Em Gái Tôi Lại Đi Cua Chính Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Tôi

Chương 7



Biểu cảm gì cơ chứ?!

Tôi giật nảy mình, chạm phải ánh mắt của anh trai. Tôi cảm giác như mọi tâm tư của mình đều bị anh nhìn thấu hết cả rồi.

Tối đến, Quý Tiêu gửi tin nhắn bảo không thể đi ăn cùng tôi được. Tôi không trả lời.

Người đi ăn cùng tôi lúc đó là anh trai và anh bạn thân Đoạn Duệ của anh ấy. Đoạn Duệ vẫn chưa biết chuyện anh trai tôi đã đi tìm Quý Tiêu "tính sổ", anh ta còn kể với anh tôi chuyện hồi mới khai giảng tôi có hỏi thăm về Quý Tiêu.

"Em ấy còn bảo Quý Tiêu là anh em tốt của cậu cơ, thế chẳng lẽ anh em tốt của cậu không phải tôi à?"

Đoạn Duệ vừa nhúng lẩu vừa nói. Tôi thì càng không dám ngước mắt nhìn anh trai mình.

Lúc anh trai đi lấy đồ uống, tôi tranh thủ hỏi nhỏ Đoạn Duệ: "Anh ơi, em hỏi cái này với."

"Gì thế em?"

"Quan hệ của anh trai em với anh Quý Tiêu tệ lắm ạ?"

Đoạn Duệ đáp: "Tệ á? Cũng không hẳn, nhưng mà anh trai em ngứa mắt Quý Tiêu, mà Quý Tiêu cũng chẳng ưa gì anh trai em, thế thôi."

Tôi tò mò: "Tại sao ạ?"

Đoạn Duệ kể: "Anh trai em hồi cấp ba là hạng nhất trường mình, cực kỳ giỏi giang, ổn trọng, học siêu đến mức thầy cô nào cũng quý. Quý Tiêu thì ngược lại hoàn toàn, là đứa nghịch ngợm nhất lớp, ham chơi, hay chạy nhảy lung tung làm thầy cô đau đầu muốn ch·ết. Nhưng điểm mấu chốt là, thằng Quý Tiêu học cũng rất giỏi, không đứng nhì thì đứng ba. Nói chung là hai thái cực hoàn toàn đối lập."

Đoạn Duệ khua tay múa chân với tôi: "Anh trai em thì không ưa cái kiểu cà lơ phất phơ, không làm việc đàng hoàng của Quý Tiêu. Còn Quý Tiêu thì lại ghét cái kiểu mọt sách cứng nhắc của anh em. Hồi thi đại học xong có điểm, hai ông thần chọn trường cũng 'ăn ý' lắm, một ông chọn tận miền Nam, một ông tít miền Bắc, chậc chậc..."

Hóa ra là vậy...

Đoạn Duệ nói tiếp: "Nhưng thực ra Quý Tiêu sống cũng được lắm, bọn anh cũng chả hiểu sao hai đứa nó lại ghét nhau thế. Chắc là kiểu 'cùng dấu thì đẩy nhau' ấy mà."

Đúng lúc này anh trai tôi lấy đồ uống quay lại, Đoạn Duệ lập tức ngừng buôn chuyện. Ăn xong, anh trai đưa tôi về trường.

"Anh mua vé xe ngày mai rồi."

"Nhanh thế ạ?"

"Ừ, lần này anh đến chủ yếu là xem em có thích nghi được với trường mới không thôi."

Tôi hơi hụt hẫng.

Anh xoa đầu tôi: "Thôi nào, sắp nghỉ đông rồi, đến lúc đó lại gặp nhau mà."

"Vâng ạ."

Sau khi anh trai về, tâm trạng tôi ủ rũ mất mấy ngày. Tuần học cuối cùng của tháng 12 kết thúc cũng là lúc đến Tết Dương lịch. Ba đứa bạn cùng phòng thì hai đứa đã có người yêu, Tết này tụi nó rủ nhau đi chơi giao thừa hết. Đứa còn lại nhà ở ngay đây nên cũng về quê sớm. Thế là ký túc xá chỉ còn mình tôi.

