Giờ phút này Dương Gian thở hồng hộc, căn phòng của tên Vương Tiểu Minh kia nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà này, tầng 24.
Mà đường đi đến đó đều là bậc thang, dù có liều mạng cỡ nào đi nữa. Nếu một người bình thường mà chạy đến được tầng thứ 24 cũng sẽ phải nằm thở hồng hộc.
Mấy năm này hắn cũng có luyện tập một ít khi đi học ở trong trường, cho nên sức khỏe cũng được coi là khá. Thế nhưng lúc này hắn cũng không chịu nổi mệt mỏi, chân gần như không có cách nào để bước thêm nữa.
Dương Gian nghĩ:
"Sau khi thoát khỏi mớ hỗn độn này, mình nhất định phải siêng năng luyện tập thể dục. Mặc dù ngự quỷ nhân rất đặc biệt nhưng thực chất vẫn là người bình thường. Cũng không phải lúc nào mình đều có thể sử dụng lực lượng lệ quỷ chứ. Mà lực lượng lệ quỷ cũng không phải là thứ gì tốt đẹp để dựa vào, điều này khiến sinh mạng bị lãng phí quá nhiều."
Cuối cùng hắn vẫn đi đến được tầng thứ 24, đoạn đường này vừa qua chỉ là hữu kinh vô hiểm.
Sau khi đi một vòng, hắn đã tìm được căn phòng của Vương Tiểu Minh.
Thế nhưng khi hắn liếc mắt nhìn đầu kia của hành lang thì không nghe được tiếng bước chân nào ở bên đó truyền đến.
Điều này có nghĩa là cho đến bây giờ đám người Vương Tiểu Minh vẫn chưa đi đến chỗ này. Cứ cho là bọn họ hành động chậm hơn Dương Gian một nhịp đi nữa, cùng lắm là chậm hơn hắn 5 6 tầng gì đó thôi. Nhưng với khoảng cách đó hắn cũng phải nghe được một chút âm thanh chứ.
Dương Gian quyết định chờ đợi đám người thêm 5 phút, nếu trong vòng 5 phút mà không có ai đến đây. Dương Gian khẳng định đám người Vương Tiểu Minh đã gặp phải nguy hiểm.
Dương Gian không muốn lãng phí thời gian, hắn lập tức phá tan cánh cửa văn phòng và đi vào bên trong tìm kiếm.
"Trước tiên mặc kệ mấy người kia đi đã, đi kiếm ngón tay màu đen trước. Chỉ khi cầm lại được thứ kia thì mọi hành động tiếp theo mới có thể thuận lợi hơn được một chút. Nếu không cả đám sẽ không còn có cách nào để hạn chế hành động của con quỷ kia nữa đâu. Ngay cả quỷ vực mà nó còn có thể nói đến là đến."
Loại khóa cửa này cũng không chắc chắn lắm, nguyên nhân của việc Vương Tiểu Minh có thể an tâm cất đồ ở đây chính là do bình thường xung quanh chỗ này sẽ có nhân viên canh gác cẩn thận.
Trong phòng cực kỳ lộn xộn, trên bàn vứt đầy bản đồ của thành phố Đại Xương, hồ sơ của Cảnh sát Quốc tế, còn có những hồ sơ về các chuyện linh dị đã xảy ra và một số tư liệu cần cho công việc thí nghiệm...
Chỉ mất một lát là Dương Gian đã có thể tìm thấy được chiếc hộp đã giam giữ quỷ anh.
"Nếu biết trước như thế này, mình đã không hào phóng đưa thứ này cho Vương Tiểu Minh. Hiện tại chả khác gì tự bóp d** cả."
Hắn mở chiếc hộp ra, bên trong vẫn còn có một con quỷ anh. Lúc này nó nằm yên không hề nhúc nhích. Giống như nó đã chết, và bên trên người nó đang bị một ngón tay màu đen đâm xuyên qua.
Dương Gian lập tức rút ngón tay màu đen kia ra khỏi con quỷ anh, sau đó nhanh chóng đóng kín chiếc hộp lại.
