Chỉ trong một giây đồng hồ, Dương Gian đã xuất hiện trên một vỉa hè của một con đường cách KTV kia khoảng 3 km.
Ánh sáng màu đỏ lóe lên, nơi đó đột nhiên xuất hiện ba người.
May mắn là hiện tại cũng đã khuya, ít người đi qua lại giữa đường nữa mà mấy người xung quanh cũng không hề chú ý đến, nếu không chắc lại gây ra chuyện khủng hoảng mất.
Dương Gian nghĩ thầm trong lòng.
"May chuyện này chỉ khiến mọi người hoảng sợ chứ không gây nguy hiểm, khiến cho mình sợ bóng sợ gió một trận. Nhưng hi vọng cách này có thể cắt đuôi được con quỷ kia, những người khác ở trong KTV thì đấy không phải là chuyện mình cần quan tâm. Nếu họ bị con quỷ kia quấn lấy thì chỉ có thể coi là xui xẻo thôi.
"Miêu Tiểu Thiện, không sao nữa rồi."
Giờ phút này Miêu Tiểu Thiện còn chưa kịp tỉnh táo, cô bắt đầu quan sát thật kỹ mọi chuyện ở xung quanh, giống như chưa bao giờ được thấy vậy. Cũng may là lúc trước cô đã gặp phải chuyện này rồi, từ trường học đi ra, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện ở một chỗ khác, nhờ vậy mà cô tỉnh táo lại rất nhanh.
Miêu Tiểu Thiện vội vàng tìm kiếm.
"Anh họ, anh họ của tôi đâu?"
Dương Gian chỉ tay về phía gốc cây ở phía trước.
"Ở chỗ đó, tôi đã mang được anh ta ra ngoài rồi."
Miêu Tiểu Thiện nhìn thấy Thượng Quan Vân đã bị dọa quá mức nên hiện tại đang ngồi co ro ở một chỗ, mặc dù điều này khiến một vài người đi qua đường chỉ chỉ trỏ trỏ nhưng dù sao cũng tốt hơn là bị nhốt ở trong tấm gương, ít ra hiện tại đã có thể ra ngoài rồi.
"Cảm ơn, cảm ơn cậu Dương Gian."
Giờ phút này rốt cục cô cũng đã không thể nào kìm nén được nữa, cô lập tức nhào vào trong ngực của Dương Gian khóc rống lên.
Mặc dù là người sống sót qua hai chuyện linh dị rồi, n dù sao Miêu Tiểu Thiện cũng chỉ là con gái, hơn nữa còn rất trẻ.
Cô không có trưởng thành được nhanh như Dương Gian, không có chững chạc được như hắn, hơn nữa dây thần kinh cũng không thô như tên Trương Vĩ kia, càng không có được sự gan dạ như tên Triệu Lỗi, dám đơn độc điều tra chuyện linh dị.
Lúc trước cô có thể cùng với Vương San San có thể sống sót rời khỏi trường học cũng coi như cô may mắn hơn những người bạn học khác. Thực chất trong thâm tâm của cô vẫn rất yếu ớt, rất sợ hãi.
Nhìn thấy Miêu Tiểu Thiện nhào vào lồng ngực hắn khóc rống lên rất thảm thiết, cô nàng khóc khiến hắn thấy rất tội nhưng Dương Gian lại không biết an ủi cô như thế nào cả nên hắn đành mặc kệ để cho cô ôm.
Miêu Tiểu Thiện ôm Dương Gian rất chặt, vừa vùi đầu trong lồng ngực của hắn để khóc, vừa cảm kích nói:
"Cảm ơn cậu, Dương Gian, thật sự cảm ơn cậu."
Dương Gian nói:
"Không có chuyện gì, không phải cảm ơn đâu, tôi chỉ tiện tay giúp đỡ mà thôi."
Nhưng Miêu Tiểu Thiện vẫn tiếp tục ôm lấy hắn và khóc, mấy người đi ngang qua cũng tò mò nhìn về phía hai người, sau đó họ nghĩ chắc là vợ chồng trẻ nhà người ta đang giận dỗi nhau gì đấy nên thôi.
