Em Gái Tôi Lại Đi Cua Chính Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Tôi

Chương 8



Chơi xong mật thất đã là 9 giờ rưỡi tối. Ra ngoài mọi người đều thả lỏng hơn, vừa đi vừa bàn bạc xem lát nữa đi đâu chơi tiếp.

"Hình như bên quảng trường Ngô Duyệt có pháo hoa đấy, mình qua đó đón giao thừa đi? Tiện thể ăn khuya luôn?"

"Được đấy, đi thôi!"

Cả nhóm kéo nhau ra phố ăn vặt. Quý Tiêu hỏi tôi có đói không.

"Cũng bình thường ạ."

"Thế lát nữa ăn chút gì đó lót dạ nhé."

Tôi gật đầu.

Ăn xong, chúng tôi dạo quanh quảng trường Ngô Duyệt một lúc, cuối cùng tìm được một chỗ ngồi khá lý tưởng để xem pháo hoa. Quý Tiêu ngồi cạnh tôi ở phía sau, đám bạn phía trước thì đang tán gẫu rất rôm rả. Chỉ có tôi với Quý Tiêu là đột nhiên rơi vào im lặng. Thấy không khí có phần gượng gạo, tôi định lên tiếng.

"Anh Quý Tiêu này..."

"Đàm Ngôn..."

Không ngờ Quý Tiêu cũng có chuyện muốn nói với tôi. Tôi ra hiệu bảo anh nói trước. Quý Tiêu hỏi về chuyện của anh trai tôi: "Hôm đó sau khi anh đi rồi, anh trai em có nói gì không?"

"Dạ không ạ."

"Ồ."

Tôi thắc mắc: "Thế hôm đó anh nói gì với anh trai em vậy?"

Quý Tiêu quay sang nhìn tôi, nhướng mày cười: "Em muốn biết à?"

Cái vẻ vừa ngông vừa phong trần đó của anh... thật sự đã chạm đúng "gu" của tôi rồi. Tôi cố giữ bình tĩnh, "Vâng" một tiếng.

Quý Tiêu chống tay ra sau ghế: "Cũng chẳng có gì to tát, chỉ là kể về mấy chuyện của em ở trường thôi."

Tôi ở trường thì có chuyện gì cơ chứ? Chẳng qua là ngất xỉu khi tập quân sự, máy tính bị trộm, rồi ốm nằm viện...

Quý Tiêu kết luận một câu: "Tính ra em mới học năm nhất mà đã nếm trải đủ một nửa đời sinh viên rồi đấy."

Tôi: "..." (Nghe là biết chẳng phải lời khen ngợi gì rồi).

Tôi quay mặt đi chỗ khác. Trên quảng trường đông nghịt người, tiếng nói cười ríu rít, gió thổi qua tuy hơi lạnh nhưng rất dễ chịu. Đây là lần đầu tiên tôi đón giao thừa ở ngoài, cảm giác mới lạ hơn là trịnh trọng.

Một lúc sau, tôi nhận ra có người đang nhìn mình. Vừa quay đầu lại, đúng lúc bắt gặp Quý Tiêu đang ho khan một tiếng rồi vội vàng dời mắt đi đầy lúng túng. Anh ấy nhìn tôi làm gì nhỉ? Vốn dĩ không phát hiện thì thôi, giờ phát hiện ra rồi cả hai đứa đều thấy ngượng, còn ngượng hơn cả lúc nãy.

Chúng tôi đợi thêm một tiếng đồng hồ. Người trên quảng trường ngày một đông. Đến lúc đếm ngược mừng năm mới, mọi người đồng thanh hô vang. Vào giây cuối cùng, tiếng chuông vang lên, pháo hoa nổ đùng đoàng trên bầu trời, đẹp vô cùng. Cảm giác đó thật lạ kỳ, khiến người ta như đang chìm trong một giấc mơ.

"Chúc mừng năm mới!"

"Chúc mừng năm mới!"