Vừa rồi, khi hắn rút ngón tay màu đen ra, ngay lập tức cảm nhận được con quỷ anh bên trong bắt đầu hoạt động trở lại. Nó đang giãy dụa kịch liệt như nó muốn lao ra khỏi chiếc hộp.
"Đã xong, có thể rút lui."
Dương Gian đã lấy được thứ cần lấy, hắn không cần thiết phải dây dưa ở đây thêm nữa.
Thế nhưng chuẩn bị đi xuống, hắn lại bắt đầu do dự. Hắn không biết hắn nên đi xuống theo con đường lúc nãy hắn đã đi hay đi con đường của đám người Vương Tiểu Minh?
"Không, mình cảm thấy bản thân nên chờ thêm một chút nữa thì tốt hơn. Ít ra hiện tại chỗ này đang an toàn, mình cũng không cần phải gấp gáp làm gì. Nếu lúc này mà đi xuống dưới khả năng gặp quỷ sẽ rất cao. Thay vì chạy qua đó giúp đỡ bọn họ, chi bằng cứ ngồi chờ ở đây, chờ đám người kia chạy đến tụ họp."
Sau một hồi suy nghĩ, Dương Gian quyết định bản thân nên điều chỉnh lại trạng thái và hồi phục một chút sức lực, hắn thấy chờ thêm một lát nữa sẽ tốt hơn.
Thời gian tiếp tục trôi qua, xung quanh vẫn cục kỳ yên tĩnh, yên tĩnh đến mức khủng bố.
Những ánh đèn ở hai bên hành lang vẫn đang sáng nhưng bị lớp sương bụi màu xanh đen bao phủ cho nên không tỏa ra được chút ánh sáng nào.
Xung quanh là một lớp sương bụi màu xanh đen âm lãnh, chúng khiến người ta không thể nào cảm nhận được chút thời tiết mùa hè của thành phố Đại Xương.
Dương Gian ngồi chờ đợi lẳng lặng trước cửa văn phòng của Vương Tiểu Minh.
Hắn không nhúc nhích, cứ ngồi yên như vậy và cố gắng nghe những âm thanh ở xung quanh, dù là tiếng động nhỏ nhất.
Mặc dù hắn đang ở tầng trên nhưng hắn có thể lờ mờ nghe thấy được những tiếng la hét khiến cho người ta phải sợ hãi ở tầng dưới. Đó là âm thanh phát ra sau khi quỷ anh xuất thế. Đồng thời hắn cũng có thể nghe thấy được một số tiếng bước chân không nên tồn tại. Ví dụ như ở bên ngoài căn phòng này, dường như có một người nào đó đang đi qua đây một cách chậm chạp. Thế nhưng người này không phát ra chút âm thanh nào, cũng không có ý định muốn mở cánh cửa trước mặt hắn.
Dương Gian nhìn chằm chằm vào cánh cửa, đến khi bên ngoài vang lên tiếng bước chân ở phía xa xa thì hắn mới thở phào một hơi.
"Quỷ đã chạy đến tận đây rồi? Thế nhưng đám người Vương Tiểu Minh lại không có động tĩnh nào hết. Rất có thể đám người bọn họ đã bị nhốt ở chỗ nào đó rồi. Đương nhiên cũng có thể là đám người kia bị chết. Quả nhiên, việc hành động theo đám người kia mới là việc làm nguy hiểm nhất. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu bọn họ chết hết rồi thì chỉ còn lại một mình mình mà thôi, mình sẽ khó mà xử lý chuyện này được."
Hiện tại hắn đang cực kỳ xoắn xuýt, hắn nên chủ động chạy qua cứu bọn họ hay không?
Nếu hắn chạy đến đó để cứu thì có khả năng cao là hắn chết chùm với bọn họ luôn. Thế nhưng không cứu lại có cả đống ngự quỷ nhân chết một cách vô ích. Mà điều này lại chẳng khác gì tuyết rơi ngày đông, cuối cùng hắn cũng không thoát khỏi cái chết.
