Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 353:



Một lối đi còn chưa kịp đổ bê tông thông về phía tầng hầm của một căn biệt thự đang xây dở, xung quanh nằm rải rác những vật liệu xây dựng. Thế nhưng căn biệt thư dang dở và không đáng chú ý này lại là một căn phòng an toàn mà đám người khó khăn lắm mới xây xong.

Một gian phòng được xây dựng từ những tấm vàng ròng cùng thép. Dù nó không lớn cho lắm nhưng miễn cưỡng cũng có thể nhét được 19 người.

Giờ phút này người chính người đi xuống phía dưới lần lượt theo danh sách đã định sẵn từ trước. Trương Hiển Quý mang theo mấy người thân trong gia đình của ông ta lục tục đi vào trong căn phòng an toàn. Ngoài người nhà của ông ta ra còn có người nhà của Trương Hàn, hai người cảnh sát, Vương Tiểu Minh và Giang Diễm.

"Trương Vĩ, cậu lại đây một chút. Cậu giúp tôi giữ thứ này. Nếu lần này tôi chết, cậu hãy giao nó lại cho Vương Tiểu Minh."

Trương Vĩ lặng người một chút:

"Đây là cái gì?"

Dương Gian nói:

"Thứ này cậu đã thấy qua rồi, là tấm da trong trường học lần trước."

Trương Vĩ gật gật đầu một cách trịnh trọng.

"Được rồi."

Dương Gian nói:

"Nếu cậu không xác định được là tôi đã chết hay chưa. Thì ngày thứ chín sau khi phòng an toàn cậu cứ đưa thứ này cho hắn ta. Nếu tôi còn sống, tôi sẽ lấy nó về."

Trương Vĩ đưa cho hắn một chiếc chìa khóa và nói:

"Đây là chìa khóa của chiếc biệt thự của tôi nằm ở trong thành phố, cậu cũng biết chỗ của nó rồi đó. Hiện tại đám bạn học của chúng ta chỉ còn lại mấy người mà thôi, cậu cố gắng đừng có chết đấy nhé, sau này tôi còn muốn dắt cậu đi ăn gà."

"Tôi sẽ cố gắng, thôi tôi đi đây."

Dương Gian cầm lấy chìa khóa, sau đó lấy một chiếc xe hàng của công ty Trương Hiển Quý và lái nó rời khỏi tiểu khu Quan Giang.

Hắn cũng không tính làm chuyện nguy hiểm như thế ở chỗ này. Nếu không một khi thất bại, toàn bộ người trong tiểu khu sẽ phải chôn cùng hắn. Cho nên hắn mới định mượn nhà của Trương Vĩ trong trung tâm thành phố để làm chuyện đó. Hiện tại chỗ đó không còn người nào nữa, như vậy hắn cũng có thể yên tĩnh làm việc của mình, không bị ai quấy rầy.

"Dương Gian đi rồi."

Ở trên tầng của một tòa cao ốc trong tiểu khu, ba người một nhà của Vương Bân đứng ở cửa sổ nhìn thấy Dương Gian đang khởi động xe và lái đi.

Vương Hải Yến ở bênh cạnh có chút hối hận noi:

"Đúng ra chúng ta phải để cho San San tìm Dương Gian xin mấy danh ngạch. Hiện tại bọn họ đi vào bên trong phòng an toàn hết cả rồi. Thế mà cả nhà chúng ta đều ở bên ngoài hết, chuyện này không hề công bằng chút nào?"

Vương Bân nói:

"Chúng ta không đủ tư cách, em không thấy đám người đi vào phòng an toàn ở bên ngoài kia là ai hay sao? Là phú hào giá trị con người tầm vài tỷ, là người xây dựng căn phòng an toàn. Còn có người là giáo sư có tầm ảnh hưởng trên toàn thế giới được quốc gia bảo vệ. Lại có người giống như Dương Gian là ngự quỷ nhân. Cho nên những người bình thường như chúng ta không thể đi vào được. Có thể lưu lại ở bên trong tiểu khu này là đã không hề tệ rồi."

Vương Hải Yến nói:

"Vậy thì sao cô gái tên Giang Diễm lại có thể đi vào bên trong? Chuyện này không phải là vì cô ta cấu kết với Dương Gian hay sao. San San nhà mình có kém gì cô ta đâu cơ chứ?"

Vương San San đứng yên lặng ở một bên với làn da tái nhợt, cô nói:

"Nếu hắn chết, con cũng sẽ chết, con không cần phải đi vào bên trong phòng an toàn."

