Từ lúc bước vào, tôi không ăn uống gì, chỉ sợ trong đồ ăn có bỏ thứ không nên bỏ.
Nhưng Cố San San vẫn tiến tới chỗ tôi.
“Hà Mẫn, cậu vẫn còn giận chuyện trước à?”
Cố San San thở dài. “Tớ biết tớ sai rồi, cũng không muốn vì mấy chuyện đó làm cậu không vui. À, nãy giờ tớ thấy cậu chưa ăn gì, không hợp khẩu vị à?”
“Không, chỉ là tớ ăn no rồi.”
Sự qua loa của tôi không khiến Cố San San bỏ cuộc.
Cô ta nói đã đặt đồ ăn ngoài giúp tôi, nhưng đang bận việc, muốn tôi ra lấy hộ.
Tôi nhìn cô ta nửa cười nửa không.
Cố San San này đúng là tưởng tôi ngu.
Nhưng tôi vẫn gật đầu đồng ý.
Vừa rẽ qua góc hành lang, tôi thấy mẹ Cố San San vừa đi ra từ nhà vệ sinh, liền nhanh chân bước tới.
Mười phút sau, tôi thong dong quay lại. Ánh mắt Cố San San vừa nhìn thấy tôi liền biến sắc.
Cô ta nói chuyện với người bên cạnh mà mất tập trung, nhanh chóng tiến lại gần.
“Hà Mẫn, chẳng phải tớ bảo cậu ra lấy đồ à? Sao quay lại nhanh vậy?”
“Chứ lấy đồ ăn thôi, cần gì lâu.”
Tôi nhún vai. “À, tớ còn có việc nên về trước nhé, mọi người chơi vui.”
“Không được. Cậu không được đi.”
Cố San San theo phản xạ nắm lấy tay tôi. Vì quá hoảng nên giọng cô ta thậm chí có chút sắc.
“Vậy… đồ ăn đâu? Lúc nãy chẳng phải cậu đi lấy sao?”
“À, cái đó hả.”
Tôi cười nhàn nhạt. “Lúc nãy tôi thấy mẹ cậu. Đã là đồ cậu đặt thì để mẹ cậu đi lấy giúp sẽ hợp lý hơn.”
Tôi nhớ lại cảnh mười phút trước, khi tôi nói với mẹ Cố rằng có đồ giao đến cho Cố San San.
Bà ta chỉ than một câu đầy cưng chiều, miệng khách sáo cảm ơn tôi rồi lập tức đi ra lấy giúp cô con gái cưng.
Ai ngờ vừa nghe đến đó, Cố San San thét lên thất thanh, bất chấp hình tượng chạy như điên ra ngoài.
Tôi cùng một số bạn học và cả ba cô ta, người vẫn chưa hiểu chuyện gì, lập tức chạy theo.
Ra tới cổng biệt thự, ai nấy đều sững người.
Chỉ thấy Cố San San như phát điên, vừa đánh vừa đá một gã đàn ông, chính là Lưu Mang, cho đến khi bị hắn đẩy ngã lăn ra đất.
Còn mẹ cô ta thì đã bị hắn kéo lê vào bụi cỏ, quần áo trên người bị xé toang.
Cảnh tượng trước mắt khiến ai cũng lạnh sống lưng.
Nếu không nhờ Cố San San chạy ra kịp lúc, thì chuyện gì đã xảy ra?
Tôi nhìn toàn bộ mọi thứ, trong lòng âm thầm thấy may mắn.
Nếu lúc nãy tôi ra lấy đồ, thì có khi kết cục đau đớn của kiếp trước lại lặp lại.
Ba Cố thấy cảnh ấy thì giận tím mặt, gào lên một tiếng rồi xông tới đánh Lưu Mang.
Nhưng dù sao ông ta cũng có tuổi, sao địch lại một gã lang thang quanh năm đánh nhau ngoài đường.
Chỉ mấy chiêu đã bị Lưu Mang đánh cho ôm bụng nằm gục xuống đất, hắn ta lau máu nơi khóe miệng, ánh mắt hung hãn nhìn chằm chằm Cố San San.
“Con mẹ nó, mày còn dám gọi người đánh tao?! Không phải chính mày nói tao đóng giả làm shipper, ai ra lấy đồ thì chính là người mày hứa gả cho tao à? Tao còn chưa chê mày tặng cho tao một mụ già già, mày còn to gan quát tháo tao ở đây?!”
Lưu Mang túm lấy tóc Cố San San, ánh mắt dâm tà lướt khắp người cô ta.
“Đối tượng tao không ưng thì thôi, nhưng mày đã nhiệt tình thế rồi… thì để mày làm vợ tao luôn cho rồi!”
Lưu Mang vừa nói xong, liền ghé sát miệng hôi thối về phía Cố San San định cưỡng hôn.
Mấy bạn học đến dự sinh nhật ban đầu sững sờ, nhưng khi nghe những lời hắn thốt ra, liền quay sang nhìn Cố San San với ánh mắt khó tin.
Mãi đến khi ba Cố gượng dậy lao vào đánh nhau với Lưu Mang thì mọi người mới hoàn hồn, bắt đầu kéo nhau đi gọi cảnh sát và can ngăn.