Giờ phút này, ở một tầng nào đó bên trong bệnh viện.
Đám người Vương Tiểu Minh không thể không trì hoãn tốc độ tiến về phía trước. Bởi vì có một thứ xuất hiện và cản đường ở phía trước khiến cho đám người không thể không cảm thấy cực kỳ bất an.
Ở phía trước bọn họ có một đứa bé.
Một đứa bé trần truồng với làn da màu xanh đen.
Nó cứ đứng như thế, đứng cạnh khúc ngoặt của bậc thang, đồng thời mở đôi mắt đen nhánh, trống rỗng, ngoẹo đầu nhìn đám người.
Ánh mắt Vương Tiểu Minh khẽ đảo:
"Là quỷ anh giai đoạn thứ ba. Nhưng vì sao nó không có tập kích? Nó thấy họ rồi mà. Chẳng lẽ sau khi quỷ anh tiến hóa thì quy luật giết người kia không có cộng dồn lại với nhau mà chỉ có một thứ? Phải đụng vào quỷ anh ở giai đoạn thứ hai thì nó mới tập kích người đụng? Cũng có thể đám quỷ anh được diễn sinh ra sẽ không có được năng lực như con quỷ anh đầu tiên. Nếu không có lẽ thành phố Đại Xương đã phải xong đời từ lâu rồi, không thể nào kéo dài đến tận giờ được. Hiện tại, nếu đám quỷ này chỉ sỡ hữu những quy luật đơn độc thì có lẽ chuyện này đơn giản hơn một chút."
"Tiếp tục đi về phía trước, lách người tránh khỏi thứ này đi, không được đụng vào người nó. Trương Hàn, cậu dẫn đường đi."
Trương Hàn cũng đã nhìn thấy đứa bé ở trước mặt, hiện tại lòng bàn tay của hắn ta đã chảy đầy mồ hôi vì khẩn trương. Hắn ta không thể nào từ chối mệnh lệnh của Vương Tiểu Minh được, chỉ có thể đâm đầu đi qua.
Mặc dù hơi khẩn trương nhưng ít nhiều hắn ta cũng có chút nắm chắc sẽ đối phó được thứ này.
Hắn ta chú ý quan sát, cẩn thận từng ly từng tý đi lên phía trước, khoảng cách giữa hắn ta và con quỷ đã càng ngày càng gần.
Nhưng con quỷ kia vẫn không có bất kỳ hành động nào cả, nó đứng yên ở chỗ đó như cũ.
Toàn bộ quá trình Trương Hàn đi ngang qua đứa bé rất suôn sẻ. Từ đầu đến cuối đứa bé kia không hề có ý định tấn công hắn ta. Nó chỉ sử dụng đôi mắt quỷ dị nhìn chằm chằm Trương Hàn. Đồng thời cái đầu của nó di chuyển tương ứng theo vị trí của Trương Hàn thôi.
Mặc dù cảm giác bị một con quỷ nhìn chằm chằm sẽ khiến cho người ta phải tê dại cả da đầu nhưng không thể phủ nhận hiện tại hắn ta đã an toàn.
Trương Hàn nhỏ giọng nói:
"Giáo sư Vương, không có chuyện gì hết. Đứa bé này có điều gì đó là lạ, hình như nó không muốn tấn công tôi. Chúng ta có nên nhân cơ hội này nhốt nó lại hay không?"
"Không cần, chúng ta chỉ chuẩn bị có môt cái rương. Vẫn nên để dành cho con quỷ đầu nguồn kia đi. Sự uy hiếp của con quỷ giai đoạn thứ hai này không hề lớn nhưng với điều kiện chúng ta không được đụng vào người nó."
Quy luật không được cộng dồn, đồng thời cũng không xuất hiện cách thức giết người thứ hai. Phải đợi đến khi phân tích rõ ràng thì mới có thể hiểu được, thật ra thứ này cũng không có khủng bố đến mức không thể giải quyết.
