Tám giờ rưỡi sáng, tiếng giày cao gót đắt tiền gõ xuống sàn gạch men của sảnh văn phòng vang lên những tiếng cộc, cộc giòn giã. Tôi không còn đi rón rén, khúm núm bám sát bờ tường như một kẻ trộm sợ người ta nhìn thấy mình như mọi khi. Hôm nay, tôi đi ngay chính giữa lối đi, lưng thẳng tắp.
Chiếc váy lụa trắng có giá chín mươi tám nghìn tệ rủ xuống gót chân tôi, mỗi bước đi là một làn sóng lụa mềm mại d.a.o động. Những ánh mắt dò xét, kinh ngạc từ các dãy bàn làm việc dồn về phía tôi như thể tôi là một sinh vật lạ ngoài hành tinh.
"Hứa Du? Hôm nay cậu ta uống nhầm t.h.u.ố.c à? Cái váy đó... không phải hàng nhái trên mạng chứ?"
"Nhìn chất vải kìa, giống hàng thật lắm. Cậu ta lấy đâu ra tiền mua thế?"
Tiếng xì xào bàn tán quen thuộc lọt vào tai, tôi chẳng thèm liếc mắt lấy một cái. Nếu là ngày hôm qua, chỉ cần nghe thấy một câu nói bóng gió, hai tai tôi đã nóng bừng, đầu cúi gục xuống n.g.ự.c và vội vàng giải thích rằng mình mua đồ giảm giá. Tôi sợ người ta nói mình đua đòi, sợ người ta cô lập.
Nhưng giờ đây, nhìn những gương mặt đang dán c.h.ặ.t vào màn hình máy tính nhưng tai thì dỏng lên hóng hớt kia, tôi chỉ thấy họ thật nực cười và nhỏ bé. Tôi sắp c.h.ế.t rồi, thời gian của tôi quý báu đến từng giây, hơi đâu mà bận tâm đến những kẻ chỉ dám nói xấu sau lưng người khác.
Tôi vừa đặt chiếc túi xách xuống bàn làm việc thì một giọng nói ch.ói tai đã vang lên ngay bên cạnh:
"Hứa Du! Cô nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi? Mới sáng ra đã diện váy áo điệu đà cho ai ngắm? Giám đốc Vương đang nổi lôi đình trong phòng làm việc kìa, cô tự vào mà giải thích!"
Lâm San San đứng khoanh tay trước n.g.ự.c, môi tô son đỏ ch.ót, ánh mắt quét từ trên xuống dưới chiếc váy lụa của tôi với một sự ghen tị không thèm che giấu. Ả ta chính là người luôn đẩy toàn bộ phần việc nặng nhất cho tôi rồi giành lấy công trạng trước mặt sếp.
Tôi chậm rãi quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt ả, khẽ mỉm cười: "Tôi đi gặp ông ta, liên quan gì đến cô? Răng cô dính son kìa, trông bẩn c.h.ế.t đi được."
"Cô... cô nói cái gì?!" Lâm San San trợn mắt, mặt đỏ tía tai vì kinh ngạc. Ả không ngờ một "con bò già" chuyên ngậm bồ hòn làm ngọt như tôi lại có ngày dám bật lại mình tanh tách như thế.
Tôi không thèm nhìn bộ dạng tức tối của ả, xoay người đi thẳng về phía phòng làm việc của Giám đốc Vương.
Rầm!
Tôi chưa kịp lên tiếng thì một xấp tài liệu dày cộp đã bị nện thẳng xuống mặt bàn kính, suýt chút nữa là đập trúng mặt tôi. Giám đốc Vương, gã đàn ông trung niên với cái bụng béo múp đầu hói, đang trừng mắt nhìn tôi, hơi thở nồng nặc mùi t.h.u.ố.c lá rẻ tiền.
"Hứa Du! Cô có biết dự án của bên phía tập đoàn Lâm Thị đã trễ hạn bao nhiêu ngày rồi không? Cả cái phòng kinh doanh này ai cũng đầu tắt mặt tối, còn cô thì sao? Sáng ra đi muộn nửa tiếng, mặc cái loại váy áo hở hang này định đi quyến rũ ai? Cô coi công ty này là cái chợ à?"
Tôi đứng im tại chỗ, nhìn những vệt mỡ dầu bóng loáng trên mặt lão Vương khi lão gào thét. Chiếc váy trắng trên người tôi tương phản gay gắt với căn phòng ngập ngụa mùi tiền và sự bẩn thỉu này.
