Dục Vương Sủng Thê Vô Đối

Chương 14



Nhưng khi nhìn Lâm Dục nằm bên cạnh đã ngủ say, ta có cảm giác mình đã suy nghĩ quá nhiều.

Lúc ngủ nhìn Lâm Dục cũng rất đẹp, dịu dàng hơn ban ngày nhiều.

Ta nhẹ nhàng tới gần hắn, cẩn thận đặt đầu lên vai hắn.

Hình như được như thế này cũng đã rất hạnh phúc.

Liên tiếp cả nửa tháng Lâm Dục cũng không chạm vào ta.

Điều này làm cho ta không thể không hoài nghi, có phải sức hút của mình xảy ra vấn đề gì hay không.

Ta nhìn hình ảnh như hoa như ngọc của mình trong gương đồng, cảm thấy nhất định vấn đề không phải ở chỗ ta.

“Lục Ý, ngươi cảm thấy ta...”

Ta còn chưa kịp hỏi thì đã có người chạy vội vào.

Đó là một gã sai vặt quen thuộc trong Vương phủ, hắn vừa tiến vào liền quỳ phịch xuống.

“Vương... Vương gia bị thương rồi!”

Ta còn chưa kịp hiểu được những lời này, Bạch Thất đã bế Lâm Dục đi vào.

Trước kia ta luôn nói với Tần Nhu ta đã gặp qua rất nhiều việc trên đời, nhưng cảnh tượng diễn ra trước mắt ta bây giờ, ngay cả nằm mơ ta cũng chưa từng thấy qua.

Làm sao con người ta có thể chảy nhiều m.á.u đến như vậy?

“Gọi Thái y!”

Ta nghe thấy giọng nói của mình như phát ra từ trong cổ họng.

Gã sai vặt đáp lại: “Thái y đang trên đường tới rồi.”

Ta gật đầu, nhìn thấy Bạch Thất đặt Lâm Dục lên giường, sau đó được Lục Ý dìu đến bên cạnh.

Đầu óc ta trống rỗng, không biết phải làm gì bây giờ.

Chỉ đến khi có giọt nước mắt ấm nóng rơi xuống mu bàn tay, ta mới nhận ra chiếc khăn tay trên tay mình, vội vàng lấy khăn tay che lên miệng vết thương của Lâm Dục.

Nhìn chiếc khăn tay màu trắng kia trong nháy mắt bị dính máu, thân thể ta bắt đầu run lên, nỗi sợ hãi ùa vào trong lòng.

“Có chuyện gì đã xảy ra vậy?”

Rõ ràng lúc trước hắn đi ra ngoài vẫn còn rất ổn.

Ta ngẩng đầu nhìn Bạch Thất.

Bạch Thất còn chưa kịp mở miệng thì Thái y đã tới.

Thái y chẩn mạch, băng bó vết thương cho Lâm Dục xong mới nhìn ta một cái.

“Vết kiếm đ.â.m lệch ra ngoài, không tổn thương điểm yếu nào cả. Chỉ cần Vương gia hạ sốt và tỉnh lại thì sẽ không có gì đáng ngại nữa.”

Ta không thể tin được, một vết thương lớn như vậy, làm sao có thể không đáng ngại chứ.

“Đối với Vương gia mà nói, đây không tính là tổn thương lớn, xin Vương phi yên tâm.”

Thái y thấy ta có vẻ không tin tưởng nên lại bổ sung thêm một câu.

Một lời an ủi như vậy, rơi vào trong lòng ta giống như vô số mũi kim rơi xuống.

 


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com