Một hồi lâu sau, Miêu Tiểu Thiện mới ổn định được tâm tình một chút, lúc này cô mới lau nước mắt trên mặt cô, ngẩng đầu và nói:
"Thật, thật sự xin lỗi, tôi khóc làm bẩn quần áo của cậu mất rồi."
Dương Gian nói:
"Không sao hết, không có gì phải ngại, cậu phát tiết tâm tình trong người ra thì sẽ cảm thấy thoải mái hơn, đây là một chuyện tốt, ít ra sau khi khóc thì cậu có thể cảm thấy dễ chịu. Ngoài ra tôi cũng vui vì cậu ôm tôi mà khóc, chứ không phải người anh họ của cậu."
Miêu Tiểu Thiện nhìn chằm chằm vào hắn và nói:
"Nếu tôi ôm anh họ tôi để khóc thì cậu sẽ ghen hay sao?"
Dương Gian nói:
"Không phải vậy, cái tôi sợ là khi cậu ôm anh ta để khóc thì anh ta lại cứ tưởng cậu là quỷ, khi đó anh ta sẽ bỏ chạy, mà chỗ này là đường, lỡ chạy ra đó, xe mà đâm chết tươi, có phải là tôi vừa làm việc không công không? Nhưng nhìn bộ dạng anh ta hiện tại mà xem, dù không bị nhốt ở trong gương, nhưng tâm lý đã bị ám ảnh rất lớn bởi chuyện này rồi. Nhìn tình hình này thì sau này cậu nên cách xa người anh họ của cậu một chút. Hơn nữa cũng không xuất hiện đột ngột trước mặt anh ta, nếu không là anh ta bị lập tức bị điên, đến lúc đó đứng có tình chuyện lên đầu tôi đấy. Thôi, nếu cậu không còn chuyện gì nữa, hiện tại cậu nên gọi điện thoại cho cha mẹ cậu đến đón hai người về đi. Trời cũng khuya rồi, về sớm nghỉ ngơi sớm, chuyện này kết thúc rồi. Dựa theo suy đoán của tôi, con quỷ kia chắc sẽ không tìm cậu nữa đâu nhưng để cho an toàn thì sau này cậu nên tránh xa bất kỳ chiếc gương này. Nếu không tránh được thì cũng không nên đứng trước gương quá lâu."
Miêu Tiểu Thiện gật gật đầu.
"Ừm, tôi sẽ nghe lời cậu."
"Tôi đi xem anh họ của cậu xem thế nào, anh ta có bị dọa mà điên mất không, chứ nãy giờ anh ta cứ ngồi co ro ở đó suốt."
Lúc này Dương Gian đi đến bên cạnh Thượng Quan Vân và dùng tay đẩy đẩy hắn ta.
Thượng Quan Vân đột nhiên giật mình tỉnh lại, hắn ta túm lấy tay của Dương Gian, hiện tại anh ta vẫn đang rất sợ hãi, hắn ta hỏi:
"Con quỷ kia đâu rồi? Con quỷ kia đã đi đâu mất rồi?"
"Cái đó thì ai mà biết được, dù sao nó không có ở cạnh chúng ta là đã may lắm rồi, anh không có bị dọa đến điên mất đó chứ?"
Dương Gian dùng tay vỗ vỗ vào mặt hắn ta mấy cái, sau đó dựng cho hắn ta một ngón tay thối và hỏi:
"Đây là mấy ngón? Anh biết không?"
Thượng Quan Vân nói:
"Một ngón. Mà cậu có thể đổi ngón hay không, tại sao lại sử dụng ngón tay thối để hỏi tôi làm gì?"
