Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 178: Tấm Gương



Lúc này Thượng Quan Vân đã rửa sạch mặt mũi, máu mũi cũng chảy ít lại, tý nữa là có thể ngừng chảy nhưng sau khi soi gương thì hắn ta lại sửng sốt, ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc cùng hoảng sợ.

Bởi vì hắn ta không nhìn thấy bản thân ở bên trong tấm gương trước mặt.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

Thượng Quan Vân quan sát thật kỹ tấm gương, thử phất phất tay xem như thế nào, đi qua đi lại mấy bước. Nhưng mặc kệ hắn làm cách gì, di chuyển thế nào, tấm gương lớn ở trước mặt hắn ta cũng không bao giờ xuất hiện bộ dạng của hắn ta hết. Dường như không hề có tấm gương nằm ở đó vậy.

"Chuyện này là không thể nào."

Thượng Quan Vân buồn bực, hắn ta nhìn vòi nước, bồn rửa mặt, thậm chí là chỗ đứng để rửa mặt, toàn bộ đều xuất hiện ở bên trong tấm gương, nhưng bản thân lại không hề xuất hiện bên trong. Tấm gương trước mặt hắn ta đều trống rỗng, giống như trong căn phòng vệ sinh này không có hắn bên trong vậy.

"Là do bản thân mất quá nhiều máu nên nhìn thấy ảo giác, hay là bản thân đã gặp được chuyện ma quỷ gì đó rồi?"

Thượng Quan Vân dùng tay xoa trán, có thể là do gần đây hắn ta phải chịu đựng áp lực quá lớn từ công việc, hắn ta cảm thấy có lẽ hắn ta nên đi đến bệnh viện để kiểm tra xem sao.

"Thôi kệ đi, đi ra khỏi đây thôi, có lẽ là trò đùa quái đản của người nào đó thôi."

Mặc dù trong lòng hắn ta cảm thấy khá kỳ quái nhưng trong lòng lại không bận tâm lắm về chuyện này. Hắn ta quay người để rời đi nhưng cái WC này lại không hề có cửa. Ngay khi hắn ta quay lưng lại để rời đi, đột nhiên một cảnh tượng hiện ra khiến Thượng Quan Vân phải ngẩn người.

Trước mắt hắn ta không còn là con đường quen thuộc nữa, mà là một vùng tăm tối, sự tăm tối này không giống như bóng đêm bình thường, nó được ngưng tụ lại giống như một vách tường ngăn cách hắn ta, mọi lối đi xung quanh đều đã bị vách ngăn màu đen này chắn.

Hắn ta có cảm giác, nếu bản thân hắn ta cố bước qua nó thì chắc chắn sẽ rơi xuống vực sâu, vạn kiếp bất phục. Giờ khắc này Thượng Quan Vân đã hoàn toàn kinh hoàng.

"Chuyện này, chuyện này, đến cùng là đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Lúc nãy hắn ta không nhìn thấy bộ dạng của hắn ta ở trong tấm gương vẫn nghĩ do ai đó bày trò nên không có quan tâm lắm, hiện tại xung quanh hắn ta lại thay đổi thành dạng này, như thế này là sao? Không phải là có quỷ xuất hiện đó chứ?

Thượng Quan Vân là một người luôn có niềm tin kiên định vào chủ nghĩa duy vật, từ nhỏ hắn ta đã bắt đầu tin tưởng vào khoa học, cái gì mà chuyện ma quỷ gì đó, hắn ta chỉ khịt mũi khinh thường mỗi khi nghe ai đó nhắc đến. Hắn ta cảm thấy mấy chuyện đó chỉ là chuyện người lớn dùng để dọa nạt những đứa bé mỗi khi chúng không chịu nghe lời. Chờ cho chúng lớn lên, đi sâu vào xã hội thì làm gì có ai đi tin tưởng mấy chuyện vô căn cứ đó nữa.

Nhưng chuyện xảy ra trước mắt lại bắt đầu khiến cho niềm tin kiên định bấy lâu nay của hắn bị dao động. Mà một khi niềm tin của hắn ta bị dao động thì một sự hoảng sợ lại bắt đầu trào lên, không cách nào ngăn cản được, nỗi sợ hãi này bắt đầu chiếm cứ thân thể của hắn ta. Thượng Quan Vân bắt đầu sợ hãi, thứ đầu tiên mà hắn ta nghĩ đến chính là báo cảnh sát.

Báo cảnh sát?

Báo cảnh sát như thế nào?

Nói là hắn ta bị mắc kẹt ở trong nhà vệ sinh của KTV không thể ra ngoài được? Hay là bảo bản thân hắn ta gặp quỷ?

Nếu như hắn ta nói như vậy, chắc chắn sẽ bị mấy người cảnh sát cười cho thúi mặt.

"À, đúng rồi, đầu tiên cứ gọi cho em họ trước đã, hỏi em ấy chuyện này là chuyện gì trước. Bản thân không được hoảng sợ, phải bình tĩnh lại, bình tĩnh, bình tĩnh."

Thượng Quan Vân cưỡng chế nỗi sợ hãi đang trào dâng trong người, để cho bản thân bình tĩnh lại, sau đó hắn ta bắt đầu bấm số điện thoại của Miêu Tiểu Thiện.

"Alo, Tiểu Thiện à, là anh đây, anh họ đây."

Ở đầu dây bên kia, giọng của Miêu Tiểu Thiện vang lên, hiện tại cô có chút kích động:

"Anh họ, là anh thật sao? Anh không có chuyện gì rồi, tốt quá."

Lúc này Dương Gian đang chạy về phía WC, khi nhìn thấy Miêu Tiểu Thiện nhận được một cuộc gọi của Thượng Quan Vân nên hắn có chút sững sờ.

Chẳng lẽ tên Thượng Quan Vân này còn chưa có chết?

Điều này không thể nào?

Quỷ đã chiếm lấy thân phận của Thượng Quan Vân rồi, sao anh ta còn chưa chết được.

Dương Gian nhắc nhở:

"Miêu Tiểu Thiện, đầu tiên cậu phải xác nhận thử xem người đó có phải là anh họ của cậu không. Nếu không phải thì cậu cúp điện thoại, ở dưới tình huống này không thể nhận cuộc gọi một cách lung tung như vậy được, hậu quả là gì thì chắc cậu cũng hiểu."

Trên mặt Miêu Tiểu Thiện nhất thời cứng lại, vẻ mừng rỡ lúc nãy đã biến đâu mất tiêu.

Cô nhớ tới cuộc gọi khủng bố của số 138xxxxxxx ở trong trường học. Lúc đó là do một người bạn học tiếp một cuộc điện thoại cho nên mới dẫn quỷ gõ cửa đến tấn công bọn họ, thiếu chút nữa là cả đám đã chết hết ở lần đó luôn rồi.

Lúc này âm thanh của Thượng Quan Vân lại truyền đến từ trong điện thoại.

"Em họ, hiện tại anh ở bên trong nhà vệ sinh, chỗ này có cái gì đó là lạ, em và mấy người bạn của em vào xem thử đi, nếu có cái gì ngoài ý muốn thì nhanh chóng báo cảnh sát đi."

Dương Gian đoạt điện thoại từ trong tay của Miêu Tiểu Thiện, sau đó mở miệng nói:

"Có cái gì không đúng thì anh cứ nói với tôi thử xem sao."

Thượng Quan Vân nói:

"Là Dương Gian phải không? Mấy cậu nhanh nhanh chạy vào WC kiểm tra thử xem, sao tôi lại thấy lối đi ra WC bị phong tỏa rồi. Bên ngoài đều là một màu đen kịt, tôi cũng không hiểu là chuyện gì đang xảy ra nữa, lúc nãy tôi có soi gương nhưng lại không thể nào nhìn thấy bản thân tôi ở trong đó nữa. Chắc là cậu đã nói đúng, hiện tại tôi cảm thấy bản thân tôi giống như đã gặp phải quỷ rồi, tôi phải làm sao bây giờ, cậu có cách gì có thể giúp tôi không?"

Bên ngoài WC là một màu đen kịt?

Khi Dương Gian nghe được thông tin này, hắn nhất thời nhíu mày lại. Giờ phút này hắn đã nhìn thấy mọi thứ ở trước cửa nhà vệ sinh mhưng toàn bộ mọi thứ đều rất bình thường căn bản không có cái gì gọi là đen kịt hết, ngược lại bên trong có đèn bật sáng rõ ràng. Dương Gian không có trực tiếp phản bác lại thông tin mà Thượng Quan Vân đưa ra, có lẽ đây chính là những gì mà anh ta có thể nhìn thấy.

"Anh thử dùng điện thoại chụp gửi cho tôi một bức ảnh xem, tôi sẽ phân tích tình huống giúp anh."