Đúng ra thì mọi chuyện đều do người khác quá kiêng kỵ với những thứ có tên quỷ, trong lúc hoảng sợ thì cái gì con người ta cũng có thể làm ra được.
Có điều sau một giây, đứa bé kia lại hành động, nó không đuổi theo Trương Hàn ở phía trước, cũng không tập kích Vương Tiểu Minh và đám người ở phía sau. Mà nó tự động đi dọc theo bậc thang xuống tầng dưới, nó cứ lửng thững đi dạo trong bệnh viện này.
Nó dùng cặp mắt đen nhánh và trống rỗng nhìn qua đám người thêm một lượt nữa nhưng vẫn như lúc trước, nó không hề có ý định tập kích đám người.
Tất cả mọi người đều cẩn thận tránh nó đi, mặc kệ cho nó đi khỏi đây.
Vương Tiểu Minh thầm nghĩ trong lòng.
"Ngoài ra chúng còn có đặc điểm là hành động không có mục đích. Tốt lắm, hiện tại xem ra mình đã hiểu rõ hoàn toàn quỷ anh ở giai đoạn thứ nhất và giai đoạn thứ hai. Chỉ còn thiếu quỷ anh giai đoạn thứ ba."
Việc không có đầy đủ số liệu để kiểm chứng mà chỉ phán đoán dựa trên một vài số liệu nên không có chính xác cho lắm.
Thế nhưng điều này cũng không khiến cho đám người chậm trễ quá nhiều thời gian.
Khi nhìn thấy con quỷ kia chen vào giữa đám người, lần lượt đi qua từng người từng người một. Tất cả đám người đều có một loại cảm giác vui sướng nói không nên lời.
Việc nắm rõ quy luật hoạt động của một con quỷ cũng đồng nghĩa với tỷ lệ sống sót sẽ được tăng lên cực kỳ cao. Cho dù là người bình thường khi rơi vào trong tình trạng này thì việc nắm rõ quy luật sẽ giúp họ sống sót.
Nhưng việc vui mừng của bọn họ có vẻ hơi sớm quá.
Đúng lúc này, ở cầu thang của tầng trên, còn có những cầu thang bên cạnh, cùng cầu thang của tầng dưới đột nhiên truyền đến những tiếng bước chân nặng nề.
Đồng thời ánh đèn của thang máy ở tầng này đột nhiên sáng lên một cách quỷ dị, việc này cũng đồng nghĩa với việc có thang máy đang dừng lại ở tầng này.
Dường như có thứ gì đó đang bao vây đám người bọn họ từ bốn phương tám hướng.
Trương Hàn đang đi ở phía trước nhưng giờ phút này hắn ta đột nhiên dừng lại.
"Hình như xung quanh đang có chuyện gì đó không thích hợp cho lắm."
Ở cầu thang của tầng trên đang truyền đến hàng loạt những bước chân, dường như đang có một đám người đi xuống dưới đây theo cầu thang bộ. Đồng thời ở tầng dưới cũng truyền đến những tiếng bước chân tương tự.
Tiếng bước chân cực kỳ ngột ngạt, không hề giống với tiếng bước chân nhẹ nhàng và linh hoạt của người bình thường, chỉ giống những tiếng bước chân cứng ngắc và máy móc.
Ở đây đều là những người đã quá quen thuộc với chuyện linh dị nên chỉ cần nghe qua tiếng bước chân là tất cả mọi người đều đã hiểu được chuyện gì đang xảy ra xung quanh bọn họ.
Tôn Nghĩa có chút hoảng sợ nói:
"Đâu phải không thích hợp một chút thôi đâu, hiện tại chúng ta đã bị bao vây. Không phải thứ bao vây chúng ta là những thứ lúc nãy tỉnh lại chứ?"
"Chúng ta phải làm sao đây? Hiện tại đã không thể nào đi lên phía trước được nữa, cũng chẳng thể lùi về phía sau. Chẳng lẽ những thứ kia muốn ép cho chúng ta phải nhảy từ tầng thứ mười mấy xuống đấy chứ."
