Gả Cho Người Thương
Giờ chắc đang co ro trong góc hẻm nào đó rồi.
Triệu Chi Hành nghĩ vậy, không khỏi muốn ra ngoài tìm người.
Nhưng Hà Uyển lại dịu dàng gọi hắn một tiếng.
“Triệu ca ca, chúng ta cùng đi tìm Lục cô nương đi.
“Hôm nay hai người vì ta mà cãi vã, trong lòng muội thật không yên.”
Trong lòng Triệu Chi Hành lại dâng lên nỗi bất mãn với Lục Vô Song.
Chỉ vì một mảnh vải rách.
Hôm nay Lục Vô Song lại dám đánh hắn.
Còn nói muốn hủy hôn.
Thôi vậy, để nàng nếm mùi lưu lạc ngoài phố cũng tốt.
Đỡ phải suốt ngày ghen tuông, gây chuyện vặt vãnh.
Hắn nhìn Hà Uyển, không khỏi phân tâm mà nghĩ.
Giá như Lục Vô Song cũng hiểu chuyện như Hà Uyển thì hay biết mấy.
Đợi nàng trở về, hắn nhất định phải dạy dỗ lại cho tử tế.
Từ đường thủy chuyển sang đường bộ.
Lại tiếp tục ngồi thuyền.
Quanh quẩn nửa tháng trời, ta mới đến được địa phận Phúc Châu.
Ta đứng trên bến tàu, nhìn nơi vừa xa lạ vừa quen thuộc trước mắt, trong lòng bỗng ngẩn ngơ.
“Tiểu ca, từ đây đến ngõ Liễu Chi đi thế nào?”
Có người tốt bụng chỉ đường cho ta.
Ta cảm tạ rồi rời đi.
Ký ức về ngõ Liễu Chi vẫn dừng lại ở mười một năm trước.
Rất nhiều chi tiết nhỏ đã trở nên mơ hồ.
Năm ấy giặc Oa xâm lược, đốt phá cướp bóc khắp nơi.
Ngõ Liễu Chi sau khi xây lại đã chẳng còn dáng vẻ xưa.
Cây liễu to trước cửa nhà ta thuở nào cũng không còn nữa.
Dưới chân, dòng nước chậm rãi chảy qua mương.
Ta còn đang ngây người thì một bà lão đi ngang qua.
Bà quay đầu nhìn lại.
Nhìn gương mặt ta, bà kinh ngạc nói:
“Ngươi là tiểu nha đầu nhà họ Lục?”
Ta chần chừ gật đầu.
Bà lão nắm lấy tay ta, nhìn trái nhìn phải.
“Quả là giống mẹ ngươi, lớn lên xinh đẹp y như nàng. Bao năm qua con bé này đi đâu mất vậy?”
Trò chuyện một hồi.
Mới biết bà lão là hàng xóm cũ, gọi là Phương bà bà.
Lúc ta bị bắt cóc thì mất trí nhớ, vài năm gần đây mới dần nhớ ra chút chuyện.
Cho nên vẫn chưa quay về.
Nhưng cho dù có về thì thế nào?
Phụ mẫu đã khuất, ta cũng đâu còn nơi gọi là nhà.
Phương bà bà nghe chuyện ta bị bắt cóc, lau nước mắt nói:
“Hài tử, nếu không có nơi nào để đi, chi bằng đến nhà bà ở tạm.”
Nhiều năm sống cảnh nương nhờ người khác, ta không muốn lặp lại nữa.
Liền cảm tạ bà bà đã có lòng tốt.
“Ta làm đậu phụ rất khéo, nghĩ cũng có thể tự nuôi sống bản thân.”
Phương bà bà vẫn chưa yên tâm, nói:
“Suýt chút nữa thì quên, ngươi còn một mối hôn sự.”
Thấy sắc mặt ta đầy ngạc nhiên, bà bật cười.
“Là tiểu tử nhà họ Cố, Cố Phàm Nhất đấy, nó tìm ngươi bao năm nay rồi.
“Bà già này dẫn ngươi đi gặp nó.”
Ta biết bà bà có ý tốt.
Chỉ là thế sự đã xoay vần.
Cha mẹ ta đều không còn, mà ta cũng biệt vô âm tín bao năm như vậy.
Hôn sự ấy sớm nên coi như đã hóa thành tro bụi.
Ta đến Phúc Châu không phải để gả cho ai.
Là để tự lập, sống những ngày an ổn.
Vì thế ta từ chối ý tốt ấy.
Tìm một nhà trọ rẻ tiền nghỉ tạm.
Sau đó liền hối hả sắp xếp chuyện thuê nhà, mua cối đá, lừa kéo.
Hàng xóm láng giềng xưa kia nghe tin ta là cô nhi nhà họ Lục còn sống trở về.
Cũng cùng nhau giúp đỡ một tay.
Chẳng tới năm ngày, ta đã thuê được một căn nhà khá rộng, tuy nằm ở nơi hơi vắng vẻ.
Những vật dụng cần thiết để làm đậu phụ cũng sắm đủ cả.
Ngay hôm ấy, ta làm một bàn toàn món từ đậu phụ, mời bà con lối xóm.
Đậu phụ ta làm vừa mịn vừa mềm, món ăn từ đậu phụ cũng vừa miệng.
Láng giềng ai nấy đều khen tay nghề ta khéo, bảo từ nay nhất định sẽ ủng hộ việc làm ăn.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com