"Vì vậy, ngươi trơ mắt nhìn nàng phải c.h.ế.t đến sáu lần?"
Mộ Dung Huyền quỳ sụp xuống:
"Thần chỉ có thể nhắc nhở nàng, không thể thay Bệ hạ nhớ lại."
"Càng không thể thay Bệ hạ để yêu nàng."
Tạ Cẩm Niên siết c.h.ặ.t chuôi kiếm đến mức m.á.u từ vết thương cũ trong lòng bàn tay rỉ ra, nhỏ xuống sàn điện.
Mười hai năm trước. Bảy ngày sau lần c.h.ế.t thứ năm, tại Đào Uyên Cảnh tĩnh mịch.
Hoa Tri Ý chầm chậm mở mắt, sống lại ngay dưới gốc cây đào thần cổ thụ.
Trên cổ tay gầy guộc của nàng, lúc này chỉ còn lại trơ trọi đúng hai cánh hoa.
Lần này nàng không còn vội vã chạy đi hỏi Mộ Dung Huyền xem Tạ Cẩm Niên đang ở đâu nữa.
Nàng lặng lẽ ngồi bó gối dưới gốc cây suốt ba ngày ba đêm.
Nàng không nói một lời, cũng không rơi một giọt nước mắt nào.
Đến ngày thứ tư, nàng tháo năm chiếc trâm hoa đào trên tóc ra, cẩn thận đặt chúng vào một chiếc hộp gỗ.
Mộ Dung Huyền bước đến bên cạnh, khẽ hỏi nàng có định ra ngoài kinh thành tìm hắn không.
Hoa Tri Ý chậm rãi lắc đầu, nụ cười mang theo vẻ cam chịu:
"Không đi tìm chàng nữa."
"Mỗi lần ta chủ động tìm được chàng, chàng lại sẽ yêu ta thêm một lần."
"Sau đó, chàng lại vì cứu ta mà bước vào t.ử kiếp."
Mộ Dung Huyền nhíu mày nói t.ử kiếp đó không phải do nàng tạo ra, mà là kiếp số của Đế Mệnh.
Hoa Tri Ý nhìn năm chiếc trâm, khẽ thở dài:
"Nhưng chỉ cần không gặp ta, ít nhất chàng sẽ không phải chịu đau khổ để quên thêm một người."
"Lần này, ta không đợi chàng nữa."
Nửa năm sau, tại Đào Uyên Cảnh nở đầy hoa đào.
Tạ Cẩm Niên khi ấy đã vững ngôi vị Thái t.ử Đại Chu, quyền cao chức trọng.
Thời gian qua, hắn liên tục mơ thấy một cây đào khổng lồ rực rỡ trong sương mờ.
Trong mộng luôn có một cô gái quay lưng về phía hắn, lần này hắn nghe rõ mồn một giọng nàng nói: "Ta không đợi chàng nữa."
Sau mỗi giấc mơ dài ấy, lòng bàn tay trái của hắn lại tự động xuất hiện một nét chữ “Ý” bằng m.á.u tươi.
Không một vị ngự y hay đại sư nào trong cung có thể giải thích được hiện tượng kỳ quái này.
Tạ Cẩm Niên không chịu nổi sự giày vò, hắn bỏ lại toàn bộ đoàn tùy tùng phía sau.
Hắn một mình thúc ngựa, lần theo những cánh hoa đào vô hình mà chỉ riêng đôi mắt hắn nhìn thấy.
Hắn cứ thế điên cuồng phi ngựa, cho đến khi bước chân tiến vào Đào Uyên Cảnh.
Hoa Tri Ý đang ngồi thẫn thờ dưới cây đào, nhìn thấy hắn liền giật mình.
Nàng không còn vui mừng lao đến như những lần trước, chỉ bình tĩnh hỏi:
"Thái t.ử điện hạ lại lạc đường sao?"
Tạ Cẩm Niên xuống ngựa, từng bước tiến lại gần nàng, ánh mắt kiên định:
"Không phải lạc đường, ta đến để tìm nàng."
Hoa Tri Ý run lên, hỏi nhỏ: "Ngài biết ta là ai sao?"
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Hắn lắc đầu: "Không nhớ tên nàng, nhưng ta đã nhớ cảm giác mất nàng rất lâu rồi."
Tạ Cẩm Niên kiên quyết muốn đưa Hoa Tri Ý trở lại kinh thành rộng lớn cùng mình.
Nhưng Hoa Tri Ý dứt khoát từ chối, nàng khéo léo lùi lại một bước để giữ khoảng cách.
Nàng đã nghe ngóng được tin tức triều đình đang chuẩn bị định hôn giữa hắn và đại tiểu thư Lục Thanh Nghi.
Nàng nhìn hắn, khẽ hỏi:
"Điện hạ đã có vị hôn thê phải cưới, vì sao còn cất công đến nơi này tìm ta làm gì?"
Tạ Cẩm Niên nhìn thẳng vào mắt nàng, không một chút chần chừ:
"Ta cưới nàng ấy vì nghĩa vụ với triều đình, còn ta tìm nàng vì chính bản thân ta."
Hoa Tri Ý nghe vậy liền khựng lại, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp.
Nhưng nàng quyết giữ lời hứa với lòng, thủy chung không chịu rời đi cùng hắn.
Vài ngày sau, Lục Thanh Nghi tự mình tìm đến Đào Uyên Cảnh theo lời chỉ dẫn âm thầm của Cao Thuận.
Nàng muốn tận mắt nhìn xem người con gái khiến Thái t.ử nhiều lần bỏ cung điện là ai.
Khi đối mặt với Hoa Tri Ý, Lục Thanh Nghi hoàn toàn không có một chút đố kỵ hay ác ý nào.
Nàng thẳng thắn hỏi: "Cô nương có yêu điện hạ nhà ta không?"
Hoa Tri Ý nghiêng đầu, lạnh lùng phủ nhận: "Chưa từng yêu."
Lục Thanh Nghi nghe xong liền bật cười bản lĩnh: "Vậy thì cô nương nói dối rất tệ đấy."
Nàng nói rõ cuộc hôn nhân này chỉ là giao dịch chính trị, nàng không yêu hắn và cũng không cần hắn yêu mình.