Chỉ khi quan sát được mọi thứ thì hắn mới có đủ thông tin để suy luận bước tiếp theo.

"Được rồi, cậu chờ một lát."

Dương Gian lại hỏi:

"Thế nhưng chúng tôi sắp sửa đi vào nhà vệ sinh, anh chắc chắn anh đang ở bên trong nhà vệ sinh hay sao?"

Thượng Quan Vân nói:

"Đương nhiên là chắc chắn, hiện tại tôi còn đứng ở đây để gọi điện mà, tôi không ở trong nhà vệ sinh thì còn có thể ở đâu nữa chứ."

"Được rồi, tôi hiểu rồi."

Sau khi hỏi xong Dương Gian lập tức cúp điện thoại, hắn dẫn cả bọn vào bên trong nhà vệ sinh nhưng hiện thực lại rất tàn khốc. Trong nhà vệ sinh không có ai hết, căn bản không hề trông thấy bóng dáng của Thượng Quan Vân. Miêu Tiểu Thiện lại bắt đầu trở nên sợ hãi.

"Không, không có ai hết? Sao lại như vậy chứ, lúc nãy anh họ còn bảo là anh ấy ở bên trong nhà vệ sinh hay sao?"

Triệu Lỗi nói:

"Có thể người gọi điện thoại cho cậu không phải là anh họ của cậu, Thượng Quan Vân, mà là... quỷ?"

"Không thể nào là quỷ được, tâm tình lúc đó của anh ta rất sinh động, không có cái gì gọi là quỷ dị hết. Đương nhiên điều này không thể loại trừ khả năng là quỷ nếu như con quỷ kia ngụy trang quá hoàn mỹ. Lúc nãy con quỷ đã xuất hiện trong phòng rồi, hiện tại cuộc gọi này không thể nào là giả được, tôi cảm thấy Thượng Quan Vân không hề nói dối, anh ta thật sự ở bên trong nhà vệ sinh."

Trương Vĩ nói.

"Thế nhưng không trông thấy ai ở đây hết."

Dương Gian sải bước đi đến, ánh mắt híp lại, chăm chú nhìn về phía tấm gương lớn nằm trên bồn rửa mặt trước mặt.

Lúc này, trong tấm gương Thượng Quan Vân đang cầm điện thoại di động lo lắng đi qua đi lại, thỉnh thoảng lại nhìn ra phía ngoài.

"Trong nhà vệ sinh không có ai hết bởi vì người đã nằm ở trong gương rồi..."

Trong nhà vệ sinh không có ai nhưng trong gương trước mặt bọn hắn lại xuất hiện hình ảnh của Thượng Quan Vân. Dường như lúc này hắn ta còn chưa biết được bản thân hắn ta đang ở bên trong tấm gương, chỉ sốt ruột gọi điện thoại giúp đỡ, hắn ta không dám đi ra ngoài. Tấm gương chỉ có thể chiếu được mỗi cái nhà vệ sinh thôi nên thứ thế giới bên ngoài toàn màu đen kịt của Thượng Quan Vân chính là những khu vực tấm gương không soi được.

Miêu Tiểu Thiện nhìn thấy một màn như vậy, cô vừa sợ lại vừa gấp gáp, có chút kinh hoàng vội vàng chạy đến trước mặt gương, dùng tay vỗ nhẹ vào nó.

"Anh họ, anh bị sao vậy, anh họ, em ở chỗ này nè, anh có thấy bọn em không?"

Thế nhưng dường như Thượng Quan Vân không thể nghe thấy gì hết khi ở bên trong tấm gương, biểu hiện của anh ta vẫn như cũ, không hề quay lại nhìn Miêu Tiểu Thiện.

Dương Gian thấy như vậy, hắn lập tức dùng điện thọai của Miêu Tiểu Thiện gọi cho Thượng Quan Vân.

Bên trong tấm gương, Thượng Quan Vân nghe được tiếng chuông điện thoại, hắn ta vội vàng bắt máy, sau đó nói:

"Alo, em họ, mấy em sao còn chưa đi vào, anh chờ đã 5 phút rồi mà, chẳng lẽ bên ngoài đó đã xảy ra chuyện gì hay sao?"

"Là tôi, Dương Gian đây."

"Dương Gian à, cậu nói cho tôi nghe xem bên ngoài xảy ra chuyện gì vậy, sao lâu như thế rồi mà mấy cậu còn chưa đi vào."

Dương Gian nói:

"Bên ngoài không xảy ra chuyện gì hết, mọi thứ đều rất ổn, chỉ là chỗ của anh đã xảy ra chuyện rồi. Bây giờ anh sẽ không thấy ai đi vào từ bên ngoài đâu, anh hãy quay đầu lại và nhìn vào tấm gương ấy, chúng tôi đều ở trong tấm gương."

Thượng Quan Vân vô ý quay đầu lại, sau khi nhìn thấy thứ ở trong tấm gương, nhất thời tròng mắt hắn ta co rụt lại, giật mình.

Ở trong tấm gương, em họ Miêu Tiểu Thiện của hắn ta đang đứng một góc để khóc, sau đó lại dùng tay vỗ vỗ vào tấm gương, nhưng hắn ta không thể nghe được âm thanh gì hết, hiện tại Triệu Lỗi và Trương Vĩ đang đứng ở bên cạnh, trên mặt hai người này đang tỏ ra hoảng sợ nhìn về phía hắn ta, Dương Gian thì đang dùng điện thoại để gọi điện cho hắn ta, sắc mặt rất bình tĩnh.

"Mấy, mấy người các cậu sao lại ở trong gương?"

Trong điện thoại lại truyền đến âm thanh của Dương Gian.

"Không phải là bọn tôi ở bên trong tấm gương mà là anh đang ở trong tấm gương."

Giờ khắc này, Thượng Quan Vân đột nhiên cứng đờ, trong ánh mắt hắn ta lộ ra vẻ hoảng sợ tột độ, điện thoại trong tay hắn ta bị rơi xuống đất.

"Tút, tút, tút..."

Cuộc gọi bị ngắt.

Bên ngoài tấm gương, Dương Gian nhìn thấy điện thoại trong tay của Thượng Quan Vân bị rơi xuống đất, hắn vội nhíu mày.

"Điện thoại bị hỏng mất rồi hay sao vậy?"

Thế nhưng hiện tại Dương Gian cũng không thèm quan tâm đến chuyện điện thoại của Thượng Quan Vân có bị hỏng hay không nữa, bởi vì hiện tại cuộc gọi đã bị ngắt thì không thể nào nói chuyện tiếp được. Dựa vào tình huống lúc trước có thể thấy được, người ở bên trong tấm gương sẽ không thể nào nghe được cuộc nói chuyện ở bên ngoài, điều khiến cho hắn ngạc nhiên là vì sao Thượng Quan Vân lại tiến vào trong tấm gương... Còn hiện tại con quỷ kia đang ở đâu?

Chuyện đang xảy ra trước mắt đúng là nằm ngoài sự tưởng tượng của hắn. Anh họ của Miêu Tiểu Thiện cũng không chết, nhưng bị nhốt trong tấm gương, còn con quỷ kia lại thay thế người anh họ của Miêu Tiểu Thiện xuất hiện trước mặt bọn họ. Nếu không phải do Dương Gian cẩn thận, nhìn thấu được sự ngụy trang của nó, không là con quỷ kia đã có thể lừa gạt mọi người, dẫn theo Miêu Tiểu Thiện rời khỏi đây. Mà một khi nó đi ra khỏi đây, chuyện dây chuyền diễn ra tiếp theo hắn đã không thể nào tưởng tượng ra nổi. Có điều thông qua chuyện này, Dương Gian đã có thể kết luận, cấp độ khủng bố của con quỷ kia cũng không được cao cho lắm, hơn nữa nó cũng không phải là loại quỷ giết người không chớp mắt như nhiều con quỷ mà hắn gặp trước đây. Nếu không người anh họ của Miêu Tiểu Thiện có lẽ đã phải chết rồi mới đúng.

Triệu Lỗi bắt đầu có chút sợ hãi:

"Dương, Dương Gian, chúng ta phải làm sao bây giờ?"

Trước đó cậu ta không biết được bên cạnh cả bọn xảy ra chuyện linh dị xảy vẫn không hoảng sợ đến mức này, nhưng hiện tại cậu ta đã xác nhận được đang có một con quỷ ở đâu đó xung quanh đây, làm sao cậu ta có thể bình tĩnh lại được nữa.

Dương Gian nhìn tấm gương nằm ở trước mặt hắn, chậm rãi nói:

"Trước tiên không cần phải hoảng sợ làm gì cả, con quỷ này đã tồn tại từ lúc chúng ta ăn cơm rồi. Nhưng đến hiện tại nó vẫn chưa giết người, như vậy có thể nói là con quỷ này đang bị một thứ gì đó hạn chế, cũng là có cái gi đó đặc biệt nên tạm thời chúng ta đều an toàn."