"Tôi không ngại việc nhảy lầu đâu nhưng giáo sư Vương thì khác."
Giờ phút này sắc mặt Vương Tiểu Minh biến hóa liên tục, thế nhưng hắn ta vẫn tĩnh táo như cũ.
"Không cần sợ như vây. Sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ phải tiếp xúc chính diện với chúng. Chỉ cần mấy người có thể chống đỡ được đợt tấn công lần này, tình hình sẽ được nghịch chuyển, cục diện sẽ thay đổi. Còn nếu không chống đỡ được, toàn bộ mọi người chuẩn bị tinh thần chết ở chỗ này đi."
Nghe ý định của Vương Tiểu Minh, hắn ta không hề có ý định muốn chạy trốn mà định cứng rắn chống lại.
Ngay lập tức có người trợn mắt nói:
"Giáo sư Vương, ngài đùa cái gì vậy. Dựa vào tiếng bước chân cũng đã hiểu được, xung quanh cũng không phải chỉ có một hai con đâu. Với số lượng lớn như thế, chúng ta sao có thể tiếp tục chống đỡ được chứ?"
"Không, cậu sai rồi. Quỷ thật sự chỉ có một con mà thôi. Thứ hiện tại chúng ta đang phải đối mặt chỉ là những thứ được diễn sinh ra từ quỷ anh mà thôi. Nhưng tôi cho rằng loại diễn sinh này không được hoàn chỉnh. Những con quỷ anh được diễn sinh ra kia không có được đặc tính của con quỷ ban đầu. Lệ quỷ lúc nãy chính là minh chứng tốt nhất cho sự suy đoán này. Ngoài ra, Dương Gian đã lấy được thứ tôi muốn rồi. Nếu quỷ anh đã tập kích chúng ta đồng nghĩa với việc bên phía của cậu ta an toàn. Chỉ cần hành động của cậu ta không bị ngăn cản, kế hoạch lập ra từ ban đầu của chúng ta vẫn được tiến hành một cách bình thường."
Triệu Khai Minh trầm mặt nói:
"Nếu hắn không đến cứu chúng ta thì sao? Như vậy chẳng phải chúng ta sẽ chết một cách vô ích. Giáo sư, ngài đặt toàn bộ hi vọng lên hắn, như thế có phải lỗ mãng quá hay không. Tôi không thể nào tin tưởng tên Dương Gian kia được."
Vương Tiểu Minh bình tĩnh nói:
"Đây không phải là do tôi đặt hết niềm tin lên người cậu ta mà là hiện tại chúng ta chỉ có thể làm vậy, chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Với lại, tôi biết cậu ta chắc chắn sẽ đến cứu chúng ta. Cậu ta là người thông minh, sẽ ta hiểu được nếu đám người chúng ta mà chết hết thì cậu ta cũng không tốt đẹp hơn chút nào. Đến khi đó toàn bộ thành phố Đại Xương chỉ còn lại có một mình cậu ta, tỷ lệ sống sót của cậu ta sẽ không còn lại bao nhiêu đâu. Cứ quyết định như vậy đi. Chỗ này cũng không phải là chỗ đẹp để giao tranh trực diện với bọn chúng. Đi theo tôi, tôi nhớ ở trong tầng bảy có một căn phòng, chúng ta có thể thông qua cửa sổ của căng phòng này để đi đến tầng 8. Mặc dù chỗ đó cũng không có tác dụng lớn đối với việc giao tranh nhưng ít ra chúng ta sẽ còn có đường lùi, không đến mức phải bị bao vậy ba phía như hiện tại."
Vương Tiểu Minh nói xong liền hành động ngay lập tức.
"Mẹ kiếp, xem ra chỉ có thể liều mạng rồi. Sớm biết như này thì mình đã chạy theo Dương Gian rồi."
Liều thầm mắng một tiếng, sau đó vội vàng chạy quay lại và đi theo mọi người về phía một căn phòng bệnh nào đó.