Chiều tan học, các bạn nhờ tôi mang hộ đống sách về phòng nên tụi nó không ghé qua ký túc xá nữa. Tôi đồng ý, ôm chồng sách xuống lầu thì vừa vặn đụng mặt Quý Tiêu ở cổng khu giảng đường.

Quý Tiêu đi cùng bạn, vừa ngẩng đầu lên cũng nhìn thấy tôi.

Từ sau lần gặp anh trai tôi hôm đó, tôi chưa gặp lại Quý Tiêu lần nào. Thật ra trường cũng chỉ có bấy nhiêu đó chỗ, vả lại cuộc trò chuyện giữa tôi và Quý Tiêu cũng đã dừng lại từ lâu. Dù sao cũng tại tôi nhận nhầm người, giờ đối diện với anh ấy tôi thấy hơi ngượng ngùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng tôi không ngờ là sau khi chào bạn mình xong, Quý Tiêu lại bước thẳng về phía tôi.

"Đàm Ngôn, Tết Dương lịch này em có về nhà không?"

"Em không về ạ." Sắp nghỉ đông rồi nên tôi định để đến lúc đó mới về luôn.

Quý Tiêu hỏi: "Thế Tết em định làm gì?"

Tôi... chẳng có kế hoạch gì cả. Thấy Quý Tiêu có vẻ thắc mắc, tôi giải thích là các bạn cùng phòng đều đi vắng, tôi chỉ có một mình.

"Thế có muốn đi chơi với bọn anh không?"

Quý Tiêu rủ: "Câu lạc bộ của anh định Tết này đi chơi trò 'Mật thất thoát hiểm' (Escape Room), đi cùng cho vui nhé?"

Mật thất thoát hiểm sao? Nghe có vẻ kích thích đây.

"Dạ được ạ."

"Thế lúc đó anh qua dưới lầu ký túc xá đón em."

"Vâng."

Ngày Tết Dương lịch, Quý Tiêu tổ chức cho những người không về quê đi chơi mật thất. Người đi cũng khá đông, tầm bảy tám người gì đó.

"Lát nữa nhớ đừng có đ.á.n.h NPC (nhân viên hóa trang) đấy nhé, mấy ông con trai nhớ bảo vệ các bạn nữ đấy!"

Trước khi nhân viên phát bịt mắt cho chúng tôi, Quý Tiêu đứng sát cạnh tôi dặn: "Lát nữa em cứ túm lấy áo anh, đi theo sau anh là được."

"Vâng ạ."

Vào trong mật thất rồi mới thấy tối đen như mực, chẳng nhìn rõ ai với ai. Mọi người còn phải tản ra làm nhiệm vụ. Nhiệm vụ chưa thấy đâu mà "bất ngờ" đã ập đến.

"C.h.ế.t tiệt! Có đứa nào sờ chân tao!"

Tôi nép vào một góc run cầm cập, không dám hó hé lời nào. Lúc này có người tiến lại gần và nắm lấy tay tôi.

"A!"

"Anh đây."

Là Quý Tiêu. Tôi mở mắt ra nhưng thực tế chẳng thấy gì cả, chỉ cảm giác hình như Quý Tiêu đang lắc đầu ngán ngẩm.

"Hét to thế, suýt nữa thì làm anh điếc tai luôn rồi."

 "Em... em xin lỗi. Tại ở đây tối quá."

"Em sợ bóng tối à?"

Lúc nói câu này, giọng anh mang theo ý cười trêu chọc. Tôi không dám cãi, coi như ngầm thừa nhận. Lúc này tôi mới để ý thấy Quý Tiêu vẫn đang nắm tay tôi mà không buông ra. Anh ấy quên rồi sao? Tôi đang phân vân không biết có nên nhắc anh không thì nhiệm vụ đã bắt đầu.

"Lát nữa làm nhiệm vụ anh đi cùng em, đừng sợ." Giọng Quý Tiêu vang lên ngay sát tai tôi. Tôi gật đầu, rồi chợt nhớ anh không thấy được nên vội "Vâng" một tiếng.

Mật thất thoát hiểm đúng là kích thích hơn tôi tưởng nhiều. Cả nhóm la hét không ngừng suốt buổi. Đặc biệt là đoạn sau mỗi người có một nhiệm vụ riêng lẻ, tôi không dám đi một mình nên cứ bám lấy Quý Tiêu bắt anh đi cùng.