Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 193: HOÀNH TRÁNG



Hoàng Đô trong tiết trời xuân tháng Giêng hiện ra như một bức tranh sơn mài khổng lồ, nơi những gam màu rực rỡ nhất được bàn tay tạo hóa và con người cùng nhau tô điểm. Khắp các đại lộ thênh thang dẫn về phía hoàng cung, không khí náo nhiệt đã chạm tới đỉnh điểm của sự hưng phấn. Những dải kỳ hiệu thêu hình mây nước đặc trưng của Thủy Vân Quốc tung bay ngạo nghễ trên những mái lầu cao vút, sắc đỏ rực của cờ hoa hòa quyện cùng sắc vàng kim của nắng xuân, tạo nên một biển màu sắc lộng lẫy bao phủ lên toàn bộ kinh thành cổ kính.

​Ngày hôm nay là mười tám tháng Giêng, thời khắc trọng đại đánh dấu cột mốc ba năm kể từ ngày bờ cõi Thủy Vân sạch bóng quân xâm lược Lam Ba. Niềm kiêu hãnh dân tộc rạo rực trong huyết quản mỗi người dân, biến Hoàng Đô thành một chảo lửa của sự hân hoan. Tiếng trống hội dập dìu vang vọng từ phía quảng trường trung tâm, hòa cùng tiếng hò reo vang trời dậy đất của bách tính đang đứng san sát nhau dọc theo các tuyến phố chính.

​Giữa muôn vàn âm thanh náo nhiệt ấy, người dân từ các vùng lân cận đổ về kinh thành mỗi lúc một đông hơn. Ánh mắt ai nấy đều đổ dồn về hướng cổng thành phía Nam với sự kỳ vọng tột độ. Đây là cơ hội nghìn năm có một để những người phàm trần được chiêm ngưỡng tận mắt uy nghi của những bậc cường giả tu tiên vốn dĩ thường ẩn mình nơi thâm sơn cùng cốc.

​- Nhìn kìa! Các vị nhìn kìa! Phía chân trời đang đổi màu! - Một lão già bán trà bên đường run rẩy chỉ tay về phía xa.

​Từ giữa không trung, một luồng khí tức thanh khiết bỗng chốc lan tỏa, mang theo hương thơm dịu nhẹ của trăm hoa đang đua nở, dễ dàng lấn át mùi bụi bặm của phố thị sầm uất. Giữa thanh thiên bạch nhật, hàng vạn cánh hoa linh lực bắt đầu rơi rụng lả tả như một trận mưa tuyết hồng đầy huyền ảo, che phủ cả một đoạn đường dài dẫn vào cửa cung.

"​Vù! Vù! Vù!"

​Những dải lụa dài mang sắc hồng phấn bỗng từ xa bay tới, tựa như những nhịp cầu lụa bắc ngang qua hư không. Trên những dải lụa ấy, các đệ tử tinh anh của Tàn Hương Giáo xuất hiện với phong thái nhẹ nhàng thoát tục. Đôi chân họ lướt trên lụa mỏng như chim yến đạp sóng, tà áo lụa bay phất phơ theo gió tạo nên một màn trình diễn thân pháp tuyệt mỹ.

​- Trời ơi! Là người của Tàn Hương Giáo! Quả nhiên danh bất hư truyền! - Một gã nam nhân trẻ tuổi trợn tròn mắt, hơi thở dồn dập vì kinh ngạc.

​- Các nàng ấy là tiên nữ giáng trần sao? Nhìn kìa, vị trưởng lão đi đầu kia khí chất thật là trấn áp lòng người! - Một mỹ phụ nhân đứng cạnh đó cũng phải thốt lên đầy ngưỡng mộ.

​Chính giữa đoàn người là chiếc xa giá khổng lồ được chạm trổ hình phượng hoàng tung cánh vô cùng tinh xảo, một báu vật do chính hoàng cung đặc phái để đón tiếp quý khách. Bốn con Linh Mã tuyết trắng với đôi mắt rực sáng, bờm dài lấp lánh như bạc, dũng mãnh kéo chiếc xa giá lướt đi trên mặt đường lát đá. Ngồi bên trong, thấp thoáng sau lớp rèm châu ngũ sắc và màn sương linh lực mờ ảo, chính là bóng dáng kiều diễm của Tàn Hương Giáo Chủ - Hương Kỳ Anh.