Đám người vừa mới đi khỏi đây chưa đi được bao xa. Ngay lập tức ở phía dưới những bậc thang tối tăm liền xuất hiện tiếng bước chân đang tiếp cận vào khúc ngoặt. Xuyên qua lớp sương bụi màu xanh đen, có thể thấy được những bóng người đang bước từng bước từng bước chậm chạp đi lên trên, đồng thời toàn bộ đều dừng lại ở tầng số 7.
Tiếng bước chân từ tầng trên cũng đi xuống và dừng lại ở tầng này.
Hai đám người màu xanh đến tụ tập lại cùng một chỗ với nhau khiến miệng cầu thang trở nên cực kỳ chật chội.
Từ những hình dạng của đám người này, không khó để thấy được đám người này cũng không phải chỉ có một hai hay chín mười người, mà ít nhất cũng phải hai ba mươi người.
Nhưng con số cuối cùng cũng không chỉ có vậy.
"Ting!"
Đột nhiên có vang lên tiếng thang máy dừng lại, ngay lập tức có hai chiếc thang máy của bệnh viện đều đồng loạt dừng lại ở tầng số 7.
Tiếp đó cửa thang máy tự động mở ra, bên trong cũng tương tự như ở cầu thang, đều đứng đầy người.
Tầng trên, tầng dưới, còn có thang máy, giờ phút này đám người ở cả ba phương hướng đều hội tụ lại vào một chỗ. Đám người này không hề có một ai rên tiếng nào hết. Chúng vẫn cứ như cũ, chúng di chuyển một cách cứng ngắc ở trong bệnh viện, phương hướng di chuyển của chúng lại cực kỳ nhất quán. Phương hướng này chính là phương hướng của đám người Vương Tiểu Minh vừa rời đi khỏi đây.
Tiếp đến đám sương bụi màu xanh đen ở tầng này bắt đầu trở nên nồng đậm hơn, theo đó toàn bộ mọi thứ ở xung quanh bắt đầu mơ hồ, sau đó hoàn toàn biến mất.
Cứ như chúng bị thứ gì đó thôn phệ vậy, chỉ còn lại những hình bóng không có cách nào thấy rõ ràng. Thậm chí đến cuối cùng ngay cả hình dáng của mấy thứ kia cũng đã không thấy được nữa.
"Chỗ này đi."
Vương Tiểu Minh mang theo đám người đi vào bên trong một căn phòng bệnh tương đối rộng. Căn phòng này đã không còn người bệnh nhân nào nữa, toàn bộ bệnh nhân đã được giải tán hết rồi, thứ lưu lại trong này chỉ là những chiếc giường bệnh trống không.
"Trước tiên cứ đóng cửa lại đã. Tiếp đó lấy toàn bộ ga giường buộc lại với nhau thành một sợi dây. Nếu không chống đỡ được chúng ta sẽ rút lui. Thế nhưng việc rút lui cũng chỉ là kéo dài thời gian thêm được một chút thôi. Nếu không có cách nào để nghịch chuyển cục diện này thì dù có trì hoãn cỡ nào đi nữa cũng chỉ là phí công mà thôi."
Toàn bộ đám người không có ai lên tiếng phản bác, bọn họ chỉ làm theo lời của Vương Tiểu Minh nhanh chóng khóa chặt cánh cửa, sau đó dùng một số thứ chắn cánh cửa lại.
Trong lòng tất cả mọi người đều hiểu rõ một điều, việc này cũng chỉ là làm cho có, khiến họ an tâm thêm một chút. Chứ nó không thể nào ảnh hưởng đến cục diện được. Dù có tránh né cỡ nào đi nữa chỉ cần không chạy thoát khỏi thành phố Đại Xương, không sớm thì muộn, kiểu gì quỷ quái cũng sẽ tìm được.
Ở những thời điểm then chốt thì phải dựa vào những con quỷ của mỗi người.
Chỉ có sử dụng lực lượng của lệ quỷ thì mới có thể đối phó được với quỷ.
Chỉ là... Dù nghĩ như vậy, trong lòng mọi người vẫn không thể nào an tâm được.
