Dương Gian ngồi chờ đợi một hồi lâu ở trước cửa văn phòng của Vương Tiểu Minh. Lúc đầu ở xung quanh còn thỉnh thoảng truyền đến một vài âm thanh quỷ dị nhưng hiện tại toàn bộ lại trở nên cực kỳ yên tĩnh.
Dường như toàn bộ âm thanh có được ở trên thế gian này đã biến mất, toàn bộ thế giới không còn tồn tại tiếng ồn nào nữa, đây không phải là một tin tức tốt đẹp gì đối với hắn.
Dương Gian đứng lên, sau đó đưa mắt nhìn xuyên qua lớp cửa kính, nhìn về phía tầng dưới.
Hiện tại toàn bộ bệnh viện là một vùng tối tăm, giống như một khu vực bị vứt bỏ từ lâu, chẳng khác nào một tòa nhà hoang không một bóng người. Dường như ngoại trừ hắn thì bên trong không còn ai là người sống nữa.
Hơn nữa tầm nhìn chỗ này cũng không được tốt.
Xung quanh đã bị lớp sương bụi màu xanh đen bao phủ, không có cách nào để nhìn xa được. Ngay cả con đường nằm đối diện tòa cao ốc này cũng chỉ hiện ra hình dáng của nó một cách mơ hồ.
Khung cảnh lúc này giống như toàn bộ thế giời chỉ còn lại có mỗi tòa cao ốc này.
Dương Gian trầm tư một lát, hắn có chút do dự nhưng sự do dự này cũng không kéo dài quá lâu.
Chỉ chốc lát hắn đã đưa ra được quyết định cuối cùng.
Ngay lập tức hắn quay người rời khỏi đây, hắn quyết định đi theo lối thoát hiểm còn lại để đi xuống phía dưới.
Quả nhiên, hắn không thể nào ngồi yên tại chỗ để chứng kiến cảnh đám người Vương Tiểu Minh bị quỷ vây giết ở một tầng nào đó.
Mặc dù hắn không quá tình nguyện đối với việc giúp đỡ đám người. Nhưng nếu đám người kia chết hết, vậy không còn nghi ngờ gì nữa, chuyện linh dị lần này sẽ được chấm dứt với kết quả thất bại.
Có thể do hắn không cam lòng, hoặc hắn không muốn để một con quỷ tùy tiện quyết định vận mệnh của mình và thành phố này. Dù dù hắn ngàn lần vạn lần không muốn đếm xỉa tới đi nữa, để bảo đảm tính mạng của mình hắn vẫn phải lựa chọn. Thế nhưng khi bắt đầu lựa chọn hắn mới phát hiện ra bản thân chỉ có một lựa chọn cuối cùng.
Hắn quyết định liều mạng một phen, vì thế lập tức cầm lấy ngón tay màu đen rồi nhanh chóng đi xuống dưới.
Quỷ anh đã xuất hiện nên thời gian còn lại dàng cho hắn không còn nhiều nữa.
Thành công, chuyện linh dị này có thể sẽ được giải quyết. Thất bại, toàn bộ thành phố Đại Xương sẽ chôn cùng hắn.
Một tầng, hai tầng, ba tầng... Dương Gian đếm từng tầng từng tầng mỗi khi đi qua.
Bởi vì ở xung quanh khu vực của hắn đã không còn tiếng động kỳ lạ nào nữa, hắn đoán toàn bộ quỷ của bệnh viện này đã tập trung hết bên phía đám người Vương Tiểu Minh. Hiện tại xung quanh khu vực của hắn đã được an toàn tạm thời. Nhưng sự an toàn này sẽ không kéo dài được lâu. Một khi đám người Vương Tiểu Minh chết sạch, mục tiêu tiếp theo của lệ quỷ có tám chín phần mười sẽ là hắn.
Bất chợt.
Ngay khi đi qua khúc ngoặt của cầu thang tầng thứ 17, Dương Gian đột nhiên dừng lại theo bản năng.
"Đám người kia bị vây ở tầng này..."
Mặc dù khung cảnh ở xung quanh vẫn tương tự như những tầng trước, không có sự khác biệt nào hết. Thế nhưng mắt quỷ đang ẩn núp dưới da thịt của hắn lại xuất hiện phản ứng.
