Thậm chí Dương Gian cũng không hiểu được thứ này có được coi là quỷ không nữa. Nhưng nó khá tương tự tấm da kia, mặt ngoài thì vô hại nhưng bên trong lại âm thầm ẩn giấu một thứ gì đó cực kỳ kinh khủng. Tấm gương soi lên người của Dương Gian nhưng bên trong không hề hiện ra bóng dáng của hắn, mặt kính trống không.
Thế nhưng toàn bộ cũng là vì tấm gương này cần một chút thời gian để lưu lại hình bóng của người khác được.
Mà lợi dụng chút ít thời gian này, Dương Gian cần phải làm xong một ít chuyện còn lại.
Đầu tiên là hắn khống chế quỷ ảnh tiến vào bên trong người của hắn, đồng thời cũng tháo hết toàn bộ lá vàng ở trên quỷ dây thừng.
Hai chuyện này hắn phải hoàn thành cùng một lúc, như vậy hắn mới đảm bảo bản thân sẽ không bị quỷ anh không chế, đồng thời cũng không bởi vì gỡ bỏ giam giữ của quỷ dây thừng mà chết đi một cách u mê và đần độn.
Vì lần hành động này mà nguyên tối hôm qua Dương Gian không hề ngủ. Hắn thức trọn một đêm để suy nghĩ thứ tự các bước hành động sao cho hợp lý. Cho nên hiện tại hắn phải hành động một cách cẩn thận, không để cho bất kỳ chi tiết ngoài ý muốn nào xảy ra. Thậm chí là vì sợ trên người có thứ gì đó có thể phản lại ánh sáng nên hắn đã cố tình mượn của Trương Hiển Quý một bộ vest để mặc. Ngay cả camera hắn cũng đã điều chỉnh cho nó tránh đi, không tiếp xúc trực tiếp với tấm gương quỷ.
Giờ phút này, chỉ có một người chứng kiến hết toàn bộ những gì đang xảy ra với Dương Gian, đó chính là Vương Tiểu Minh ở bên trong phòng an toàn.
Lúc này, trên màn hình của chiếc điện thoại di động trong tay hắn ta đang hiện khung cảnh nơi Dương Gian hành động. Khi Dương Gian cởi bỏ mảnh vải đen che trên tấm gương ra, sau đó hắn đứng ở trong phòng và bắt đầu tháo những tấm lá vàng đang quấn quanh ở trên sợi dây thừng, đồng thời có một bóng đen không đầu chậm rãi đứng dậy ở sau đầu của hắn.
Cái bóng màu đen kia đứng sừng sững ở sau lưng của Dương Gian, không hề nhúc nhích.
"Cái bóng màu đen không có đầu kia chính là con quỷ mà Dương Gian khống chế nhưng hiện tại hắn vẫn khống chế nó? Hay hắn đã mất khống chế rồi? Chắc Dương Gian đang muốn cởi bỏ sợi dây kia ra? Đây đúng là tự sát, sợi dây kia tuyệt đối là một con quỷ, một khi hắn thả con quỷ kia ra, nó sẽ lập tức giết chết Dương Gian ngay. Mà với trạng thái trước mắt của hắn, hắn sẽ không có cách nào để chống cự lại lần tập kích này của lệ quỷ. Hiện tại hắn chỉ có thể chết do lệ quỷ khôi phục hoặc là chết do bị sợi dây thừng kia tấn công."
Ánh mắt Vương Tiểu Minh biến hóa không ngừng, dựa vào kinh nghiệm làm nghiên cứu nhiều năm, đương nhiên hắn ta biết được hiện tại Dương Gian đã tiến vào bên trong một cục diện phải chết rồi. Chẳng mấy chốc nữa là hắn sẽ thỏa mãn hai cái điều kiện hẳn phải chết.
Nhưng hắn ta không thể nào hiểu rõ được, với loại cục diện hẳn phải chết này, Dương Gian muốn dựa vào cái gì để lật ngược thế cờ?
Lúc trước hắn ta có nghe Dương Gian bảo rằng hắn có 20% tỷ lệ sống sót, thế nhưng hiện tại, theo những gì hắn thấy thì Dương Gian làm gì còn đường sống nào đâu. Trước mắt thì tỷ lệ sống sót cơ bản đã trở về không rồi.
Nếu ở trong tình thế như vậy mà còn có thể sống sót, thì trừ phi là chúa xuất hiện hay phật tổ hạ phàm, bồ tát hiển linh gì gì đó.... Cơ mà toàn bộ những chuyện đó không thể xảy ra được.