"Hiện tại điều tôi muốn biết là làm sao con quỷ kia có thể mang người đi vào bên trong tấm gương?"

Vương San San nói, giọng của cô rất lạnh nhạt:

"Ý của cậu là con quỷ kia không phải là tấm gương này hay sao?"

Dương Gian lập tức nói:

"Đương nhiên là không có khả năng rồi, tấm gương không thể nào là quỷ được, nó không có vấn đề gì hết, đây chỉ là một tấm gương bình thường thôi. Vấn đề nằm ở chỗ con quỷ kia, con quỷ kia chỉ lộ mặt được có một lát là nó đã biến mất rồi, nên có nhiều thứ tôi vẫn chưa thể nào hiểu rõ hết được, cần phải đích thân đi hỏi Thượng Quan Vân. Dưới tình trạng như thế này, chỉ còn một trường hợp là lúc nãy anh ta đi vào nhà vệ sinh và đã đụng phải con quỷ kia. Một số chuyện cần phải hỏi anh ta cho rõ ràng, chỉ có như vậy mới có thể tìm ra điểm đột phá và giải quyết chuyện linh dị này."

Bời vì quỷ là không thể giết chết nên điều đầu tiên khi nhìn quỷ không phải là xông đến đường đường chính chính đọ sức cùng lệ quỷ một trận, phải tìm hiểu rõ ràng được nhưng điều kiện, những quy tắc của lệ quỷ, để đảm bảo bản thân còn có thể sống sót, tránh đừng tiếp xúc trực tiếp với quỷ.

Quỷ không thể chết nhưng người thì lại rất dễ chết.

Ngay cả là Dương Gian là ngự quỷ nhân, hơn nữa hiện tại hắn đã khống chế đến hai con lệ quỷ, khi đối mặt với lệ quỷ hắn cũng không bao giờ dám chủ quan.

Dương Gian hỏi:

"Thế nhưng điện thoại của anh ta đã bị hỏng, cuộc gọi cũng đã bị gián đoạn, hiện tại không thể nào nói chuyện được với anh ta nữa, chỉ có thể viết để anh ta đọc mà thôi, mấy cậu có ai mang theo giấy bút không? Nếu không có thì đi ra ngoài kia mua."

"Không có."

Trương Vĩ nói.

"Tôi không mang theo sách vở thì mang theo bút làm gì."

Vương San San cũng lắc đầu.

Dương Gian nói.

"Nếu vậy có ai có thể đi mua không? Nếu không chạy xuống dưới quầy Bar mượn một cái cũng được."

Trương Vĩ lắc đầu một cách điên cuồng:

"Ca ca, hiện tại chúng ta còn đang gặp phải quỷ đó, nó còn lảng vảng ở đâu đây nữa, lạc đàn là chết ngay, vẫn là thôi đi, đi theo đoàn sẽ tốt hơn."

Dương Gian nghe vậy, hắn lập tức nói:

"Vậy để tôi đi cho, mấy người các cậu ở lại đây đi."

Trương Vĩ lập tức lắc đầu, nói:

"Không được, không được, nếu cậu đi thì không phải bọn tôi thành người lạc đàn hay sao? Một đám ăn hại có buộc lại một đám với nhau cũng chỉ là một đám ăn hại, gặp phải quỷ thì cả đám đều sẽ toi đời thôi."

Dương Gian nói:

"Vậy thì cùng đi đi."

Lúc này Vương San San đề nghị:

"Có thể không cần phải đi đâu, chúng ta có thể dùng nước để viết trên gương được mà, chắc chắn anh ta có thể hiểu được."

Triệu Lỗi lập tức gật đầu:

"Đây chính là một ý kiến hay."

Không một ai dám rời đi, chỉ khi tập hợp lại một chỗ cùng với Dương Gian thì bọn họ mới có cảm giác an toàn.

Dương Gian nói:

"Vậy Trương Vĩ viết đi, để tôi nói cho."

Trương Vĩ bưng lấy bàn tay, tỏ ra vô cùng thảm thiết:

"Tại sao lại là tôi? Ca ca, không được đâu, mấy hôm nay tôi chơi game nhiều lắm, cậu nhìn tay tôi này, bấm chuột nhiều qua nên hiện tại đang bị đơ cơ tay. Hiện tại đã bất đầu mất cảm giác, không thể động đậy, á, ai da, đau qua, cậu xem mấy ngón tay của tôi đang bị chuột rút này, không ổn, không ổn rồi, tôi phải đi bệnh viện để khám thôi, Trương Vĩ tôi còn trẻ lắm, không thể tàn tật như vậy được."

Dương Gian nhìn về phía Triệu Lỗi:

"Triệu Lỗi?"

Triệu Lỗi chợt dùng tay ôm ngực:

"Ca ca, sao ngực tôi cảm thấy rất khó chịu lắm, đột nhiên tôi cảm thấy có chút khó thở, xong rồi, xong mất rồi, tôi cảm thấy sắp xỉu rồi, tôi bắt đầu cảm thấy hít thở không nổi nữa rồi, thật sự rất khó chịu. Có phải bia mà chúng ta uống có vấn đề không nhỉ, hay tôi bị ngộ độc rượu? Chắc chắn vậy rồi, nhất định là như thế, bia này có vấn đề."

Vừa nói, cậu ta còn tựa vào vách tường từ từ ngã xuống.

Dương Gian nói:

"Mẹ nó, sao hai cậu không đi chết đi, nhìn bộ dạng của hai cậu mà xem, sau này có đụng phải quỷ thì đừng có mà gọi cho tôi, gọi thẳng dịch vụ mai táng, thuê kèn trống đi. Tôi không quen biết gì mấy cậu cả."

Vừa nghe hắn nói như vậy, Trương Vĩ đột nhiên cười ha ha:

"Dương Gian, lúc nãy tôi vừa mới nhớ ra, mặc dù tay phải của tôi bị chuột rút nhưng tay trái rất tốt, không bị gì hết, tôi có thể dùng tay trái để viết, không ảnh hưởng gì. Cậu nhìn này, haha, nhìn xem, tay trái tôi rất linh hoạt đúng không, linh hoạt như thế này thì viết mấy chữ có sao đâu."

Nếu ca ca không bảo vệ mình nữa, hắn còn chơi cọng lông ấy.

Lúc này đến lượt Triệu Lỗi giãy dụa đứng dậy, cậu ta tỏ ra bộ dạng suy yếu và nói:

"Sao tôi đột nhiên phát hiện ra đầu không còn choáng nhiều như lúc trước nữa, chắc là tôi không bị ngộ độc rượu nặng lắm, hẳn là còn chịu đựng được."

Dương Gian nói:

"Nếu tay của cậu không còn bị chuột rút nữa thì Trương Vĩ, cậu đến viết đi."

"Ca ca à, sao vẫn là tôi phải viết vậy?"

Dương Gian nghiêm túc nói:

"Bởi vì tôi nghi ngờ con quỷ kia đi theo cậu đến đây. Không phải mấy đêm trước cậu oẳn tù tì với tấm gương nhưng lại thắng 100 lần hay sao? Hiện tại Thượng Quan Vân lại xảy ra chuyện ở trong tấm gương, chuyện này quá trùng hợp, cho nên cậu là người bị tình nghi nhiều nhất, cậu không làm thì ai làm thay cậu? Cậu không thể nào trông chờ vào người khác đi chùi đít thay cậu được, chuyện này tôi không thể giúp cậu được. Tôi phải đứng canh ở xung quanh, không thể phân tâm đi viết chữ."

Vẻ mặt Trương Vĩ giống như đưa đám, hắn ta nói:

"Có nguy hiểm gì không vậy?"

Dương Gian nói:

"Không biết, có lẽ sẽ có nguy hiểm, cũng có thể không, nếu cậu sợ thì tự đi kiếm giấy và bút đi."

Trương Vĩ nghiêm túc nói:

"Vẫn là cùng nhau đi kiếm giấy bút đi, tôi cảm thấy đây là cách an toàn nhất, không tiêu tốn bao nhiêu thời gian."

Khóe miệng Dương Gian giật một cái:

"Nếu mấy cậu vẫn còn tỏ ra bộ dạng như vậy tôi sẽ đánh người đó, lảm nhảm nhiều như thế để làm gì, nếu con quỷ kia mà muốn giết người thì mấy cậu phải chết mấy lần luôn rồi, còn đâu cơ hội để mà đứng đây nói chuyện vớ vẩn."

Miêu Tiểu Thiện lau nước mắt, cô nói ra nhưng trong giọng của cô vẫn có vẻ hoảng sợ:

"Vẫn là để tôi viết cho, anh họ của tôi còn ở bên trong, không thể bỏ mặc anh ấy một mình được."