Đây chính là một loại cảm ứng giữa lệ quỷ và lệ quỷ.
Hắn lập tức đi ra khỏi cầu thang và bước vào tầng này.
Khi Dương Gian đi ngang qua hai chiếc thang máy thì phát hiện ra cửa của thang máy đang mở ra. Ở trước cửa của thang máy xuất hiện một đám dấu chân lộn xộn màu xanh đen. Dường như những dấu chân này tụ họp lại cùng với những dấu chân ở chỗ khác. Tiếp đó những dấu chân này kéo dài về phía của một căn phòng bệnh.
Ở xung quanh khu vực kia bị sương bụi màu xanh đen bao phủ cực kỳ nhiều. Nhiều đến mức không gian xung quanh đã diễn biến thành một loại tối tăm, thâm trầm.
Đồng thời loại cảm ứng của mắt quỷ ở dưới lớp da thịt phát ra càng mãnh liệt.
Dướng Gian có thể khẳng định, một khi bản thân hắn chui vào trong khu vực đen tối kia nhất định sẽ đụng phải quỷ. Đến khi đó, hắn không thể nào biết được bản thân sẽ gặp phải chuyện nguy hiểm gì.
"Ở thời điểm như thế này, mình cũng không cần phải tiết kiệm làm gì nữa."
Ánh mắt Dương Gian chớp động, hắn quyết định thắp quỷ nến.
Ngay lập tức ngọn nến màu đỏ tươi đã tỏa ra ánh sáng màu xanh âm u.
Ánh nến khuếch tán ra xung quanh khiến xung quanh bị bao phủ bởi một lớp ánh sáng màu xanh quỷ dị. Loại ánh sáng này có thể xua tan đi tăm tối, đồng thời cũng mang những cỗ khí tức âm lãnh và quỷ dị đi khỏi nới đây.
"Nếu ngay cả khi sử dụng quỷ nến mà lần này cũng không thể thắng nữa, mình sẽ không còn cơ hội để thắng."
Dương Gian hít một hơi thật sâu, sau đó cầm ngọn nến đi nhanh về phía trước.
Càng tiến về phía trước, hắn càng chứng kiến thấy lớp sương bụi càng dày đặc hơn.
Giờ phút này ánh sáng âm u của quỷ nến lại bắt đầu chịu phải áp chế, ánh nến dần dần thu nhỏ phạm vi bao phủ của nó. Chỉ cần dựa vào mắt thường là có thể thấy được vòng tròn ánh sáng đang thu hẹp dần dần.
Vốn dĩ phạm vi bao phủ của ánh nến là một vòng tròn có bán kính tầm 5 6 mét. Thế nhưng hiện tại bán kính của vòng tròn này chỉ còn lại tầm 3 mét. Chưa dừng lại ở đó, theo vị trí của Dương Gian càng ngày càng tiến về phía trước thì kích thước của vòng tròn lại càng nhỏ thêm nữa.
"Tách, tách!"
Ánh nến bắt đầu run rẩy một cách kịch liệt, nó bắt đầu tăng tốc độ thiêu đốt. Nó muốn dùng cách này để khiến cho ngọn lửa cháy mạnh hơn, đồng thời để ngăn cản lại sự chèn ép từ bóng tối ở xung quanh.
Dương Gian hiểu, tốc độ thiêu đốt của quỷ nến càng nhanh đồng nghĩa với việc ở xung quanh chắc chắn có quỷ tồn tại.
Khi Dương Gian đi về phía trước được tầm 10 mét, phạm vi bao phủ của ánh nến chỉ còn lại hai mét.
Lớp sương bụi nồng đậm màu xanh đen và ánh nến màu xanh hình thành một vạch giới hạn rõ ràng.
Dương Gian âm thầm kinh hãi khi nhìn ngọn nến ở trong tay.
"Dựa theo tốc độ thiêu đốt như thế này, chỉ cần 10 phút nữa thôi quỷ nến sẽ bị đốt trụi."
Thế nhưng, sau một giây, ngay khi hắn vừa mới bước lên phía trước một bước.
Ở bên trong lớp sương bụi màu xanh đen kia đột nhiên lòi ra một cánh tay.
