Hiệu Suất Top 1 Giới Tu Tiên

Chương 254



Bộ váy xanh trống rỗng tiến về phía trước, bay lơ lửng về phía lão tổ Triệu gia.

"Gia gia ~"

Phù lục Tiểu Ái, vốn dĩ sử dụng giọng nói nhái lại độ chân thực cao của Triệu Kha Nhiên, bởi vì Lâm Song cảm thấy giọng nàng rất manh rất mềm.

Lần này đúng là thiên y vô phùng.

Ngay lập tức 'Triệu Kha Nhiên' toét cái miệng đỏ ch.ót, chạy tới cọ cọ lão tổ Triệu gia tu vi Độ Kiếp: "Tiểu Nhiên rất nhớ gia gia a."

“!”

“!”

Bản thân Triệu Kha Nhiên cũng há hốc mồm: "Nhân ngẫu..."

Lâm Song gật đầu, sát na chỉ huy Tiểu Ái số 12 'Triệu Kha Nhiên': "Ngươi còn không đ.ấ.m bóp vai cho gia gia?"

Lão tổ Triệu gia: "!"

Nó bay qua rồi, còn thật sự giơ cái tay áo trống rỗng lên, ấn vào bờ vai Độ Kiếp của ông!

Môi đỏ như rỉ m.á.u, mặt trắng như giấy, hai mắt đen ngòm đờ đẫn...

Cái thứ xấu xí này!

Ông suýt nữa một chưởng vỗ c.h.ế.t 'nàng'!

Ông há miệng phun ra khí tức Độ Kiếp, trong nháy mắt chấn bay 'Triệu Kha Nhiên' ra ngoài cửa.

Lạch cạch một tiếng 'nàng' liền hỏng mất nửa thân hình.

"Anh anh anh, gia gia đ.á.n.h ta..."

Lão tổ Triệu gia: "!"

"Nó biết cắt lúa mạch, rót nước đơn giản, a, nhưng phải cẩn thận, lỡ bị nước hắt vào, là tiêu tùng."

Lâm Song đỡ trán.

"Đương nhiên cũng không có cách nào chịu đựng đ.á.n.h nhau, sẽ rã rời ừm giống như bây giờ vậy."

Nàng nhặt 'Tiểu Triệu thế thân' chỉ còn một nửa lên, thở dài thườn thượt.

Lão tổ Triệu gia: "..."

Vợ chồng Triệu Minh Đức: "..."

Triệu Kha Nhiên: "..."

Hành vi thế thân cắt lúa mạch này, vẫn là Lâm Song đến tầng 3300 'Ngươi có thể giúp ta thu hoạch không', lại cẩn thận học tập phù văn của những nhân ngẫu này một chút, mới miễn cưỡng học được.

“Nhân ngẫu trong 9000 Thí Luyện? Nàng hóa ra là Phù Lục Sư cao giai!?”

“...”

“Cho nên, tuyệt chiêu của nàng là phù lục! Ây! Bách Hoa Tông, cần các ngươi làm gì! Giảng giải thì không giảng giải được, sách vở thì tra không ra, toàn dựa vào chúng ta tự đoán, Bách Hoa khốn kiếp, trả tiền hình chiếu đây!”

“... Đừng gào nữa, đã bao lâu rồi không có Bách Hoa Tông giảng giải.”

“Ồ quên mất.”

Bách Hoa Tông đã tự kỷ.

Trên núi quan chiến, đệ t.ử xem hình chiếu, thậm chí các trưởng lão lén lút 'nhìn trộm' đều không lên tiếng.

“Biên Bác Tài, tuyệt chiêu của Lâm Song là phù lục, mau viết vào sách đi, không cần cảm ơn chúng ta đâu.”

Nhưng dòng chữ này trôi qua chưa được bao lâu, đã thấy lão tổ Triệu gia, vợ chồng Triệu Minh Đức cùng Triệu Kha Nhiên đều giật khóe miệng, nhìn về phía Lâm Song.

Bọn họ thậm chí muốn bỏ trốn.

"Sư tỷ, có thể cất 'nàng' đi không." Triệu Kha Nhiên ho nhẹ, "Đợi muội đi rồi, hẵng lấy ra."

Cất đi, vẫn có thể làm bạn.

Đuôi lông mày Lâm Song giật giật, ngay cả sư muội cũng không biết thưởng thức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khúc cao hòa quả! (Điệu hát cao siêu ít người họa theo được)

Nhưng nàng vẫn gật đầu, rút thần thức phù ấn điều khiển Tiểu Ái số 12 ra, giao cho Triệu Kha Nhiên.

