Thay xong y phục, trở lại yến tiệc, không tránh khỏi bị người khác chặn lại dò hỏi.
Minh Nguyệt quận chúa viện cớ nói rằng nàng lỡ tay làm đổ trà lên váy áo, thành công qua mặt mọi người.
15
Ánh mắt kinh ngạc của mọi người không ngừng lướt qua lướt lại giữa ta và Minh Nguyệt quận chúa.
Bọn họ không đoán được quan hệ giữa ta và nàng.
Sau khi thọ yến kết thúc, nàng còn cố làm ra vẻ kiêu ngạo mà nói với ta: "Váy này ta không trả đâu, hôm khác sẽ gửi cho ngươi ít vải mới."
"Hôm khác sẽ gửi"—ý nói sau này còn qua lại.
Một hồi sóng gió cứ thế lặng lẽ trôi qua.
Không ai bàn tán xem ta có xứng với Lục Hành Chỉ hay không nữa.
Cũng không ai dám đến gây sự với ta.
Chỉ có điều, chuyện ta và Lục Hành Chỉ đã đính hôn hoàn toàn lan truyền khắp nơi.
Lục Trường Dật lại tìm đến ta.
Lần này, hắn có vẻ vội vã: "Muội muội họ Tạ, tam thúc của ta không hợp với muội đâu, tốt nhất là sớm hủy hôn đi!"
Ta ngơ ngác hỏi lại: "Vậy ai hợp?"
Hắn đến hơi muộn.
Trời đã chạng vạng, ánh đèn trong viện vẫn chưa được thắp sáng.
Hắn trầm mặc thật lâu.
Bóng tối khiến ta không thấy rõ sắc mặt hắn.
Chỉ nghe giọng nói hắn vang lên: "Ta có thể giúp muội tìm, tìm một người phù hợp hơn."
Ta khẽ cười mỉa mai: "Nhị ca thực sự coi ta như người một nhà đấy nhỉ? Vậy ca nói xem, tam lang có chỗ nào không hợp với ta?"
Bầu trời càng lúc càng tối, thị giác dần mất đi tác dụng, nhưng những giác quan khác lại trở nên nhạy bén hơn.
Ta cảm nhận được ánh mắt hắn đang nhìn chăm chú vào ta.
Hắn hỏi ngược lại: "Muội nghĩ vì sao tam thúc có thể được Tấn vương tin tưởng?"
Ta lơ đãng nhìn qua bờ vai hắn, hướng về ánh đèn lồng đang chầm chậm tiến lại gần, hời hợt đáp: "Vì sao? Tam lang chẳng phải chỉ là một môn khách của Tấn vương phủ thôi sao?"
Vô thức, hắn tiến thêm một bước, cúi người ghé sát bên tai ta, giọng nói trầm thấp thì thầm: "Tam thúc đang làm một số chuyện không thể phơi bày dưới ánh sáng, tất cả những việc bẩn thỉu sau lưng Tấn vương đều do hắn xử lý."
Kiếp trước, vị tam thúc này chẳng hề có gì nổi bật.
Không ngờ, hóa ra lại là một nhân vật sâu không lường được.
Ta chẳng mấy bận tâm: "Chuyện nào ra chuyện nấy, ta thấy tam lang rất tốt."
"Lục Hành Chỉ tốt?" Lục Trường Duật dường như bị chọc cười: "Nếu hắn muốn đổi thê tử, e rằng muội sẽ bị hắn nghiền đến xương cũng chẳng còn mảnh vụn."
Ta lắc đầu: "Tam lang không phải loại người đó."
Có lẽ do ta cứ liên tục bác bỏ hắn, hơi thở của hắn đột nhiên trở nên nặng nề hơn, thốt lên: "Đừng gọi hắn là tam lang nữa!"
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
"Tam lang nào?"
Một giọng nói ôn hòa vang lên từ phía sau lưng Lục Trường Dật.
Không khí bỗng chốc trầm xuống.
Ánh đèn lồng xa xa chẳng biết từ khi nào đã đến gần.
Ánh sáng vàng ấm áp chiếu sáng cả khuôn mặt Lục Trường Dật, khiến sắc mặt hắn càng thêm âm trầm.
Ta bước vòng qua hắn, tiến lên trước: "Tam lang sao lại đến đây?"
Lục Hành Chỉ xách theo chiếc đèn lồng: "Hôm nay ta đi ngang qua tiệm Kim Mãn Đường, thấy một chiếc vòng rất hợp với nàng."
Ánh mắt hắn lướt qua ta, dừng lại trên người Lục Trường Dật: "Trường Dật ở đây làm gì? Tìm Doanh Doanh có chuyện gì sao?"
Ồ? Bình thường chẳng phải vẫn gọi ta là 'Tạ Tích Ngọc' sao?
Ta thuận theo ánh nhìn của hắn, phát hiện Lục Trường Dật đang nhìn ta chăm chăm.
Ta nghiêng đầu, tỏ vẻ vô tội: "Ta cũng không rõ huynh ấy đến đây làm gì, chỉ nói mấy câu ta nghe chẳng hiểu gì cả."
Lục Hành Chỉ chậm rãi nói: "Trời cũng khuya rồi, có chuyện gì mai hãy nói tiếp đi."
Nhìn cách Lục Hành Chỉ xử lý mọi việc, bỗng dưng ta nhận ra một điều—
Lục Trường Dật và Lục Hành Chỉ có một vài điểm tương đồng.
Chỉ khác là, vẻ ôn hòa của Lục Trường Dật chỉ là ngụy trang, sự kiêu ngạo và lạnh lùng mới là bản chất của hắn.
Còn Lục Hành Chỉ lại khác.
Sự ôn hòa của hắn là thật, là một loại ôn nhu có nhiệt độ.
"Không có gì." Lục Trường Duật dường như có chút mất tự nhiên, dời ánh mắt đi, nhưng lại không kiềm được mà liếc nhìn ta một lần nữa: "Không làm phiền muội… Tạ cô nương nữa."
Hiển nhiên, hắn cũng nhận ra.
Ta không còn là "muội muội họ Tạ" của hắn nữa.
Từ giờ về sau, ta chỉ có thể là… tam thẩm của hắn mà thôi.
16
Lục Trường Dật vừa rời đi, ta đang định nói chuyện với Lục Hành Chỉ thì hắn bỗng nhiên đưa chiếc đèn lồng đến trước mặt ta.
Ta theo phản xạ nhận lấy.
Hắn lấy từ trong tay áo ra một chiếc vòng tay được bọc trong khăn tay: "Thử xem có vừa tay không."