Hoa Linh: Cánh Hoa Bản Mệnh Cuối Cùng

Chương 13



Tạ Cẩm Niên ngẩng đầu, mắt đỏ ngầu nhìn nàng: "Vì sao đêm đó nàng không tự tay ngăn nàng ấy lại?!"

Lục Thanh Nghi bình thản đáp: "Thần thiếp đã từng mở miệng hỏi."

"Nhưng Hoa cô nương nói nàng muốn để Bệ hạ tự mình lựa chọn, chứ không phải bị người khác ép buộc phải yêu nàng."

Tạ Cẩm Niên nghe xong liền sụp đổ hoàn toàn, hắn đã hiểu vì sao đêm đó nàng không chịu bước qua cánh cửa ấy.

Tạ Cẩm Niên không suy nghĩ thêm một giây nào, lập tức điên cuồng lao ra khỏi hoàng cung.

Hắn không kịp thay bộ long bào đẫm m.á.u, cũng không thèm mang theo bất kỳ nghi trượng rình rang nào.

Hắn chỉ ôm c.h.ặ.t vào lòng những món đồ định mệnh: bảy chiếc trâm gỗ, bảy phong thư, cánh hoa khô và thanh kiếm có chữ “Ý” trong lõi.

Mộ Dung Huyền hốt hoảng chạy theo phía sau, trầm giọng ngăn cản:

"Dù Bệ hạ có đến đó vào lúc này, cũng chưa chắc có thể..."

Tạ Cẩm Niên dứt khoát ngắt lời ông, giọng gằn lên:

"Trẫm không cần biết có chắc chắn hay không!"

"Trẫm chỉ muốn đến đó để nói cho nàng nghe câu nói mà nàng đã khổ sở chờ đợi suốt bảy đời ký ức!"

Lục Thanh Nghi đứng lặng yên trước cổng cung nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần trong màn mưa.

Nàng chậm rãi tháo phượng ấn trên đầu xuống, trân trọng trao lại vào tay Cao Thuận.

Nàng bình tĩnh nói:

"Chờ khi Bệ hạ trở về, thần thiếp sẽ chính thức dâng biểu xin rời khỏi hoàng cung."

Cao Thuận run rẩy đón lấy, Lục Thanh Nghi nhìn về hướng ngọn núi xa xôi:

"Người mà Bệ hạ chờ đợi suốt cả cuộc đời này chưa từng là thần thiếp."

"Ngôi vị Hoàng hậu này cũng không nên giữ lại một người vốn dĩ không thuộc về nó."

Tạ Cẩm Niên không quay đầu lại, cũng không nói một lời giữ nàng ở lại.

Hắn điên cuồng thúc ngựa, lao thẳng về phía Đào Uyên Cảnh trong đêm mưa gió bão bùng.

Lần này, không cần cánh hoa dẫn đường, con đường hoa đào tự động mở toang lối vào cho hắn.

Từ khoảnh khắc nhớ lại tất cả, trước cây đào thần hắn không còn là một vị Hoàng đế cao cao tại thượng nữa.

Hắn chỉ là Tạ Cẩm Niên, kẻ từng hứa hẹn sẽ quay lại tìm nàng năm mười sáu tuổi.

Rạng sáng, tại Đào Uyên Cảnh, không khí lạnh lẽo bao trùm.

Tạ Cẩm Niên phi ngựa đến thẳng dưới gốc cây đào thần cổ thụ.

Nơi ấy trống trải vắng lặng, hoàn toàn không còn bóng dáng của Hoa Tri Ý áo trắng năm xưa.

Khắp mặt đất rộng lớn dưới gốc cây chỉ còn phủ đầy những cánh hoa đào màu trắng bệch, mất sạch sắc hồng.

Hắn xuống ngựa, quỳ sụp xuống, cẩn thận đặt bảy chiếc trâm gỗ thành một hàng ngang ngay ngắn trên mặt đất.

Hắn đặt bảy phong thư nhăn nhúm nằm ngay phía dưới những chiếc trâm.

Hắn nhìn khoảng không, nhớ lại nơi nàng từng ngồi cười nghiêng đầu, nơi nàng dạy hắn nghe tiếng cây thở, và nơi nàng c.h.ế.t lần đầu tiên.