Vương Tiểu Minh nhíu mày thật sâu.
"Hiện tại... Thứ có thể thay đổi được cục diện hẳn phải chết này chỉ còn lại có tấm gương kia mà thôi. Nếu hắn đã lựa chọn treo cổ tự sát ở trước tấm gương kia, như vậy chắc chắn sẽ có lý do nào đó. Thế nhưng, dường như hắn cũng không muốn cho mình nhìn toàn bộ tấm gương này. Không, không đúng, nếu hắn không muốn cho mình nhìn tấm gương kia thì hắn có thể đổi góc quay mà. Hắn đâu cần phải để cho mình biết được sự tồn tại của tấm gương kia đâu."
"Điều duy nhất khiến cho hắn phải làm như thế chỉ có thể là hắn không dám để camera đứng trước mặt của tấm gương."
Vương Tiểu Minh nghiêm túc nhìn hết toàn bộ mọi thứ, mọi chi tiết, không buông tha bất cứ chỗ nào. Từ đoạn dây thừng đến cái bóng màu đen không có đầu hay tấm gương... Và người đang treo cổ trước tấm gương.
Nhìn qua thì thấy những thứ này không liên quan đến nhau nhưng Vương Tiểu Minh lại có một cảm giác mơ hồ nào đó về một mối liên hệ vô cùng cẩn mật giữa bọn chúng.
Chỉ do hắn ta thiếu thốn quá nhiều thông tin về những thứ có trong đường dây này nên không thể hiểu được.
Lúc này trong lòng của Vương Tiểu Minh lại xuất hiện một cảm giác mong chờ chưa từng có.
"Hiện tại tôi càng ngày cang mong chờ vào cậu đấy, Dương Gian."
Dương Gian không dừng lại chút nào, tiếp tục thực hiện hành động.
Vốn hắn có thể khống chế một cách miễn cưỡng đối với cái bóng màu đen không có đầu ở sau lưng nhưng giờ phút này hắn đã bắt đầu cảm nhận được sự xao động trong cơ thể do mắt quỷ khôi phục lại. Cũng không biết là có phải con quỷ chờ không nổi nữa hay nó muốn khôi phục lại.
"Không sao hết."
Dương Gian không thèm để ý đến sự xao động này, hắn cảm giác được mọi chuyện của hắn sẽ xong xuôi trước khi con quỷ trong cơ thể của hắn kịp khôi phục lại.
Còn sau đó... Hắn chỉ biết phó mặc cho trời thôi.
"Đến!"
Đúng lúc này, phía trên mặt gương sáng bóng ở trước mặt của Dương Gian đột nhiên xuất hiện ra một cái bóng.
Một cái bóng hình người khá mơ hồ, nó đi từ bên trong chỗ sâu của tấm gương đi ra.
Sự khủng bố của tấm gương quỷ bắt đầu biểu hiện ra ngoài.
Ban đầu cái bong bên trong tấm gương rất nhỏ. Nó chỉ lớn bằng khoảng ngón tay cái và xuất hiện ở chính giữa tấm gương, Thế nhưng khi nó đang bước lên trước không nhừng thì cái bóng của nó cũng càng ngày càng lớn, đồng thời càng rõ nét hơn.
Ngay từ đầu Dương Gian chỉ có thể thấy ở giữa tấm gương có một bóng người màu đen nhưng khi cái bóng này đi được nửa đường thì hắn đã thấy được ngũ quan và chiều cao của nó.
Nó tiếp tục đi về phía trước, chờ đến khi cái bóng kia có thể bao phủ được hai phần ba diện tích của tấm gương hắn đã có thể chứng kiến được quầo áo trên người của nó.
Đây là một bóng người mặc bộ đồ vest màu đen, làn da cũng biến thành màu đen, ngũ quan khá cứng ngắc. Mà ngũ quan của nó giống như đúc với Dương Gian.
Bóng người ở bên trong tấm gương cứ đối mặt với Dương Gian như vậy và tiến lên trước, dường như sau một lát nữa là nó có thể đi từ bên trong đến đây.
Sắc mặt Dương Gian trở nên nghiêm túc hơn hẳn, hắn hiểu cái bóng bên trong tấm gương kia cũng là một con quỷ. Một khi soi gương trong thời gian dài, hắn sẽ bị quỷ bên trong tấm gương quỷ này thay thế. Chính hắn tiến vào bên trong tấm gương mà con quỷ ở bên trong lại có thể thoát ra khỏi sự giam cầm của tấm gương và đi đến thế giới này.
"Bắt đầu!"