Dương Gian hơi kinh ngạc:

"Cậu đã nghĩ kỹ chưa, mặc dù tấm gương chỉ là tấm gương bình thường, không có vấn đề gì hết nhưng dù sao nó cũng có mối liên hệ nhất định nào đó với quỷ, có một chút nguy hiểm."

Hắn không nghĩ đến lúc này Miêu Tiểu Thiện lại can đảm như vậy.

Miêu Tiểu Thiện vội vàng nói, cô và Thượng Quan Vân là anh em họ, mặc dù rất sợ hãi nhưng cô không thể bỏ mặc hắn ta được:

"Không sao, chuyện hiện tại của anh họ đều là do tôi làm liên lụy đến, nếu tôi không đồng ý cho anh họ đi tham gia vào buổi tụ họp này của chúng ta thì có lẽ anh ấy cũng không xảy ra chuyện. Nếu trong khi chúng ta đi khỏi đây mà anh họ tôi xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì tôi biết phải làm sao bây giờ?"

Dương Gian bình tĩnh nói:

"Cậu đã quyết tâm như vậy thì chúng ta bắt đầu đi, có chuyện gì đó xảy ra tôi vẫn sẽ đảm bảo an toàn cho mấy cậu được."

Quỷ vực của hắn có thể mở ra trong nháy mắt, hơn nữa ngay trong vòng một giây sau khi mở ra quỷ vực là hắn có thể mang theo mấy người bạn rời khỏi đây. Cho nên hắn luôn luôn phải chú ý đến mọi tình huống ở xung quanh, tránh cho có việc gì đó bất ngờ xảy ra.

Miêu Tiểu Thiện gật gật đầu

"Ừm!"

Dương Gian nói:

"Hỏi Thượng Quan Vân xem, khi anh ta đi vào nhà vệ sinh thì có thấy thứ gì đó không bình thường không?"

Miêu Tiểu Thiện lập tức dùng ngón tay chấm nước và viết lên gương:

"Anh họ, anh đừng sợ, Dương Gian sẽ có cách giải quyết chuyện này thôi. Nhưng hiện tại cậu ấy muốn hỏi anh mấy chuyện, điện thoại của anh đã bị hỏng rồi, hiện tại chúng ta chỉ có thể sử dụng cách này để nói chuyện với nhau mà thôi."

Ở mặt bên kia của tấm gương, giờ phút này sắc mặt của Thượng Quan Vân đã bắt đầu có dấu hiệu sụp đổ. Hắn ta đứng trước gương, tỏ ra vô cùng hoảng sợ, không ngừng vuốt vuốt tấm gương, dường như hắn ta định dùng cách này để thoát ra ngoài nhưng hiện thực rất tàn khốc, mọi chuyện cũng không diễn ra như hắn ta tưởng tượng, không có chuyện gì xảy ra hết, hắn ta vẫn bị nhốt ở bển trong. Dường như hắn ta đang bị vây ở bên trong cái lồng vậy, hắn ta không thể nào thoát ra ngoài được. Nhưng sau khi đọc được câu nói của Miêu Tiểu Thiện lại khiến cho hắn ta bắt lấy được một tia hi vọng, hắn ta vội vàng dùng tay chấm nước và viết lên tấm gương.

"Nhanh, nhanh giúp anh thoát khỏi đây."

Miêu Tiểu Thiện dùng tay viết chữ rất nhanh nhưng vẫn đọc được:

"Dương Gian hỏi anh, lúc trước khi anh ở trong nhà vệ sinh, anh có thấy thứ gì đó không bình thường không?"

"Không có, lúc đó anh còn đang cắm cúi rửa mặt nên không để ý gì cả."

Miêu Tiểu Thiện quay đầu nhìn Dương Gian và nói:

"Dương Gian, cậu nhìn?"

Dương Gian tiếp tục:

"Hỏi anh ta xem, anh ta tiến vào trong gương như thế nào?"

Miêu Tiểu Thiện lại lập tức viết lên tấm gương:

"Anh họ, anh tiến và bên trong tấm gương như thế nào?"

Thượng Quan Vân vội vàng đáp lại:

"Anh không biết, anh không biết gì hết, hiện tại anh phải làm gì đây? Anh muốn đi ra ngoài, anh muốn rời khỏi cái nơi chết tiệt này? Có phải là anh sẽ không thể nào thoát ra được không?"

Sắc mặt của hắn ta hiện tại đang lo lắng vô cùng.

Dương Gian cau mày, sau đó nói:

"Khuyên anh ta nên bình tĩnh lại."

Tình trạng tinh thần của Thượng Quan Vân hiện tại rất tồi tệ, sợ là sắp sửa bị điên, nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ không thể nào nói chuyện với hắn ta được.

Miêu Tiểu Thiện lại viết:

"Anh họ, anh bình tĩnh lại đi, với bộ dạng hiện tại của anh Dương Gian rất khó giúp anh, anh thử nghĩ kỹ lại xem, khi anh ở trong nhà vệ sinh đã xảy ra chuyện gì bất thường hay không?"

Thượng Quan Vân vừa hét vừa dùng tay viết lên gương:

"Anh không biết, anh thật sự không biết chuyện gì hết, lúc ấy anh chỉ đang rửa mặt thôi, anh không biết anh tiến vào trong gương như thế nào hết. Em bảo Dương Gian mau cứu anh ra ngoài đi, anh không muốn chết, anh không muốn chết ở đây... "

Dương Gian cau mày:

"Lấy tình trạng hiện tại của anh ta, chúng ta sẽ không thể nào hỏi được chút thông tin nào hết, phải chờ đến lúc anh ta bình tĩnh lại sau đó chúng ta lại tiếp tục. Miêu Tiểu Thiện, cậu an ủi người anh họ của cậu một lát đi, tạm thời đừng hỏi gì hết."

Hắn ta không thể nghĩ lại mọi chuyện, hắn ta không thể biết được gì hết, có hỏi cũng là phí công mà thôi.

Miêu Tiểu Thiện lại đành phải dùng tay viết lên những câu nói an ủi hắn ta.

Nhưng lúc này, ở mặt bên này của tấm gương Thượng Quan Vân lại đột nhiên viết:

"Ở chỗ này của anh dường như nghe được có người ở phía ngoài đang đi vào nhà vệ sinh, có phải là cảnh sát đang đến hay không? Có phải là mấy cậu đã báo cảnh sát rồi đúng không? Nhanh, nhanh yêu cầu cảnh sát cứu tooi ra ngoài... "

Nhìn thấy dòng chữ này, nhất thời cái tay kia của Miêu Tiểu Thiện trở nên cứng đờ, vô ý thức tránh xa tấm gương, sự sợ hãi trong ánh mắt bắt đầu phóng đại lên. Những người khác cũng đều cảm thấy được tóc gáy của bản thân đang dựng ngược lên, một luồng khí lạnh đang chạy ở trong người, tất cả đều câm như hến. Ngay cả Dương Gian cũng nhíu mày thật sâu, hắn bắt đầu cảm giác được mọi chuyện đã trở nên tồi tệ hơn rồi.

Bởi vì, ở chỗ bọn hắn không hề nghe được tiếng bước chân đang đi vào nhà vệ sinh. Thế nhưng nếu như có đi nữa thì Thượng Quan Vân cũng không thể nào nghe được mới đúng, vì hắn ta ở trong tấm gương. Nhưng hiện tại hắn ta lại có thể nghe được âm thanh, như vậy chỉ có một khả năng xảy ra chính là âm thanh kia vang lên ở trong tấm gương.

Chữ viết ở trên gương sẽ bị ngược khi nhìn từ mặt gương bên kia, nhưng cái này không ảnh hưởng gì đến việc đám người Dương Gian đọc hiểu mấy chữ đó, cho dù là chữ viết hơi xiên xẹo cũng có thể hiểu.

Thế nhưng khi đọc được nội dung của thông tin mà Thượng Quan Vân viết thì sắc mặt toàn bộ đám người đều phải thay đổi.

Chỗ hắn ta vậy mà nghe được âm thanh?

Mặc kệ âm thanh gì cũng là chuyện vô cùng kinh khủng. Bởi vì ở trong đó hắn ta không thể nghe thấy bất kỳ âm thanh nào phát ra ở bên ngoài này, nếu không bọn họ cũng không cần phải dùng chữ viết để trao đổi thông tin.

Lúc này Miêu Tiểu Thiện cũng lập tức hiểu được chuyện này là chuyện khủng bố, cô hoảng sợ trong chốc lát, sau đó cố nén sợ hãi, lấy dũng khí đi đến trước mặt gương và viết:

"Anh họ, chạy mau, đó không phải là cảnh sát đâu, đó là... Quỷ."