Tạ Cẩm Niên quỳ rạp xuống, bộ long bào đắt giá thấm đẫm bùn đất bẩn thỉu.

Hắn khàn giọng gọi vào khoảng không:

"Tri Ý."

Không gian tĩnh mịch, hoàn toàn không có một tiếng động nào đáp lại lời hắn.

Hắn nghẹn ngào nói từng câu, từng chữ rõ ràng:

"Ta nhớ ra rồi."

"Ta nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau dưới gốc đào này."

"Ta nhớ chiếc trâm đầu tiên ta tự tay khắc tặng nàng bị lệch cánh."

"Ta nhớ cả sáu lần nàng đau đớn trở lại tìm ta."

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

"Và ta nhớ rõ lần cuối cùng nàng đứng lặng lẽ ngoài cửa điện từ biệt ta."

Gió đêm thổi qua xào xạc, nhưng cây đào thần khổng lồ vẫn đứng im lìm, không hề rung động.

Tạ Cẩm Niên ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt và m.á.u tươi lên, lần đầu tiên trong đời nói trọn vẹn:

"Hoa Tri Ý."

"Ta yêu nàng."

"Không phải vì trẫm đọc được những lá thư này nên mới thương hại nàng."

"Cũng không phải vì nàng đã dùng tính mạng để cứu trẫm đến bảy lần."

"Mà là vì trẫm đã thật lòng yêu nàng ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ năm mười sáu tuổi."

"Mỗi một lần lời nguyền xóa sạch ký ức, khi gặp lại... trẫm vẫn luôn yêu nàng lại từ đầu."

Hắn quỳ đó quặn thắt chờ đợi, nhưng tuyệt nhiên không có một luồng linh quang nào giáng xuống.

Không có bóng dáng thiếu nữ áo trắng nào bước ra từ thân cây, cũng không có cánh hoa nào xuất hiện lại trên cổ tay nàng.

Chỉ có độc nhất một cánh hoa đào màu trắng bệch từ trên cao nhẹ nhàng rơi xuống, đậu chuẩn xác lên đầu chiếc trâm thứ bảy.

Mộ Dung Huyền đứng phía sau, nhắm c.h.ặ.t mắt đầy đau đớn, buông câu nói tàn nhẫn:

"Muộn rồi."

"Cánh hoa bản mệnh cuối cùng của nàng đã hoàn toàn mất đi rồi."

Tạ Cẩm Niên quỳ gối dưới cây đào suốt một ngày một đêm không đứng dậy.

Đến khi cổ họng bỏng rát, khàn đặc cả giọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn vẫn chỉ điên cuồng lặp đi lặp lại đúng một câu nói duy nhất: “Ta yêu nàng.”

Nhưng lần này.

Không còn một ai có thể trở về để nghe câu nói ấy của hắn nữa rồi.

Tạ Cẩm Niên quỳ bất động dưới cây đào thần đã mất hết sinh khí.

Bảy chiếc trâm gỗ nằm im lìm trước mặt hắn, bảy phong thư bị gió đêm thổi rung lên nhè nhẹ xào xạc.

Hắn vẫn lẩm bẩm trong vô thức: "Tri Ý, ta nhớ rồi, ta yêu nàng."

Mỗi một câu nói thoát ra từ miệng hắn đều xuất phát từ tận cùng linh hồn, tràn ngập tình yêu chân thật nhất.

Không có một ai ép buộc hắn phải nói, cũng không có một ai lên tiếng chỉ dẫn cho hắn.

Hắn đã tự mình hoàn thành xuất sắc tất cả mọi điều kiện ngặt nghèo để phá giải lời nguyền của Thiên Đạo.

Chỉ trừ đúng một điều duy nhất.

Hắn đã nói câu nói ấy quá muộn màng.

Mộ Dung Huyền đứng lặng lẽ sau lưng hắn, đưa đôi tay gầy guộc lên che mắt, không dám nhìn vào bóng lưng sụp đổ của vị tân đế.

Tạ Cẩm Niên chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu như muốn rách ra, nhìn Quốc sư:

"Nếu trẫm chấp nhận từ bỏ ngai vàng, tiếp tục quỳ đợi ở đây thì sao? Nàng có trở lại không?"

Mộ Dung Huyền im lặng, không đưa ra câu trả lời.