Không do dự nữa.
Giờ phút này, cái bóng màu đen không có đầu ở sau lưng hắn giống như một đám sương mù nồng đậm, chúng chậm rãi chui vào bên trong người của hắn.
Băng lãnh, chết lặng, cứng ngắc.
Khi cái bóng màu đen xâm nhập vào sau lưng của Dương Gian, hắn lập tức cảm giác được toàn bộ khu vực đó của hắn đã bị mất đi tri giác.
Giống như đã... chết vậy.
Mà khi cái bóng màu đen không có đầu kia chui vào càng sâu bên trong người, Dương Gian lại cảm thấy máu của mình không chảy nữa, chúng nó dừng lại, mất đi sức sống. Tiếp đó tim của hắn cũng ngừng đập theo.
Trừ cái đầu ra, những bộ phận còn lại của hắn đã coi như chết, đã thành một cỗ thi thể.
Đúng lúc này, cánh tay của hắn cũng bị mất khống chế và rủ xuống.
Theo đó miếng lá vàng cuối cùng của sợi dây thừng cũng bị gỡ ra.
Giờ phút này, quỷ dây thừng đã bắt đầu khôi phục lại.
Chỉ trong chốc lát, Dương Gian lập tức cảm giác được sợi dây thừng thô ráp trên cổ của hắn đột nhiên co rụt lại. Dường như có một bản tay vô hình nào đó dang liều mạng siết chặt sợi dây này. Lúc này cái cổ của hắn có cảm giác như muốn đứt đi vậy. Đồng thời theo sự xâm lấn của quỷ ảnh, toàn bộ máu trong người của hắn ngừng chảy, tim ngừng đập, tiếp đến là một cảm giác ngạt thở mãnh liệt xông thẳng vào não của hắn.
Mắt bắt đầu hoa, đầu bắt đầu choáng. Toàn bộ mọi thứ trước mắt gần như chuyển thành màu đen.
"Khụ, khụ khụ!"
Mặc dù Dương Gian đã chuẩn bị thật tốt cho việc treo cổ nhưng hiện tại khi rơi vào tình trạng như thế này thì bản năng cầu sinh của hắn lại kích thích khiến cho hắn phải giãy dụa không ngừng, dường như hắn muốn thoát ra.
Thế nhưng hiện tại thân thể của hắn đã không còn là của hắn nữa, nó đã thuộc quỷ ảnh rồi.
Cho nên hắn chỉ có thể phát ra những âm thanh thống khổ, thân thể của hắn cứ như là một cỗ thi thể bị treo cổ vậy. Tay chân đã bất lực rũ xuống dưới, đồng thời nó còn hơi lắc lư giữa không trung.
Cũng đúng lúc này, bóng người ở bên trong tấm gương quỷ đã chiếm hết toàn bộ tấm gương. Hình dạng, bộ dáng, cách ăn mặc của nó đã biến thành Dương Gian.
Khi Dương Gian bị treo cổ lên trên, cái bóng ở bên trong tấm gương quỷ cũng chậm rãi bay lên cao, sau đó cổ hơi nghểng lên, tay chân rũ xuống.
Nó đang bắt chước lại bộ dạng của Dương Gian khi treo cổ.
Giờ phút này Dương Gian vẫn còn chưa chết, mặt hắn lộ ra vẻ thống khổ vô cùng. Cuối cùng thì hắn cũng đã cảm nhận được loại cảm giác treo cổ tự từ vì chuyện lặt vặt trong cuộc sống hay là chết do ngạt thở.
Ý thức của hắn bắt đầu trở nên hỗn loạn.
Mọi thứ trước mắt dần dần mơ hồ.
Giờ phút này não của hắn phải cố hết sức thì mới có thể suy nghĩ được một cách bình thường.
Sắp chết rồi...
Mười giây, hai mươi giây, ba mươi giây, một phút đồng hồ, hai phút đồng hồ...
Trong sự thống khổ, thời gian trôi qua cực kỳ không bình thường, nó cực kỳ chậm. Nhưng theo thời gian chậm rãi trôi qua, Dương Gian đã không còn cảm giác được sự thống khổ, ý thức cũng đang nhanh chóng bị mất đi.
Thời gian trôi qua cũng gần bốn phút, con mắt của Dương Gian mới nhắm lại, không còn động tĩnh nữa. Chiếc giày cũng rơi bịch một tiếng ở trên mặt đất.
Nhưng theo những tính toán của khoa học, tình trạng hiện tại của hắn chỉ là bị ngất đi do thiếu dưỡng khí chứ cũng chưa được tính là chết thực sự.
