Cái sự im lặng bao trùm khắp căn biệt thự hướng biển kéo dài mãi cho đến tận khi vầng mặt trời ngày thứ chín mươi hoàn toàn ló dạng. Ánh nắng rực rỡ, ch.ói chang chiếu qua ô cửa kính, dát một mảng vàng ròng lên vạt chiếc váy lụa trắng còn dính vệt m.á.u khô của tôi.
Tôi ngồi thẫn thờ trên giường, hai tay đan c.h.ặ.t vào nhau, nhìn trân trân vào khoảng không vô định trước mặt. Ý thức về một cuộc sống dài rộng phía trước ập đến, không mang theo sự ngọt ngào của một phép màu, mà lại là một sự sang chấn tâm lý sâu sắc tột cùng.
"Hứa Du."
Tiếng Thẩm Dạ khàn đặc vang lên. Anh từ từ đứng dậy sau một đêm ngồi bất động bên mép giường. Thần hình cao lớn của vị tổng tài khét tiếng Kinh Thành trông có chút xộc xệch, chiếc áo măng tô đen dài phẳng phiu giờ nhăn nhúm một mảng ở bả vai—hậu quả của việc bị tôi vùi đầu khóc lóc tiễn biệt vào suối vàng đêm qua. Đôi mắt đen sâu hoắm của anh nhìn tôi, những giọt nước mắt thống khổ, sinh ly t.ử biệt của vài giờ trước vẫn còn đọng lại những vệt muối khô nhạt trên gò má góc cạnh.
Tôi ngước mắt nhìn anh, khóe môi giật giật, thốt ra một câu phá tan bầu không khí ngưng đọng: "Thẩm Dạ... cái thẻ của tôi về 0,0 tệ rồi. Chiếc váy này hết chín mươi tám vạn, phòng này sáu vạn tám một đêm, chuyến bay trực thăng tiêu tốn hai vạn... Tôi không c.h.ế.t, vậy số nợ tín dụng này ai trả cho tôi?"
Thẩm Dạ khựng lại, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, ngơ ngác nhìn tôi suốt nửa phút đồng hồ. Rồi đột nhiên, anh cúi đầu, hai tay che lấy mặt, bả vai rộng lớn run lên bần bật. Lần này anh không khóc vì bất lực trước t.ử thần nữa. Anh đang cười, một điệu cười vừa sảng khoái, vừa bất lực, vừa tràn ngập một sự nhẹ nhõm tột cùng của kẻ suýt chút nữa đã điên cuồng hủy diệt cả thế giới để chôn cùng người yêu.
Một tuần sau, tôi ngồi trên chiếc xe Rolls-Royce sang trọng của Thẩm Dạ quay trở lại Kinh Thành. Nhìn dòng người và xe cộ hối hả ngược xuôi qua cửa kính ô tô bọc da cao cấp, lòng tôi ngập tràn một thứ cảm xúc dở khóc dở cười.
Điện thoại của tôi vang lên những tiếng tít tít liên hồi từ những số máy lạ. Là đám đồng nghiệp cũ ở công ty tài chính vi mô, những kẻ một tuần trước còn coi tôi như một mụ điên trốn trại tâm thần, giờ đây lại dùng những lời lẽ nịnh bợ, cung kính nhất để nhắn tin thăm hỏi: "Chị Du ơi, chị khỏe hẳn chưa ạ?", "Chị Du ơi, bao giờ chị quay lại tổng quản phòng kinh doanh thế?"
Tôi nhìn những dòng tin nhắn ấy, một ký ức mục nát dội về từ cái ngày tôi xách chiếc thùng các-tông lầm lũi rời khỏi văn phòng.
Hôm đó, khi tôi vừa ôm đống đồ rách nát bước ra đến cửa thang máy, Lâm San San đã đứng ở hành lang, lớn tiếng cười mỉa mai để toàn bộ năm trăm nhân viên đều nghe thấy: "Ôi, chiến thần điên loạn đi rồi sao? Đại náo cho cố vào rồi cũng chỉ là một đứa tỉnh lẻ thất nghiệp, không xu dính túi. Cái loại người có vết nhơ bạo lực như cô ta, cả Kinh Thành này đố có công ty nào dám nhận! Cút về quê mà làm ruộng đi!"
