụ trì kia nói:
"Nếu cậu lấy Hàng Ma Xử đi, sẽ có thứ khủng bố hơn chạy ra ngoài."
Dương Gian nói:
"Tôi không lấy thứ kia thì toàn bộ thành phố Đại Xương sẽ bị luân hãm vĩnh viễn, không thể nào cứu được nữa. Nhìn bộ dạng của ngài trụ trì, hẳn ngài biết cũng không ít nhỉ. Không biết ngài có thể cho tôi biết ai đã nói cho ngài biết không?"
Vị trụ trì kia hỏi lại:
"Đây là bí mật được truyền lại đời đời của chùa Hoằng Pháp. Chỉ có vị trí trụ chì của chùa mới có tư cách biết. Cậu định lấy thứ này đi để cứu thành phố Đại Xương?"
Dương Gian nói:
"Cũng không phải là hoàn toàn sẽ cứu được, với lại tôi cũng không có nhiều thời gian để ngồi đây giải thích mọi chuyện cho ngài đâu. Nhưng nếu ngài muốn ngăn cản tôi lấy thứ kia đi, ngài cũng chẳng ngăn nổi, cho nên ngài đừng có ngăn cản tôi làm gì."
Sắc mặt vị trụ trì kia hơi thay đổi một chút, cuối cùng thở dài một hơi và nói:
"Vậy tôi cũng không ngăn cản cậu làm gì. Cậu cứ lấy Hàng Ma Xử đi. Có lẽ đều là duyên cái số hết cả rồi. Cũng đến lúc Hàng Ma Xử nên xuất hiện lại ở trên đời này."
Dương Gian hơi giật mình một cái, hắn đưa mắt nhìn vị trụ trì này một hồi, hắn cảm thấy người này biết được một vài thứ gì đó.
Bí mật được truyền lại đời đời?
Cái này cũng giống như căn nhà thời kỳ dân quốc ở bên trong tiểu khu Quan Giang.
Chỉ tiếc là người trông coi căn nhà kia đã chết rồi, lại không có người nào thừa kế nó. Nếu không hắn chắc chắn sẽ dò xét một vài bí mật không thể biết.
"Chờ xử lý xong chuyện linh dị của thành phố Đại Xương, nếu có rảnh tôi sẽ quay lại tâm sự với ngài."
Dương Gian xé lớp lá vàng kia, sau đó đẩy nhẹ cánh cửa.
Cánh cửa lập tức mở ra.
Khóa cửa tự động bị gãy.
Một luồng gió âm lãnh thổi qua khiến người ta phải dựng hết lông tơ. Chỉ trong nháy mắt, dường như xung quanh nhiệt độ bị hạ xuống mất mấy độ.
Vị trụ trì kia run rẩy vì sợ hãi, lão nói:
"Chàng trai trẻ, cậu cẩn thận một chút. Vị sư phụ đã chết đi của tôi có bảo, bên trong chính là một con ác quỷ được cao tăng giam giữ."
"Tôi biết rồi."
Sau khi nói xong, Dương Gian trực tiếp đi vào bên trong.
Hắn đã đến đây một lần rồi nên không cảm thấy sợ hãi lắm.
Quả nhiên, suy đoán của hắn là hoàn toàn chính xác.
Chỗ này là chỗ quen thuộc.
Một mảnh không gian màu đen, hoang vu, trống vắng, không có sinh khí.
Sau lưng chỉ có một lớp tường mốc meo, rêu phong phủ kín.
Nếu người bình thường đi vào chắc chắn sẽ bị hù dọa đến chết mất.
"Vết cào này vẫn còn ở đây, chắc chắn là nơi này rồi."
Dương Gian quay đầu lại, hắn thấy vách tường có mấy vết cào khá dữ tợn, trên đó còn lưu lại máu tươi. Mặc dù hiện tại nó đã biến thành màu đen nhưng từ những dấu vết để lại, có thể đoán ra được những thứ này mới được lưu lại cách đây không lâu, chỉ khoảng mấy tháng thôi.