Thế nhưng quỷ dây thừng vẫn tiếp tục treo cổ.
Lúc này đã không còn có một ai gỡ nó ra để thả hắn xuống, cho nên việc hắn chết là kết cục đã được định sẵn.
"Chết?"
Giờ phút này Vương Tiểu Minh có thể thông qua màn hình quá điện thoại di động để chứng kiến khiến cho hắn ta kinh ngạc không thôi.
Vốn dĩ hắn ta đang nghĩ tình huống này có thay đổi không, cũng như xem xem giữa đường có thứ gì đó nhảy ra thay đổi cục diện phải chết của Dương Gian.
Nhưng không có gì xảy ra hết.
Dương Gian tiếp tục treo cổ như bình thường, sau đó từ từ chết.
Thông qua màn hình điện thoại, Vương Tiểu Minh có thể chắc chắn một trăm phần trăm là Dương Gian đã mất đi loại sinh mệnh đặc thù mà người sống nên có. Nhịn tim của hắn đã ngừng, ngón tay cũng bất động. Đồng thời thân thể của hắn đã bắt đầu trở nên cứng ngắc.
Thời gian đã trôi qua được 10 phút đồng hồ kể từ khi Dương Gian treo cổ.
Đến lúc này hắn vẫn không có động tĩnh nào hết.
Hai mươi phút sau, vẫn không có động tĩnh.
Một giờ trôi qua.
Hiện tại Vương Tiểu Minh đã có thể chắc chắn Dương Gian đã chết đi. Hắn đã hoàn toàn chết. Có lẽ treo cổ 10 phút đồng hồ thì còn cơ hội để cứu sống nhưng treo cổ lâu như thế này, Dương Gian đã trở thành một người chết rồi.
Vương Tiểu Minh nhìn chằm chằm vào màn hình của điện thoại di động hơn một tiếng đồng hồ. Đến hiện tại trong lòng hắn ta đã bắt đầu cho rằng thứ có thể gây nên biến hóa của thế cục này sẽ không xuất hiện nữa. Dương Gian chết thật rồi, hành động của hắn đã thất bại.
Dù sao lúc trước chính miệng của Dương Gian đã nói là hắn chỉ có hai phần cơ hội sống sót.
Nói cách khác tỷ lệ chết của hắn là cực kỳ cao.
"Cuộc đánh cược này bị thua rồi sao?"
Vương Tiểu Minh dùng tay xoa xoa hai con mắt đã mỏi nhừ vì nhìn điện thoại quá lâu, đồng thời cũng thở dài một hơi trong bất lực.
Nhưng hắn ta không tắt cuộc gọi bằng video kia mà hắn ta cứ để vậy, đồng thời vẫn tiếp tục nhìn.
Hắn ta quyết tâm sẽ không cúp điện thoại, trừ khi chiếc điện thoại bên kia của Dương Gian bị hết pin.
Chỉ khi nhìn thấy kết quả cuối cùng hắn ta mới kết luận được chuyện này có thành công hay không.
Hắn ta đã chờ đợi nhiều ngày như thế rồi, hiện tại cũng không cần gì phải vội vàng chỉ vì mấy tiếng đồng hồ.
Nhưng theo thời gian dần trôi qua, nửa giờ sau, ở bên trong video vẫn cho thấy Dương Gian không có động tĩnh nào hết. Tay chân của hắn vẫn rũ xuống vì không có lực, cả khuôn mặt vẫn nhắm tịt và treo cổ trên không trung.
Hai giờ trôi qua, mọi chuyện vẫn như vậy.
Cỗ thi thể kia không hề nhúc nhích, dường như cả căn phòng kia đã bị dừng thời gian. Nếu có ai đó không biết mà chỉ liếc qua một lát thì chác chắn người kia sẽ nghĩ rằng Vương Tiểu Minh đang xem một bức ảnh.
Cũng tại lúc này, ở vị trí mà điện thoại của Vương Tiểu Minh không có cách nào thấy được.
Bên trong tấm gương quỷ.
Cái bóng ở bên trong gương cũng đang bị treo cổ trên không trung, hai tay hai chân rũ xuống, khuôn mặt bình thản.
Khuôn mặt, động tác của nó đã sớm trùng khớp với Dương Gian.
Như vậy nếu dựa theo quy luật bình thường của tấm gương quỷ, đúng ra hiện tại Dương Gian đã chết đi. Cho nên hắn sẽ phải được phục sinh lại ở bên trong tấm gương quỷ. Cũng giống như chuyện của Trương Vĩ lúc trước vậy. Sau khi Trương Vĩ chết đi, hắn ta lập tức xuất hiện ở bên trong tấm gương quỷ.
