Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 362:



Đây cũng không phải là lần đầu tiên quỷ vực của hắn bị thứ khác xâm nhập vào.

Mà ngược lại hắn đã gặp được khá nhiều lần.

Bởi vì quỷ vực cũng chỉ là một cách biểu hiện của lực lượng lệ quỷ, thay vì thu hẹp vào thì lực lượng lệ quỷ kéo dài ra và tỏa ra xung quanh. Ở trong điều kiện bình thường thì quỷ vực đúng là không thể nào bị quấy nhiều, gần như là tồn tại khó giải.

Nhưng nếu đối với lệ quỷ lại khác.

Nếu con quỷ kia có cấp độ khủng bố quá cao, như vậy con quỷ kia sẽ có thể dễ dàng bước vào bên trong phạm vi bao phủ của quỷ vực.

Đây cũng được coi như là một loại áp chế do cấp bậc giữa hai bên vậy.

Mặc dù hiện tại Dương Gian chỉ sử dụng một mắt quỷ để duy trì quỷ vực, cho nên quỷ vực chỉ có phạm vi có 10 mét. Thế nhưng nếu bị người khác rúc vào bên trong dễ dàng như thế này thì cũng giống như hắn vừa mới bị người kia tát một cái vậy.

Ở trước cửa nhà vệ sinh có một bóng người cao tầm mét 7 đang đứng thẳng tắp ở đó. Người này đang nhìn chằm chằm vào Dương Gian với khuôn mặt không có chút biểu cảm nào.

"Là anh!"

Sắc mặt Dương Gian trở nên căng thẳng, lúc này hắn đã thấy được người vừa chui vào bên trong quỷ vực của hắn lại chính là Triệu Khai Minh.

Vừa nãy hắn còn nhận được tin nhắn nhắc nhở phải cận thận với tên gia hỏa này.

"Tôi còn tưởng là thứ kia trở về. Không nghĩ ra được lại là cậu, cậu không nên tới chỗ này."

Triệu Khai Minh mở miệng nói chuyện nhưng giọng điệu của hắn ta rất cứng ngắc, sắc mặt cực kỳ lạnh lùng. Đồng thời trên đó còn mang theo một loại chấp niệm điên cuồng không bình thường.

Dương Gian chợt nhíu mày, hắn bắt đầu cảnh giác:

"Đúng ra thì tôi mới phải là người nói những lời này chứ. Anh đang xuất hiện ở một chỗ không nên đến. Hơn nữa... Hay là anh cảm thấy bản thân còn sống... Không, không đúng, trạng thái của anh không đúng lắm. Mày không phải là Triệu Khai Minh. Tên Triệu Khai Minh kia không thể nào có được loại bản lĩnh đi vào bên trong quỷ vực của tao được."

Triệu Khai Minh chậm rãi giơ tay lên:

"Tình trạng hiện tại của tôi đúng là cực kỳ tồi tệ, con quỷ kia đã nằm trong người của tôi rồi, đây là một bước cuối cùng. Mặc dù không được coi là khống chế, nếu miễn cường thì cũng có thể gọi là hợp tác nhưng loại cảm giác này lại cực kỳ đáng sợ."

Dương Gian nói:

"Anh đang lâm vào trạng thái lệ quỷ khôi phục?"

Triệu Khai Minh chậm rãi đi đến:

"Không, tôi khác với đám ngự quỷ nhân bình thường kia. Tôi chỉ là một người bình thường, với thân thể bình thường, sống một cuọc sống bình thường. Có lẽ ở trên thế giới này chỉ có tôi là trường hợp ngoại lệ duy nhất có thể trở thành ngự quỷ nhân nhưng không khống chế lệ quỷ."

Quỷ vực lại không có cách nào để kéo dài khoảng cách với tên này.

Dường như trong thân thể của hắn ta có một thứ gì đó đáng sợ đang bám vào quỷ vực, khiến cho quỷ vực bị áp chế.