​Dù chỉ nhìn thấy bóng hình ẩn hiện, bách tính vẫn cảm nhận được uy áp mạnh mẽ của một bậc cường giả hàng đầu hòa quyện cùng vẻ đẹp sắc nước hương trời. Theo sau xa giá là ngũ vị trưởng lão với khí độ trầm mặc, thâm sâu cùng dàn đệ tử tinh anh với nhan sắc rực rỡ đến mức khiến hoa nhường nguyệt thẹn. Sự xuất hiện hoành tráng của họ biến cả con phố thành một thánh đường của sắc đẹp và sức mạnh, khiến hàng vạn nam nhân Hoàng Đô chỉ biết đứng lặng người vì si mê, con tim lỗi nhịp trước phong thái của một đại tông môn hàng đầu.

Cánh cổng hoàng cung sừng sững, được đúc từ những khối đồng đen nghìn năm tuổi, chậm rãi chuyển động tạo nên những tiếng trầm hùng vọng lại như tiếng sấm rền. Đoàn cấm vệ quân khoác trên mình bộ giáp trụ bằng đồng thau sáng choáng, tay nắm chặt trường thương bọc bạc, đồng loạt dạt sang hai bên đại lộ và cúi đầu thành kính. Sự trang nghiêm ấy mở ra con đường thênh thang để đón mời đoàn người của Tàn Hương Giáo tiến vào sân đình đại nội, nơi những bậc thềm đá cẩm thạch trắng muốt đang phản chiếu ánh nắng rực rỡ của ngày hội.

​Ngay khi dư âm của làn hương hoa vừa tan biến, bầu không khí xung quanh bỗng chốc trở nên đặc quánh và thâm trầm. Từ phía cuối con đường, một luồng khí thế uy nghiêm, đầy tà mị cuồn cuộn đổ về, báo hiệu sự hiện diện của Hồn Thiên Cung.

​"Vù! Vù! Vù!"

​Những tiếng xé gió đanh gọn rít lên liên hồi giữa không trung. Đoàn đệ tử tinh anh của Hồn Thiên Cung lướt đi trong những bộ y phục đen tuyền thêu chỉ bạc tinh xảo, thân pháp của họ nhanh đến mức chỉ để lại những bóng mờ huyền ảo trên mặt đất. Chính giữa đoàn tùy tùng ấy là chiếc xa giá khổng lồ được làm từ gỗ mun đen bóng loáng, phía trên chạm khắc tỉ mỉ hình ảnh những linh thú cổ xưa đang gầm vang cùng các họa tiết quỷ diện đầy quyền lực.

​Ngồi tĩnh lặng bên trong là Hồn Thiên Cung Chủ. Gương mặt y được che phủ hoàn toàn bởi một chiếc mặt nạ bạc chạm trổ sắc sảo, chỉ để lộ đôi mắt sắc lẹm, sâu thẳm như hố đen, tỏa ra một loại linh áp khiến không gian xung quanh như rung động. Theo sát sau xa giá là năm vị trưởng lão với khí độ trầm mặc tựa những ngọn núi lớn, cùng đoàn đệ tử mang theo những thanh trường đao tỏa ra linh quang màu tím thẫm đầy ma mị.

​- Thật là khí thế! Hồn Thiên Cung quả nhiên sở hữu uy nghiêm khiến người ta phải cúi đầu sát đất! - Một vị lão giả trong đám đông thốt lên đầy vẻ thán phục.

​- Nhìn phong thái của Hồn Thiên Cung Chủ kìa, đó mới thực sự là bậc cường giả. Càng nhìn càng thấy tôn nghiêm vô cùng!

Những tiếng khen ngợi, tán dương của bách tính vang lên không ngớt, át cả tiếng vó ngựa trên đường.

