Ta còn chưa kịp suy nghĩ, xe ngựa liền dừng lại, có lẽ là đã đến cửa cung. Hắn bước xuống xe trước ta, cẩn thận đỡ ta từ trên xe xuống. Ta thấy bộ dáng các tiểu binh canh giữ cửa cung nhìn thấy hắn đều như đang nhìn thấy quỷ. Duy chỉ có thị vệ bên người Bạch Thất của hắn đang đánh xe ngựa là có vẻ bình thường.
Ta được Lâm Dục dắt vào cung điện.
Ta nhìn thoáng qua ngói xanh tường đỏ chưa từng thay đổi, lại nhìn thoáng qua bàn tay ta đang được Lâm Dục nắm.
Giống như cái gì cũng chưa từng thay đổi, cũng giống như cái gì cũng đã thay đổi.
Hoàng cung này ta đã tới vô số lần, nhưng chưa từng tới Ngự thư phòng.
“Thần phụ bái kiến Hoàng thượng.”
Ta hành lễ quy củ theo như những gì ma ma đã dạy.
Đương kim Hoàng thượng là Thái tử cùng ta lớn lên, hắn thấy bộ dáng ta như thế lập tức bật cười.
Không phải ta nói quá đâu, trên đời này, người có thể thấy hắn cười tuyệt đối có thể đếm trên đầu ngón tay.
Năm đó khi hắn còn là Thái tử, còn bây giờ đã là người trưởng thành, uy nghiêm hơn rất nhiều nhưng hắn vẫn nở nụ cười đối với ta, có thể nhìn thấy địa vị của ta cũng không tầm thường.
“Từ nhỏ trẫm đã rất thích ngươi, muốn cho ngươi làm đệ muội của trẫm, hôm nay cũng coi như là toại nguyện.”