Dương Gian không nói gì, chỉ là càng cảnh giác hơn mà thôi.

Triệu Khai Minh nói:

"Vốn dĩ tôi còn cho là cậu đã chết rồi cơ. Với lại cậu cũng cần phải chết đi thì tốt hơn, sự tồn tại của cậu sẽ khiến cho kế hoạch của tôi bị ảnh hưởng. Chẳng lẽ cậu không tò mò muốn biết xem gần đây tôi đang làm cái gì hay sao? Trước kia tôi không thể nói ra nhưng hiện tại tôi đã có thể nói ra rồi, đó chính là tôi muốn hồi sinh con quỷ trong người của tôi."

Dương Gian lạnh lùng nói:

"Quỷ mà cũng cần phải hồi sinh hay sao?"

Quỷ không thể nào chết được, như vậy chúng cần đéo gì phải hồi sinh lại.

Triệu Khai Minh nói:

"Chẳng lẽ không cần hay sao? Mắt quỷ cũng được, máu quỷ cũng tốt, áo liệm cũng oke, quỷ ảnh cũng thế... Chẳng lẽ cậu chưa bao giờ nghi ngờ gì về những thứ này? Thứ mà ngự quỷ nhân khống chế kia chỉ là một bộ phận của lệ quỷ mà thôi. Dường như những thứ này bị một loại lực lượng nào đó đánh cho tan nát. Khiến cho hình dạng hoàn chỉnh của chúng bị xé tan ra nhiều mảnh và biến thành rất nhiều con quỷ yếu bị hạn chế đủ thứ. Không, không thể nào chỉ là một con quỷ được, có nhiều con quỷ hoàn chỉnh bị đánh tan. Mấy con lệ quỷ mà ngự quỷ nhân khống chế cũng tương tự như những khối xếp hình vậy. Cậu nghĩ xem nếu xếp mấy thứ này lại vào một chỗ thì sẽ thành thứ gì? Hay là những mảnh ghép này đang còn đơn điệu và bình thường, chỉ khi nào tụ hợp lại cùng một chỗ thì mới xuất hiện kết quả. Cậu không tưởng tượng đến mấy cái đó đúng không? Cũng không có gì, bởi vì ngay từ đầu tôi cũng chẳng nghĩ đến điều này. Toàn bộ mọi thứ đều là do nó nói cho tôi biết đấy."

Hắn ta vừa nói vừa chỉ chỉ tay vào đầu của hắn ta.

"Chuyện linh dị của quỷ anh trong thành phố Đại Xương chính là do tôi thả ra đó. Do tôi cố gắng thả cho chúng nên chuyện này mới diễn biến nhanh như thế này được. Thật ra trước đây tôi cũng có thể xử lý được nó nhưng thứ kia không cho, vì thế tôi vẫn luôn chờ đợi... Chờ đến hiện tại, tôi cũng đã hiểu được dụng ý của thứ kia. Nói đúng hơn là thứ kia đang muốn những khối ghép hình kia để ghép lại cho hoàn hảo, mà quỷ anh chính là công cụ thu thập mảnh ghép cho thứ kia."

Mặc dù mặt của Dương Gian vẫn tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng lại thập phần kinh hãi.

"Cho nên anh đã hại chết hai người Diệp Phong cùng Hà Xuyên?"

Một con quỷ có thể ảnh hưởng đến tư duy của Triệu Khai Minh, dường như nó đang ra nhiệm vụ cho Triệu Khai Minh, để Triệu Khai Minh giúp nó hoàn thành.

Mà nhiệm vụ này cũng chính là nuôi đám quỷ anh kia, để cho chúng trưởng thành, sau đó nó sẽ sử dụng một phương pháp nào đó để chiếm lấy quỷ anh ở trong hình thái hoàn hảo.

Nghĩ đến đây, hắn đột nhiên lại nghĩ đến tấm da màu nâu kia.

Dường như con quỷ vô hình ở bên người của Triệu Khai Minh cũng giống như tấm da kia, là một loại tồn tại nào đó.