Dương Gian nói:
"Xem ra anh vẫn còn rất bình thường, không bị dọa đến phát điên. Nhìn bộ dạng hiện tại của anh thì tôi yên tâm rồi. Thôi, cũng không còn chuyện gì nữa rồi, về nhà sớm đi. Ban đêm đi lung tung ở bên ngoài rất nguy hiểm, nhất là đối với những người xui xẻo lại cực kỳ nguy hiểm. Anh nhìn Trương Vĩ một chút mà xem, người ta mới là người do trời chọn, là đứa con của vận mệnh. Cậu ta cùng quỷ oẳn tù tỳ nguyên một đêm, vậy mà toàn thắng hết, không có một ván nào hòa chứ đừng bảo là thua. Nếu hôm đó có chỉ cần có một ván hòa thì người rúc trong đó sẽ không phải anh nữa, mà là cậu ta rồi."
Nói đến đây, hắn cũng phải khâm phục cái vận khí cứt chó của Trương Vĩ.
Lúc đó con quỷ kia đã đứng trùng bóng với tên Trương Vĩ rồi, bộ dạng cũng đã thay đổi thành Trương Vĩ nhưng chỉ thiếu một điều kiện duy nhất là động tác hai bên phải đồng bộ với nhau.
Chắc chắn con quỷ kia cũng đang bắt chước động tác của hắn ta, nhưng nó có nghĩ nát óc cũng chẳng nghĩ ra được, tên này lại chơi oẳn tù tì với một tấm gương.
Nó cũng không thể nghĩ đến là Trương Vĩ lại có thể thắng nó nguyên một đêm.
Động tác của cả hai bên không thể nào đồng bộ, con quỷ cũng không thể nào tráo đổi thân phận với Trương Vĩ được. Cho nên Trương Vĩ mới có thể bình an vô sự.
Vẻ hoảng sợ của Thượng Quan Vân còn chưa có hết, hắn ta vẫn mở miệng hỏi:
"Nếu như cậu nói, lúc nãy chính là quỷ phải không? Trên thế giới này thật sự có quỷ tồn tại hay sao?"
Dương Gian cười cười:
"Cái đó không phải anh là người hiểu rõ nhất rồi còn gì? Còn hỏi tôi làm gì chứ. May cho anh là con quỷ này khá đặc thù, nó không có ý định giết người, chứ anh mà đụng phải mấy loại quỷ giết người không chớp mắt thì đừng nói là cứu anh ra ngoài, mà ngay cả bọn tôi có sống sót mà ra ngoài hay không đó còn là một vấn đề. Lần này anh gặp được tôi, có thể coi như là anh may mắn thêm lần nữa. Còn lần sau thì anh tự mà cầu phúc đi, trên thế giới này có rất nhiều chuyện linh dị. Chuyện lúc nãy chỉ là một chuyện nhỏ trong số đó mà thôi, hi vọng khi anh gặp phải những chuyện linh dị khác, anh vẫn có thể bình an thoát thân ra khỏi đó."
Thượng Quan Vân ngơ ngẩn:
"Chuyện này, chẳng lẽ chuyện này không phải là chuyện tình cờ? Chuyện ngẫu nhiên? Sao từ trước đến giờ tôi lại không nghe thông tin gì về chuyện này hết vậy?"
Dương Gian chỉ chỉ vào mấy người qua lại trên đường và nói:
"Anh nhìn xem bọn họ đi, bọn họ cũng không biết được chuyện này đâu."
Hiểu rồi!
Thượng Quan Vân là người đã trưởng thành, Dương Gian chỉ nói như thế là hắn ta đã hiểu được ý tứ của hắn.
Hắn ta và mấy người kia đều là người bình thường, đều sống một cách mơ màng, hôm nay có thể gọi là ngày không may mắn của hắn ta nên mới có thể gặp được một con quỷ, nếu không hắn ta cũng sẽ tương tự như những người đi lại trên đường kia, vĩnh viễn không thể nào tiếp xúc được với chuyện linh dị.
May mắn là hắn ta đã nhìn thấy được một con quỷ thực sự.
Lúc này Miêu Tiểu Thiện đi đến, cô hơi do dự một chút, sau đó nói với Dương Gian:
"Dương Gian, cha mẹ tôi đến rồi, tôi sắp phải đi."