"Vậy muội tự mình quản lý trước đi."

"Thế thân có thể giải phóng đôi tay của muội, tiết kiệm thời gian muội trả lời những câu hỏi thường quy, muội cầm lấy bồi dưỡng một thời gian."

Mắt Triệu Kha Nhiên sáng lên, dường như đã get được sự kỳ diệu của thế thân.

Nàng cũng có Tiểu Ái của riêng mình rồi a.

Nhưng quay đầu nhìn thấy chính mình như cương thi đã mất nửa thân hình, trán nàng giật giật, bay nhanh cất vào Giới T.ử Đại: "Đa tạ sư tỷ, muội sẽ tự mình làm một thân thể b.úp bê vải vậy."

"..."

Khóe miệng lão tổ Triệu gia, vợ chồng Triệu gia đồng thời giật một cái.

"Kỳ hạn năm năm không đổi." Lão tổ Triệu gia lập tức biến mất.

Vợ chồng Triệu gia xoay người ra cửa: "Ta đi xem bữa trưa sao vẫn chưa xong."

Lâm Song lùi lại ba bước.

Hoàng Phủ Uyên nhắm mắt.

"Đợi đã, Triệu tiền bối," Lâm Song mở miệng, "Nếu bọn họ ở bên ngoài tu luyện, có ích lợi hơn ở trong linh sơn Triệu gia, chẳng lẽ ngài cũng muốn ép bọn họ trở về sao?"

Lần này, thân hình ba vị trưởng bối Triệu gia rốt cuộc cũng dừng lại.

"Nước chảy không thối, trục cửa không mọt."

"Ngài sở dĩ định ra quy củ năm năm phải về, nhìn như ép bọn họ về nhà, nhưng không có ra, lấy đâu ra về? Thật ra bản ý của ngài là răn dạy bọn họ cứ qua một thời gian lại xuất sơn đi rèn luyện, đừng ở nhà lưu lại thời gian dài."

"Trưởng giả Triệu gia đã sớm nhìn thấu tục thế, trải qua biến hóa, tâm tính, duyệt lịch đạt được mài giũa, bế quan thời gian dài cũng không sao."

"Nhưng tiểu bối quy ẩn, buồn bực trong cốc, cho dù tu vi nâng cao, tâm tính cũng không đủ để chống đỡ bọn họ đến lúc Độ Kiếp, Phi Thăng thoát t.h.a.i hoán cốt."

Không có nhập thế, thì không có xuất thế.

Giống như Trấn Xuyên cho đệ t.ử đều là cơ hội tự ngộ, chứ không phải trực tiếp báo cho biết.

Mỗi một lần lĩnh ngộ, đều là sự lột xác hiếm có của đệ t.ử.

Cho dù trưởng bối cũng không cách nào giúp đỡ.

"Cái gọi là lánh đời, không đảm đương chức năng tông môn, không can thiệp sự vụ của người khác là được, không cần thiết thật sự nhốt ở nhà."

Lâm Song nhìn về hướng lão tổ Triệu gia biến mất: "Nếu ta có thể chứng minh, ở bên ngoài tốt cho t.ử đệ Triệu gia hơn ở trong cốc, có phải là có thể đưa bọn họ đi không?"

"Chứng minh thế nào?"

Giọng nói uy áp vang vọng trên không trung.

“!”

“Thật sự... được rồi?”

“Hồi nhỏ ta nghe sư phụ ta nói, người thông minh đàm phán điều kiện, thường thường trước tiên đưa ra một lựa chọn cực kỳ hoang đường, vô lý.

Sau đó đưa ra một điều kiện nhượng bộ.

Đối phương sẽ cảm thấy, ể, hình như đề nghị này cũng được!”

“... Vừa nãy nàng lấy ra cái đồ giấy thế thân xấu xí kia, hiếu kính bọn họ, làm lão tổ Triệu gia buồn nôn muốn c.h.ế.t.

Lập tức khiến cho cái đề nghị chứng minh bên ngoài tốt hơn này, trở nên thuận mắt hẳn lên?”

Lâm Song giờ phút này không nhìn thấy chữ trên hình chiếu, nếu không chắc chắn sẽ vỗ tay cho sư huynh sư tỷ phát ngôn.

Không sai.

Đây chính là hiệu ứng qua cửa trong tâm lý học.

Trước tiên đưa ra một yêu cầu quá đáng với đối phương, sau khi đối phương từ chối, lại đưa ra một yêu cầu tương đối không quá đáng, đối phương sẽ rất dễ dàng đồng ý.