Cánh tay này có thể xuyên qua phạm vi bao trùm của ánh nến, sau đó nó xuất hiện ở trước mặt của Dương Gian. Còn đầu kia của cánh tay vẫn còn nằm ở bên trong lớp sương bụi màu xanh đen nên hắn không thể biết được phía trước đã xảy ra chuyện gi nữa.
"Tách, tách!"
Ở bên trên cánh tay này còn có một chiếc đồng hồ màu vàng, lúc này chiếc đồng hồ này vẫn còn nhịp nhàng phát ra tiếng của kim giây.
"Là cánh tay của một vị ngự quỷ nhân."
Dương Gian phản ứng lại ngay lập tức, hắn vội vàng đưa tay ra túm lấy cánh tay kia.
Hắn có thể chắc chắn cánh tay này không phải là cánh tay quỷ, bởi vì nếu là quỷ thì nó sẽ không thể nào đột phá phạm vi bao phủ của quỷ nến. Mà không đột phá được, nó sẽ không thể nào đưa vào trước mặt của hắn.
Hắn không nghĩ được xem lúc trước trong đám ngự quỷ nhân kia có ai đã mang đồng hồ vàng trên tay. Hắn chỉ kịp dùng sức túm lấy cánh tay, sau đó lôi kéo, hắn muốn lôi người kia đi vào bên trong phạm vi bao phủ của quỷ nến.
Chỉ khi đi vào bên trong phạm vi bao phủ của quỷ nến thì mới có thể tạm thời an toàn.
Thế nhưng, khi nắm lấy được cánh tay kia thì hắn đã ý thức được có chuyện gì đó không hay.
Bởi vì ngay khi cánh tay kia dụng phải cánh tay của hắn, dường như chủ nhân của cánh tay kia cũng biết được bản thân đã túm được cánh tay của một ai đó, thông qua độ ấm trên cánh tay của hắn. Vì biết được hắn là người nên giờ phút này người kia đang cố gắng lôi kéo, nhằm hi vọng có thể nhờ hắn làm trụ để thoát khỏi cái nơi khủng bố kia.
Thế nhưng khi Dương Gian cố hết sức để kéo người kia đi vào bên trong phạm vi bao phủ của quỷ nến thì hắn lại không thể nào kéo được người kia vào. Mà ngược lại, hắn phải lảo đảo một cái, suýt tý nữa thì ngã.
Bởi vì cánh tay kia bị.. đứt.
Dương Gian cầm cánh tay bị cụt, sắc mặt của hắn trở nên cực kỳ khó coi. Hắn thấy ở chỗ cụt của cánh tay kia có một loạt dấu răng chỉnh tề.
Giống như cánh tay này đã bị thứ gì đó cắn đứt.
"Chết tiệt."
Dương Gian đột nhiên đi về phía trước, ngay lập tức toàn bộ lớp sương bụi tối tăm của khu vực kia bị ánh nến xua tan.
Thế nhưng Dương Gian lại không tìm được chủ nhân của cánh tay cụt kia. Đáng lý ra chỗ này hẳn phải là chỗ đứng của người kia mới đúng, bởi vì cánh tay chỉ dài có chừng đó thôi.
Vậy mà hắn lại không thấy được người kia, cứ như hắn ta đã biến mất trong không khí vậy.
Chết rồi?
Trong lòng Dương Gian khẽ run, hắn không có thời gian để đồng cảm cho cái chết của người kia. Hắn chỉ có thể vứt cánh tay kia đi, sau đó tiếp tục tiến về phía trước.
Càng đi về phía trước, hắn lại thấy được càng nhiều bóng dáng mơ hồ đang ẩn núp ở xung quanh và nhìn về phía hắn. Có một số bóng người có ý đồ định thò tay qua vạch ngăn cách của ánh nến và lớp sương bụi để thăm dò. Thế nhưng khi đụng phải ánh nến thì chúng lập tức rút tay lại, sau đó không có động tĩnh gì nữa.
Không cách nào tưởng tượng nổi, nếu như không có sự bảo hộ của quỷ nến thì hiện tại hắn đã phải trải qua những lần tập kích khủng bố đến cỡ nào nữa.
Giờ phút này tốc độ thiêu đốt của quỷ nến càng nhanh hơn nữa.