Nhưng hiện tại lại không phải như vậy.
Bóng người ở trong tấm gương không hề có động tĩnh nào hết, mà người bên ngoài kính là thi thể của Dương Gian cũng như vậy.
Thế nhưng đây chỉ là biểu hiện bên ngoài của mọi chuyện mà thôi.
Trên thực tế lúc này đã xảy ra một cuộc đọ sức giữa quỷ và quỷ, nhưng điều này lại không thể nào nhìn thấy được.
Hiện tại quỷ ảnh đang muốn đoạt lấy thi thể của Dương Gian, nhưng nếu muốn được như vậy nó phải qua cửa đầu tiên là quỷ dây thừng.
Còn quỷ dây thừng đang treo cổ thi thể của Dương Gian, cho nên quỷ ảnh không có cách nào để khống chế nó. Vì thế cuộc đọ sức âm thầm giữa hai con quỷ đã bắt đầu từ lúc treo cổ đến giờ.
Cho nên hiện tại quỷ dây thừng giống như đang bị mất hết lực lượng vậy. Hiện tại dù có thả nó ra ngoài thì nó cũng chỉ biến ra được một sợi dây thừng mà thôi, chứ theo quy tắc bình thường là con quỷ dây thừng này sẽ biến ra cả đống sợi dây thừng, treo lít nha lít nhít.
Nhìn qua thì thấy mọi chuyện không có gì thay đổi, cũng không có biến hóa nào nhưng thực tế hiện tại đang xảy ra một sự thay đổi không hề nhẹ.
Quỷ đây thừng đang bị áp chế.
Ở bên trong thi thể của Dương Gian, quỷ ảnh đã chiếm được thượng phong. Nếu muốn áp chế con quỷ dây thừng một cách triệt để thì chỉ việc dựa vào cái bóng màu đen không có đầu kia thôi là chưa đủ.
Giờ phút này ở xung quanh thi thể của Dương Gian bắt đầu xuất hiện một cái bóng mờ màu đen mà cái bóng này càng ngày càng đậm thêm, dường như nó muốn biến một vùng ở xung quanh thành một khu vực tăm tối.
Quỷ ảnh đã bắt đầu khôi phục trở lại.
"Tí tách!"
Mà tại thời điểm Dương Gian treo cổ được khoảng ba tiếng đồng hồ, đột nhiên có một giọt nước màu đen như mực nhỏ xuống đất từ mũi chân của Dương Gian.
Nhưng những cảnh như vậy camera lại quay không được. Bởi vì sự hạn chế của góc quay cho nên không thể nào quay được toàn bộ mọi vị trí ở bên trong căn phòng được.
Mà giọt nước đen như mực này lại giống như một phần thân thể của quỷ ảnh, có lẽ nó đang bị cái gì đó ép phải xuất ra ngoài thi thể của Dương Gian.
Tấm gương quỷ.
Lúc này Dương Gian đã chết. Nếu dựa theo tình huống bình thường thì đúng ra hắn đã phải phục sinh lại rồi.
Nhưng mà do có sự tồn tại của quỷ anh, toàn bộ những quy trình bình thường kia bị ngăn cản lại. Hiện tại nếu tấm gương quỷ muốn duy trì được sự bình thường thì việc đầu tiên của nó chính là phải khu trục quỷ ảnh ra khỏi thi thể của Dương Gian.
"Có phải là cỗ thi thể của Dương Gian vừa mới động đậy đúng không nhỉ?"
Giờ phút này, Vương Tiểu Minh cũng không biết là do bản thân hắn ta xuất hiện ảo giác do nhìn điện thoại quá lâu hay không, đột nhiên hắn cảm thấy vị trí thi thể của Dương Gian đột nhiên xuất hiện sự sai lệch.
Mặc dù sự sai lệch này không lớn nhưng Vương Tiểu Minh vẫn có thể phát hiện ra được. Dù sao hắn ta nhìn từ đầu đến giờ, hình ảnh trong đấy cũng chẳng có bao nhiêu cho nên không khó để nhớ.
Bên trong một căn hộ cao cấp nào đó của tiểu khu Quan Giang.
Đây là ngôi nhà mới của hai vợ chồng Vương Bân và Vương Hải Yến. Hiện tại ba người một nhà bọn họ đang ngồi sưởi ấm trong khung cảnh tuyệt vọng nhằm an ủi lẫn nhau và cho nhau chút niềm tin.