Thời gian qua sự phòng bị của hắn đối với tấm da kia là không hề sai, thứ kia quá kinh khủng.

Triệu Khai Minh tiếp tục đi lên phía trước:

"Quỷ cũng cần phải mặc quần áo, cho nên cái áo kia của Diệp Phong không hề tệ. Thật ra con quỷ của tên Hà Xuyên kia không được tốt lắm, nhưng cũng góp vô cho đủ số lượng. Nếu hiện tại lại có thể lấy được con mắt quỷ của cậu thì chẳng còn gì tốt hơn."

Dương Gian nói:

"Cho nên anh muốn giết tôi?"

Triệu Khai Minh lại chỉ chỉ tay vào đầu của hắn ta mà nói:

"Không, cậu nói vậy là sai, tôi không hề muốn giết cậu, mà chính là nó muốn giết cậu, tôi chỉ là giúp nó một tay mà thôi. Thế nhưng lúc trước dường như cậu có thứ gì đó khiến cho nó rất kiêng kị, nhưng hiện tại nó lại không còn kiêng kị nữa."

Kiêng kỵ?

Dương Gian hơi sững sờ một lát, sau đó hắn đột nhiên phản ứng lại.

Chỉ sợ thứ mà nó kiêng kỵ chính là tấm da màu nâu kia.

Vô hình chung tấm da kia lại biến thành tấm phù hộ thân cho hắn.

Thế nhưng tấm da kia cũng chẳng phải là thứ gì tốt, nó cũng đang lợi dụng hắn để thực hiện kế hoạch gì đó nhưng tình trạng hiện tại lại không thể để cho hắn suy nghĩ nhiều.

Sau một giây, Triệu Khai Minh đột nhiên chạy tới, tốc độ của hắn ta có chút dọa người. Khuôn mặt chết lặng không chút cảm tình kia áp trực tiếp vào mặt của Dương Gian.

Một cánh tay băng lãnh trực tiếp bóp lấy cổ của Dương Gian.

Lực lượng lớn đến mức không thể tin nổi, cứ như là một tên điên dồn hết toàn bộ tiềm lực ra để thực hiện cú bóp cổ này vậy.

Triệu Khai Minh lập tức há miệng.

Thông qua mắt quỷ, Dương Gian có thể nhìn thấy ở bên trong miệng của hắn ta, mơ hồ có một cánh tay đang thò ra từ trong cổ hỏng. Dường như nó muốn xâm nhập vào người của Dương Gian và móc con mắt kia ra.

Đây chính là con quỷ đã xâm nhập vào trong thân thể của Triệu Khai Minh?

Phải nói nó là một con quỷ hồn vô hình thì đúng hơn.

"Chuyện mà anh kể đúng là rất đặc sắc, kế hoạch cũng khá hay. Thế nhưng anh đã bỏ qua một chuyện khá quan trọng."

Sắc mặt Dương Gian trở nên lạnh lẽo, hắn cũng đưa tay ra và túm lấy cánh tay của Triệu Khai Minh, sau đó hắn chỉ dùng chút sức lục là có thể khiến cho cánh tay kia vặn vẹo 180 độ, sau đó rủ xuống một cách bất lực.

Trên mặt của Triệu Khai Minh vẫn như bình thường, không có biểu hiện gì hết. Dường như hắn ta không cảm thấy đau đớn.

"Chuyện quan trọng kia chính là anh không nên gặp phải tôi trước khi cái kế hoạch dở tệ kia của anh thành công."

Dương Gian đột nhiên dùng chân đạp một phát khiến Triệu Khai Minh văng ra ngoài. Triệu Khai Minh hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn.

Mà cánh tay kia cũng bị hắn gỡ xuống một cách nhẹ nhàng.

Không có máu tươi chảy ra ngoài, ngược lại cánh tay kia còn ngọ nguậy một cách quỷ dị.