Vương Bân thở dài một tiếng:

"Nếu đã chết, vậy thì một nhà ba người chúng ta cùng chết chung đi. Thật ra, nếu San San muốn thì cũng có thể xin của Dương Gian được một danh ngạch nhưng khi đó thì ba người chúng ta ai sẽ đi vào trong đó?"

Thế nhưng số lượng người ở bên trong tiểu khu nhưng ở bên ngoài phòng an toàn cũng có rất nhiều. Ngoài ba người nhà của Vương Bân ra, còn có rất nhiều thân thích của Trương Hiển Quý đều ở bên ngoài. Nhà Trương Hàn cũng vậy, anh ta cũng chỉ lựa chọn một đứa bé vừa mới sinh ra không bao lâu ôm đi vào. Mà thành phố Đại Xương lại có nhiều quan chức cấp cao như thế nhưng Dương Gian cũng chỉ cho bọn họ 3 danh ngạch. Hai trong ba danh ngạch kia lại có 2 người cảnh sát với ý chí kiên định và thân thủ mạnh mẽ.

Vì sao Dương Gian lại muốn lưu lại hai danh ngạch cho hai người cảnh sát. Thật ra ngoài mục đích bảo vệ Vương Tiểu Minh ra, hai người kia cũng có nhiệm vụ duy trì trị an cho phòng an toàn.

Tóm lại, mỗi một phe đều phải chịu thiệt một chút.

Mà giờ khắc này ở bên trong biệt thự của Dương Gian.

Dưới ánh đèn đen kịt chỉ còn lại một mình Trương Lệ Cầm ở trong căn biệt thự trống rỗng.

Lúc này cô đang đứng tại cửa chính nhìn Dương Gian rời đi, cô đứng sững sờ ở đó rất lâu, trong mắt của cô còn mang theo vẻ lo âu và mê mang.

Dường như sau khi Dương Gian rời khỏi đây thì cô đã không biết được bản thân sẽ phải làm cái gì nữa.

Bất tri bất giác, Trương Lệ Cầm đã dựa vào người đàn ông kia quá nhiều lần. Cho nên ở sâu trong tâm trí của cô đã coi Dương Gian là ánh sáng hy vọng duy nhất của cô rồi. Giống như người sắp chết đuối nhưng túm được một cọng cỏ cứu mạng vậy, mặc dù biết nó sẽ không thể nào cứu được lại không có một ai muốn buông tay.

Chuyện này cũng không có liên quan gì đến tình cảm giữa hai người, mà nó cũng giống như là một loại bản năng cầu sinh của động vật vậy. Loại bản năng này đã khiến cho cô phải làm ra quyết định như thế.

Có lẽ Giang Diễm cũng giống như vậy.

Lần hành động này Dương Gian chỉ mang theo còn quỷ dây thừng kia và tấm gương quỷ nằm ở đằng sau xe.

Vốn đây chính là một lần hành động mang tính được ăn cả ngã về không của hắn, lần hành động này hắn không định mang theo tấm da kia. Nếu hắn chết đi, như vậy tấm da kia sẽ rơi vào tay của Vương Tiểu Minh. Khi đó dựa vào đầu óc của hắn ta, có lẽ hắn ta có thể lấy được nhiều tin tức hữu dụng từ tấm da kia. Thế nhưng hắn cũng hiểu được cách sử dụng tấm da kia của Vương Tiểu Minh cũng sẽ càng táo bạo và cấp tiến hơn hắn rất nhiều.

Nhưng loại chuyện đó sẽ không có bất kỳ mối quan hệ nào đối với Dương Gian ở thời điểm hiện tại.

Trên đường đi, chiếc xe xóc nảy mấy lần, cũng đụng bay khá nhiều bóng dáng khủng bố.

Nhưng khuôn mặt của Dương Gian không hề có biểu cảm gì cả, căn bản hắn không có ý định dừng xe lại. Thậm chí hắn còn không thèm để ý, ngay cả quay đầu nhìn lại một cái thôi hắn cũng không thèm nhìn khi nghe thấy những tiếng kêu cứu đầy tuyệt vọng ở xung quanh.

Rất nhanh, hắn đã lái xe đến một tiểu khu khá sang trọng và yên tĩnh.

Hắn lái xe vào thẳng bên trong sân biệt thự của Trương Vĩ, ngay cả cổng cũng không thèm mở ra, hắn đụng thẳng vào luôn.

Dương Gian lập tức đi xuống xe, sau đó lấy từ trong xe ra tấm gương quỷ, tiếp đến đi vào trong biệt thự.