Lúc đó, năm trăm con người trong văn phòng không một ai đứng ra nói giúp tôi một lời. Những kẻ từng được tôi làm hộ báo cáo, những người từng được tôi nhường nhịn gánh dự án rác, tất cả đều lạnh lùng cúi đầu nhìn màn hình máy tính, hoặc xì xào bàn tán phụ họa theo Lâm San San. Ánh mắt của họ giống như những lưỡi d.a.o bằng băng đá, muốn băm vằn cái tự tôn cuối cùng của một đứa con gái gầy guộc, mặc chiếc áo len sờn rách.
Tôi đã ôm c.h.ặ.t chiếc thùng các-tông trước n.g.ự.c, răng c.ắ.n c.h.ặ.t vào môi đến bật m.á.u tươi để ngăn tiếng khóc uất ức trào ra. Tôi nhịn nhục rời đi vì tôi nghĩ mình sắp c.h.ế.t, tôi muốn dành chút tàn lực cuối cùng để đối diện với t.ử thần chứ không muốn phí hoài thời gian với lũ rác rưởi.
Nhưng họ không ngờ, và chính tôi cũng không ngờ, cái vương quốc rác rưởi ấy lại sụp đổ nhanh đến thế chỉ trong vòng bảy ngày tôi đi vắng.
"Đến nơi rồi."
Giọng Thẩm Dạ cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Chiếc xe Rolls-Royce chậm rãi dừng lại ngay trước sảnh tòa nhà văn phòng cũ.
Tôi bước xuống xe, gót giày cao gót đắt tiền gõ xuống bậc thềm đá cẩm thạch một tiếng cộc giòn giã. Hôm nay tôi mặc một bộ vest công sở màu trắng sữa được may thủ công tinh tế, mái tóc dài được bới gọn gàng, khuôn mặt hồng hào tràn ngập sinh khí, không còn một chút dấu vết nào của t.ử khí ba tháng trước.
Vừa bước vào đại sảnh phòng kinh doanh, một cảnh tượng hỗn loạn, tiêu điều đập vào mắt tôi.
Toàn bộ văn phòng năm trăm người giờ đây trống hoác một nửa. Các thùng hồ sơ ném lăn lóc trên mặt đất, máy tính bám đầy bụi bẩn. Ban giám đốc điều hành của tập đoàn tổng công ty đang đứng tập hợp ở giữa lối đi, sắc mặt ai nấy đều xám xịt như tro tàn.
Ngay khi file PDF dài sáu mươi trang chứa toàn bộ bằng chứng khai khống hóa đơn và biển thủ quỹ công của Lâm San San được tôi gửi vào nhóm năm trăm người đêm đó, ban thanh tra kiểm toán tổng bộ đã lập tức vào cuộc. Cảnh sát kinh tế phong tỏa toàn bộ tài khoản của chi nhánh ngay sáng hôm sau.
"Hứa... Hứa tổng!"
Một giọng nói run rẩy, khúm núm vang lên từ góc phòng.
Tôi quay đầu lại nhìn. Giám đốc Vương hói—gã đàn ông trung niên từng đập bàn đòi trừ lương, ép tôi nhận dự án nợ xấu xã hội đen—lúc này đang đứng khép nép bên cạnh thùng rác. Lão ta không còn mặc áo sơ mi thắt cà vạt bóng bẩy nữa. Khuôn mặt lão bám đầy những vết bỏng nhẹ đang lên da non do vũng cà phê nóng hôm trước tôi hất vào, chiếc áo khoác cũ sờn bám đầy bụi. Lão đã chính thức bị sa thải, tịch thu toàn bộ tài sản tích góp để bồi thường thiệt hại cho tập đoàn, và đang chuẩn bị đối diện với án phạt ba năm tù giam vì tội đồng lõa tham ô.