Dương Gian vỗ vỗ vào bả vai của Thượng Quan Vân:
"Dẫn theo Miêu Tiểu Thiện trở về đi, hi vọng lần gặp mặt tiếp theo vẫn còn gặp lại được cả anh và người em họ của anh, Miêu Tiểu Thiện. Thời thế hiện tại, có thể an toàn sống tiếp đã là một chuyện hạnh phúc rồi, cố quý trọng cơ hội lần này đi."
Thượng Quan Vân nói:
"Cảm, cảm ơn cậu nhé, Dương Gian."
Dương Gian cười cười, nói với Thượng Quan Vân:
"Không cần đâu, lần tiếp theo có phiền phức gì đó cũng không tìm đến đầu của tôi là được rồi."
Thượng Quan Vân gật gật đầu:
"Tôi hiểu rồi, lần này đã làm phiền cậu rồi."
Lúc này đã có một chiếc xe đứng chờ ở ven đường, sau đó một người đàn ông trung niên đi xuống và hô to:
"Tiểu Thiện, Thượng Quan Vân, hai đứa không về nữa hay sao vậy?"
Miêu Tiểu Thiện đi đến trước mặt Dương Gian, nói:
"Cha tôi hối rồi."
Dương Gian nói:
"Vậy cậu còn chờ cái gì nữa chứ? Trở về đi thôi."
Miêu Tiểu Thiện nói:
"Hai ngày nữa là tôi sẽ rời khỏi thành phố Đại Xương rồi, cậu không định nói cái gì đó với tôi hay sao?"
Dương Gian kinh ngạc nói:
"Không có, cậu có chuyện gì cần nói với tôi hay sao?"
Miêu Tiểu Thiện đứng băn khoăn một lúc, sau đó mặt cô dần dần đỏ lên, cuối cùng cô chỉ nói:
"Thật sự là cảm ơn cậu về chuyện hôm nay."
Dương Gian nói:
"Sao cậu phải nói cảm ơn chứ?"
"Cậu cứ để cho tôi nói hết đi, tôi sẽ thi đại học, sau đó cần phải bốn năm nữa tôi mới học xong. Nếu sau khi tôi tốt nghiệp mà cậu vẫn còn không có bạn gái thì tôi, tôi... Tôi có thể làm bạn gái của cậu, còn nếu cậu đã có bạn gái thì cứ coi như là tôi chưa có nói gì."
Miêu Tiểu Thiện nói đến đây, mặt của cô đã đỏ như đít khỉ.
"Thôi tôi về đây, cậu cũng về sớm, nghỉ ngơi sớm một chút đi."
Nói xong, cô quay người chạy nhanh về phía chiếc xe.
Dương Gian đứng sờ sờ đâu, hắn hơi nhíu mày.
Lời này của Miêu Tiểu Thiện có nghĩa là gì nhỉ?
Chờ chút... Trời ạ, ở trong mắt bạn học Miêu Tiểu Thiện, chính hắn lại kém cỏi đến mức đó hay sao. Không phải ý của cậu ấy là bốn năm nữa hắn cũng không thể tìm được bạn gái, sau đó túng quá không thể không ăn cỏ ở gần hang đây mà?
Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà tây, đừng có khinh hắn là không có bạn gái.
Hắn thầm hạ quyết tâm.
Nhất định hắn phải chứng minh cho Miêu Tiểu Thiện thấy, gì chứ bạn gái hắn cũng sẽ kiếm được, cho cô ấy sáng mắt ra.
Chỉ một lát sau, Dương Gian đã bắt được một chiếc taxi, hắn lên xe chuẩn bị về nhà.
Nhưng ngay lúc này, trong nhà vệ sinh của KTV.
Vốn dĩ tấm gương ở nhà vệ sinh không có cái gì ở bên trong nhưng bỗng xuất hiện một bóng người.
Giờ khắc này, bộ dạng của nó cũng không còn là Miêu Tiểu Thiện nữa, nó đã thay đổi về bộ dạng như lúc đầu, bộ dạng của Trương Vĩ.
