Hắn bật cười vui vẻ: "Không sợ bị ta cắn đến xương vụn cũng chẳng còn sao?"
Ta liếc nhìn chiếc đèn lồng suýt chút nữa bị ta giật mình làm rơi, dùng nó để che giấu gương mặt nóng bừng: "Chẳng có gì đáng sợ cả."
Dù sao ta cũng không phải người lương thiện gì.
Hắn vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, không chịu buông: "Nghe nói Minh Nguyệt quận chúa đến tìm nàng gây phiền phức?"
Ta rút tay về, dùng đèn lồng để giữ khoảng cách với hắn: "Không tính là phiền phức. So với nàng ta, lão phu nhân vô cớ ghét ta mới khó đối phó hơn. Ta định dọn ra ngoài, tránh chướng mắt bà ấy."
Đừng thấy Minh Nguyệt quận chúa đang ở độ tuổi tùy hứng mà nghĩ nàng ta khó đối phó.
Thực ra vì còn trẻ nên vẫn còn biết sợ nhiều thứ.
Dù được nuông chiều mà sinh hư, nhưng nàng ta cũng rất dễ dỗ dành, đối với mọi thứ đều đầy tò mò.
Lão phu nhân thì khác, tuổi đã hơn năm mươi, dùng lời của nội tổ phụ ta mà nói—một chân đã bước vào quan tài rồi, ngươi còn trông mong bà ta biết lý lẽ hay sao?
Lục Hành Chỉ thuận tay nhận lấy đèn lồng từ ta: "Chỉ e lão Hầu gia sẽ không để nàng ra ngoài ở một mình đâu."
"Có gì khó đâu? Dù là vì sắp xếp nơi thờ phụng cha mẹ ta hay lấy lý do dẫn dụ kẻ xấu xuất hiện, ta đều có thể tìm ra lý do thuyết phục ông ấy."
Ta ngoắc tay gọi Sơ Hạ: "Lấy cái hộp trên góc bàn ra đây."
Hắn không nhịn được mà bật cười: "Lại có quà cho ta à? Ta trên dưới toàn thân đều là đồ nàng tặng mất rồi."
Ta mượn ánh đèn lồng đánh giá bộ dáng hắn hôm nay—
Dây đai áo dài thướt tha, mão cao trang nhã, phong thái nho nhã mà không mất đi vẻ đường hoàng.
Hắn cài trâm ngọc ta chọn, đeo túi thơm ta làm.
Trước đây, để thử tính cách của hắn, ta cố tình bày ra đủ chiêu trò, còn nhờ thợ thêu nhà mình làm riêng cho hắn mấy bộ y phục mùa thu.
Cứ tưởng hắn sẽ cảm thấy ta quản nhiều chuyện, nào ngờ hắn lại trực tiếp mặc lên người.
Sơ Hạ bưng chiếc hộp đến gần: "Tiểu thư, có phải cái này không?"
Ta mở nắp hộp, lấy ra một chiếc vòng ngọc bích xanh biếc: "Xem ra ta với chàng nghĩ giống nhau đấy, nhưng chiếc vòng này không phải để chàng đeo chơi, bên trong có nhét thuốc, lúc nguy cấp có thể đập vỡ ra dùng."
Nửa năm qua, quan hệ giữa ta và hắn đã trở nên thân thiết hơn nhiều.
Ban đầu chỉ là diễn trò quan tâm hắn.
Lâu dần lại thành thật lòng đặt hắn vào trong tâm, lo nghĩ cho sự an toàn của hắn, bất tri bất giác trở thành một thói quen.
Ngay cả ta cũng không ngờ, mình lại có thể đi đến mức độ này với hắn.
Lục Trường Dật không biết rằng, có một số chuyện Lục Hành Chỉ đã nói với ta rồi.
Vậy nên dù hắn có nói gì, cũng chẳng thể khiến ta d.a.o động.
Món quà này cũng là vì lo hắn gặp nguy hiểm mà chuẩn bị.
Hắn đưa tay ra, mặc cho ta đeo vòng cho hắn.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Nghĩ đến chuyện khi nãy hắn giúp ta đeo vòng tay…
Thật kỳ lạ, giống như vừa hoàn thành một nghi thức nào đó vậy.
17
Chưa đợi ta chủ động tìm đến lão Hầu gia, ông đã sai người gọi ta qua trước.
Trên đường đi, tim ta đập thình thịch không yên.
Có thể khiến lão Hầu gia đích thân cho gọi, chắc chắn chỉ có thể là chuyện của cha mẹ ta!
Quả nhiên, vừa bước vào chính viện, ta đã thấy ông đứng dưới hành lang, ngóng trông từ xa.
Vừa trông thấy ta, ông sải bước đi tới: "Có tin về cha mẹ con rồi!"
"Lão phu vẫn luôn nghĩ rằng cha mẹ con gặp nạn trên đường về, nhưng thực tế không phải vậy. Khi trở về, họ đã chia thành hai đường. Cha con bị sát hại trên đường đến Thượng Kinh. Gần đó có một tiều phu đã chứng kiến tất cả, nhưng ngày ngày chỉ dám lảng vảng trong con hẻm gần nha môn, muốn báo quan mà không dám."
Nghe đến đây, ta không khỏi nổi cả da gà.
"Vậy nên, cha con muốn đến Thượng Kinh tìm người giúp đỡ!"
Quả nhiên, cha ta đã gặp chuyện!
Với khả năng của ông, nếu không thể tự mình giải quyết mà còn liều chếc đến Thượng Kinh, thì chuyện này chắc chắn không hề nhỏ!
Kẻ đó lo sợ Hầu phủ phát hiện nên đã di dời t.h.i t.h.ể cha ta đến bên mẹ ta. Để tránh tin tức bị lộ ra ngoài, cả đoàn người của mẹ ta cũng bị giếc hại, giả thành vụ trả thù của sơn tặc.
Đợi ta bình ổn cảm xúc, lão Hầu gia tiếp tục: "Xem ra, chuyện này không phải là hành vi bộc phát của sơn tặc, mà là một vụ mưu sát có chủ đích."