Nhưng cũng đúng lúc này.
Vương San San với sắc mặt tái nhợt đang ngồi ở trên ghế so pha, cô đột nhiên nhằm chặt hai mắt, sau đó ngã vật xuống đất.
Vương Hải Yến kinh hãi, bà ta vội vang đỡ Vương San San ngồi dậy từ dưới đất.
"Con gái, con gái, con sao vậy?"
Thế nhưng khi chạm vào thân thể của Vương San San, Vương Hải Yến lập tức giật mình.
Vốn dĩ thân thể của cô đã thấp hơn rất nhiều so với cơ thể bình thường, thế nhưng lúc này thân thể của cô lại cực kỳ lạnh lẽo. Hiện tại Vương Hải Yến đã không thể cảm nhận được chút nhiệt độ nào từ trên cơ thể của người con gái. Vì vậy bà ta nhanh chóng sờ vào ngực của Vương San San.
"A! !!"
Ngay lập tức Vương Hải Yến nhịn không được phải thét lên một tiếng thật to, sau đó bà ta nhanh chóng thu tay về.
Tim của con gái bà ta đã ngừng đập, cô đã chết.
Vương Hải Yến lập tức kêu Vương Bân.
"Chồng ơi, anh mau lại đây, con gái chúng ta xảy ra chuyện rồi..."
Vương Bân hoảng sợ, ông ta vội vàng chạy ra từ phòng bếp, sau đó đưa tay định bịt miệng của người vợ.
"Đừng có lớn tiếng như thế, muốn đưa thứ kia đến đây à?"
Mặc dù bọn họ không đi vào bên trong phòng an toàn, thể nhưng bọn họ cũng hiểu được những thứ bên ngoài kia sẽ dùng cách thức gì để giết người.
Bất quá khi Vương Bân hiểu được chuyện gì vừa xảy ra thì hai mắt ông ta cũng lập tức trợn ngược.
Con gái đã chết rồi?
Vương Bân vô ý thức liền nhớ đến Dương Gian.
"Đúng rồi, Dương Gian, tìm Dương Gian hỏi xem sao."
Dương Gian chắc chắn biết được tình trạng của con gái ông ta.
Thế nhưng khi Vương Bân vừa định chuẩn bị gọi điện thoại, ông ta đột nhiên sửng sờ mất một lát. Bởi vì lúc này ông ta cũng đã nhớ ra được con gái cửa ông ta từng nói rằng:
"Nếu Dương Gian chết con cũng chết."
Chẳng lẽ... Dương Gian chết rồi?
Dương Gian đâu phải chết thôi đâu, hiện tại thi thể của hắn cũng đã lạnh ngắt. Giờ phút này khuôn mặt của hắn vẫn điềm tĩnh như lúc đầu. Chân tay rũ xuống, giày cũng đã rớt mất tiêu. Trên cổ còn có một sợi dây thừng cũ kỹ treo lủng lẳng giữa không trung, cứ như vậy không hề nhúc nhích.
Thi thể của hắn đã giữ nguyên tư thế này rất lâu rồi.
Nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn, tiếp theo thi thể của hắn sẽ bắt đầu hư thôi, sinh gòi bọ, cuối cùng chỉ còn lại một bộ xương khô.
Hiện tại đã cách lúc Dương Gian treo cổ tự sát bốn tiếng đồng hồ,
"Tí tách, tí tách!"
Những giọt màu đen như mực kia nhỏ xuống dưới mặt đất càng ngày càng nhiều. Từ đầu chỉ lâu lâu mới có một giọt, nhưng hiện tại nó cũng dã thường xuyên hơn. Trên màn hình điện thoại của Vương Tiểu Minh ngẫu nhiên nhìn thấy được một ít nhưng nó chỉ thoáng qua thôi, không có cách nào nhìn rõ được thứ kia là thứ gì.
"Lúc nãy thứ xuất hiện ở dưới chân Dương Gian có phải là thi thủy hay không vậy? Chẳng lẽ nội tạng của hắn đã bắt đầu hư thối và xuất hiện thi thủy?"
Nhưng Vương Tiểu Minh vẫn kịp chú ý đến chi tiết đó, hiện tại trong lòng hắn ta đang nghi hoặc. Theo lý mà nói thì thi thể của Dương Gian sẽ không thể nào hư thối nhanh như vậy được.
Có điều tiếp theo Vương Tiểu Minh lại trông thấy được thi thể của Dương Gian xuất hiện một số chuyện khác thường.
Thi thể của hắn lắc lư.