Nếu cứ tiếp tục cháy như vậy, đừng nói là 10 phút, mà chỉ 5 phút thôi, thì hắn cũng không biết có được không nữa.
"Máu?"
Sau khi đi thêm về phía trước mấy bước, Dương Gian đột nhiên nhìn thây được những vết máu đang rơi rải rác ở trên mặt đất.
Những giọt máu có màu đỏ tươi vô cùng quỷ mị. Dường như nó vừa mới rớt xuống không lâu, với lại ở bên cạnh những giọt máu này có lưu lại một ít thịt vụn.
Đúng lúc này, có một giọng nói vang lên bất chợt.
"Cậu đến hơi trễ."
Sau một giây, Vương Tiểu Minh đột nhiên chui ra khỏi khu vực bị sương bụi bao phủ và rúc vào trong phạm vi của quỷ nến.
Ngay khi hắn ta vừa chui vào bên trong, ở đằng sau lưng của hắn ta cũng có một số bóng đen theo sau, dường như chúng muốn giữ hắn ta lại. Thế nhưng khi chạm phải ánh nến thì chúng lập tức lui lại, sau đó ẩn núp ở bên trong lớp sương bụi màu xanh đen kia.
Dương Gian nói.:
"Cũng không tính là quá muộn, ít ra hiện tại anh vẫn còn chưa có chết."
Vương Tiểu Minh nói:
"Tôi cũng đã kiểm chứng được quỷ anh ở giai đoạn thứ ba rồi. Ở giai đoạn này âm thanh là điều kiện mấu chốt. Cậu không thể để cho con quỷ anh giai đoạn thứ ba nghe được tiếng nói chuyện của cậu. Nếu không nó sẽ tập kích cậu ngay nhưng những con quỷ được diễn sinh ra không hề cộng dồn điều kiện phát động tấn công lại với nhau. Nói cách khác, quỷ anh giai đoạn thứ ba chỉ có thể giết người thông qua những âm thanh mà nó nghe được, còn quỷ anh giai đoạn thứ hai chỉ giết những người nó đụng vào, quỷ anh giai đoạn một sẽ giết toàn bộ người mà nó nhìn thấy."
Dương Gian hỏi:
"Bây giờ không phải là lúc nói mấy chuyện này. Bọn họ chết hết chưa?"
"Mặc dù không được kiểm chứng cụ thể nhưng cũng không kém bao nhiêu. Lần tập kích trước, chúng tôi đã chống đỡ được nhưng hiện tại lại có một tin tức xấu... Quỷ anh giai đoạn thứ tư đã xuất hiện rồi. Thậm chí tôi còn không thể nào xác định được đó có phải là quỷ anh ở giai đoạn thứ tư không nữa. Rất có thể thứ kia chính là ngọn nguồn của mọi chuyện. Hiện tại thứ kia đang ở gần đây, chúng ta phải tìm được nó. Nếu giải quyết được nó thì có lẽ chuyện linh dị này sẽ lắng lại."
Vương Tiểu Minhchỉ tay về một nơi nào đó, sau đó ra hiệu cho Dương Gian đi theo hắn ta.
"Đi theo tôi, hiện tại bọn tôi chỉ có thể duy trì chút sinh cơ ngắn ngủi thôi. Nếu cậu không đến, chúng tôi cũng chẳng trụ được lâu nữa."
Dương Gian biến sắc. Mặc dù hắn không tham dự vào chuyện lúc trước nhưng hắn cũng có thể tưởng tượng ra đám người Triệu Khai Minh, Tôn Nghĩa, Trương Hàn cũng đã phải trả một cái giá cực kỳ lớn cho lần tập kích kia của lệ quỷ.
Đây là một nhà vệ sinh ở bên trong phòng bệnh của tầng thứ 17.
Mặc dù nó không hề lớn nhưng trong này lại chen chúc rất nhiều người.
Ở trên trần của phòng WC có một ánh đèn màu trắng bệch, cũng nhờ có nó mà căn phòng WC nhỏ nhoi này xuất hiện được một tia sáng ở trong thế giới màu đen do bị lớp sương bụi xanh đen bao phủ.
Trương Hàn ngồi đưa lưng vào cánh cửa của nhà vệ sinh, lúc này sắc mặt của hắn ta không được tốt cho lắm.