Tạ Cẩm Niên lại khàn giọng hỏi tiếp: "Nếu trẫm c.h.ế.t đi, nàng rút cuộc sẽ chuyển thế ở vương triều nào? Trẫm sẽ đi tìm nàng."

Vẫn là một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian Đào Uyên Cảnh.

Cuối cùng, Tạ Cẩm Niên tóm c.h.ặ.t lấy vạt áo Quốc sư, gầm lên đau đớn:

"Nói cho trẫm biết! Nàng sẽ chuyển thế ở đâu?!"

Mộ Dung Huyền nhắm c.h.ặ.t mắt, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt m.á.u.

Hắn biết rõ câu trả lời này một khi nói ra sẽ lập tức g.i.ế.c c.h.ế.t chút hy vọng sống cuối cùng của một đời người.

Nhưng đứng trước quy tắc tàn nhẫn của thiên đạo, hắn vẫn buộc phải mở miệng nói ra sự thật:

"Bệ hạ."

"Hoa Linh một khi đã đ.á.n.h mất hết cả bảy cánh hoa bản mệnh..."

"Sẽ vĩnh viễn tan biến thành tro bụi, không bao giờ còn có kiếp sau nữa."

Đúng lúc ấy, toàn bộ ký ức bị khóa trong sáu chiếc trâm đồng loạt trở về.

Tạ Cẩm Niên cuối cùng nhớ ra.

Người đã c.h.ế.t dưới bậc thềm ngày hắn đăng cơ…

Chính là người hắn đã yêu suốt sáu đời ký ức.

8.

Quốc sư nói: “Nàng không phải đi đầu thai. Nàng là đã biến mất.”

Tạ Cẩm Niên vẫn quỳ gối dưới cây đào thần khổng lồ.

Rạng sáng, cơn mưa xuân dữ dội cuối cùng cũng đã ngừng hẳn.

Hắn im lặng chịu đựng cơn đau xé lòng, mãi lâu sau mới khàn giọng hỏi:

"Không có kiếp sau... nghĩa là gì?"

Mộ Dung Huyền cụp mắt, thanh âm mang theo sự bất lực tột cùng:

"Hoa Linh vốn không giống con người bình thường."

"Con người c.h.ế.t đi, hồn phách vẫn có thể tiến vào luân hồi."

"Nhưng bảy cánh hoa bản mệnh chính là bảy phần thần hồn cốt lõi của Hoa Linh."

"Mỗi một lần đổi mạng cứu ngài, một phần thần hồn của nàng lại vĩnh viễn mất đi."

"Bây giờ cánh hoa cuối cùng đã tan biến, thần hồn của nàng cũng đã hoàn toàn vỡ nát."

"Thế gian này không còn hồn để gọi, không còn phách để tìm."

"Càng không có bất kỳ một phần ý thức nào của nàng có thể chuyển thế để tìm lại."

Tạ Cẩm Niên ngẩng khuôn mặt đẫm m.á.u lên, siết c.h.ặ.t nắm tay:

"Nếu trẫm dùng cả quốc vận Đại Chu để hoán đổi thì sao?"

Mộ Dung Huyền lắc đầu: "Quốc vận có thể kéo dài mạng sống của con người, nhưng không thể tái tạo một thần hồn đã tiêu tán."

"Nếu trẫm nhường lại đế mệnh? Nếu trẫm trả lại cả bảy mạng sống này cho nàng?!"

"Không kịp nữa rồi, Bệ hạ."

Hắn có thể dùng cả thiên hạ đổi lấy một người, nhưng người ấy đã không còn tồn tại để nhận lấy.

Tạ Cẩm Niên ngồi bất động dưới gốc đào lụi tàn suốt một ngày một đêm.

Hắn bỗng cất giọng khàn khàn, phá vỡ bầu không khí im ắng:

"Quốc sư."

"Trẫm vẫn luôn không hiểu."

"Vì sao người đó lại luôn là trẫm?"

"Thiên hạ rộng lớn, người mang mệnh cao quý không thiếu."

"Vì sao nàng lại cam tâm tình nguyện dùng cả bảy mạng sống để đổi lấy một mình trẫm?"

Mộ Dung Huyền khẽ nhắm mắt, một giọt lệ lặng lẽ trượt dài trên gò má lão luyện.