Lắc về trước, lắc về sau.
Cỗ thi thể bắt đầu đung đưa một cách chậm rãi.
Nương theo những cú lắc lư của thi thể, chiếc đèn trần ở trong gian phòng bị sợi dây thừng buộc vào cũng lắc lư theo, đồng thời vang lên những tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt.
Nếu có người nào đó chứng kiến được một cảnh như thế này, đoán chắc người kia sẽ phải hoảng sợ hết cả hồn.
Vốn dĩ cỗ thi thể đã chết mấy tiếng đồng hồ rồi, hiện tại nó lại bắt đầu lắc lư giữa không trung.
"Chuyện gì xảy ra vậy... Chẳng lẽ Dương Gian đang sống lại? Không, không đúng, không phải thi thể của Dương Gian đung đưa mà là do sợi dây kia đang lắc lư."
Con ngươi của Vương Tiểu Minh co rụt lại. Hắn ta cũng đã bắt đầu hiểu ra được vì sao Dương Gian lại lựa chọn cách tự sát đặc biệt như thế này.
Hắn ta đoán chắc chắn là Dương Gian đang nắm giữ một loại quy luật nào đó của lệ quỷ nên lợi dụng loại quy luật này.
Còn kết quả của chuyện này như thế nào thì Vương Tiểu Minh không thể nào hiểu rõ được.
Lúc này trong lòng của hắn ta lại bắt đầu dấy lên một chút hi vọng.
"Không thua, Dương Gian còn chưa thua cuộc."
Trong video, thì thể của Dương Gian đang lắc lư giữa không trung. Lúc đầu nó lắc lư với biên độ rất nh nNhưng dần dần nó lay động với biên độ lớn hơn.
Mà những giọt nước màu đen trên thi thể của Dương Gian nhỏ xuống lại càng ngày càng nhiều.
Sau khi nhỏ xuống đất, những thứ chất lỏng màu đen này cũng không hóa thành một vũng nước. Mà nó tương tự như một sinh vật sống nào đó, chúng ngọ nguậy ở trên mặt đất, sau đó chậm rãi khuếch tán ra xung quanh.
Mặt đất dần dần bị bao phủ bởi lớp màu đen kia.
"Chết tiệt, điện thoại sắp hết pin rồi."
Ngay khi Vương Tiểu Minh đang chuyên chú quan sát hết toàn bộ những thay đổi ở trong video, hắn ta đột nhiên phát hiện ra điện thoại sắp hết pin rồi.
Vốn dĩ hắn ta định sạc pin cho điện thoại, khi nghĩ lại thì không làm nữa. Bởi vì nếu điện thoại của hắn ta sắp hết pin, như vậy chiếc điện thoại mà Dương Gian đang dùng để quay video kia cũng chẳng còn lại bao nhiêu phần trăm pin nữa. Mà một khi chiếc điện thoại ở bên kia bị hết, điện thoại bên này của hắn ta có còn pin nữa hay không cũng vô dụng.
Trong lòng của hắn ta cũng đoán ra được thời gian còn lại của điện thoại.
"Chỉ còn khoảng hai mươi phút nữa là điện thoại sẽ sập nguồn."
Thế nhưng hắn ta cũng không biết được từng đó thời gian có đủ để xem hết đoạn mấu chốt này không nữa.
Bên trong căn phòng tối tăm.
Cỗ thi thể của Dương Gian được treo ở dưới ngọn đèn nê ông vẫn cứ tiếp tục đung đưa, cứ như có một cơn gió vô hình nào đó thổi qua cho nên cỗ thi thể kia mới lay động.
Có điều toàn bộ cửa sổ của căn phòng đã bị đóng chặt rồi, không thể có cơn gió nào thổi vào bên trong được.
Mà giờ khắc này, thi thể đang lay động trên không trung của Dương Gian dường như đã đạt đến giới hạn rồi.
Nó lại tiếp tục lay động như cũ nhưng lần này lại khác. Do biên độ lay động của cỗ thi thể quá mạnh nên chân của Dương Gian đã đụng phải mặt kính bóng loáng của tấm gương quỷ.
Ngay khi vừa chạm vào tấm gương quỷ, hai chân của cỗ thi thể bị dính lại tại đó, không cách nào thoát khỏi.
Bởi vì bị tấm gương quỷ dính lại nên động tác lắc lư bị đình chỉ.
Giờ phút này thi thể của Dương Gian đã dùng một phương thức khác với bình thường, treo nghiêng ở trên không trung.