Tôi nhớ đến ba tháng trước, cũng trong chính căn phòng này, tôi đã phải thức ba đêm liên tục để hoàn thành báo cáo tài chính cho công ty. Đến đêm thứ ba, n.g.ự.c tôi đau nhói, bao t.ử co thắt dữ dội đến mức tôi ngã quỵ xuống sàn nhà vệ sinh, nôn ra toàn dịch chua pha lẫn những vệt m.á.u đỏ tươi.
Sáng hôm sau, tôi cầm xấp báo cáo đã hoàn chỉnh vào nộp, sắc mặt nhợt nhạt như một x.á.c c.h.ế.t, giọng run rẩy xin lão Vương cho nghỉ phép một ngày để đi bệnh viện khám.
Lão Vương lúc đó đang bận chơi game trên điện thoại, lão chỉ liếc nhìn tôi một cái bằng ánh mắt lạnh lùng, rồi ném tờ đơn xin nghỉ của tôi vào sọt rác: "Nghỉ phép cái gì? Thanh niên bây giờ hở một tí là kêu ca đau ốm. Cả cái công ty này ai không áp lực? Ai không đau bao t.ử? Cô không làm thì cút, ngoài kia thiếu gì đứa muốn nhảy vào cái ghế này."
Lúc đó, tôi đã làm gì?
Tôi đã nuốt nước mắt vào trong, cúi đầu nhặt tờ đơn xin nghỉ từ thùng rác lên, lí nhí nói lời xin lỗi rồi quay trở lại bàn làm việc, lôi hai viên t.h.u.ố.c giảm đau hết hạn ra nuốt chửng không cần nước. Tôi sợ mất việc. Tôi sợ nếu không có lương tháng này, mẹ tôi sẽ lên tận đây đại náo vì tôi không gửi tiền về cho em trai nộp học phí lại.
"Tôi đang nói chuyện với cô đấy, cô điếc à?!" Tiếng đập bàn của lão Vương kéo tôi về thực tại. Lão chỉ tay vào một tập tài liệu bám đầy bụi ở góc bàn, giọng ra lệnh: "Dự án thu hồi nợ xấu của bên công ty tài chính vi mô, cô nhận lấy đi. Trong vòng ba ngày phải đòi đủ năm triệu tệ về cho tôi. Không làm được thì tự viết đơn xin việc, tháng này trừ toàn bộ tiền thưởng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Dự án thu hồi nợ xấu? Đó là một cái hố lửa. Những kẻ vay tiền đều là dân xã hội đen, những nhân viên trước đây đi đòi nợ đều bị đ.á.n.h cho nhập viện. Lão Vương muốn đẩy tôi vào đường cùng, muốn ép tôi tự nghỉ việc để không phải bồi thường hợp đồng.
Tôi nhìn tập tài liệu rác rưởi kia, rồi nhìn gã sếp hãm lờ trước mặt. Một cảm giác nực cười tột cùng dâng lên trong lòng. Tôi sắp c.h.ế.t rồi, vậy mà gã đàn ông này vẫn nghĩ lão có thể dùng hai chữ "trừ lương" để dọa dẫm tôi, kìm kẹp tôi.
"Trừ lương?" Tôi khẽ nghiêng đầu, bật cười thành tiếng. Tiếng cười của tôi vang lên trong căn phòng yên tĩnh, mang theo một sự lạnh lẽo bỡn cợt.
Lão Vương sững người, mặt biến sắc: "Cô cười cái gì? Cô bị điên à?"
Tôi chậm rãi lôi chiếc điện thoại từ trong túi xách ra, đặt lên bàn, ngón tay thản nhiên nhấn vào một tệp ghi âm.
“...Hứa Du à, cô biết đấy, ở cái thành phố này một cô gái tỉnh lẻ muốn bám trụ lại không dễ dàng gì. Chỉ cần cô biết điều một chút, tối nay đi ăn tối với tôi, khách sạn tôi đã đặt rồi... Chức trưởng nhóm tháng sau chắc chắn là của cô. Đừng có giả vờ thanh cao, chiếc áo len của cô rách hết cả rồi kìa...”
Giọng nói dâm đãng, nhớp nhúa của lão Vương vang lên rõ mồn một qua loa ngoài điện thoại. Đó là đoạn ghi âm tôi thu lại được vào hai tháng trước, khi lão lừa tôi ở lại tăng ca muộn rồi khóa cửa phòng định giở trò đồi bại với tôi. Lúc đó tôi đã liều mạng đẩy lão ra rồi chạy trốn, đêm đó về phòng trọ tôi đã tắm rửa đến trầy cả da vì ghê tởm, nhưng không dám báo cảnh sát vì sợ mất việc.