Lực lượng lệ quỷ của bọn họ là có hạn chế nhưng quỷ chính thức lại không bị vướng bận bởi điều này, nó có thể sử dụng lực lượng lệ quỷ tùy thích.
Tiếp đó đám người bắt đầu dùng ga giường buộc lại thành một chiếc dây thừng để lưu lại một đường lùi. Cũng đúng lúc này, ở bên ngoài hành lang bắt đầu vang vọng lại những tiếng bước chân, tiếng bước chân vang lên lít nha lít nhít. Ngay cả khi hai bên cách nhau một bức tường nhưng đám người vẫn có thể cảm nhận được rõ ràng số lượng những thứ bên ngoài.
"Tới rồi."
Triệu Khai Minh hạ giọng nói.
Nhất thời, trong lòng đám người đều run lên, bọn họ không tự chủ mà đều đồng loạt dừng lại động tác ở trong tay.
Quỷ đã tìm đến cửa.
Chúng đã tập trung ở bên ngoài, hiện tại hai bên chỉ cách nhau có một bức tường.
Vương Tiểu Minh không nói gì, hắn ta chỉ đứng phía sau lưng đám người và cầm đèn pin soi về phía cửa, để duy trì chút ánh sáng ở trong phòng, nhằm cung cấp tầm nhìn cho đám người. Đồng thời hắn ta cũng bảo trì trạng thái tỉnh táo tuyệt đối.
Hắn chỉ là một người bình thường, dưới tình huống như hiện tại, hắn ta không có bất cứ thủ đoạn nào để phản công hết. Hơn nữa vì hắn ta vội vàng đi đến thành phố Đại Xương, cho nên không mang nhiều thứ dùng để bảo vệ tính mạng. Ngay cả Lý Quân, người chuyên môn bảo vệ hắn ta cũng ở lại trong phòng thí nghiệm bên kia.
Việc hắn ta có thể làm ngay lúc này chỉ là yên lặng, tránh gây ra phiền phức cho đám người ngự quỷ nhân kia.
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào cánh cửa, tinh thần căng như dây đàn.
Bọn họ sợ cánh cửa trước mặt bị lệ quỷ mở ra trong chớp mắt, sau đó chúng xông vào và giết chết chính bọn họ.
Nhưng những gì mà bọn họ tưởng tượng lại không có xảy ra.
Tiếng bước chân ở ngoài cửa đột nhiên biến mất.
Không, không phải biến mất, mà là do đám quỷ kia đã dừng lại, chúng đang đứng ở bên ngoài cửa phòng.
Vì thế những tiếng bước chân lít nha lít nhít lúc nãy mới dần dần biến mất.
Thế nhưng sự biến mất này lại không thể nào khiến cho người ta yên tâm hơn được chút nào, ngược lại nó còn tỏ ra vô cùng nặng nề. Bởi vì tương ứng với một tiếng bước chân bị biến mất chính là một con quỷ anh đã đến được bên ngoài cánh cửa.
Lòng bàn tay của Trương Hàn đã đổ đầy mồ hôi, hắn ta thầm suy nghĩ:
"Vì sao chúng lại không tấn công trực tiếp chứ? Chúng đang chờ đợi điều gì?
Hắn ta cảm thấy chuyện linh dị lần này còn khủng bố hơn rất nhiều so với chuyện linh dị ở thôn Hoàng Cương.
Tôn Nghĩa bất chợt kinh hãi chỉ tay về phía trước và nói:
"Nhìn, nhìn kia, vách tường đang biến đổi."
Ngay lập tức đám người được chứng kiến một màn không thể tưởng tượng. Vốn dĩ giữa hai phe đang được ngăn cách bởi một bức tưởng, thế nhưng hiện tại nó lại đang bắt đầu chuyển sang màu tối. Sau đó màu sắc của nó dần trở nên giống với màu sắc của môi trường xung quanh. Bức tướng biến thành màu xanh đen của lớp sương bụi.