Máu chảy tí tách tí tách ở phía sau lưng của hắn ta.
Lúc này có một cỗ thi thể đẫm máu đang dính liền sau lưng của hắn ta, đồng thời nó đang giãy dụa không ngừng, dường như nó đang muốn thoát ra ngoài. Thậm chí có nhiều lần thứ này muốn tập kích hắn ta, thế nhưng nó đã bị thứ gì đó hạn chế lại. Cho nên từ đầu đến cuối nó không có cách nào để thoát ly khỏi cơ thể của hắn ta.
Triệu Khai Minh đứng yên tại chỗ, khuôn mặt của hắn ta lúc này cực kỳ âm trầm.
Sau lưng của hắn ta có một bóng người mờ mờ ảo ảo nhưng bóng người kia luôn luôn đưa lưng về phía đám người và quay mặt về phía bóng tối.
Giờ phút này Tôn Nghĩa nằm trên mặt đất, trên người của anh ta dính đầy máu tươi. Sắc mặt trắng bệch, nửa người bên dưới của anh ta đã không còn nữa. Mặc dù mấy người còn lại đã sơ cứu cho anh ta rồi, anh ta cũng đã được quấn băng gạc ở miệng vết thương. Thế nhưng, nếu tình thế vẫn còn tiếp diễn như thế này. Cả đám không nhận được cứu viện từ bên ngoài nữa, có lẽ tình trạng của anh ta càng trở nên tồi tệ hơn, cũng không phải là không có trường hợp chết do bị mất máu quá nhiều.
Triệu Khai Minh mở miệng lạnh lùng nói, giọng điệu mang theo sự trào phúng.
"Cậu ta đã không thể cầm cự được lâu nữa. Bị thứ kia cắn mất nửa người rồi. Ngay cả con quỷ trong cơ thể cũng bị bóc ra ngoài. Hiện tại cậu ta không còn lực lượng lệ quỷ, cho nên muốn dựa vào thể chất của người bình thường để sống sót là điều không thể nào. Thứ kia quá mạnh, mấy con quỷ trong người của mấy cậu không cùng đẳng cấp với nó. Cho nên dù mấy cậu có liều mạng vận dụng lực lượng lệ quỷ, bất chấp việc lệ quỷ có thể sẽ khôi phục cũng chẳng thay đổi được gì, tất cả những thứ đó cũng chỉ giúp cho mấy cậu bảo vệ được nửa cái mạng mà thôi. Cứ cho là mấy cậu cố gắng chống cự qua lần tập kích thứ nhất, mọi thứ vẫn vô dụng. Bởi vì còn lần thứ hai, lần thứ ba, đến khi đó mấy cậu có chống cự nổi không?"
Khóe miệng Trương Hàn hơi co quắp, không phải hắn ta hoảng sợ, cũng không phải vì điều mà Triệu Khai Minh đang nói đến. Mà là vì thứ ở đằng sau lưng của hắn ta, thứ đó đang mang đến cho hắn ta những cơn đau kịch liệt.
Triệu Khai Minh lại nói tiếp:
"Thế nhưng so với mấy tên xấu số kia, cậu ta cũng đã tốt hơn nhiều rồi. Mấy tên kia còn chưa kịp làm gì thì đã bị quỷ trực tiếp xử lý, ngay cả cơ hội sử dụng lực lượng lệ quỷ mà bọn họ cũng chẳng có. Cũng không biết được sau khi ăn mấy con lệ quỷ của đám người kia thì quỷ sẽ biến hóa thành bộ dạng như thế nào nữa. Đây là một mối nguy hiểm tiềm ẩn cực kỳ lớn. Hiện tại chúng ta không còn cơ hội lật lại ván cờ. Việc hiện tại của chúng ta chỉ là ngồi chờ chết, ngồi chờ đến khi thành phố Đại Xương này đi tong. Chỉ cần chúng ta chết đi, những người khác lại không có cách nào tiến vào thành phố này nữa. Đến khi đó đây chính là thiên đường của bọn chúng, chúng sẽ không còn kiêng nể bất cứ điều gì nữa."
Trương Hàn nhìn hắn ta và hỏi:
"Cậu nói nhiều như vậy nhưng rốt cục là cậu muốn nói cái gì đây?"