Thế nhưng chữ còn chưa có viết ra thì đã bị Dương Gian ngăn cản lại. Hắn túm lấy cổ tay của cô, bình tĩnh nói:

"Cậu có viết cái gì đi nữa thì cũng đều vô dụng mà thôi, hiện tại anh ta đã bị nhốt lại. Hơn nữa tinh thần đã bắt đầu xuất hiện vấn đề, sắp đạt đến bờ vực sụp đổ rồi. Nếu cậu nói thêm cái gì nữa, lúc đó không cần quỷ giết anh ta đâu mà chính anh ta sẽ tự mình hù chết bản thân. Hiện tại anh ta còn không có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, đây là chuyện tốt, khi tình huống của mọi chuyện không có chuyển biến theo chiều hướng xấu, chúng ta phải cỗ gắng duy trì tình trạng này, dù có biết con quỷ kia có khả năng đang tìm tới anh ta."

Đối với người bình thường, kẻ địch lớn nhất mà bọn họ đụng phải khi gặp quỷ, không phải là quỷ mà chính là nỗi sợ hãi trong lòng. Không có con quỷ nào là không có cách giải quyết vấn đề. Dù là con quỷ trong chuyện linh dị ở thôn Hoàng Cương cũng vậy, nhìn qua rất nan giải nhưng khi biết rõ chân tướng thì ngay cả người bình thường cũng có thể sống sót một cách dễ dàng. Mặc dù độ khó của chuyện đó rất lớn nhưng không phải không có hi vọng.

Trước khi biết được chân tướng sự việc, hoảng sợ chỉ khiến cho người ta càng ngày càng tiến vào vực sâu mà thôi.

Miêu Tiểu Thiện cũng sắp khóc vì lo lắng:

"Như vậy chúng ta phải làm cái gì đây? Làm sao bây giờ, Dương Gian, cậu nhanh nghĩ cách đi."

Dương Gian nói:

"Tôi đâu phải chúa cứu thế đâu mà có biện pháp tốt ngay được? Trước tiên cậu phải an ủi người anh họ của cậu đã, sau đó để tôi từ từ dựa vào những manh mối để phân tích cách giải quyết."

Miêu Tiểu Thiện gật gật đầu, vội vàng dùng tay viết lên tấm gương:

"Anh họ, anh bình tĩnh lại một chút, anh yên tâm, không có chuyện gì đâu... "

Thế nhưng Miêu Tiểu Thiện còn chưa có viết xong thì bất chợt cô chứng kiến thấy một thứ khiến cho tròng mắt phải co lại một cách không tự chủ, gần như cô sắp sửa hét ầm lên nhưng nhanh tay bịt miệng lại, có điều nét mặt không giấu được nỗi hoảng sợ.

Giờ phút này, cô thấy ở góc của nhà vệ sinh trong tấm gương, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một người đang đứng ở đó.

Người kia chỉ lộ ra một nửa người, giống như đang ẩn tang một nửa còn lại, hơn nữa người này không nhúc nhích.

Miêu Tiểu Thiện đột nhiên quay đầu nhìn lại phía sau.

Cô còn tưởng phía bên của cô có người nào đó đi vào, dù sao chỗ này cũng là KTV, có khách ra vào nhà vệ sinh cũng là điều bình thường nên cô cần xác minh một chút.

"Không có ai hết..."

Miêu Tiểu Thiện không nhìn thấy một ai ở sau lưng hết, lúc này thì nỗi sợ hãi trong lòng cô bắt đầu dâng trào.

Nhà vệ sinh phía bên này căn bản không thấy người đó đâu hết, chẳng còn nghi ngờ gì, vị trí đứng trong gương đối ứng với vị trí chỗ ngoặt kia, Miêu Tiểu Thiện nhìn rất kỹ rồi.

Lúc này cô có thể thấy một cách mơ hồ, người kia đang lộ ra một cánh tay nhợt nhạt, trắng bệch, không có tý màu máu nào, động tác cứng ngắc như một cỗ thi thể.

Lúc này Miêu Tiểu Thiện sắp sửa khóc vì sợ, cô mở miệng nhắc nhờ Thượng Quan Vân:

"Anh họ, đằng sau của anh, đằng sau anh có một người đứng ở đó."

Nhưng Thượng Quan Vân đứng bên kia tấm gương lại không nghe thấy gì hết.

Hắn ta không nghe được Miêu Tiểu Thiện nói gì hết, vì thế dùng tay viết:

"Em họ, em nói cái gì vậy? Hiện tại anh đã không nghe âm thanh kia nữa, có phải là người kia đã rời đi không? Nói cho anh biết đi, ai có cách gì có thể giúp anh rời khỏi đây không, anh không muốn bị nhốt ở trong này, mau tìm người cứu anh."

Tay Miêu Tiểu Thiện đang run rẩy, cô muốn viết cái gì đó cho người anh họ của cô nhưng lại không biết viết cái gì.

Người kia không hề rời đi, bởi vì người kia đang đứng cạnh cửa nhà vệ sinh.

Một màn như vậy không riêng gì Miêu Tiểu Thiện nhìn thấy mà toàn bộ người còn lại đều nhìn thấy.

Người kia đứng ở chỗ quẹo vào cửa nhà vệ sinh, đứng yên ở đó, không chịu tiến lên phía trước cũng chẳng chịu lùi về sao, lấp ló nửa người ở cửa. Trông bộ dáng người này rất quỷ dị, cứng ngắc, đứng yên tại chỗ không hề nhúc nhích. Người này chỉ nhìn thấy ở trong gương, bên ngoài lại chẳng thấy.

Giọng nói của Triệu Lỗi bắt đầu có chút run rẩy.

"Dương Gian, đây, đây là... quỷ phải không?"

Nếu đây thực sự là quỷ, nó chính là con quỷ thứ hai mà bọn họ thấy, một con quỷ thật sự.

Dương Gian trầm giọng nói:

"Đáp án quá rõ rồi còn gì nữa. Nếu như tôi đoán không sai thì con quỷ đi theo chúng ta nãy giờ chính là nó. Không trách được lúc trước tôi chẳng thể nào nhìn thấy nó, thì ra nó chỉ tồn tại ở bên trong tấm gương, không hề tồn tại ở bên ngoài hiện thực. Không, không phải như vậy, không đúng, nếu là nó chỉ tồn tại trong tấm gương thì sao người phục vụ kia lại nhìn thấy được nó chứ. Trừ phi... Chân thân của con quỷ này ở trong gương, còn hiện thực chỉ là cái bóng của nó mà thôi."

Chỉ khi đó thì mới có thể giải thích được vì sao không thể thấy bóng dáng của nó ở bên ngoài. Cái này cũng tương tự như hình chiếu vậy. Hiện thực mới chính là tấm gương, còn thế giới trong gương mới chính là thế giới thật sự của con quỷ này.

Nhưng hiện tại con quỷ kia lại muốn thoát ra từ thế giới trong gương và đi vào thế giơi hiện thực.

Đương nhiên nó cũng không thể nào tùy tiện làm được điều này, nếu không nó đã xuất hiện từ sớm rồi, không cần phải đợi đến bây giờ.

Cái này có lẽ cần có mọt điều kiện gì đó.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao Thượng Quan Vân lại bị nó tập kích còn những người khác thì không.

Hiện tại hắn ta bị nhốt ở trong gương, còn con quỷ kia lại xuất hiện trước mặt bọn hắn lúc nãy, dường như hắn ta và con quỷ đã đổi vị trí cho nhau vậy.

Dương Gian nghiêm túc nói:

"Các cậu phải tránh thật xa toàn bộ gương, không được đụng vào, cũng không cần nhìn vào nó quá lâu. Tôi dám khẳng định con quỷ này không chỉ xuất hiện trong tấm gương này, nó xuất hiện ở bất kỳ tấm gương nào, trong nhà hàng cũng được, trong KTV cũng vậy, thậm chí là trong nhà cũng tương tự, chỉ cần chỗ nào có gương, nó sẽ xuất hiện ở chỗ đó."

Sau đó hắn lại nhìn chằm chằm vào Trương Vĩ.

"Chính cậu là người đụng phải nó trước."

Lúc này Trương Vĩ khẽ run rẩy vì sợ hãi, hắn ta nhớ đến việc bản thân đã chơi oẳn tù tì với tấm gương mấy ngày trước.

Lúc trước do buồn chán nên hắn ta thử làm một trò chơi nho nhỏ, không nghĩ đến nó lại trở thành sự thật. Buổi tối hôm đó, thứ đã chơi oẳn tù tì với hắn ta cũng không phải là tấm gương mà bóng dáng của hắn ta ở trong gương lúc đó chính là... Quỷ. Nhưng vì sao con quỷ kia lại dừng lại và đứng ở cửa nhà vệ sinh. Vì sao nó không tiếp tục đi lên phía trước, sao nó không chịu lộ diện.