Mà mấy vết cào này chính là do hai người Đoạn Bằng và Trịnh Phi để lại, trước đó bọn họ muốn đẩy hẳn vào bên tron, gnhưng bị hắn liều chết kéo theo làm tấm đệm.
"Tí tách, tí tách!"
Ở bên trong không gian hắc ám vô tận này liên tục truyền đến âm thanh nhỏ giọt của nước.
Tiếng nhỏ giọt rất nhỏ, rất bé nhưng vì nó nằm ở bên trong không gian tối tăm và yên tĩnh như thế này lại trở nên cực kỳ rõ ràng.
Dương Gian không có cách nào quan sát mọi thứ chỉ bằng mắt thường. Vì là một mảng không gian đen kịt không thấy được gì, cho nên hắn lập tức mở mắt quỷ ra.
Dưới tầm nhìn của mắt quỷ, xung quanh không còn là một màu đen nữa. Hắn đã có thể nhìn thấy rõ ràng mọi thứ xung quanh.
Một cái cây bằng xương cốt rất to đang cắm rễ trên mặt đất, đồng thời trên thân cây còn treo rất nhiều thứ quỷ dị, có đầu người nhăn nheo, có vải rách cũ kỹ... Với lại ở phía trên thân cây này có treo một bóng người màu đen cao chừng ba mét.
Bóng đen này có hình dạng giống như con người nhưng không có ngũ quan. Toàn bộ bóng đen chỉ thứ gì đó màu đen ngưng tụ lại với nhau, trông nó cũng khá giống với quỷ ảnh.
Nhưng nó lại khác với quỷ ảnh một điều đó chính là nó có đầu.
Hơn nữa thứ này lại có thực thể, còn quỷ ảnh thì không.
Thân ảnh cao lớn kia đang bị một chiếc đinh đóng quan tài xuyên qua người ở giữa ngực và đóng nó dính trên thân cây.
Tiếng tí tách này là do những giọt chất lỏng màu đen đang nhỏ xuống không ngừng từ miệng vết thương kia.
"Thật sự không nghĩ ra được, có một ngày bản thân mình lại quay trở về chỗ này."
Dương Gian nhìn thấy đầu của cái bóng đen này. Trên đó đang bị hổng một lỗ, dường như nó bị thiếu mất một con mắt.
Hắn biết rõ một khi thả thứ này ra thì sau này sẽ xảy ra chuyện cực kỳ khủng bố. Nhưng hiện tại hắn đã không còn cách nào nữa. Bây giờ hắn đang rất cần cái đinh đóng quan tài này để đối phó với con quỷ kia.
Vì thu thập một chút thông tin cho hắn hắn quyết định lấy lấy điện thoại di động ra chụp một tấm hình. Sau này còn tiện mà báo cáo với tên Vương Tiểu Minh kia, để cho hắn ta đi nghiên cứu. Kẻo sau này lỡ gặp phải nó thì lại không biết làm sao để đối phó.
"Thật sự mình cũng không biết thả ra thứ này để đối phó với quỷ chết đói là đúng hay là sai nữa."
Trong lòng của Dương Gian đang do dự nhưng cuối cùng vẫn quyết định đưa tay lấy rút chiếc đinh quan tài kia.
Thế nhưng khi sắp đụng vào chiếc đinh này, hắn vội quay đầu lại và do dự thêm chút nữa. Lúc này Dương Gian lập tức đi ra ngoài, gỡ đống lá vàng kia, hắn dùng bàn tay được bọc lá vàng để rút chiếc đinh kia.
Cũng không biết có phải là do lớp lá vàng ngăn cản hay không, hắn lại chẳng có chút cảm giác đặc biệt nào khi nắm cái đinh. Nhưng hắn cũng phải làm một vài biện pháp để đề phòng có chuyện xảy ra.
Bởi vì người của Dương Gian đã dung hợp với quỷ anh, khi hắn lôi chiếc đinh kia. Cái đinh dính ở trên bóng màu đen to cao được lấy ra cực kỳ dễ dàng."