​Sau khi những bóng đen uy nghi của Hồn Thiên Cung dần khuất sau cửa cung, không khí Hoàng Đô lại tiếp tục bùng nổ với sự xuất hiện của các tông phái vừa và nhỏ. Dù không trực tiếp tham gia đối đầu Lam Ba Quốc nhưng đây là những thế lực đã dốc hết tâm sức, đóng góp vô số tài lực và vật lực để tái thiết lại các thành trì, ổn định cuộc sống cho dân chúng sau những năm tháng binh đao khói lửa. Được Hoàng Gia mời là điều lẽ đương nhiên.

​Dẫn đầu các tiểu tông phái là Thiết Thạch Bang. Bang chủ Thiết Cuồng, một bậc hảo hán có tu vi Hóa Thần sơ kỳ với thân hình hộ pháp lực lưỡng, hiên ngang cưỡi trên con thiết ngưu khổng lồ với lớp da cứng như thép nguội. Theo sau ông là đoàn huynh đệ vạm vỡ, khiêng theo những hòm linh thạch quý giá tỏa ánh sáng lấp lánh.

​Nối gót theo sau là Linh Thảo Môn do Mộc Lan Phu Nhân dẫn dắt. Nàng khoác trên mình bộ trường bào xanh biếc như ngọc, phong thái trang nhã, dẫn theo các môn sinh mang theo vô số hòm linh dược quý hiếm để dâng lên hoàng gia.

Cùng lúc đó, Hàn Vân Phái với Chưởng môn Vân Du Tử cũng lộ diện trong bộ đạo bào trắng tinh khôi, di chuyển nhẹ nhàng như mây bay gió thổi, mang theo vẻ đẹp của những bậc chân tu thực thụ.

...

​Dù xa giá và đoàn tùy tùng của các tiểu tông môn này có phần giản dị hơn hai đại thế lực trước đó, nhưng mỗi bước đi của họ đều mang theo sự uy nghiêm của những bậc bề trên. Bách tính đứng chật kín hai bên đường không ngừng hò reo, dành tặng những lời tán thưởng nồng nhiệt nhất cho những người đã góp công xây dựng lại giang sơn. Cả một đoạn đường dài dẫn vào cung điện lúc này rực rỡ sắc màu, linh khí cuộn trào mạnh mẽ, vẽ nên một viễn cảnh về một Thủy Vân Quốc đoàn kết và thịnh trị đến muôn đời.

Thế nhưng, tất cả những màn xuất hiện hoành tráng, uy nghi của các tông phái trước đó, dường như chỉ là một khúc nhạc dạo đầu, chưa phải là đỉnh điểm của sự mong chờ mà hàng vạn con người đang có mặt tại Hoàng Đô đang khao khát. Khi bóng dáng của những tiểu tông phái cuối cùng dần khuất sau cánh cổng đồng đen nghìn năm tuổi, một khoảng lặng kỳ lạ, trang nghiêm đến nghẹt thở bỗng chốc bao trùm khắp các đại lộ thênh thang. Đám đông bách tính san sát nhau không hề có dấu hiệu tản đi, trái lại, hàng vạn ánh mắt đều đổ dồn về phía chân trời xa xăm, nơi cuối con đường dẫn vào cung cấm, với một sự thành kính, ngưỡng vọng và kỳ vọng mãnh liệt đến cực điểm.

"ONG!"

​Bất chợt, từ phía hư không, một vầng hào quang rực rỡ, chói lọi như hàng ngàn ánh mặt trời ban trưa cùng lúc bùng nổ, xua tan hoàn toàn mọi làn sương mờ của buổi sớm mai, khiến cả không gian Hoàng Đô bừng sáng lộng lẫy, huy hoàng đến choáng ngợp. Từ phía xa, thanh âm của đại khí vần vũ, tiếng gầm rú của đất trời vang lên đều đặn, rền rĩ, báo hiệu sự hiện diện của Đệ nhất tông phái Thủy Vân Quốc, ngọn hải đăng của sức mạnh tu chân nơi đây.

Hằng Thiên Tông.