Không phải lúc trước nó đã xuất hiện toàn bộ rồi mà?

Nếu là vì Dương Gian đã nhìn thấu ngụy trang của nó, nên nó mới không xuất hiện, vậy vì sao nó lại xuất hiện ở trong gương vậy?

Dương Gian nhìn Miêu Tiểu Thiện, sau đó nói:

"Cậu không cần sợ, nếu cậu muốn cứu anh họ của cậu, cậu phải tiếp tục viết chữ vào trên tấm gương để trò chuyện với anh ta. Như thế sẽ dụ được con quỷ đi ra, từ đó có lẽ còn có chút cơ hội để tìm điểm đột phá trên thân thể của con quỷ này. Nhưng tôi cũng không dám đảm bảo là cách này sẽ thành công, hơn nữa tỷ lệ thất bại của nó khá lớn. Dù sao thì anh họ của cậu đã bị lệ quỷ tấn công rồi, với trạng thái hiện tại của anh họ cậu thì rất khó nói trước được. Đợi đến lượt các cậu..."

Dương Gian quay đầu lại nhìn mấy người Vương San San, Trương Vĩ và Triệu Lỗi, sau đó nói:

"Mấy cậu cũng không cần phải đứng ở đây nữa, nhanh chóng rời khỏi đây đi, nhân dịp con quỷ kia không thể rời khỏi tầm mắt của tôi thì đi đi. Đợi cho một khi nó biến mất, tôi không dám chắc là nó có quấn lấy một ai trong mấy cậu không nữa. Cho nên nhân dịp hiện tại để rời khỏi đây chính là một lựa chọn chính xác."

"Dương Gian, cậu nói đúng, chúng tôi ở đây cũng chỉ gây thêm phiền phức cho cậu, càng khiến cho cậu phải phân tâm mà thôi. Vậy tôi sẽ đi, Miêu Tiểu Thiện, cậu cẩn thận một chút, thật sự tôi không thể nào giúp được gì cho cậu hết. Sau khi xong chuyện này, nếu mọi người vẫn còn ổn thì gọi điện thông báo với tôi một cú cho tôi an tâm."

Triệu Lỗi xin lỗi một câu, sau đó quay đầu đi ra ngoài.

"Mẹ nó, đúng là cái tên không có chút nghĩa khí gì hết, đúng là không nên tin tưởng gì vào loại mặt hàng này. Dương Gian, cậu yên tâm, tôi sẽ không bỏ đi đâu, tôi ở lại đây chiến đấu cùng cậu, cung cấp cho cậu thêm lòng dũng cảm. Còn tên Triệu Lỗi kia đúng là không nghĩa khí chút nào, không được, không thể nào bỏ qua cho cậu ta dễ dàng như vậy được. Tôi phải đuổi theo để tóm cậu ta lại, phải bắt cậu ta quay lại để xin lỗi cậu, cậu yên tâm, nếu không đuổi kịp tên này tôi sẽ không có mặt mũi về gặp cậu đâu, tôi sẽ đuổi bắt cậu ta cho bằng được mới thôi."

Sau đó Trương Vĩ tỏ ra giận dữ và lao ra ngoài:

"Triệu Lỗi, tên hèn nhát kia, cậu đừng có chạy, có gan thì chờ tôi một lát."

...

Dương Gian lại nhìn về phía Vương San San.

"Rời khỏi đây đi, sau khi ra ngoài thì gọi điện để cha cậu di đến đón cậu là được."

"Được rồi."

Vương San San gật gật đầu, sau đó cô bình tĩnh xoay người đi ra ngoài.

Lấy trạng thái hiện tại của cô, có lẽ cô đã không còn cảm giác sợ hãi gì nữa.

Dương Gian thấy những người khác đã đi hết, sau đó mới mở miệng nói với Miêu Tiểu Thiện:

"Miêu Tiểu Thiện, mặc dù chuyện này cũng là chuyện tôi không hề hi vọng nó sẽ xảy ra chút nào. Nhưng hiện tại cuộc tụ họp của chúng ta đã bị quỷ quấy nhiễu rồi, nếu tôi không quản đến chuyện này, về tình hay về lý thì cũng không được đúng cho lắm. Nếu lúc trước đã tụ hội vui vẻ và suôn sẽ thì giờ chia tay nhau cũng vậy. Tôi sẽ cố gắng giúp cậu trong phạm vi năng lực của bản thân tôi nhưng nếu chuyện này vượt qua khỏi khả năng, tôi chỉ có thể nói với cậu hai từ xin lỗi mà thôi."

Miêu Tiểu Thiện rất cảm kích sự giúp đỡ của Dương Gian:

"Cảm, cảm ơn cậu."

Dương Gian nói:

"Không cần cảm ơn tôi, nếu đổi lại là người bạn khác thì tôi cũng sẽ ra tay giúp đỡ thôi. Cậu muốn cảm ơn thì cảm ơn số phận đã an bài cho chúng ta học cùng nhau trong 6 năm, con đường sau này của tôi và cậu không giống nhau nữa, chắc không còn cơ hội nào để gặp mặt nhau nữa đâu, cho nên cái này cũng coi như là món quà mà cá nhân tôi muốn tặng cho cậu để tạm biệt vậy. Có lẽ lát nữa cậu sẽ cứu người anh họ của cậu ra ngoài được và anh ta bình an vô sự. Nhưng cũng có thể là lúc đó anh ta đã bị điên hay chỉ còn thi thể, những điều này còn phải trông cậy vào... ý trời."

Miêu Tiểu Thiện cắn môi gật gật đầu.

Dương Gian nói:

"Như vậy, cậu tiếp tục trò chuyện cùng anh họ của cậu đi, cứ dùng tay viết ở trên gương, cách này chắc chắn sẽ dụ được con quỷ kia đi ra ngoài."

Miêu Tiểu Thiện làm theo, tiếp tục viết:

"Anh họ, Dương Gian đã nghĩ ra cách để cứu anh ra ngoài rồi nhưng anh phải tuyệt đối bình tĩnh, đừng sợ hãi gì cả, cũng đừng làm bậy làm bạ, nếu không là hỏng hết."

Thượng Quan Vân đưa cánh tay run rẩy ra viết, trên mặt anh ta rõ ràng đang ở trên bờ vực sụp đổ:

"Mấy người kia đi đâu rồi, sao bọn họ lại bỏ chạy, có phải là phát hiện ra cái gì đó không tốt hay không, nói cho anh biết đi, em cứ nói đi."

"Không có chuyện gì, không có chuyện gì xảy ra hết."

Ngay khi hai người kia đang trò chuyện với nhau thông qua tấm gương.

Tròng mắt Dương Gian chăm chú lại.

Hắn đã đoán đúng, hai người kia trò chuyện với nhau sẽ dụ được con quỷ kia đi ra.

Lúc này, con quỷ đang đứng ở cửa nhà vệ sinh đột nhiên hành động, nó đang đi đến về phía trước. Nhưng mà bộ dạng của người này cũng tương tự như lời nói của người phục vụ, đây là một người đàn ông, khuôn mặt của hắn lại là... Trương Vĩ.

Không, không phải giống hoàn toàn, chỉ giống khoảng 7 8 phần gì đó, hơn nữa cách ăn mặc của người này cũng không giống, hiện tại người này đang mặc một bộ quần áo lao động.

Đây chính là bộ mặt thật của con quỷ kia hay sao?

Hay là nói đây chính là một trong những bộ dạng của con quỷ này hiện tại... Còn bộ dạng trước kia chính là bộ dạng của Thượng Quan Vân.

Đây chính là một con quỷ có thể thay đổi khuôn mặt của nó một cách tùy ý.

Nhưng bất kể là thay đổi như thế nào, người đứng trước mặt hắn chính là quỷ, điều này là chắc chắn, không thể nào nghi ngờ được.

Dương Gian nghĩ thầm trong lòng.

"Quả nhiên, từ đầu nó đã đi theo chân của Trương Vĩ, nhưng sao cậu ta chơi với tấm gương cả một đem nhưng vẫn có thể sống sót? Chẳng lẽ là do mặt của cậu ta đã bị đánh cho sưng?"

Nhưng điều khiến hắn bất ngờ hơn còn nằm ở phía sau, khi nó đi dần dần từ xa đến, lúc này nó chậm rãi thay đổi bộ dạng của nó.

Hiện tại nó đã bắt đầu biến thanh bộ dạng của Miêu Tiểu Thiện, bắt đầu từ khuôn mặt, theo đó là cơ thể và dần dần quần áo của người kia cũng giống như đúc với Miêu Tiểu Thiện. Hiện tại nó vẫn còn chưa có đi đến trước gương.

