Vừa ra khỏi văn phòng đã thấy Cố San San đứng chờ sẵn, ánh mắt như muốn giết người.
Cô ta chặn tôi lại, nghiến răng: “Hà Mẫn, cậu cố ý đúng không?”
“Cố ý gì cơ?” Tôi nâng cao giọng. “San San, rốt cuộc cậu gặp chuyện gì mà nhất định phải lấy số tiền này vậy? Tớ vừa hỏi cô chủ nhiệm, cô bảo không nghe nói nhà cậu gặp khó khăn gì cả. Hay là… cậu đang giúp người khác?”
Tôi tỏ ra chân thành hết mức.
“Nếu là giúp người khác thì nên để người đó tự tới nói với giáo viên chứ. Tớ biết cậu hay làm việc tốt không để lại tên, nhưng người nhận ơn cũng nên ra mặt cảm ơn cậu mới phải.”
Cố San San nghẹn như nuốt phải ruồi.
Cô ta dám nói ra sao?
Nếu để người khác biết cậu ấm Âu Dương Trì vì không mua nổi giày mà đi nhắm vào học bổng của học sinh nghèo, e là ai cũng phải cười.
Cố San San nhìn tôi bằng ánh mắt oán độc, rồi nhanh chóng đổi lại vẻ dịu dàng quen thuộc, trở mặt còn nhanh hơn lật sách.
“Hà Mẫn, cậu hiểu lầm rồi. Nhưng thấy cậu nộp giấy xong rồi thì tớ cũng mừng cho cậu.”
Cô ta cười nhạt. “Tớ cũng muốn xin lỗi chuyện lúc nãy. Cuối tuần này tớ tổ chức sinh nhật, muốn mời cậu tới dự.”
Tham tiệc đồng nghĩa phải tặng quà, còn tốn thời gian.
Trước đây tôi luôn tìm cách tránh mấy chuyện này, vì con nhà nghèo thì từng đồng từng phút đều quý.
Nhưng lần này, đối mặt với lời mời của Cố San San, tôi mỉm cười gật đầu không chút do dự.
“Yên tâm, tớ chắc chắn sẽ đến.”
Không chỉ đến, mà còn tặng cho cô ta một “món quà lớn” nữa.
Cố San San rõ ràng hơi bất ngờ khi tôi đồng ý dễ vậy, nhưng vẫn gật đầu rồi rời đi.
Cuối tuần, tôi lần theo địa chỉ cô ta đưa tới nhà họ Cố.
Trước đây tôi từng nghe ba mẹ Cố San San vì công việc bận rộn quanh năm nên không có thời gian chăm con.
Nhưng lại cực kỳ cưng chiều, gần như muốn gì được nấy.
Chỉ là kiểu “bố mẹ tốt” như vậy, khi biết con gái mình kích động cư dân mạng dẫn đến một vụ tấn công khiến người ta mất mạng oan, phản ứng đầu tiên của họ không phải kiểm điểm hay xin lỗi, mà là thuê thủy quân lên mạng bôi xấu tôi dữ dội hơn.
Chỉ để đẩy tôi xuống đáy bùn, khiến thiên hạ tin rằng tôi gặp chuyện là đáng đời, phòng khi một ngày cư dân mạng quay xe sẽ không kéo cô công chúa của họ xuống cùng.
Cố San San đáng hận, mà bố mẹ “tốt” của cô ta cũng chẳng khá hơn.
Trước khi bước vào nhà họ Cố, tôi đi một vòng quanh khu, quả nhiên thấy một người đàn ông mặc đồng phục giao hàng đang núp trong bụi cây, chính là Lưu Mang.
Kiếp trước, chính tên vô công rồi nghề này lảng vảng quanh trường, chuyên nhìn trộm nữ sinh xinh xắn, miệng toàn nói mấy lời tục tĩu.
Vậy mà lại được Cố San San tâng bốc thành người bạn đời chân thành, rồi đưa tên tôi cho hắn.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện từng bị Lưu Mang đeo bám cũng đủ khiến tôi buồn nôn.
Vì sao hôm nay hắn lại xuất hiện ở đây, còn ăn mặc chỉnh tề thế này?
Trong lòng tôi đã có đáp án.
Cố San San đúng là vì muốn hủy hoại tôi mà không từ thủ đoạn.
Khi tôi bước vào nhà, đã có khá nhiều bạn học tới rồi.
Dù nhiều người đã nhìn ra bản chất hai mặt của Cố San San, nhưng nể tình bạn học ba năm nên vẫn miễn cưỡng tới dự.
Thấy tôi, Cố San San lập tức ra đón niềm nở, còn giới thiệu tôi với ba mẹ cô ta.
Ông bà Cố rõ ràng đã nghe cô ta nói không ít chuyện về tôi. Mặt thì cười gượng, ánh mắt lại không giấu nổi vẻ khinh miệt.
Nói vài câu khách sáo xong liền kéo Cố San San đi.
Tôi cũng chẳng bận tâm, sống đâu cần nhìn sắc mặt nhà họ.
Tiệc sinh nhật bắt đầu, Cố San San mặc váy công chúa lộng lẫy bước lên nói mấy câu khách sáo rồi bảo mọi người cứ chơi vui vẻ.
Nói là để mọi người thư giãn lần cuối trước kỳ thi, vài người còn vỗ tay tán thưởng vì lời lẽ khéo léo của cô ta.