​Màn xuất hiện của họ thực sự là một vũ điệu của ánh sáng và màu sắc, một minh chứng hùng hồn cho uy thế tột đỉnh. Dẫn đầu đoàn quân hùng hậu là hàng ngũ đệ tử tinh anh, được phân chia vô cùng chỉnh tề và trang nghiêm. Đi tiên phong là hàng trăm đệ tử khoác trên mình những bộ Hồng y rực rỡ như lửa phượng hoàng, tượng trưng cho sức mạnh, nhiệt huyết và khát vọng chinh phục. Tà áo đỏ bay phất phơ theo gió, tạo nên một biển lửa rực cháy giữa lòng đại lộ, mỗi bước chân của họ đều như giẫm lên mây mà đi, khí thế bừng bừng nung nấu cả không gian.

Tiếp sau đó là hàng ngũ đệ tử khoác trên mình những bộ Lục y xanh mướt như ngọc lục bảo, tượng trưng cho sự trường tồn, sức sống mãnh liệt và trí tuệ thâm sâu. Sự kết hợp giữa sắc hồng rực rỡ và sắc lục thanh nhã tạo nên một bức tranh đối lập nhưng vô cùng hài hòa, thể hiện sự đa dạng và sức mạnh toàn diện của Hằng Thiên Tông. Hào quang tỏa ra từ hàng vạn đệ tử đi tới đâu, mặt đường lát đá như bừng sáng tới đó, xua tan mọi bóng tối, mang lại sự kinh ngạc tột độ cho người xem.

​Đi đầu hàng ngũ đệ tử tinh anh là hai gương mặt trẻ tuổi, kiệt xuất nhất của thế hệ hậu bối hiện tại, Lãnh và Liệt Khang.

Liệt Khang hiên ngang cưỡi trên lưng con Xích Thố với lớp lông đỏ rực như ngọn lửa đang rực cháy, bốn chân đạp hỏa diễm, ánh mắt rực sáng, tiếng hí vang trời đầy uy vũ. Vẻ lãng tử, phong trần của nhị công tử Liệt gia kết hợp cùng khí độ anh dũng, khí phách trên lưng chiến mã khiến bách tính không khỏi trầm trồ, nín thở trước vẻ đẹp toàn mỹ của sức mạnh và khí chất.

​- Trời ơi! Hãy nhìn xem! Đó chính là nhị công tử Liệt gia, Liệt Khang đại danh đỉnh đỉnh! Đúng là hổ phụ sinh hổ tử, phong thái ấy ai bì kịp, quả không hổ danh là thiên tài hàng đầu của Thủy Vân Quốc! - Tiếng hoan hô, thán phục của một vị võ sư vang lên đầy ngưỡng mộ, át cả tiếng vó ngựa.

​Đặc biệt là các nữ nhân trong thành, ai nấy đều nhìn Liệt Khang với ánh mắt si mê, trái tim không khỏi lỗi nhịp trước vẻ đẹp nam tính đầy cuốn hút:

- Thật là anh tuấn.

- Phải chăng chàng là của ta...

Thế nhưng, ngay cạnh đó, Thượng Quan Đại tiểu thư - Thượng Quan Yên Nhi với nhan sắc tuyệt trần, phong thái thanh cao thoát tục, như tiên nữ giáng trần, cũng thu hút không kém ánh nhìn sùng bái của mọi người. Những lời xì xầm về hôn ước giữa hai đại gia tộc Thượng Quan và Liệt gia bắt đầu rộ lên khắp nơi, tạo nên một bầu không khí xôn xao, đầy sự ganh tị và ngưỡng mộ đan xen.

​- Nghe nói hai nhà đã sớm định chuyện trăm năm, Thượng Quan tiểu thư và Liệt nhị công tử đúng là đôi lứa xứng đôi, hai nhà thân càng thêm thân. Một bên là vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, một bên là tài năng lỗi lạc, thật khiến người ta phải ganh tị đến đỏ mắt! - Một thiếu nữ thở dài, ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa có chút ghen tị thầm kín khi nhìn cặp đôi trai tài gái sắc.

