Hiệu Suất Top 1 Giới Tu Tiên

Chương 253



“... Vẫn là không được.”

Lâm Song lại nhướng mày: "Ừm, ta chưa từng nghĩ tới. Ta căn bản chưa từng nghĩ sẽ trả lời ngài câu hỏi này."

Vợ chồng Triệu Minh Đức: "..."

Giọng nói của lão tổ Triệu gia cũng biến mất trong nháy mắt, bị nàng làm cho nghẹn họng.

Triệu Kha Nhiên vội gật đầu: "Trong Tối Khoái Học, có rất nhiều nội dung VIP của sư tỷ, tổ phụ, ngài không đủ quyền hạn đâu."

Lão tổ: "..."

“...!”

Mạnh Tri, Hoàng Phủ Uyên lập tức lộ ra biểu cảm vi diệu lại phức tạp.

Bọn họ vốn tưởng rằng cái gọi là bạn bè sinh t.ử của nàng chỉ là lừa gạt cho vui.

Không ngờ, nàng ngay cả Độ Kiếp cũng không thèm nói.

Nhưng lại không hề che giấu chút nào trước mặt bọn họ.

Nàng thật sự đối với bọn họ... dốc bầu tâm sự.

Mạnh Tri cúi đầu, nhìn về phía chiếc mặt nạ Yên Diệt Các giấu trong Giới T.ử Đại, ánh mắt lấp lóe.

Hoàng Phủ Uyên nhìn về phía mấy dải áo choàng lông trong Giới T.ử Đại của mình... đều là lông đuôi hắn rụng xuống khi trưởng thành, nàng vẫn luôn muốn sờ...

Trong lúc bọn họ thất thần, một bóng dáng tiêu sái trẻ trung tuấn dật, thậm chí thoạt nhìn còn giống thiếu niên hơn cả vợ chồng Triệu Minh Đức, áo xám tung bay, xuất hiện ở vị trí chủ tọa trong hình ảnh hình chiếu của gian nhà chính.

Ánh mắt ông sáng rực, tất cả mọi người có mặt, dù cúi đầu, ngẩng đầu hay đang đứng, đều cảm thấy ông đang nhìn mình.

Thân hình bọn họ, trong nháy mắt bị uy áp linh khí tràn ra của ông giam cầm.

"Tiểu đồ vật, chính là ngươi đang nhắc mãi lão phu."

Lão tổ Triệu gia trong hình chiếu, tựa như thiếu niên, nhận lấy chén trà Triệu Minh Đức cung kính dâng lên, đặt sang một bên.

Nheo mắt nhìn về phía Lâm Song.

"Ta không biết. Lấy dài bù ngắn, thảo luận mới khiến nhân tu tiến bộ, có tội tình gì?"

Lâm Song không hề sợ hãi.

Dù sao ông ta nghe lén đến tận bây giờ cũng chẳng làm gì nàng.

"Quấy rầy lão tổ bế quan, là ta thất lễ. Nhưng lão tổ cũng lãng phí của ta mấy tấm Khuếch Âm Phù, chúng ta coi như hòa."

“!”

“Ngươi đúng là hiểu thế nào gọi là hòa đấy.”

Lão tổ Triệu gia vẫn luôn ở ngoài cửa nghe lén, còn giả vờ bế quan không gặp, quả thực đã lãng phí phù lục của nàng.

Quả nhiên, khóe mắt lão tổ Triệu gia giật giật, nhìn về phía Truyền Tống Phù trên Giới T.ử Đại bên hông bọn họ, liền đưa tay ra.

Tức thì Giới T.ử Đại bay lả tả, rơi vào lòng bàn tay ông.

"Của Sơn Hải Tông? Hừ."

Trong lúc nói chuyện liền bị ông ném trở lại, cười như không cười nhìn về phía Lâm Song: "Đừng tưởng rằng có thứ này, các ngươi là có thể tùy thời chạy trốn."

Lâm Song gật đầu.

Ừm, giao tiếp lý trí, từ chối bạo lực.

"Lão tổ, kỳ hạn năm năm của Triệu gia, ta đại khái đoán ra được là định ra vì lý do gì."

Lâm Song ngẩng đầu: "Ta nói ra, ngài xem có đúng không."

Dưới ánh mắt kỳ quái của người Triệu gia, nàng bẻ ngón tay.

