Tôi siết ngược tay cô, dùng lòng bàn tay mình ủ lấy sự lạnh giá nơi tay cô.
“Xin lỗi.” Tôi nói, giọng hơi khàn, “Xin lỗi vì đã để em phải chịu nhiều tủi thân suốt bao nhiêu năm như vậy. Những lời này, lẽ ra anh phải nói từ lâu rồi.”
Lời xin lỗi của tôi giống như một chiếc chìa khóa, trong nháy mắt mở tung cánh cửa cảm xúc bị cô nén c.h.ặ.t bấy lâu.
Hứa Tĩnh đột nhiên bật khóc, không hề có một dấu hiệu báo trước nào.
Không phải kiểu gào khóc dữ dội, mà chỉ là lặng lẽ như thế, từng hàng nước mắt cứ nối nhau rơi xuống.
Giống như trận lũ đã dồn nén suốt bao năm, cuối cùng cũng tìm được một nơi để vỡ òa.
Cô ấy không nói gì, chỉ siết c.h.ặ.t t.a.y tôi, như muốn truyền hết tất cả những tủi thân, nhẫn nhịn và uất ức bao năm qua vào cái nắm tay này.
Tôi kéo cô ấy lại gần, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.
Cơ thể cô ấy vẫn còn run lên khe khẽ.
“Qua rồi.” Tôi vỗ nhẹ lưng cô, lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác, “Mọi chuyện qua rồi. Sau này, anh sẽ không bao giờ để em phải chịu kiểu tủi thân này thêm nữa.”
Trong lòng tôi, cuối cùng cô ấy cũng bật ra một tiếng nức nở bị dồn nén rất lâu.
Tôi biết, cô ấy đang khóc cho quãng thanh xuân đã lặng lẽ trôi qua của mình, khóc cho những hi sinh âm thầm chưa từng được ai nhìn thấy, khóc cho những đêm khuya chỉ có một mình lặng lẽ sụp đổ.
Còn tôi, trong lòng cũng thầm nói với chính mình của ngày xưa một lời tạm biệt.
Cô ấy khóc rất lâu, mãi sau cảm xúc mới dần bình ổn lại.
Cô ấy rời khỏi vòng tay tôi, mắt đỏ hoe như mắt thỏ, nhưng ánh nhìn lại sáng lên chưa từng thấy.
“Anh đói rồi đúng không?” Cô ấy nhìn tôi, giọng đặc mũi vì vừa khóc vừa hỏi, “Bữa tối… mình vẫn chưa ăn.”
Lúc này tôi mới nhận ra dạ dày mình đang trống rỗng đến cồn cào.
Từ lúc bước vào nhà đến giờ, sau một trận chiến lớn như vậy, đã sớm quá bữa cơm từ lâu rồi.
Tôi nhìn về phía căn bếp, nồi thịt kho bị chính tay tôi tắt lửa vẫn lặng lẽ nằm đó trên bếp.
“Để anh đi làm.” Tôi nói.
“Đừng.” Hứa Tĩnh kéo tôi lại, “Bây giờ họ đang còn nóng giận, ngửi thấy mùi thịt không biết lại kiếm chuyện gì nữa.”
Tôi nghĩ một lát, thấy cũng đúng.
“Vậy chúng ta ra ngoài ăn nhé?”
Hứa Tĩnh lắc đầu: “Lạc Lạc ngủ rồi, không tiện.”
Cô ấy nhìn quanh căn bếp một vòng, rồi mắt chợt sáng lên.
“Hay để em nấu cho anh một bát mì, trong tủ lạnh vẫn còn trứng với hành lá.”
“Để anh làm.”
Tôi không để cô ấy động tay, mà tự mình bước vào căn bếp vốn từng quen thuộc vô cùng, nhưng sau khi kết hôn lại trở nên xa lạ lạ thường.
Máy hút mùi đã tắt, trên mặt bếp vẫn còn vương chút dầu mỡ.
Tôi mở tủ lạnh ra, tìm thấy mì sợi khô, hai quả trứng, cùng một nhúm hành lá hơi héo vì thiếu nước.