Hiện tại tấm gương quỷ đang bị một miếng vải đen che kín lại, cho nên không thể phản lại ánh sáng được. Dương Gian đặt tấm gương quỷ ở bên trong một căn phòng trống trên tầng hai, đồng thời hắn còn cẩn thận đặt nó dựa sát vào bức tường để tránh lỡ làm nó đổ.

Sau đó chuyển đến một chiếc tủ và đặt một cái điện thoại đã sạc đầy pin lên. Bởi vì cameras của điện thoại di động có khả năng quay video vào ban đêm nên hắn muốn dùng nó để gọi video cho Vương Tiểu Minh. Mặc dù chất lượng video quay vào ban đêm sẽ không được tốt nhưng không sao, trong căn phòng này cũng chỉ có mấy thứ mà thôi, vẫn có thể thấy được.

Đã gọi video với Vương Tiểu Minh thành công.

Giờ phút này, Vương Tiểu Minh đang ngồi dưới đất bên trong phòng an toàn mà dựa lưng vào tường. Ljo cảm nhận được chiếc điện thoại Dương Gian đưa đột nhiên rung, sắc mặt của hắn ta lập tức ngưng trọng, vội vàng cúi đầu nhìn nó.

Hắn ta lập tức trông thấy được Dương Gian đang ở trong một căn phòng trống. Hiện tại Cameras vẫn đang lắc lư, dường như Dương Gian vẫn còn đang điều chỉnh góc độ. Mà chờ đến khi Cameras được ổn định lại hắn ta lập tức thấy được một tấm gương.

Một tấm gương có phong cách của thời kia dân quốc, nó đang bị một tấm vải màu đen bao phủ chỉ lộ ra được mỗi cái giá đỡ của nó.

Trong lòng của hắn ta lập tức nghi hoặc.

"Rốt cục cậu ta muốn làm gì?"

Sau khi điều chỉnh góc quay của điện thoại di động thật tốt và xác định được tấm gương sẽ không chiếu thẳng vào Cameras thì mới yên lòng.

Sau đó hắn kéo rèm cửa lên, tiếp đến vứt hết toàn bộ mọi thứ không liên quan ra bên ngoài, cuối cùng đóng cửa lại và chốt đàng hoàng.

Dương Gian đứng trầm mặc ở phía trước tấm gương đang bị miếng vải đen bao phủ một hồi lâu, sau cìng hắn mới lấy từ trong túi ra một thứ bị bọc lại bằng lá vàng.

Đây là một sợi dây khá cũ kỹ.

Chính là con quỷ dây thừng mà hắn bắt được từ trên người của Vương Nhạc. Người bình thường đã không có cách nào khống chế được thứ này nữa, bởi vì nó đã ở trong trạng thái khôi phục hoàn toàn rồi.

Chỉ là so với con quỷ của hắn thì con quỷ dây thừng này cũng không được coi là quá khó để đối phó. Chỉ cần hạn chế nó kịp thời là nó sẽ không thể nào gây ra nguy hiểm gì hết. Nhưng nếu bỏ mặc mà không thèm quan tâm, nói không chừng con quỷ dây thừng này lại có thể treo cổ nguyên một thành phố.

Hắn không gỡ lớp lá vàng đang quấn trên quỷ dây thừng mà trước tiên hắn cột nó vào chiếc đèn treo bên trên.

Hắn thử thử một chút trọng lượng và độ chắc chắn của nút thắt. Tất cả đều oke.

Đèn trang trí nội thất trong nhà của Trương Vĩ cũng khá chất lượng, hẳn là nó sẽ không bị ngã xuống đâu.

Tiếp đến, Dương Gian mới dùng đầu kia của sợi dây thừng và buộc vào cổ của hắn. Như vậy hắn có thể đảm bảo được việc bản thân sẽ trở thành mục tiêu tập kích đầu tiên của con quỷ dây thừng này. Nếu không làm như vậy, nếu lỡ sau khi thả thứ này ra mà nó bỏ nó chạy thì...

"Trình tự hẳn là như thế này?"

Dương Gian thầm nghĩ trong lòng, sau đó hắn đi đến trước mặt của tấm gương quỷ.

Bị miếng vải đen bao phủ, tấm gương quỷ trở thành một thứ vô hại đối với con người và sự vật.

Nhưng chỉ có Dương Gian là biết được thứ này tà dị đến mức nào.

Nó có năng lực khiến cho người ta có thể khởi tử hoàn sinh nhưng cái giá là phóng thích ra bên ngoài một con lệ quỷ không biết cấp bậc.