Chỉ là màu xanh đen của bức tường lại đậm hơn, trông nó giống như bóng tối dưới vực sâu vậy.
Ngay cả đèn pin cũng không có cách nào để chiếu sáng lên vách tường này.
Giờ phút này đám người nhịn không nổi phải lui ra phía sau, không có một ai có đủ cam đảm để đứng gần bức tường này.
Nhưng sau một giây, chuyện khiến cho người ta phải sợ hãi đã xảy ra.
Bức tường đen nhánh phía trước mặt đột nhiên nhô ra một cục. Ban đầu nhìn qua thì thấy những điểm lô nhô này có chút bất quy tắc, nhưng chỉ chốc lát đám người đã thấy rõ được bộ dạng của thứ đang nhô ra khỏi bức tường này. Ở trên bức tường đen kia đã nhanh chóng hình thành bộ dạng của một khuôn mặt người.
Có mắt, có mũi, có miệng,.. Đầy đủ 5 bộ phận của khuôn mặt.
Chỉ chốc lát, khuôn mặt này càng trở nên rõ ràng hơn, tiếp đó bức tường màu đen bắt đầu biến mất. Thay vào đó là một khuôn mặt chết lặng, có làn da màu xanh đen xuất hiện ở trước mặt của đám người.
Nhìn theo cách nào, đám người cũng thấy nó giống như một khuôn mặt của người chết bị khảm nạm vào bên trong bức tường.
Hai con mắt của khuôn mặt chết lặng này lại chỉ còn hai hốc mắt trống rỗng. Đôi mắt đen kịt không có đồng tử, khiến cho người khác phải cảm thấy ớn lạnh vì sự quỷ dị của nó. Thế nhưng thứ này lại hơi chuyển động một chút khi nhìn thấy đám người, điều này khiến cho nó càng trở nên quỷ dị hơn nữa, càng làm cho người ta phải sợ hãi nó.
Hành động khẽ đảo mắt của nó vừa rồi chẳng khác gì một hành động để thông báo cho đám người rằng, nó đang để ý đến họ. Điều này khiến cho đám người ngay lập tức cảm thấy tê dại cả da đầu.
Thế nhưng mọi chuyện không dừng lại ở đây, sau khi khuôn mặt kia hiện ra rõ ràng, bức tường lại bắt đầu tách ra một chút, tiếp đó hình dáng của một thân thể người dần dần hiện ra.
Một cánh tay màu xanh đen, giống như nó bị thi ban bao phủ đột nhiên vươn ra ngoài từ bên trong vách tường.
Vậy mà con quỷ này lại có thể đi xuyên qua bức tường, không hề bị bức tường ngăn cản, không chỉ có một con quỷ này đi xuyên qua bức tường, mà ở những chỗ khác trên bề mặt bức tường cũng hiện ra rất nhiều những gương mặt khác.
Một khuôn mặt, hai khuôn mặt, ba... Chỉ chốc lát, mấy chục khuôn mặt hiện ra ở trên tường. Điều này cũng tương đương với việc có mấy chục con quỷ đang muốn đi xuyên qua bức tường để vào bên trong căn phòng.
Mặc dù biết bức tường sẽ không thể nào ngăn cản những con quỷ kia, nhưng khi chứng kiến được cách thức đi vào bên trong của chúng thì ai ai cũng cảm thấy sợ hãi ở trong lòng.
Vương Tiểu Minh nhíu mày suy tư, không biết vì điều gì, những đột nhiên hắn ta lại có cảm giác lần hành động này sẽ có kết cục thảm bại.
"Ngay cả vật chất xung quanh cũng đã bị thay đổi? Đây là điều mà quỷ vực đơn thuần có thể làm được."
Có ngự quỷ nhân hoảng sợ, gào thét trong tuyệt vọng.
"Cùng xông lên ngăn chúng nó lại."
Lúc này đã không thể nào keo kiệt được nữa, phải sử dụng lực lượng lệ quỷ hết mức có thể. Bởi vì nếu không chống đỡ được lần này thì cả đám sẽ phải chết."