Nhưng vốn dĩ con quỷ giống với Trương Vĩ, nay đã thay đổi và trở thành bộ dạng của Miêu Tiểu Thiện, nhỏ nhắn, xinh xắn, trông rất đáng yêu, hoàn toàn không thể nào nhìn ra được sự khác nhau giữa thật và giả.

Điều không bình thường chính là sắc mặt của nó. Sắc mặt tái nhợt, không có tý màu máu nào, không có chút nào gọi là tình cảm của con người, nhìn kiểu gì cũng không thấy giống con người, mà trông nó giống với tượng gỗ hơn.

"Dương Gian!"

Miêu Tiểu Thiện cũng đã nhìn thấy được mọi chuyện xảy ra nãy giờ, cô kinh ngạc không thể nào nói nên lời, lập tức quay đầu lại nhìn chằm chằm vào hắn.

Con quỷ bên trong tấm gương đã biến thành bộ dạng của cô. Sau đó nó bắt đầu đi lại trước tấm gương và đứng chồng lên cái bóng của cô ở trong gương.

Dương Gian trầm giọng nói|:

"Cậu cứ tiếp tục duy trì trạng thái này đi, việc còn lại cứ giao cho tôi."

"Được, được rồi."

Hiện tại có lẽ do sợ hãi quá nên cô nói chuyện đã hơi cà lăm, sau đó tiếp tục viết lên tấm gương nhưng tay của cô đã bắt đầu run rẩy. Cô không dám mở to mắt ra để nhìn lấy bản thân cô ở trong gương. Miêu Tiểu Thiện vẫn tiếp tục an ủi Thượng Quan Vân:

"Anh họ, anh không nên làm điều gì dại dột, chuyện gì cũng sẽ có cách của nó cả thôi, chúng ta phải tin tưởng vào Dương Gian, chắc chắn cậu ấy sẽ có cách."

Hiện tại cô đang đứng ở bên ngoài tấm gương, nếu có nguy hiểm thì cô sẽ bỏ chạy ngay nhưng Thượng Quan Vân thì không được, hiện tại anh ấy bị nhốt ở bên trong tấm gương, con quỷ kia đang đứng bên cạnh anh ấy... Khoảng cách càng ngày càng gần.

Bây giờ còn không đến hai mét.

Giờ phút này toàn thân Thượng Quan Vân đã bắt đầu run rẩy, mặc cho hắn ta kinh hoảng như thế nào thì hắn ta vẫn luôn chú ý đến những thứ xung quanh hắn ta.

Lúc này sau lưng của hắn ta lại vang lên tiếng bước chân.

Bắt đầu từ cửa của nhà vệ sinh, dần dần đi đến theo hướng lại gần.

Tiếng bước chân vang vọng ở trong nhà vệ sinh, hơn nữa hiện tại trong này rất yên ắng nên tiếng bước chân lại cực kỳ nổi bật. Khiến cho lông tơ của hắn ta bắt đầu dựng đứng lên, máu trong người bắt đầu đông cứng lại, một sự sợ hãi tột độ bắt đầu xông thẳng lên đầu, sắp sửa bao phủ toàn bộ lý trí của hắn ta.

Mồ hôi lạnh chảy ra liên tục, liên tục ở trên mặt, trên trán của hắn ta.

Sự tò mò cùng bản năng của con người khiến cho hắn ta có ý định quay đầu lại để nhìn về sau.

Miêu Tiểu Thiện cũng rất sợ hãi nhưng cô vẫn khuyên người anh họ của cô:

"Anh họ, đừng quay đầu lại, đừng nhìn gì cả, nhắm mắt lại đi."

Cô không muốn để cho Thượng Quan Vân nhìn thấy cảnh này. Nếu để anh ấy biết được đang có một con quỷ ở bên cạnh người hắn ta, tâm lý của anh ấy có mạnh mẽ cỡ nào đi nữa thì cũng sẽ sụp đổ trong nháy mắt. Nhưng mấy chữ trước gương lại không thể nào ngăn cản được sự hiếu kỳ của Thượng Quan Vân. Vì thế hắn ta hơi quay đầu lại nhìn một chút.

Sau khi quay đầu, Thượng Quan Vân lại nhìn thấy một người mà hắn ta không bao giờ sẽ nghĩ ra được là người đó sẽ xuất hiện trước mặt của hắn ta... Người này chính là em họ của hắn ta, Miêu Tiểu Thiện.

Có người quen xuất hiện ở bên cạnh lại không thể nào khiến cho hắn ta có một chút cảm giác được an ủi, ngược lại điều này khiến cho hắn ta cảm thấy khó mà tin tưởng cùng hoảng sợ.

Hiện tại người em họ của hắn ta còn đang đứng ở bên ngoài tấm gương, sao lại có thể xuất hiện ở đây được.

Nếu người ở bên ngoài mới là em họ thật sự thì người trước mặt của hắn ta là ai?

Ngay lập tức, trong đầu của hắn ta hiện lên một chữ: Quỷ.

Người em họ của hắn ta đột nhiên đi từ bên ngoài nhà vệ sinh đến bên cạnh hắn ta có lẽ không phải là người, mà nó chỉ là một con quỷ có bộ dạng giống như đúc với người em họ.

Sau khi nghĩ đến đây, Thượng Quan Vân lập tức bắt đầu hoảng sợ, chạy lùi ra phía sau giống như bị điên.

Hắn ta muốn cách thật xa người em họ này.

Thế nhưng nhà vệ sinh chỉ lớn có từng đó, còn có chỗ nào để hắn ta có thể chạy nữa đâu.

Cuối cùng hắn ta chỉ còn cách đứng dựa vào tường, mặt mũi tràn đầy sợ hãi, vừa khóc lóc vừa kêu la, tinh thần của hắn ta đã sắp sụp đổ rồi.

Thế nhưng mặc kệ hắn ta có như thế nào đi nữa, có kêu có la, có khóc lóc gì thì hai người Dương Gian ở bên ngoài tấm gương cũng sẽ không thể nào nghe thấy được.

Dương Gian nói:

"Hiện tại đừng có để ý đến người anh họ của cậu nữa, anh ta không chết được đâu. Mục tiêu của con quỷ kia hiện tại đã là cậu chứ không còn là anh ta nữa, nanh ta tạm thời được an toàn. Cậu tiếp tục viết chữ trên tấm gương đi, viết cái gì đó cũng được, viết bậy viết bạ cũng được, miễn là tiếp tục viết, như thế con quỷ kia mới bị cậu hấp dẫn. Nó đã biến thành bộ dạng của cậu thì mục tiêu chắc chắn sẽ là cậu rồi. Đây chính là cơ hội nhưng nếu cậu sợ hãi và muốn từ bỏ thì từ bỏ ngay lúc này đi, hiện tại vẫn còn kịp."

Mặc dù Miêu Tiểu Thiện rất sợ nhưng cô hiểu được, một khi cô từ bỏ, người anh họ của cô sẽ bị nhốt mãi mãi trong tấm gương, không thể nào ra được.

"Tôi, tôi sẽ cố gắng hết sức."

Cô cắn chặt môi, cố kìm nén sự sợ hãi ở trong lòng xuống, sau đó tiếp tục viết lên tấm gương, hiện tại cô cũng không biết là bản thân đang viết cái gì nữa.

Một lát sau.

Con quỷ ở trong tấm gương đã đi đến trước mặt của Miêu Tiểu Thiện.

Đã giống nhau về độ cao, độ lớn... Khuôn mặt cũng giống như đúc.

Nó bắt đầu dung hợp vào cái ảnh trong gương của Miêu Tiểu Thiện.

Cả hai giống nhau như đúc, con quỷ kia biến thành cái bóng trong tấm gương của Miêu Tiểu Thiện.

Nhưng sự khác biệt duy nhất chính là biểu cảm trên khuôn mặt của cả hai, ở bên ngoài Miêu Tiểu Thiện đang khẩn trương và sợ hãi nhưng ở trong gương cô lại rất bình tĩnh, lạnh lùng, không có chút tình cảm nào.

Đồng thời, cái bóng trong gương không hề nhúc nhích, còn ở bên ngoài thì Miêu Tiểu Thiện đang không ngừng khua tay viết chữ.

Dương Gian nhìn chằm chằm vào nhất cử nhất động của con quỷ ở bên trong tấm gương.

"Con quỷ kia đã thay đổi mọi thứ để trở thành Miêu Tiểu Thiện rồi, tiếp theo chính là điều bí mật, nó làm cách gì để có thể đi ra từ trong gương mà Miêu Tiểu Thiện sẽ tiến vào bên trong gương như thế nào đây."

Hiện tại hắn đã không cần phải canh chừng xung quanh nữa.