​Theo sau hàng ngũ đệ tử và cỗ xa giá là ngũ vị trưởng lão, những vị trụ cột, biểu tượng của trí tuệ và sức mạnh thâm sâu của Hằng Thiên Tông. Mỗi vị trưởng lão đều khoác trên mình những bộ đạo bào trắng thuần khiết, tỏa ra uy áp trầm mặc tựa những ngọn núi lớn, khiến không gian xung quanh như cô đọng lại. Bước chân của họ thong thả nhưng vô cùng vững chãi, mỗi người đều mang một khí chất riêng biệt, nhưng tất cả đều toát lên vẻ thần bí, thâm sâu, khiến tất cả xung quanh cũng phải cúi đầu.

​Tuy nhiên, mọi sự chú ý tột cùng đều đổ dồn về cỗ xa giá tối thượng đang lừng lững tiến tới, tỏa ra một luồng linh áp thâm sâu. Đây là cỗ xa giá lộng lẫy, huy hoàng nhất từ trước đến nay mà Hoàng gia ban tặng cho một tông phái, được làm từ những loại gỗ quý hiếm nhất, chạm trổ bằng vàng ròng và khảm nạm vô số viên linh thạch quý báu tỏa ánh sáng rực rỡ, lấp lánh như vạn ngôi sao.

​- Chậc chậc! Bên trong cỗ xa giá kia rốt cuộc là ai? Sư tổ Hằng Dương, hay chính là vị tân Tông chủ đang được khắp nơi ca tụng? - Một lão già uyên bác nheo mắt thắc mắc, giọng nói run run vì sự tò mò đỉnh điểm.

Sở dĩ bách tính có sự tò mò lớn đến vậy là bởi dù danh tiếng của vị tân Tông chủ này đã vang xa khắp vương quốc, nhưng kể từ sau chiến thắng huy hoàng, oanh liệt trước quân xâm lược Lam Ba Quốc, người chưa từng một lần xuất hiện trước công chúng, nghe nói là bế quan tu luyện suốt ba năm qua tại thâm sơn cùng cốc. Những lời bàn tán bắt đầu xôn xao như sóng triều cuộn trào, vị tân Tông chủ này đang được ca tụng là cường giả mạnh nhất, vô địch thiên hạ của Thủy Vân Quốc hiện nay.

​- Các ngươi không biết sao? Những binh sĩ từ Đông Kỳ Quân truyền tai nhau rằng, vị Tông chủ này từng đánh bại cả một cường giả Luyện Hư kỳ như Lam Hiệp chỉ bằng một ánh mắt, một cử chỉ nhẹ nhàng!

​- Chỉ một ánh mắt mà hạ gục Luyện Hư kỳ? Thật sự đáng sợ, kinh thiên động địa đến mức đó sao? Quả là không thể tin nổi!

- Vậy chắc hẳn vị này cũng là một Luyện Hư kỳ? Thậm chí là Luyện Hư trung kỳ? - Một người khác giọng run run.

- Không phải! Một lão giả chép miệng, nghe nói còn chưa phải Luyện Hư kỳ cơ, khả năng cao là một Hóa Thần kỳ viên mãn.

- CÁI GÌ? - Tất cả trố mắt đồng thanh.

​Dù thực hư thế nào vẫn còn là một ẩn số chưa có lời giải đáp, nhưng không ai có thể bàn cãi rằng uy danh của vị tân Tông chủ này đang đứng ở đỉnh cao chói lọi, không ai bì kịp. Sự thần bí bao trùm lấy cỗ xa giá khiến cả Hoàng Đô như nín thở, ai nấy đều khát khao, khao khát được một lần, chỉ một lần duy nhất được chiêm ngưỡng dung quang của vị cường giả này.

Khi đoàn người của Hằng Thiên Tông tiến vào sân chính của hoàng cung, một bầu không khí trang nghiêm tột độ ngay lập tức bao trùm lên toàn bộ không gian. Những dải lụa hồng của Tàn Hương Giáo hay những bóng đen uy quyền của Hồn Thiên Cung dường như cũng phải nhường lại tâm điểm cho luồng linh áp thuần khiết, mạnh mẽ đang cuồn cuộn đổ về.