Triệu Khai Minh cười lạnh:
"Tôi có một cách có thể cho cậu tiếp tục sống sót. Mặc dù cách này cực kỳ nguy hiểm nhưng nó còn có tác dụng hơn việc ngồi chờ chết. Không biết cậu có muốn hợp tác với tôi không?"
Trương Hàn sững sờ một chút.
Đã đến tình trạng này rồi mà tên này còn có cách để sống sót hay sao?
Trương Hàn nói:
"Cậu có cách gì? Nói ra thử xem, để tôi suy nghĩ."
"Cách của tôi là... Chờ một chút, có người tới."
Thế nhưng còn không chờ cho Triệu Khai Minh nói ra cách thì hắn ta đột nhiên trông thấy một ánh nến âm u le lói ở bên ngoài nhà vệ sinh.
Triệu Minh Khai lập tức nhíu mày.
"Dương Gian? Tại sao tến tiểu tử này còn chưa có chết. Vậy mà tên tiểu tử này lại dám chạy đến giúp đỡ đám người này."
Đến khi cánh cửa phòng vệ sinh bị mở ra….
Quả nhiên, hắn ta đã chứng kiến thấy Dương Gian đang cầm cây quỷ nến trong tay đi cùng với Vương Tiểu Minh vào bên trong WC.
Dương Gian nhìn thấy Triệu Khai Minh vẫn còn bình yên vô sự thì trong lòng có chút nặng nề.
"Người nguy hiểm nhất vẫn còn sống sót."
Lúc trước hắn đã đoán con quỷ không thể nào nhìn thấy kia đang đi theo Triệu Khai Minh.
Hiện tại hắn ta đã chứng minh được điều hắn suy đoán lúc trước là chính xác.
"Tách, tách!"
Thế nhưng đúng lúc này quỷ nến lại bắt đầu thiêu đốt kịch liệt.
Ở sau lưng của Triệu Khai Minh có một đám bóng mờ mà quỷ nến không có cách nào soi sáng được. Nhưng hắn biết ở trong chỗ đó đang ẩn giấu một con quỷ không thể nào biết được, hơn nữa nó cực kỳ khủng bố.
Triệu Khai Minh cười lạnh nói.
"Hiện tại cậu đến đây để làm gì nữa. Chết cũng đã chết mất bảy tám phần rồi. Giờ cậu có đến cũng chẳng còn tác dụng gì nữa, lần hành động này đã thất bại."
Dương Gian nói:
"Nếu tôi không tách ra hành động riêng lẻ thì ngay chúng ta sẽ không có cơ hội chiến thắng nào, dù chỉ là 1%. Ít ra hiện tại chúng ta còn có vốn để mà liểu mạng với chúng nó."
"Mấy người còn muốn liều mạng nữa sao?"
Vương Tiểu Minh nói:
"Tóm lại là hiện tại đã có cách. Dương Gian nói không hề sai, bây giờ chúng ta đã có vốn để liều mạng. Hiện tại thứ chúng ta cần chính là một cơ hội dù nhỏ nhoi và một ít may mắn. Thế nhưng... Tôn Nghĩa đã sắp chịu không nổi rồi. Mặc dù chỗ này là bệnh viện nhưng tôi thành thật xin lỗi. Vì thiếu quá nhiều dụng cụ cùng với máu, tôi không có cách nào để cứu cậu ta."
Giờ phút này Tôn Nghĩa nằm thở từng ngụm ở trên mặt đất. Mồ hôi ứa ra đầy mặt của hắn. Có lẽ là do bản thân đang ở trước bờ vực sống chết nên hắn ta không còn cảm giác sợ hãi đối với lệ quỷ nữa.
Dương Gian đi qua, hắn ngồi chồm hỗm trên mặt đất nhìn anh ta. Tình trạng lúc này của anh ta đã cực kỳ tồi tệ, tất cả các vết thương ở trên người anh ta đều đang chảy máu.
"Anh sắp chết rồi, anh còn muốn nói thêm điều gì không? Hoặc là anh còn có tâm nguyện nào nữa hay không? Nếu có cứ nói cho tôi biết đi, tôi may mắn còn sót sẽ thay anh hoàn thành tâm nguyện."