"Một là Triệu gia lánh đời, nếu hậu bối quanh năm ở bên ngoài, tâm sẽ hoang dã, muốn gọi về cốc nữa sẽ rất khó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cho nên lập ra ước hẹn năm năm, hậu bối cho dù ở bên ngoài vui chơi, trong lòng cũng luôn có một sợi dây diều vô hình, luôn gắt gao kéo bọn họ lại."

"Không về nhà, chính là tâm ma."

Ánh mắt lão tổ Triệu gia vi diệu.

Triệu Kha Nhiên cũng "A" một tiếng, thật sự là như vậy.

Nàng luôn cảm thấy mình bắt buộc phải về nhà.

Càng đến gần mốc năm năm, càng cảm giác có sợi dây kéo căng đứt ruột.

"Hai là Triệu gia quả thực cần hậu bối ở trong cốc chăm sóc linh tằm, thu thập tơ tằm, làm những việc vặt vãnh này, duy trì sinh kế trăm năm. Không thể người chạy hết, để trưởng bối đi làm được."

Lâm Song hơi suy nghĩ một chút là biết, giống như tông môn, luôn cần đệ t.ử ngoại môn làm tạp dịch.

Lão tổ Triệu gia bưng chén trà lên, nhấp một ngụm, không tỏ rõ ý kiến.

"Ba là hài t.ử ham chơi, nhưng cha mẹ, còn có ngài thân là gia gia, luôn sẽ nhớ nhung. Năm năm trở về, người nhà đoàn viên, đều đại hoan hỉ."

Lão tổ Triệu gia không nhịn được nhìn nàng thêm một cái.

"Đây hẳn là nguồn gốc của ước hẹn kỳ hạn năm năm."

"Ta có cách giải quyết ba hạng mục này, nếu như vậy, lão tổ có thể phá vỡ ước hẹn năm năm, để Triệu Minh sư huynh, tiểu sư muội của ta tiếp tục ở bên ngoài cầu học không."

Lâm Song vừa mở miệng, đã khiến Triệu Kha Nhiên kinh ngạc nhìn sang.

Cách gì?

"Thứ nhất, để bọn họ tâm không hoang dã, vẫn nhớ mình là người Triệu gia. Việc này rất đơn giản, tiểu sư muội của ta vừa nãy cũng nói rồi, Triệu gia có nhu cầu, tùy thời trở về, cho nên muội ấy không cần năm năm áp chế, cũng yêu Triệu gia sâu đậm."

Yêu sâu đậm...

Mí mắt lão tổ Triệu gia và Hoàng Phủ Uyên đều run rẩy vì sến súa.

Triệu Kha Nhiên cũng đỏ mặt.

"Cho nên điều thứ nhất không cần suy xét."

Lâm Song tiếp tục nói: "Điều thứ hai cần sức lao động của hậu bối, điều thứ ba trưởng bối nhớ nhung, cần thú vui thiên luân. Việc này cũng dễ giải quyết."

"Hừ."

Lão tổ Triệu gia hừ một tiếng, khiến Lâm Song suýt nữa tức n.g.ự.c.

"Đừng nói những lời ngu ngốc như bảo bọn chúng cách một khoảng thời gian lại về. Triệu gia ta lánh đời không ra, cổng lớn cũng không phải ngày ngày mở, để bọn chúng ra ra vào vào!"

Lâm Song gật đầu: "Ta biết. Ta có phương pháp để bọn họ thân ở Thanh Thủy, Sơn Hải, nhưng lại giải quyết được sức lao động, và nỗi khổ trưởng bối nhớ nhung người thân."

Lão tổ Triệu gia nheo mắt.

Cha mẹ Triệu gia đều ngước mắt lên.

“?”

Lâm Song nói xong, liền thò tay vào Giới T.ử Đại của mình móc ra.

Hoàng Phủ Uyên sát na có một loại dự cảm không lành, lùi lại nửa bước.

Quả nhiên, Lâm Song móc ra một hình nhân rơm dán đầy phù lục.

Đội cho nó một bộ tóc giả đen dài thẳng tắp như b.úp bê Barbie, mặc tiểu y bào Thanh Thủy Tông giống hệt Triệu Kha Nhiên, sau đó vẽ lên khuôn mặt dán giấy đôi môi đỏ rực, đôi mắt to tròn.

Nàng liền ném xuống đất.

Tiểu Ái số 12 bay ra, trong chớp mắt, dung hợp làm một với 'Triệu Kha Nhiên' tứ chi cứng đờ như cương thi, mặt trắng bệch như giấy do người rơm biến thành.

'Triệu Kha Nhiên' lập tức toét miệng, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía lão tổ Triệu gia.