Sắc mặt lão Vương lập tức chuyển từ đỏ sang trắng bệch, rồi lại xanh mét như tàu lá chuối. Lão lao tới định giật lấy chiếc điện thoại: "Mày... mày dám ghi âm? Tao đập c.h.ế.t mày!"
Tôi không hề né tránh, chỉ lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt lão, tay kia cầm lấy cốc cà phê nóng hổi vừa mới pha đặt trên bàn làm việc của lão.
Ào!
Dòng chất lỏng màu nâu đen, bốc khói nghi ngút được tôi hất thẳng vào mặt lão Vương, rồi đổ tràn lên xấp tài liệu năm triệu tệ và toàn bộ đống giấy tờ quan trọng trên bàn của lão.
"Áaaa!" Lão Vương hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, lùi lại mấy bước, hai tay ôm lấy khuôn mặt bị bỏng rát vì nước sôi. Cà phê bám đầy trên những sợi tóc hói của lão, chảy ròng ròng xuống cái cổ áo sơ mi trắng, trông nhếch nhác và t.h.ả.m hại không khác gì một con lợn bị chọc tiết.
Tiếng động lớn khiến toàn bộ nhân viên bên ngoài phòng kinh doanh nhao nhao chạy đến cửa xem. Lâm San San đi đầu, ả nhìn thấy cảnh tượng bên trong thì há hốc mồm, hét lên: "Hứa Du! Cô làm cái trò gì thế? Cô điên rồi sao? Cô muốn đi tù à?!"
Tôi thản nhiên rút một tờ khăn giấy trên bàn lão Vương, chậm rãi lau đi một giọt cà phê nhỏ vô tình b.ắ.n vào tay áo chiếc váy lụa trắng của mình. Hành động của tôi bình tĩnh đến mức điên rồ, giống như người vừa hất nước sôi vào mặt sếp tổng không phải là tôi vậy.
Lão Vương vừa lau mặt vừa thở hồng hộc, ngón tay run rẩy chỉ vào mặt tôi, giọng khàn đặc vì tức giận: "Bảo vệ! Gọi bảo vệ cho tao! Tao muốn báo cảnh sát! Tao muốn cho con khốn này ngồi tù mục xương! Mày tiêu đời rồi Hứa Du ạ! Công ty sẽ sa thải mày, mày sẽ phải bồi thường thiệt hại tổn thất cho tao!"
Tôi tiến lên một bước. Chiếc giày b.úp bê rách mũi của tôi giẫm lên tờ đơn xin nghỉ việc cũ của tôi đang rơi trên sàn. Tôi cúi người, ghé sát vào khuôn mặt đang vặn vẹo vì đau đớn và sợ hãi của lão Vương.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Ánh đèn trần phản chiếu trong đôi mắt tôi, lạnh lẽo và dứt khoát như một lưỡi d.a.o.
"Báo cảnh sát đi." Tôi thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho tôi và lão nghe, nhưng sức nặng của nó khiến lão Vương phải rùng mình một cái, "Tiện thể tôi sẽ gửi đoạn ghi âm này cho vợ ông, cho con gái đang học đại học của ông, và cả ban hội đồng quản trị tập đoàn nữa. Để xem cái ghế giám đốc này của ông bay trước, hay tôi đi tù trước."
Lão Vương há miệng, cổ họng nghẹn đắng không thốt lên lời. Lão nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn thấy một con quỷ dữ. Lão không hiểu, một Hứa Du ngoan ngoãn, dễ bắt nạt, ai giẫm một cái cũng phải cúi đầu xin lỗi của ngày hôm qua, tại sao bỗng chốc lại trở thành một kẻ liều mạng như thế này.
Tôi đứng thẳng người lên, quét ánh mắt lạnh lùng qua một lượt những gương mặt đang hóng hớt ở cửa phòng. Ai chạm phải ánh mắt của tôi cũng giật mình cúi đầu, tránh né. Lâm San San sợ hãi lùi lại phía sau một bước, không dám hé răng nửa lời.
Tôi quay lại nhìn lão Vương, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười ngạo nghễ, tột cùng điên cuồng.
"Giám đốc Vương, ông có biết người sắp c.h.ế.t đáng sợ ở đâu không?"