Sợi dây thừng ở trên cổ của hắn đang căng cứng, nó giữ chặt chiếc cổ của hắn. Dường như nó đang cố ngăn cản việc cỗ thi thể bị tấm gương hút vào bên trong vậy.
Cũng ngay lúc này, khuôn mặt bình thản của Dương Gian đột nhiên trở nên run rẩy, sau đó trên thi thể của hắn bất chợt xuất hiện những dịch thể màu đen.
"Thì ra là vậy?"
Sau khi chứng kiến được một màn vừa xảy ra như thế, giờ phút này Vương Tiểu Minh rốt cục cũng đã hiểu được thứ gì đó. Hắn ta chấn động đến mức phải đứng phắt dậy khiến cho toàn bộ người trong phòng an toàn phải kinh hãi nhìn hắn ta.
Hắn ta cũng không thèm quan tâm đến ánh mắt của đám người. Giờ phút này Vương Tiểu Minh đã vô cùng kinh hãi. Mặc dù không thể nào khẳng định suy đoán kia nhưng hắn ta đã hiểu được mục đích thật sự của Dương Gian là gì rồi.
Nếu hắn ta đoán không sai, Dương Gian đang muốn lợi dụng những đặc tính của mấy con quỷ này để tạo ra sự mâu thuẫn. Mối mâu thuẫn này sẽ khiến cho các con quỷ kia phải xung đột với nhau, từ đó khiến chúng phải giao tranh với nhau.
"Nhưng như vậy cũng chưa ổn được, hắn còn thiếu một điều nữa, đó chính là sống sót. Cứ cho là mối mâu thuẫn mà hắn tạo ra có hoàn mỹ đến cỡ nào đi nữa nhưng hiện tại hắn chết rồi thì sao mà sống lại được... "
Nói đến đây, Vương Tiểu Minh đột nhiên nhớ đến điều gì, sau đó quay đầu nhìn chằm chằm vào Trương Vĩ.
Nếu như, người chết cũng có thể hồi sinh lại thì sao?
Ngay lúc này, chiếc dây thừng trên cổ của Dương Gian cũng dần dần bị loại chất lỏng màu đen thấm vào bên trong, khiến cho nó biến thành màu đen nhánh khá quỷ dị.
Thật ra thứ màu đen kia cũng không phải loại chất lỏng nào đó, mà nó chính là một bộ phận của quỷ ảnh. Chỉ là thứ này có chút nồng đậm quá, nhìn chúng giống như là mực đen vậy.
"Răng rắc!"
Trong căn phòng yên tĩnh đột nhiên vang lên một âm thanh rất nhỏ.
Sau khi bị lớp chất lỏng màu đen bao phủ toàn bộ, vốn dĩ quỷ dây thừng đang treo cổ của Dương Gian lại đột nhiên mất hết lực lượng, sau đó nó lập tức rũ xuống trên không trung.
Rốt cục sau khi quỷ ảnh khôi phục lại thì quỷ dây thừng đã bị bại lui.
Nó không có cách gì để áp chế được quỷ ảnh khi quỷ ảnh chiếm được cơ thể. Hơn nữa hiện tại quỷ ảnh đã khôi phục lại.
Không những thế, quỷ dây thừng còn mất cả chì lẫn chài. Hiện tại nó đã bị quỷ ảnh khống chế.
Nhưng đối với Dương Gian mà nói, nhiệm vụ của quỷ dây thừng đã hoàn thành.
Ngay khi quỷ dây thừng bị rũ xuống phía dưới.
Thi thể của Dương Gian đột nhiên đứng dậy giữa không trung, sau đó cả người của hắn chạm vào mặt của tấm gương quỷ nghe bịch một tiếng.
Đây cũng không phải là do cỗ thi thể đụng vào tấm gương quỷ, mà do nó bị tấm gương hút lại.
Hiện tại cuộc chiến này mới được gọi là chính thức bắt đầu, là thời kỳ mấu chốt. Đây là thời khắc có thể khiến cho quỷ ảnh và tấm gương quỷ rơi vào bên trong vòng lặp vô hạn.
Chỉ như vậy mới có thể khiến cho cả hai con quỷ chết máy, lâm vào trạng thái ngủ sâu.
Một khi thành công, Dương Gian có thể được hồi sinh lại từ tử vong.
Nhưng đúng lúc này, điện thoại di động của Dương Gian lập tức bị hết pin và tự động sập nguồn.
Vương Tiểu Minh chỉ vừa nhìn thấy thi thể của Dương Gian bị tấm gương kia hút vào thì cuộc gọi bị cắt đứt."