Tôi bắt chước dáng vẻ trong ký ức của Hứa Tĩnh, bật bếp lên, đun nước.
Khi nước sôi, tôi đập hai quả trứng vào làm trứng chần.
Đợi lòng trắng se lại, tôi mới thả mì vào.
Sau đó thái hành, thêm muối, xì dầu, rồi rưới vào một chút dầu mè.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quy trình rất đơn giản, nhưng tôi lại làm đến mức có phần lúng túng vụng về.
Rất nhanh, hai bát mì nước bốc khói nghi ngút đã được bưng ra.
Hành lá xanh mướt, trứng chần vàng ươm nằm yên trong thứ nước dùng trong veo, tỏa ra hương thơm mộc mạc mà ấm áp.
Tôi bưng mì ra bàn ăn.
Hứa Tĩnh suốt cả quá trình vẫn đứng lặng lẽ bên cạnh nhìn tôi, không chen tay vào, cũng không nói gì.
Hai chúng tôi ngồi đối diện nhau, trong phòng ăn yên tĩnh, lặng lẽ ăn từng đũa mì.
Sợi mì hơi mềm, phần viền của trứng chần cũng bị nấu hơi già.
Nhưng đây lại là bát mì ngon nhất mà tôi từng ăn trong suốt cuộc đời này.
Ăn được một lúc, Hứa Tĩnh đột nhiên bật cười.
Cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt cong cong như vầng trăng non.
“Chu Vũ,” cô ấy nói, “lúc nãy anh ở trong bếp luống cuống tay chân như thế, trông thật đáng yêu.”
Tôi hơi ngượng, khẽ cười.
“Sau này anh sẽ học nhiều hơn.”
“Được.” Cô ấy gật đầu.
Một bát mì chẳng mấy chốc đã ăn xong.
Chúng tôi cùng nhau dọn dẹp bát đũa.
Tôi rửa bát, còn cô ấy đứng cạnh lau khô.
Suốt cả quá trình, chúng tôi không nói chuyện quá nhiều, nhưng có một thứ ấm áp đã lâu không xuất hiện, mang tên vợ chồng đồng lòng, đang lặng lẽ chảy trong căn bếp nhỏ này.
Tôi biết, thứ bị tắt đi ngày hôm nay không chỉ là ngọn lửa của chiếc bếp gas đó.
Mà còn là kiểu mô thức gia đình méo mó và mất cân bằng của chúng tôi suốt bao năm qua.
Và thứ được thắp lên ngày hôm nay, cũng không chỉ là một ngọn lửa khác dưới bếp.
Mà còn là ngọn lửa hy vọng cho cuộc sống mới của hai chúng tôi trong tương lai.
Ngoài cửa sổ, màn đêm đã rất sâu.
Nhưng trong lòng tôi, chưa bao giờ sáng rõ và vững vàng như lúc này.
07
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy rất sớm.
Trời vẫn chưa sáng hẳn, ngoài cửa sổ chỉ có tiếng ù ù mơ hồ và kéo dài vọng lại từ thành phố phía xa.
Hứa Tĩnh bên cạnh vẫn đang ngủ say, đôi mày cô ấy hơi giãn ra, đã nhiều năm rồi tôi mới lại thấy cô ngủ yên ổn như vậy.
Tôi khẽ khàng xuống giường, không bật đèn, lần mò đi ra khỏi phòng ngủ.
Phòng khách yên tĩnh đến mức không một tiếng động, cửa phòng của bố mẹ tôi vẫn đóng c.h.ặ.t, như một bức tường chắn không thể vượt qua.
Trong không khí vẫn còn vương lại dư âm của trận cãi vã ngày hôm qua, lạnh lẽo và mỏng nhẹ.
Tôi không giống như thường ngày đứng ngẩn người ngoài sofa nữa, mà đi thẳng vào bếp.
Mở tủ lạnh ra, ánh sáng trắng lạnh chiếu rõ gương mặt còn chút mệt mỏi của tôi.