"Xin cô nương hãy giao lại lá thư này cho hắn giúp ta."
Lục Thanh Nghi đón lấy, hỏi ngược lại một câu:
"Nếu hắn vĩnh viễn không nhớ ra thì sao?"
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Hoa Tri Ý mỉm cười nhẹ nhàng, giọt nước mắt lăn dài:
"Vậy thì hãy đem nó đốt đi."
Nàng xoay người, đối diện với cánh cửa gỗ ngăn cách hai thế giới, thì thào:
"Cẩm Niên."
"Ta đến để từ biệt chàng."
Bên trong phòng, Tạ Cẩm Niên đột ngột dừng hẳn d.a.o khắc trên tay, tim đập loạn.
Hắn đứng bật dậy, quát lớn hỏi vọng ra:
"Ai ở ngoài đó?!"
Hoa Tri Ý không trả lời, nàng dứt khoát quay lưng bước nhanh rời đi.
Chỉ vài bước chân sau đó, Tạ Cẩm Niên sốt sắng đẩy mạnh cửa điện bước ra ngoài.
Hành lang dài hun hút hoàn toàn trống không, gió lạnh thổi qua vù vù.
Trên nền đất chỉ còn trơ trọi lại đúng một cánh hoa đào khô héo.
Hắn cúi người nhặt cánh hoa lên.
Nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay chạm vào nó, lời nguyền phản phệ, hắn lại ngơ ngác quên mất mình vừa bước ra ngoài để tìm ai.
Lục Thanh Nghi đứng trong góc tối nhìn chứng kiến toàn bộ, nàng giấu kỹ phong thư vào tay áo.
Nàng biết rõ chân tướng một phần, và quyết định sau khi giao lại vật chứng sẽ lập tức xin xuất cung.
Ngày đại lễ đăng cơ, trời đổ cơn mưa xuân rả rích khắp kinh thành.
T.ử kiếp thứ bảy và cũng là t.ử kiếp cuối cùng cuối cùng đã xuất hiện đúng như định mệnh.
Phe phản loạn còn sót lại trong hoàng cung đã âm thầm kích hoạt cấm chú “Thiên Tru” tàn độc.
Chú thuật hủy diệt này không hóa thành một mũi tên bằng xương thịt bình thường.
Nó tụ lại thành một luồng sát khí đen kịt, đậm đặc mà chỉ những người có linh lực như Hoa Linh mới nhìn thấy.
Mục tiêu của luồng sát khí ấy lao thẳng đến, nhắm thẳng vào trái tim đang đập của Tạ Cẩm Niên.
Mộ Dung Huyền đứng bên dưới nhìn thấy rõ ràng.
Nhưng hắn bị thiên uy tối cao của trận pháp ép c.h.ặ.t, quỳ sụp xuống đất, hoàn toàn không thể ra tay can thiệp.
Hoa Tri Ý đứng lẻ loi ngoài đại điện, tà áo trắng bay phần phật trong mưa xuân.
Nàng biết rất rõ, chỉ cần lần này nàng quay lưng bỏ đi, Tạ Cẩm Niên sẽ c.h.ế.t trọn vẹn dưới Thiên Tru.
Khi đế mệnh của hắn tan biến, lời nguyền độc địa này cũng sẽ tự động kết thúc.
Nàng hoàn toàn có thể giữ lại mạng sống cuối cùng này cho bản thân để sống tiếp.
Nhưng nàng không làm được, đôi chân nàng vẫn dứt khoát bước lên những bậc thềm đá đẫm m.á.u.
Chính trong khoảnh khắc sinh t.ử ấy, Tạ Cẩm Niên trên cao đột ngột quay đầu lại nhìn thẳng vào nàng.
Đôi mắt hắn co rút, hắn thật sự nhìn thấy bóng hình nàng hiện rõ trước mắt.
Toàn thân hắn khựng lại giữa đại điện trang nghiêm.