Nó là một thứ được một vị ngự quỷ nhân từ một trăm năm trước lưu lại, hiện tại nó đã xuất hiện trở lại và mục đích tồn tại của nó là gì thì không có một ai biết được.

Giờ phút này, mặc dù trong lòng của Dương Gian đang rất khẩn trương nhưng hắn không lùi bước.

Đã đi đến nước này rồi thì hiện tại hắn chỉ có thể tiếp tục kiên trì và bước về phía trước thôi.

Sau khi đứng trước camera của điện thoại và thủ thể oke xong, Dương Gian duỗi ba ngón tay ra và tiến vào trạng thái đếm ngược để hành động.

"Ba!"

"Dương Gian muốn treo cổ tự sát?"

Vương Tiểu Minh chứng kiến hết toàn bộ hành động cổ quái kia của Dương Gian, chờ đến khi hắn ta thấy được Dương Gian cầm ra sợi dây thừng cũ kỹ và thô kệch kia ra. Ngay lập tức hắn ta cũng hiểu được Dương Gian muốn làm chuyện gì rồi.

"Không, đây không phải là hành động treo cổ tự sát đơn thuần. Sợi dây kia bị quấn lá vàng ở xung quanh, chứng tỏ nó là một con quỷ đang bị giam giữ. Mà tấm gương kia cũng có gì đó là lạ, nó tuyệt đối không thể nào là một tấm gương bình thường được. Nếu không Dương Gian sẽ không cố ý xếp đặt góc quay tránh đi tầm chiếu xạ của tấm gương."

"Có phải tấm gương kia cũng là quỷ không? Nhìn không giống lắm mà Dương Gian cũng không giam giữ tấm gương kia. Từ nãy đến giờ tấm gương kia lại cực kỳ yên tĩnh."

Vì Vương Tiểu Minh không hiểu được toàn bộ những thứ được bố trí là gì nên dù có thông minh như thế nào đi nữa thì hắn ta cũng không thể nào biết được mục đích khi làm việc này của Dương Gian.

Nếu chỉ là việc treo cổ tự sát bình thường thì không càn phải chuẩn bị nhiều thứ như thế này.

"Hai!"

Dương Gian lại ra dấu số hai.

Nhưng ở thời điểm này động tác của Dương Gian hơi ngừng lại một chút, bởi vì điện thoại di động định vị vệ tinh của hắn xuất hiện âm thanh của Lưu Tiểu Vũ.

"Dương Gian, là tôi đây, Lưu Tiểu Vũ. Cấp trên đã phê chuẩn cho hành động của cậu. Phó bộ trưởng Tào Duyên Hoa nói cậu cứ yên tâm mà hành động, mặc kệ là thành công hay thất bại thì mọi hậu quả đều do quốc gia gánh chịu, cậu không cần phải lo. Nến cậu cứ yên tâm mà làm việc, đừng tạo áp lực cho bản thân. Đúng rồi, cậu có muốn kết nối điện thoại với mẹ của cậu không? Ở bên tôi có thể liên lạc cho cậu bất cứ lúc nào."

"Tôi hiểu rồi, cô nhắn lại với mẹ của tôi là mọi chuyện đều ổn. Ngoài ra sau cuộc gọi này, trừ khi tôi chủ động gọi cho cô, nếu không cô không được phép gọi điện cho tôi. Cô hiểu chưa, nói không chừng chỉ một cuộc gọi của cô sẽ hại chết tôi đấy."

Dương Gian cố gắng hạ thấp giọng xuống, bởi vì hắn cũng không thể xác định được ở xung quanh này có con quỷ anh giai đoạn thứ ba nào không nữa.

Lưu Tiểu Vũ dùng giọng điệu nặng nề, đồng thời cũng kèm theo một vài phần kính trọng nói với hắn:

"Được rồi, như vậy chuyện của thành phố Đại Xương xin nhờ hết vào cậu."

Dương Gian không có trả lời cô ta mà trực tiếp cúp điện thoại, sau đó ném điện thoại di động định vị vệ tinh ra phía sau lưng.

"Một!"

Cuối cùng hắn đưa tay lên thủ thế số một cho camera của điện thoại và đưa tay gỡ miếng vải đen đang trùm chiếc gương ra.

Trong lòng Dương Gian gầm nhẹ, trong mắt của hắn chỉ còn lại sự điên cuồng khi muốn đánh bạc cùng với vận mệnh.

"Đến đi, để tao xem một chút, thử xem tao có thể leo ra từ trong địa ngục hay không? Hay bản thân tao sẽ hóa thành ác quỷ."

Khi mặt gương bóng loáng soi vào người của hắn cũng là lúc khủng bố lan tràn."