Chỗ duy nhất mà hắn cần chú ý ở đây chính là mọi hành động của con quỷ bên trong tấm gương, cho dù là hành động nhỏ nhất hắn cũng cần phát hiện ra.

Bất chợt, con quỷ ở trong tấm gương bắt đầu hành động.

Miêu Tiểu Thiện trong tấm gương cũng bắt đầu học theo bộ dạng của Miêu Tiểu Thiện ở bên ngoài, cũng cắn môi, cũng đưa ngón tay tinh tế lên vẽ vẽ trên tấm gương.

Chỉ là động tác của Miêu Tiểu Thiện ở trong tấm gương còn rất chậm chạp, thỉnh thoảng còn cứng ngắc, thế nhưng động tác của nó hoàn toàn bắt chước theo động tác của Miêu Tiểu Thiện. Chỉ là động tác của nó giống như động tác của Miêu Tiểu Thiện ở bên ngoài nhưng bị trì hoãn, bị delay vậy. Khi Miêu Tiểu Thiện đã viết xong một chữ rồi thì nó mới bắt đầu đưa tay ra viết.

Dương Gian cũng chú ý kỹ đến điểm này.

"Nó đã mô phỏng lại toàn bộ động tác của Miêu Tiểu Thiện, hiện tại nó đang cố gắng sao cho động tác của nó giống như đúc với Miêu Tiểu Thiện?"

Tốc độ bắt chước của con quỷ ở trong gương thật sự rất nhanh.

Lúc trước nó còn chưa có bắt kịp tốc độ viết của Miêu Tiểu Thiện nhưng hiện tại đã gần như giống đúc rồi, không kém nhiều nữa.

Miêu Tiểu Thiện đưa tay, con quỷ trong gương cũng đưa tay theo.

Miêu Tiểu Thiện nhúc nhích bờ môi, con quỷ trong gương cùng nhúc nhích bờ môi.

Mặc dù động tác vẫn chưa thể nào hoàn toàn giống được, nó vẫn bị trì hoãn khoảng một giây nhưng nó đã có thể mô phỏng giống như đúc.

Dương Gian mơ hồ phát hiện ra được một quy luật của nó:

"Một khi con quỷ này bắt chước giống như đúc với Miêu Tiểu Thiện mà không bị trì trệ chút nào, có phải là con quỷ trong tấm gương có thể đi ra ngoài hay không? Lúc đó người bên ngoài sẽ đi vào bên trong để thay thế cho nó?"

Hắn cũng không dám tiếp tục để Miêu Tiểu Thiện mạo hiểm nữa.

Con mắt quỷ trên trán bắt đầu mở ra.

Ánh sáng màu đỏ bắt đầu bao phủ toàn bộ nhà vệ sinh.

Dưới tình huống Miêu Tiểu Thiện không thể nào phát hiện ra được, Dương Gian đã cưỡng ép kéo cô đi vào bên trong quỷ vực của hắn.

Mà ý đồ của Dương Gian là muốn dùng quỷ vực để bao phủ tấm gương lại nhưng kết quả là thất bại.

Hắn có thể dùng quỷ vực để bao trùm cả tấm gương nhưng không thể nào để cho quỷ vực thâm nhập vào bên trong.

Dương Gian chỉ có thể cho rằng nguyên nhân của chuyện này là do con quỷ kia.

"Con quỷ này rất đặc biệt."

Nếu nói quỷ vực là một vùng không gian đặc biệt của lệ quỷ, thì tấm gương này cũng đã tự tạo ra một vùng không gian của chính nó.

Giữa hai loại không gian này không thể ảnh hưởng lẫn nhau, cũng không thể nào can thiệp vào nhau.

Giống như hai vòng tròn được vẽ trên hai mặt của một tờ giấy vậy, mặc dù chúng đều nằm trên một tờ giấy nhưng chúng vĩnh viễn không thể nào đụng vào nhau được.

Dương Gian cố gắng bình tĩnh lại, hắn đang chờ thời cơ nào đó diễn ra trong nháy mắt.

"Mặc dù con quỷ kia có thể thông qua một phương pháp nào đó để đi ra khỏi tấm gương, nhưng cũng chính lúc đó, quỷ vực của mình có lẽ có thể tiến vào bên trong tấm gương, dù khoảng thời gian này chỉ là trong nháy mắt, đối với mình thì nhiêu đó là đã đủ rồi."

Chỉ cần trong cái nháy mắt đó, quỷ vực của hắn có thể tiến vào bên trong và mang Thượng Quan Vân ra ngoài.

Bất chợt, ngay một giây này.

Động tác của con quỷ ở trong tấm gương và Miêu Tiểu Thiện giống nhau như đúc, giống như cô đang vẽ trên tấm gương bình thường và động tác của cái bóng bên trong vậy.

Cũng ngay lúc này, con quỷ ở trong tấm gương chợt biến mất hoàn toàn, bên trong tấm gương chỉ còn lại một cái bóng dáng của Miêu Tiểu Thiện.

Mà chính lúc đó, Dương Gian lại cảm giác được có một cỗ lực lượng kỳ quái đang lôi kéo quỷ vực của hắn rời khỏi thế giới thực.

Ở phía trước tấm gương bắt đầu xuất hiện tình huống không gian bị vặn vẹo.

Ánh sáng màu đỏ bắt đầu bị hút vào bên trong tấm gương, mang theo đó còn có cả Miêu Tiểu Thiện đang ở trong quỷ vực, cả hai đều tiến vào bên trong tấm gương.

Mà con quỷ ở bên trong tấm gương lại xuất hiện trong quỷ vực, hiện tại nó đang thay thế vị trí của Miêu Tiểu Thiện.

Một khi cuộc tráo đổi này diễn ra thành công, chuyện lúc trước sẽ lại tái hiện ra một lần nữa, Miêu Tiểu Thiện sẽ có kết cục giống như người anh họ của cô, đều bị lôi vào trong tấm gương và bị nhốt ở trong đó, còn con quỷ có thể dùng thân phận của cô để xuất hiện ở thế giới thực.

"Chính là lúc này!"

Hai con mắt của Dương Gian chăm chú, ngay khi Miêu Tiểu Thiện vừa biến mất khỏi quỷ vực, hắn đã kịp dịch chuyển cô ra phía sau lưng mình, nằm trong vòng bảo vệ của hắn, hắn không muốn để cho con quỷ kia thành công.

Cũng ngay lúc này hắn dịch chuyển cánh cửa nhà vệ sinh đến vị trí lúc nãy của Miêu Tiểu Thiện để thay thế cho cô.

Chỉ trong nháy mắt, cánh cửa kia lập tức biến mất không thấy gì nữa, sau đó nó lại hiện ra ở trong tấm gương nhưng bóng dáng bên trong tấm gương của Miêu Tiểu Thiện cũng biến mất theo.

Có điều nó cũng không hề xuất hiện trước mặt Dương Gian mà biến mất một cách khá quỷ dị.

Bởi vì Miêu Tiểu Thiện không bị lôi vào trong gương nên vụ tráo đổi này không thành công. Con quỷ kia không thể nào thay thế Miêu Tiểu Thiện được, nó không có thân phận nên không thể nào thấy được nó.

Mà chính lúc này, quỷ vực của Dương Gian lại được kéo dài ra vào bên trong tấm gương.

Hắn đã đoán đúng.

Ngay khi con quỷ kia thực hiện tráo đổi, nó sẽ phải mở ra thông đạo để lôi kéo người nó muốn tráo đổi vào bên trong tấm gương, nhờ vậy, quỷ vực của Dương Gian cũng có thể tiến vào bên trong theo thông đạo này.

Giờ phút này Thượng Quan Vân dường như đã phát điên vì sợ nhưng may mắn được một luồng sáng màu đỏ bao phủ.

Chỉ trong nháy mắt, hắn ta biến mất khỏi tấm gương, xuất hiện trong nhà vệ sinh.

Thành công.

Dương Gian thấy như vậy, trong lòng hắn có chút vui vẻ, suy đoán của hắn đã đúng.

"Rời khỏi đây ngay."

Người cũng đã cứu được rồi, Dương Gian đã không còn lý do gì để tiếp tục đứng chờ ở đây nữa.

Ánh sáng màu đỏ lóe lên một cái, ba người lập tức biến mất khỏi KTV.

Hắn không có ý định tham lam bắt giữ con quỷ này, hắn cảm thấy bỏ đi thì tốt hơn, tất cả đều vì sự an toàn là trên hết. Dù sao hiện tại hắn cũng không cần phải mạo hiểm tính mạng đi bắt quỷ để kiếm tiền nữa, có bắt được nó thì hắn cũng không thể giam giữ nó vì không có cái hộp nào bằng vàng hết, cũng vì an toàn nên Dương Gian sử dụng quỷ vực để rơi khỏi đây, tránh việc con quỷ này lại dây dưa với hắn."