Lâm San San thì ngồi bệt dưới đất ngay cạnh bàn làm việc cũ của tôi, tóc tai rũ rượi, lớp phấn trang điểm lem luốc vì khóc lóc. Ả ta bị toàn bộ ngành tài chính Kinh Thành cho vào danh sách đen, không một công ty nào dám nhận, lại còn bị gã nhân tình cuỗm sạch số tiền cọc còn lại trốn chạy. Nhìn thấy tôi bước vào cùng Thẩm Dạ, cả hai người họ lập tức run b.ắ.n lên như cầy sấy, ánh mắt nhìn tôi tràn ngập một sự sợ hãi, hối hận và nhục nhã tột cùng.
Họ tưởng tôi đến để báo cảnh sát tống họ vào tù. Họ không biết rằng, tôi bây giờ đến đây không phải với tư cách là một nhân viên đến đòi công đạo.
Thẩm Dạ bước lên một bước, thản nhiên lôi từ trong túi áo ra một bản hợp đồng mạ vàng có dấu mộc đỏ của cơ quan quản lý kinh tế thương mại Kinh Thành, ném rầm một phát xuống mặt bàn kính của phòng kinh doanh.
Bốp!
Tập hợp đồng đập mạnh xuống mặt bàn, bụi bặm bay lên mù mịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Nhìn cho kỹ đi." Thẩm Dạ lạnh lùng lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo một sự áp bách tuyệt đối của kẻ đứng trên đỉnh vương quyền, "Kể từ ngày hôm nay, tập đoàn Thẩm Thị đã mua đứt toàn bộ cổ phần và sáp nhập cái công ty rác rưởi này vào hệ thống chi nhánh của chúng tôi. Và người nắm giữ vị trí Chủ tịch hội đồng quản trị tối cao, toàn quyền quyết định sinh sát của cái chi nhánh này..."
Thẩm Dạ quay sang, bàn tay to lớn, ấm áp của anh nhẹ nhàng đặt lên bờ vai thẳng tắp của tôi, khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ, dung túng tột cùng nhìn tôi:
"...Chính là cô ấy. Hứa Du."
Oanh!
Cả văn phòng bỗng chốc rộ lên một làn sóng chấn động kinh hoàng. Ban giám đốc điều hành tổng bộ vội vàng cúi đầu chào chín mươi độ, cung kính đồng thanh: "Chào Hứa tổng! Chúc mừng Hứa tổng tiếp quản công ty!"
Lâm San San nhìn tôi, hai mắt ả trợn tròn lên kinh ngạc đến mức suýt chút nữa rớt cả tròng mắt ra ngoài, hai môi run bần bật không thốt lên nổi một lời. Giám đốc Vương hói thì loạng choạng lùi lại, ngã ngồi bệt xuống vũng rác bên cạnh, gương mặt vặn vẹo trở nên vô cùng nực cười. Hóa ra, con lừa mù mắt, đứa con gái tỉnh lẻ cam chịu mà họ từng giẫm đạp, từng dùng hai chữ "trừ lương" để dọa dẫm suốt ba năm qua, giờ đây lại quay trở lại với tư cách là bà chủ tối cao, nắm giữ toàn bộ vận mệnh và cuộc sống của họ trong lòng bàn tay.
Tôi nhìn đống đổ nát của những kẻ từng bắt nạt mình, trong lòng không có một chút thỏa mãn hay hận thù, chỉ có một sự buồn cười sâu sắc.
Còn về gia đình cực phẩm của tôi ở quê?
Ngay khi nhận được bản di chúc hiến xác công chứng và trận mì muối tiêu điên cuồng của tôi hôm đó, thằng em trai Hứa Bảo đã sợ đến mức đêm nào cũng gặp ác mộng, khóc lóc van xin mẹ chuyển nhà vì sợ tôi "ôm b.o.m c.h.ế.t chung" thật. Mẹ tôi thì ngày nào cũng thắp hương khấn vái cầu cho tôi... mau c.h.ế.t sớm để bản di chúc hiến xác mất hiệu lực, hy vọng vớt vát lại chút tiền thừa kế.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Nhưng hôm qua, khi luật sư của Thẩm Dạ mang theo tờ bệnh án khỏe mạnh 100% của bệnh viện cùng một bản tối hậu thư cảnh cáo tội đe dọa, tống tiền đến tận nhà, cả ba người bọn họ đã sợ đến mức đại tiểu tiện suýt ra quần. Họ biết tôi không c.h.ế.t, nghĩa là con d.a.o cắm phập trên bàn gỗ hôm trước vẫn có thể bay đến găm vào cổ họ bất cứ lúc nào nếu họ dám bén mảng đến Kinh Thành đòi tiền. Họ thu dọn đồ đạc, trốn chui trốn lủi về một vùng quê hẻo lánh, suốt đời suốt kiếp không dám xuất hiện trước mặt tôi thêm một lần nào nữa.