Dương Gian buông lỏng cánh tay, nhưng có vẻ cánh tay này bị một cỗ lực lượng vô hình nào đó cướp đi, khiến cho nó bay ngược trở về, sau đó dính vào người của Triệu Khai Minh.

"Mẹ nó, lại còn có thể làm như vậy?"

Đây là lần đầu tiên Dương Gian chứng kiến được chuyện kỳ lạ như vậy xảy ra. Thật ra cũng không phải là hắn chưa thấy qua quỷ có khả năng phục sinh lại, con quỷ kia của Vương Tiểu Cường có khả năng có thể để cho hắn ta phục sinh không ngừng. Nhưng cách phục sinh như của Triệu Khai Minh thì có chút đáng sợ.

Triệu Khai Minh đứng lên, dường như chuyện lúc này chỉ là một chuyện cỏn con, không đau không ngứa vậy.

"Vô dụng thôi. Con quỷ kia đã bám và trong người của tôi rồi, cậu không giết được tôi nữa đâu. Cũng chẳng có thứ gì có thể giết chết được tôi. Thế nhưng tôi cũng không nghĩ được vậy mà cậu lại trở nên khác so với trước kia, lợi hại hơn so với những gì mà tôi tưởng tượng."

"Giết không chết con quỷ kia? Nhưng chẳng lẽ tôi lại không giết chết anh được hay sao?"

Dương Gian đi qua, hắn không định cho con quỷ trong người của Triệu Khai Minh có thời gian phản ứng lại.

Hắn sử dụng quỷ vực, sau đó xuất hiện trước mặt của Triệu Khai Minh trong nháy mắt rồi đưa tay lôi mấy phát.

Toàn bộ tay chân của Triệu Khai Minh bị hắn gỡ xuống sạch sẽ.

Có được lực lượng của quỷ ảnh nên Dương Gian có thể dễ dàng gỡ được mọi bộ phận của bất cứ người nào, ngay cả quỷ cũng vậy.

Nhưng chờ đến khi hắn buông mấy tay chân của Triệu Khai Minh ra, chúng lại bay ngược trở về. Hắn ta lại hoàn hảo như cũ, không hề tổn thương bất cứ chỗ nào.

Triệu Khai Minh nói:

"Đừng làm việc vô ích như thế nữa. Hành động của cậu chỉ là gỡ xuống tay chân của tôi nhưng cậu lại không thể đụng đến tay chân của con quỷ kia. Mà nó lại hòa cũng một thể với tôi rồi, tôi muốn sử dụng lực lượng bao nhiêu lần cũng được. Cậu muốn giết tôi nhưng nếu cậu không giết được con quỷ kia thì tôi sẽ mãi bất tử."

Ánh mắt Dương Gian động một cái, sau đó hắn gỡ đầu của Triệu Khai Minh xuống.

Thế nhưng cái đầu này vẫn còn sống, không hề có dấu hiệu bị chết đi.

Đầu của Triệu Khai Minh đột nhiên mở miệng nói:

"Tôi thấy, tôi không thể làm gì được cậu nhưng cậu lại không thể giết chết được tôi. Cho nên cậu đừng có lãng phí thời gian trên người của tôi nữa, con quỷ kia đã trở lại rồi. Tôi có thể cảm giác được nó, không tin thì cậu thử nhìn xem."

Con quỷ kia mà Triệu Khai Minh nói chính là con quỷ đầu nguồn?

Dương Gian lại mở thêm một con mắt quỷ khác, sau đó nhìn xuyên qua quỷ vực ra bên ngoài.

Quả nhiên, hắn thấy được một cái bóng mơ hồ đang chậm rãi đi vào từ bên ngoài cổng trường.

Thân ảnh này trở nên cực kỳ bắt mắt khi những cái bóng xung quanh đều đang đứng yên.

Quỷ đầu nguồn đã xuất hiện nhưng không đợi cho hắn quan sát nhiều thêm nữa.

Con quỷ đầu nguồn này đột nhiên dừng chân lại, sau đó nó ngẩng đầu và nhìn về phía này.

