"Trẫm chỉ muốn đến đó để nói cho nàng nghe câu nói mà nàng đã khổ sở chờ đợi suốt bảy đời ký ức!"
Lục Thanh Nghi đứng lặng yên trước cổng cung nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần trong màn mưa.
Nàng chậm rãi tháo phượng ấn trên đầu xuống, trân trọng trao lại vào tay Cao Thuận.
Nàng bình tĩnh nói:
"Chờ khi Bệ hạ trở về, thần thiếp sẽ chính thức dâng biểu xin rời khỏi hoàng cung."
Cao Thuận run rẩy đón lấy, Lục Thanh Nghi nhìn về hướng ngọn núi xa xôi:
"Người mà Bệ hạ chờ đợi suốt cả cuộc đời này chưa từng là thần thiếp."
"Ngôi vị Hoàng hậu này cũng không nên giữ lại một người vốn dĩ không thuộc về nó."
Tạ Cẩm Niên không quay đầu lại, cũng không nói một lời giữ nàng ở lại.
Hắn điên cuồng thúc ngựa, lao thẳng về phía Đào Uyên Cảnh trong đêm mưa gió bão bùng.
Lần này, không cần cánh hoa dẫn đường, con đường hoa đào tự động mở toang lối vào cho hắn.
Từ khoảnh khắc nhớ lại tất cả, trước cây đào thần hắn không còn là một vị Hoàng đế cao cao tại thượng nữa.
Hắn chỉ là Tạ Cẩm Niên, kẻ từng hứa hẹn sẽ quay lại tìm nàng năm mười sáu tuổi.
Rạng sáng, tại Đào Uyên Cảnh, không khí lạnh lẽo bao trùm.
Tạ Cẩm Niên phi ngựa đến thẳng dưới gốc cây đào thần cổ thụ.
Nơi ấy trống trải vắng lặng, hoàn toàn không còn bóng dáng của Hoa Tri Ý áo trắng năm xưa.
Khắp mặt đất rộng lớn dưới gốc cây chỉ còn phủ đầy những cánh hoa đào màu trắng bệch, mất sạch sắc hồng.
Hắn xuống ngựa, quỳ sụp xuống, cẩn thận đặt bảy chiếc trâm gỗ thành một hàng ngang ngay ngắn trên mặt đất.
Hắn đặt bảy phong thư nhăn nhúm nằm ngay phía dưới những chiếc trâm.
Hắn nhìn khoảng không, nhớ lại nơi nàng từng ngồi cười nghiêng đầu, nơi nàng dạy hắn nghe tiếng cây thở, và nơi nàng c.h.ế.t lần đầu tiên.
Tạ Cẩm Niên quỳ rạp xuống, bộ long bào đắt giá thấm đẫm bùn đất bẩn thỉu.
Hắn khàn giọng gọi vào khoảng không:
"Tri Ý."
Không gian tĩnh mịch, hoàn toàn không có một tiếng động nào đáp lại lời hắn.
Hắn nghẹn ngào nói từng câu, từng chữ rõ ràng:
"Ta nhớ ra rồi."
"Ta nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau dưới gốc đào này."
"Ta nhớ chiếc trâm đầu tiên ta tự tay khắc tặng nàng bị lệch cánh."
"Ta nhớ cả sáu lần nàng đau đớn trở lại tìm ta."
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
"Và ta nhớ rõ lần cuối cùng nàng đứng lặng lẽ ngoài cửa điện từ biệt ta."
Gió đêm thổi qua xào xạc, nhưng cây đào thần khổng lồ vẫn đứng im lìm, không hề rung động.
Tạ Cẩm Niên ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt và m.á.u tươi lên, lần đầu tiên trong đời nói trọn vẹn:
"Hoa Tri Ý."
"Ta yêu nàng."
"Không phải vì trẫm đọc được những lá thư này nên mới thương hại nàng."
"Cũng không phải vì nàng đã dùng tính mạng để cứu trẫm đến bảy lần."
"Mà là vì trẫm đã thật lòng yêu nàng ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ năm mười sáu tuổi."
"Mỗi một lần lời nguyền xóa sạch ký ức, khi gặp lại... trẫm vẫn luôn yêu nàng lại từ đầu."
Hắn quỳ đó quặn thắt chờ đợi, nhưng tuyệt nhiên không có một luồng linh quang nào giáng xuống.
Không có bóng dáng thiếu nữ áo trắng nào bước ra từ thân cây, cũng không có cánh hoa nào xuất hiện lại trên cổ tay nàng.
Chỉ có độc nhất một cánh hoa đào màu trắng bệch từ trên cao nhẹ nhàng rơi xuống, đậu chuẩn xác lên đầu chiếc trâm thứ bảy.