Xung quanh ai cũng gửi lời chúc cho nhau. Có những cặp đôi đang hôn nhau nồng thắm, ai nấy đều rạng ngời hạnh phúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đàm Ngôn."

"Dạ?" Tôi quay đầu lại, thấy Quý Tiêu đang định nói gì đó rồi lại thôi.

Anh mỉm cười: "Chúc mừng năm mới nhé."

"Chúc mừng năm mới, anh!"

Đến kỳ nghỉ đông, anh trai ra đón tôi. Thấy tôi lủi thủi đi ra khỏi ga một mình, anh hừ một tiếng: "Thằng Quý Tiêu đâu?"

Tôi hơi ngạc nhiên. Sao tôi vừa về anh đã hỏi đến Quý Tiêu rồi? Hơn nữa với quan hệ của hai người, câu hỏi này rõ ràng là bất thường.

"Anh ấy nghỉ muộn hơn em một tuần, không về cùng đợt ạ." Tôi thật thà đáp.

Anh trai nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc như muốn nói: "Anh mày biết thừa rồi".

"À... Đoạn Duệ kể với anh đấy." Tôi giải thích thêm. Anh trai lại hừ một tiếng: "Anh đã hỏi gì đâu mà em phải cuống lên giải thích thế?"

Tôi: "..."

Anh giúp tôi xếp hành lý lên xe. Vừa về đến nhà, tôi nhận được tin nhắn của Quý Tiêu hỏi đã về đến nơi chưa, tôi nhắn lại cho anh. Vừa ngẩng đầu lên đã thấy anh trai đang nghé sát người về phía mình.

"Anh làm cái gì thế? Làm em giật cả mình."

"Quý Tiêu nhắn tin cho em làm gì?"

"Anh ấy hỏi em về đến nhà chưa thôi."

"Chỉ thế thôi á?"

"Thế chứ anh muốn gì nữa?"

Anh trai gật gật đầu, không truy hỏi thêm. Mấy ngày trước Tết, nhóm lớp cấp ba của tôi rủ nhau tụ tập. Tôi báo địa điểm với anh trai.

"Được rồi, em cứ đi đi, lát anh qua đón."

Buổi họp lớp diễn ra khá đông đủ. Đến tăng hai, mọi người rủ nhau ra quán bar ngồi một lát.

Tôi thực ra không thích đi lắm, nhưng thấy mọi người đang hào hứng nên cũng không muốn làm mất vui. Định bụng ngồi một lúc rồi chuồn sớm, thì bỗng nhiên cậu lớp phó học tập bước tới chỗ tôi. Hành động của cậu ta lập tức thu hút sự chú ý của cả đám, mọi người bắt đầu vây quanh xem náo nhiệt.

"Đàm Ngôn, cậu làm bạn gái tớ nhé? Tớ thích cậu từ hồi cấp ba rồi."

Hồi cấp ba tôi với cậu ta tuy ngồi bàn trên bàn dưới nhưng quan hệ cũng không thân thiết đến mức thầm thương trộm nhớ nhau. Thế nên khi cậu ta thốt ra câu đó, tôi sững sờ mất một lúc, sau đó là cảm giác thấy mình bị làm phiền.

Lớp phó nhìn rất nghiêm túc và chắc chắn, còn đám đông xung quanh thì chẳng để ý đến sự bối rối của tôi, cứ liên tục hò reo cổ vũ bắt tôi đồng ý. Lúc đó trong đầu tôi chỉ có duy nhất một suy nghĩ: "Cái quái gì thế này?".

"Cái đó... lớp phó ơi, tớ..." Thấy mình sắp bị dồn vào thế bí không biết xuống đài thế nào, tôi đang định lên tiếng thì bỗng nhiên bả vai bị một bàn tay từ phía sau ôm lấy. Một giọng nói lười biếng mang theo vài phần ý cười vang lên: "Này cậu em, theo đuổi con gái nhà người ta thì không ai làm thế này đâu."

Quý Tiêu?!

Tôi trợn tròn mắt. Quý Tiêu ôm lấy vai tôi dắt lùi lại vài bước.