Vốn dĩ bản thân Dương Gian còn đang ở bên trong quỷ vực, vậy mà nó có thể nhìn thấy được.

Không, cả hai đều đồng thời nhìn thấy nhau.

Chỉ trong nháy mắt, Dương Gian đột nhiên có cảm giác rùng mình.

Cấp độ khủng bố của thứ này cũng cao quá mức rồi. Chỉ vừa liếc mắt mà nó đã nhìn xuyên được quỷ vực rồi.

Chờ một chút.

Nếu bản thân hắn bị nó nhìn thấy, như vậy tiếp theo chảng phải là con quỷ chết đói kia sẽ tập kích hắn hay sao?

Quy luật tập kích của quỷ đầu nguồn chính là cộng dồn lại từ đám quỷ diễn sinh kia.

"Hiện tại mình còn thiếu đồ vật mấu chốt để giam giữ thứ này. Cho nên việc tiếp xúc với nó hiện tại cũng chẳng có bất cứ ý nghĩa nào hết. Phải rời khỏi đây, kiếm chiếc đinh đóng quan tài kia đã, tránh cho việc lật thuyền trong mương."

"Triệu Khai Minh, trước tiên anh chơi với tên này một lát đi. Hiện tại anh đã không còn là đối thủ của tôi nữa. Chờ đến khi tôi trở lại, tôi sẽ xử lý anh."

Ánh mắt Dương Gian hơi động một cái, sau đó ném cái đầu của Triệu Khai Minh về phía con quỷ đầu nguồn, tiếp đó dùng quỷ vực rời khỏi chỗ này.

Sau đó một ánh sáng màu đỏ chợt lóe lên từ cửa sổ của nhà vệ sinh, tiếp đó Dương Gian biến mất.

Một cái đầu đột nhiên bay ra từ cửa sổ và lăn đến dưới chân con quỷ đầu nguồn này.

Con quỷ đầu nguồn kia cúi người nhìn một lát, nó định đưa tay để nhặt nhưng cái đầu kia lại bay lên và trở lại nhà vệ sinh trên tầng ba.

Con quỷ dừng lại một lát, dường như nó đang do dự xem nó nên đuổi theo người ở xa là Dương Gian hay là đuổi theo người ở gần nó, Triệu Khai Minh.

Cuối cùng vì khoảng cách gần hơn cho nên Triệu Khai Minh đã trở thành mục tiêu kế tiếp của nó.

Đầu của Triệu Khai Minh bay trở lại nhưng trong lòng hắn lại xuất hiện ý nghĩ khác.

"Dương Gian dám đi một mình đến chỗ này, như vậy hắn muốn giam giữ con quỷ đầu nguồn này. Nếu hắn dám làm như vậy, chắc chắn đã có được kế hoạch chắc chắn nào đó rồi. Lần tiếp xúc ngắn ngủi vừa rồi cũng thấy hắn đã trở nên kinh khủng hơn trước kia rất nhiều. Mình cố ý tiết lộ nhiều thứ như vậy cho hắn biết, mong là hắn kịp hiểu ra và hành động."

"Không, mình không thể tin tưởng hoàn toàn vào con quỷ này được. Cho nên mình phải thay đổi kế hoạch một lát. Phải lưu lại chút thủ đoạn. Đến khi con quỷ này chiếm thành con quỷ chết đói và hoàn thành điều kiện với mình là phục sinh lại người nhà của mình. Đến lúc đó mình sẽ qua sông đoạn cầu, lợi dụng Dương Gian để giam giữ hai con quỷ này lại. Để cho thứ này vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc sống của mình. Tránh cho tương lai lại xuất hiện chuyện gì đó không thể cải biến vì nó."

Hắn ta đã tính kế toàn bộ mọi người, hiện tại ngay cả con quỷ trên người của hắn ta mà hắn ta cũng định tính kế với nó. Tất cả chỉ vì đạt được mục đích của chính hắn ta."