Chữ viết trên giấy sẽ biến mất, vậy hắn khắc tên nàng lên chính da thịt mình.
Ba năm sau đại hỏa Đông cung, tại Đào Uyên Cảnh yên bình.
Sau lần c.h.ế.t thứ tư, Hoa Tri Ý chỉ còn lại ba cánh hoa bản mệnh.
Nàng quyết định ở ẩn, tuyệt đối không bước chân ra khỏi Đào Uyên Cảnh suốt ba năm liền.
Nàng không muốn và không dám gặp Tạ Cẩm Niên nữa để tránh t.ử kiếp cho hắn.
Nhưng trong ba năm ấy, Tạ Cẩm Niên ở kinh thành đêm nào cũng mơ thấy biển lửa đốt cháy tâm can.
Trong mộng luôn có một giọng nói nghẹn ngào gọi hắn quay lại, để rồi hắn tỉnh dậy với vết tro đen trong tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một ngày nọ, hắn đi theo sự chỉ dẫn của giấc mơ, tự mình cưỡi ngựa tìm đến chân núi hoang.
Lần đầu tiên trong lịch sử, hắn tự tìm được lối vào Đào Uyên Cảnh mà không cần cánh hoa dẫn đường.
Hoa Tri Ý đang đứng dưới cây đào thần, vừa nhìn thấy hắn liền run rẩy hỏi:
"Thái t.ử điện hạ đến nơi hoang vu này làm gì?"
Tạ Cẩm Niên xuống ngựa, nhìn nàng đăm đăm:
"Tìm một người."
"Người ấy tên gì?"
Hắn im lặng một hồi lâu, rồi khàn giọng nói:
"Ta không nhớ."
"Nhưng ta biết chắc chắn nàng đang ở đây."
Hoa Tri Ý vội quay mặt đi để giấu nước mắt:
"Ngài tìm nhầm người rồi."
Tạ Cẩm Niên bước tới, nhìn vào cổ tay nàng, ba cánh hoa mờ nhạt khiến tim hắn đau thắt lại.
Hắn đang dần tự nhớ lại mọi chuyện mà không cần ai nói, tiến rất gần đến điều kiện phá giải.
Suốt ba tháng sau đó, tại Đào Uyên Cảnh và đàn tế trời của Đại Chu.
Tạ Cẩm Niên cố chấp ở lại vách núi, Hoa Tri Ý nhiều lần lạnh lùng đuổi đi nhưng hắn quyết không đi.
Hắn nhìn nàng, ánh mắt kiên định:
"Ta không nhớ nàng, nhưng mỗi lần nhìn nàng, ta đều cảm thấy mình đã phụ nàng."
Trong ba tháng ở cạnh, hắn dần nhớ được những mảnh vỡ: chiếc trâm lệch cánh, chén t.h.u.ố.c đắng, lời hứa "đợi ta" và cô gái trong lửa.
Hắn lại c.h.ặ.t gỗ khắc chiếc trâm thứ năm, lần này mặt sau khắc chữ “Tri Ý” và một chữ “Niên” nhỏ cạnh bên.
Hoa Tri Ý nhìn thấy hai cái tên đặt cạnh nhau, biết hắn sắp nhớ ra tất cả.
Nhưng đúng lúc này, triều đình cấp báo triệu Thái t.ử về kinh để chủ trì lễ tế trời vĩ đại.
Ngay tại đàn tế cung đình, phe phản loạn bất ngờ kích hoạt trận pháp "Nghịch Long" tàn bạo.
Một luồng thiên lôi khổng lồ giáng xuống từ tầng mây, khóa c.h.ặ.t và điên cuồng phá hủy đế hồn của hắn.
Hoa Tri Ý từ xa lao đến, Mộ Dung Huyền liều mạng giữ c.h.ặ.t t.a.y nàng lại:
"Nếu cứu lần này, con chỉ còn hai cánh hoa thôi! Ở bên hắn con sẽ không còn đường sống!"
Hoa Tri Ý nhìn vào trong trận, Tạ Cẩm Niên đang đau đớn ngước lên nhìn nàng, cố gọi lớn:
"Tri..."
Chữ thứ hai chưa kịp thoát ra, một luồng lôi điện thứ hai đ.á.n.h xuống dữ dội, nuốt chửng âm tiết còn lại.
Chỉ cần hắn gọi trọn tên nàng, có lẽ mọi chuyện đã khác, nhưng Thiên Đạo không cho hắn cơ hội ấy.
Hoa Tri Ý bất chấp sấm sét, dứt khoát bước thẳng vào trung tâm trận pháp Nghịch Long.
Nàng giơ cổ tay lên, dùng cánh hoa bản mệnh thứ năm hấp thụ toàn bộ sức mạnh của luồng thiên lôi hủy diệt.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Ánh sáng đỏ nhạt trên cổ tay nàng vụt tắt, lúc này chỉ còn lại trơ trọi đúng hai cánh hoa.
Tạ Cẩm Niên thoát nạn, tỉnh lại ngay trong vòng tay đang run rẩy của nàng.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi lời nguyền xóa ký ức ập đến, linh hồn hắn dường như đã nhớ ra tất cả.
Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, khàn giọng rơi lệ:
"Ta đã từng mất nàng bao nhiêu lần rồi?"
Hoa Tri Ý nhìn hắn, nhẹ nhàng mỉm cười:
"Không nhiều."
"Chàng đừng cố nhớ nữa, nhớ rồi sẽ đau lắm."
Tạ Cẩm Niên dùng hết sức lực, cầm d.a.o găm khắc mạnh một chữ “Ý” lên mặt trong chuôi kiếm của mình.
Nhưng ngay khi Hoa Tri Ý trút hơi thở cuối cùng và tan biến, chữ khắc bên ngoài vỏ kiếm lập tức biến mất.
Tạ Cẩm Niên quên sạch nàng lần thứ năm.
Bảy ngày sau sống lại, Hoa Tri Ý rơi lệ viết phong thư thứ năm:
“Lần này chàng đã gần nhớ ra ta rồi.”
“Ta từng nghĩ chỉ cần cố thêm một lần nữa thôi, chàng sẽ thật sự nhớ được ta.”
Chuyển về hiện tại, ngự thư phòng Đại Chu.
Tạ Cẩm Niên đọc xong phong thư, lập tức ra lệnh cho thị vệ mang thanh kiếm cũ thời hắn làm Thái t.ử đến.
Bên ngoài vỏ kiếm trơn nhẵn không có dấu vết.
Nhắn răng cởi bỏ chuôi kiếm, tháo phần lõi gia cố bằng xương bên trong ra xem.
Tại phần xương cốt sâu nhất ấy, hiện ra một nét khắc bằng m.á.u vô cùng sâu và rõ ràng: “Ý.”
Mộ Dung Huyền nhìn thấy nét chữ ấy, sắc mặt thay đổi hoàn toàn:
"Vật bên ngoài có thể bị xóa, nhưng thứ khắc bằng m.á.u đế mệnh vào tận xương tủy thì Thiên Đạo không xóa nổi."
Tạ Cẩm Niên run rẩy quay sang nhìn chiếc hộp thứ sáu đặt trên bàn.
Bên trên nắp hộp không còn dòng chữ “Sau lần thứ sáu ta c.h.ế.t” nữa, mà thay bằng một dòng chữ nhỏ yếu ớt:
"Cẩm Niên, ta chỉ còn một cánh hoa."
Tên chiếc hộp thứ sáu viết: “Cẩm Niên, ta chỉ còn một cánh hoa.” “Chỉ cần chàng nói yêu ta, ta sẽ không phải c.h.ế.t nữa.”