Sự điên cuồng của một kẻ sắp c.h.ế.t, hóa ra lại là tấm bùa hộ mệnh kiên cố nhất để bảo vệ cuộc đời khỏe mạnh sau này của tôi.
Tôi quay người bước vào phòng làm việc cũ của Giám đốc Vương, căn phòng rộng lớn có chiếc cửa sổ kịch trần bằng kính hướng thẳng ra trung tâm thành phố ngập tràn ánh nắng. Tôi đi đến bên bậu cửa, mở toang cánh cửa sổ ra, để mặc cho những làn gió xuân ấm áp, trong vắt tràn vào l.ồ.ng n.g.ự.c.
Nắng buổi trưa rực rỡ, chiếu rọi vào làn da hồng hào, tràn đầy sức sống của tôi. Tôi không còn phải nằm co quắp trong nhà kho tối tăm, không còn phải trốn chạy cái c.h.ế.t trên giường bệnh nữa. Tôi khỏe mạnh, tôi giàu có, tôi độc lập, và tôi có một cuộc đời dài rộng một trăm tuổi đang chờ đợi phía trước.
Một vòng tay to lớn, vững chãi từ phía sau đột ngột vươn tới, ôm trọn lấy vòng eo mảnh mai của tôi vào lòng. Thẩm Dạ áp sát khuôn mặt góc cạnh của anh vào hõm cổ tôi, mùi hương gỗ tuyết tùng lành lạnh bao bọc lấy toàn bộ thân thể tôi, mang theo một thứ hơi ấm an ổn tột cùng.
Anh siết c.h.ặ.t vòng tay, để mặc cho ánh nắng ban trưa dát một lớp vàng lên bả vai hai người, giọng nói trầm thấp, từ tính vang lên bên tai tôi, chứa đựng một sự chiếm hữu dịu dàng và một lời hứa hẹn đóng đinh vào định mệnh:
"Em không c.h.ế.t được nữa rồi."
Thẩm Dạ khẽ c.ắ.n nhẹ vào vành tai tôi, khóe môi anh cong lên một nụ cười vừa bất lực vừa cưng chiều tột đỉnh:
"Vậy thì trả nợ tôi bằng cả đời đi."
-----HOÀN-----
Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.
Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.
Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.
HOÀNG HẬU NẰM NGỬA: NUÔI THÁI TỬ THÀNH ĐỆ TỬ TẤU HÀI
Giang Vãn vừa xuyên không đã trúng ngay "độc đắc": Trở thành Hoàng hậu trẻ tuổi của Đại Chu, đồng thời là mẹ kế của Thái t.ử – nam chính tàn độc trong tương lai.
Theo kịch bản gốc, bà mẹ kế này vì đố kỵ mà hành hạ Thái t.ử lên bờ xuống ruộng, để rồi kết cục là nhận một dải lụa trắng dài ba mét khi nam chính đăng cơ.
Giang Vãn nhìn dải lụa trắng, rồi lại nhìn đứa trẻ bảy tuổi đang trừng mắt nhìn mình, thầm nghĩ: “Đấu đá làm gì cho mệt? Nằm ngửa không sướng hơn sao?”
Thế là, hậu cung Đại Chu bỗng nhiên xuất hiện một vị Hoàng hậu "kỳ quặc":
Phi tần tranh sủng? Cứ việc! Ta bận nướng khoai.
Thừa tướng ép cung? Cứ tự nhiên! Ta đang bận ship trà sữa.