Sau đó nó quay lưng lại, bắt đầu đi về phía xa so với vị trí ban đầu, đi tới vị trí cửa của nhà vệ sinh và biến mất trong bóng đêm.
Sau này nó lại xuất hiện ở trong tấm gương nào nữa không thì không có một ai biết được.
Nhưng nếu nó muốn rời khỏi tấm gương, nó phải tìm một người đứng trước gương để tráo đổi thân phận.
Toàn bộ thành phố Đại Xương, bất kỳ một người nào đứng trước gương đều có nguy cơ trở thành thế thân của con quỷ này.
"Mẹ nó, đây là đâu? Lạc đường hay sao?"
Sau khi Trương Vĩ chạy ra khỏi KTV, hắn ta chạy loạn một đoạn, cuối cũng hắn cũng không biết vì sao lại rúc vào trong cái hẻm này nữa.
"Anh ruột, cậu cũng đừng có trách tôi vứt bỏ cậu nhé, hiện tại tôi lạc đường rồi, không biết đường về đó nữa đâu. Nên không thể giúp cậu xử lý con quỷ kia được, lúc nãy tôi có ở đó cũng chỉ làm một con cá ướp muối mà thôi, ngay cả cơ hội đứng ở một bên hô 666 cũng chả được."
Đúng lúc này, có một cô gái mặc chiếc váy ngắn, trên mặt đánh một lớp phấn khá dày, đi đến gần hắn ta và nói:
"Ông chủ, ngài có muốn chăm sóc sức khỏe đặc biệt không?"
Trương Vĩ quay đầu ngó qua ngó lại ở hai bên, sau đó nói với cô ta:
"Là cô đang nói chuyện với tôi đấy à?"
Cô ta cười nói:
"Ông chủ, ngài lại đùa giỡn rồi, chỗ này chỉ có một mình ngài, tôi không nói chuyện với ngài thì nói chuyện với ai chứ."
Trương Vĩ nói:
"Dịch vụ chăm sóc sức khỏe... Có chính quy không?"
"Đương nhiên là chính quy, tiêu chí lớn nhất ở chỗ chúng tôi chính là chính quy."
Trương Vĩ nói:
"An toàn thì không đi, con mẹ nó là người nào rảnh rỗi lập nên cái dịch vụ chăm sóc sức khỏe chính quy này vậy."
Cô ta lập tức giữ chặt tay của Trương Vĩ, sau đó vội vàng nói:
"Ông chủ, ngài đừng đi vội a, chỗ này của chúnh tôi không chính quy, không hề chính quy."
Trương Vĩ nói nhỏ với cô ta:
"Đã không chính quy sao cô lại không chịu nói sơm, chỗ này của các cô có những thứ gì?"
Cô gái kia nói:
"Chỗ của chúng tôi cái gì cũng có hết."
Trương Vĩ nói:
"Cái gì cũng có, ghê vậy, lợi hại nha? Vậy các cô có ăn gà không?"
"Có thể, đương nhiên là được."
Cô gái vừa cười vừa lôi kéo Trương Vĩ đi vào bên trong.
Trương Vĩ nói:
"Giá đắt một chút cũng chẳng sao hế nhưng tôi phải nói trước, tôi yêu cầu rất cao đối với thiết bị. Cảm xúc khi hoạt động phải thật tốt, âm thanh cũng rất quan trọng, phải nghe được tiếng rõ ràng thì mới chơi được."
"Ông chủ, ngài đúng là dân chơi thứ thiệt, tôi cam đoan sẽ để cho ngài hài lòng, hơn nữa ngài cứ yên tâm đi, chỗ này không có ai đến kiểm tra hết."
Trương Vĩ nói:
"Đúng rồi, khi tôi đang ăn gà, người khác không thể nào đứng bên cạnh để hút thuốc đâu đấy."
"Ngài không hút thuốc thì đâu còn ai hút thuốc nữa đâu, phòng của tôi là phòng đơn."