"Dương, Dương Gian."
Không biết Tôn Nghĩa lấy được sức lực từ đâu ra, anh ta đột nhiên nắm chặt bàn tay của Dương Gian, cười thảm và nói:
"Tôi cũng đã biết trước là bản thân tôi sẽ chết. Tôi chỉ là một người vô dụng, không có bản lĩnh gì. Ngay cả trở thành ngự quỷ nhân cũng không khá lên được, hơn nữa thời gian sống cũng bị rút ngắn lại. Cho nên tôi đã chuẩn bị sẵn di ngôn từ trước rồi, tôi để nó ở trong nhà. Nếu như nói còn có tâm nguyện nào khác nữa hay không thì tôi vẫn còn có một cái."
"Là gì thế?"
Tôn Nghĩa ho khan một tiếng, bên trong miệng đều là máu tươi. Anh ta nói:
"Đó chính là sau khi tôi chết tôi sẽ không còn được nhận tiền lương nữa. Cậu cũng biết rồi đấy, nhà của tôi còn đang ở trong quá trình trả góp..."
Thế nhưng còn chưa nói xong thì âm thanh của anh ta liền tắt hẳn. Hai mắt cũng nhanh chóng mất đi thần thái.
Dương Gian trầm mặc nhìn Tôn Nghĩa chết ở trước mặt.
Trương Hàn hỏi:
"Tôn Nghĩa chết rồi?"
"Ừm, chết rồi."
Trương Hàn nói:
"Vậy chúng ta cũng sắp rồi à? Lần này có lẽ chúng ta sẽ không còn may mắn như lần trước đâu."
Dương Gian nói:
"Chúng ta không cần vận khí, chúng ta chỉ cần thực lực. Hiện tại anh còn có thể cầm cự được bao lâu?"
Trương Hàn nói:
"Tôi cũng không rõ nữa, có lẽ lần tập kích tiếp theo tôi sẽ phải chết."
Dương Gian nói:
"Như thế sao? Vậy xem ra tôi chỉ có thể chủ động khiến cho lệ quỷ khôi phục trở lại mà thôi. Tôi muốn thử nhìn xem hai con quỷ trong người của tôi có chống đỡ nỗi những con quỷ anh này hay không. Còn có con quỷ đầu nguồn kia nữa. Chúng ta chỉ có một cơ hội thôi, đó chính là dùng ngón tay màu đen đâm vào bên trong người của nó. Cố gắng cố định nó lại, sau đó sẽ tiến hành giam giữ quỷ anh."
Sắc mặt Triệu Khai Minh biến hóa liên tục.
"Cậu có mấy nằm chắc bao nhiêu phần?"
Dương Gian quay đầu, nhìn chằm chằm vào người hắn ta.
"Cái đó thì khó mà nói rõ. Điều này còn phải xem xem con quỷ kia có cho tôi cơ hội hay không. Nếu nó không chịu xuất đầu lộ diện mà muốn sử dụng đám quỷ anh này để mài chết chúng ta như vậy chúng ta sẽ không có cơ hội nào cả. Triệu Khai Minh, tôi biết con quỷ của anh rất đặc biệt nhưng lúc này tôi hi vọng anh không nên làm ra chuyện gì ngáng chân tôi. Nếu không tôi sẽ phải giết chết anh trước khi lệ quỷ khôi phục lại."
Triệu Khai Minh nói:
"Có phải là cậu đã hiểu lầm gì tôi không vậy. Từ nãy đến giờ tôi đã làm gì đâu. Tôi có thể sống đến hiện tại cũng đã cố gắng lắm rồi. Mặc dù con quỷ của tôi rất đặc thù nhưng khả năng của nó chỉ là dùng để tự vệ nên hiện tại tôi không thể nào giúp được gì cho cậu."
Dương Gian nói:
"Tôi không cần anh phải giúp tôi."
Triệu Khai Minh nói.
"Nếu vậy thì tốt."
Vương Tiểu Minh nói:
"Quỷ nến không còn nhiều, chúng ta nhanh chóng bắt đầu đi. Nếu không một khi quỷ nến bị tắt, những con quỷ anh kia sẽ lại bắt đầu tập kích cậu. Đến khi đó việc cậu làm sẽ càng khó khăn hơn."