​Không phân biệt tông môn lớn nhỏ, từ những Bang chủ Thiết Thạch Bang dũng mãnh đến các môn sinh Linh Thảo Môn trang nhã, tất cả đều đồng loạt dừng lại và ngoái nhìn với vẻ mặt đầy sự thành kính.

Mỗi khi cỗ xa giá của Hằng Thiên Tông lướt qua, đại diện các tông phái đều chắp tay, cúi người hành lễ một cách cung kính để tỏ lòng tôn trọng đối với vị thế anh cả trong giới tu chân Thủy Vân Quốc. Cỗ xa giá lộng lẫy ấy chậm rãi tiến tới, cuối cùng dừng lại ở vị trí trang trọng nhất, song hành cùng hai cỗ xa giá của Tàn Hương Giáo và Hồn Thiên Cung, tạo nên một thế chân kiềng uy quyền chưa từng có ngay giữa lòng đại nội.

​Hương Kỳ Anh đang ngồi trong xa giá cũng tiến ra ngoài, đôi môi đỏ mọng khẽ nhoẻn nụ cười thoát tục, giọng nói thanh tao như tiếng chuông ngân vang lên giữa không gian tĩnh lặng:

​- Gặp qua Hằng Dương sư tổ.

​Ngay sau lời chào ấy, rèm châu của cỗ xa giá Hằng Thiên Tông khẽ vén lên. Hằng Dương bước ra với phong thái tiên phong đạo cốt, tà áo đạo bào tung bay theo từng bước chân thâm trầm tựa biển cả bao la. Sự xuất hiện của ông khiến uy áp xung quanh càng thêm vững chãi. Ông chắp tay, ánh mắt hiền từ nhưng tinh anh quét qua một lượt:

​- Gặp qua Tàn Hương Giáo Chủ, Hồn Thiên Cung Chủ, cùng toàn thể chư vị đồng đạo.

​Thẩm Yên cũng khẽ nở nụ cười ẩn sau lớp mặt nạ bạc. Giọng nói nàng mang theo chút tà mị đặc trưng nhưng vẫn giữ trọn lễ tiết:

​- Hằng Dương sư tổ vẫn khỏe chứ?

​Hằng Dương chắp tay đáp lễ, phong thái ung dung tự tại:

​- Đa tạ Hồn Thiên Cung Chủ quan tâm, lão phu vẫn khỏe. Lần này vào cung yết kiến, xem ra chư vị vẫn nhanh chân hơn lão phu một bước rồi.

​Giữa lúc những bậc đỉnh cao đang trao đổi, từ phía chính điện, một vị thái giám diện mục già nua, tóc búi cao gọn gàng, khoác trên mình bộ y phục cung đình thâm trầm bước tới, chính là Lý công công. Ông ta cúi rạp người, hành lễ vô cùng chuẩn mực, giọng nói tuy trầm khàn nhưng lại rõ ràng, rành mạch:

​- Gặp qua Hằng Dương sư tổ, Tàn Hương Giáo Chủ, Hồn Thiên Cung Chủ, cùng toàn thể chư vị Tông chủ, chư vị Tiên trưởng. Bệ Hạ đã cho chuẩn bị xong xuôi yến tiệc chiêu đãi, người đang chờ các vị tại chính điện. Ngoài ra, Khả Hãn A Tốc Cát Bộ cũng đã có mặt từ trước để chung vui. Xin mời toàn thể chư vị tiến vào.

​Cái tên A Tốc Cát Bộ vừa vang lên khiến không ít người hiện diện phải khẽ gật đầu tâm đắc. Sự hiện diện của vị Khả Hãn này càng minh chứng cho tầm quan trọng của buổi đại lễ ngày hôm nay. Dưới sự dẫn dắt của vị thái giám, đoàn người gồm những cường giả hàng đầu, bắt đầu rảo bước hướng về phía chính điện hoàng cung.