Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 185: HOÀNG CỰC CHẤN THIÊN QUYẾT



Bên trong Không Linh Giới.

​"TÙM!"

​Mặt nước bắn tung tóe sau khi Minh Long nhảy thẳng xuống. Hắn thư giãn ngâm mình trong dòng Kinh Thầy Thủy Vận mát lạnh, đôi tay đưa lên vuốt ngược mái tóc ướt đẫm ra sau gáy, tận hưởng cảm giác từng luồng thủy khí len lỏi vào da thịt.

​- Hừ!

​Minh Long hừ một tiếng đầy vẻ bất mãn, ánh mắt vẫn còn vương chút bực dọc hướng về phía hư không:

​- Có cách như vậy mà ngươi không chỉ ta sớm hơn. Để lão tử sống trong bóng tối mấy tháng trời, ngươi vui lắm sao?

​Ngọc Nhi trong thức hải chép miệng một cái, bộ dạng lười nhác dựa lưng vào ghế tựa, giọng điệu đầy vẻ bất cần:

​- Lười nói, mỏi miệng. Với lại lúc đó thấy ngươi gào thét vui tai quá nên ta quên khuấy đi mất.

​- Ngươi cố ý lừa lão tử thì có! Nếu để người khác biết được lão tử bị ngươi dắt như cún thế này, chắc hẳn mặt mũi ta chẳng còn chỗ nào mà để nữa! - Minh Long gân cổ lên cãi lại, gương mặt đỏ bừng vì vừa tức vừa thẹn.

​Ngọc Nhi thấy vẻ mặt ấm ức đến tận cổ của hắn thì không nhịn được, nàng nhún nhún vai rồi bật cười thành tiếng:

​-Thôi được rồi, trêu ngươi chút thôi mà, làm gì mà nóng nảy thế ha ha...

​Thực chất, vốn dĩ đôi mắt của Minh Long sau khi chịu phản phệ nặng nề từ Ảo Thị đã hoàn toàn mù đặc. Theo đúng quy luật tự nhiên, hắn phải mất tới tận ba năm dài đằng đẵng để thần hồn và nhãn cầu có thể tự bình phục. Thế nhưng, Ngọc Nhi đã giấu nhẹm đi một bí mật. Có một cách khác giúp Cửu Trùng Minh Nhãn hồi phục thần tốc hơn vạn lần, đó chính là ngâm mình trong hồ nước Kinh Thầy Thủy Vận bên trong Không Linh Giới này.

​Đã ba tháng trôi qua kể từ trận đại chiến kinh thiên động địa với Lam Ba Quốc. Bằng việc kiên trì ngâm mình trong Kinh Thầy Thủy Vận hằng ngày, ngày hôm nay đôi mắt của Minh Long đã có thể lờ mờ nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo xung quanh. Tuy vẫn chưa hoàn toàn bình phục như lúc ban đầu, nhưng đối với hắn, như vậy đã là quá tuyệt vời rồi.

​Cảm giác tù túng, u uất vì mất đi tầm nhìn suốt mấy tháng qua dường như đã vơi đi rất nhiều. Minh Long thở hắt ra một hơi đầy thư thái, tựa lưng vào thành hồ, cảm nhận dòng nước linh thiêng đang không ngừng xoa dịu đôi mắt đau nhức. Lúc này, hắn chỉ muốn mãi ngâm mình dưới Kinh Thầy Thủy Vận, tận hưởng sự tĩnh lặng tuyệt đối này mà thôi.

​Tuy nhiên!

Việc hắn suốt ngày chui túc trong Không Linh Giới không hẳn chỉ vì mục đích hồi phục đôi mắt, mà đằng sau đó còn có một lý do khác khiến hắn chẳng muốn đối mặt với thực tại bên ngoài.

Minh Long đưa đôi mắt lờ mờ nhìn những tán cây mờ ảo phía trên cao. Hắn thở dài một hơi đầy vẻ phiền muộn, thực chất việc hắn cứ bám trụ trong Không Linh Giới này không chỉ đơn thuần là để chữa trị đôi mắt. Cái cảm giác bị vây hãm bởi ba luồng chân khí đối nghịch nhau ngoài kia thực sự khiến hắn thấy rùng mình.

​Suốt ba tháng qua, dù đôi mắt tối đen, nhưng thính giác và khứu giác của hắn lại nhạy bén đến lạ kỳ. Bất Ca, Ngọc Linh và Tiểu Mễ luân phiên đến chăm sóc hắn, nhưng đi kèm với sự tận tình đó là những màn "đao quang kiếm ảnh" bằng lời nói khiến không khí trong phòng lúc nào cũng căng như dây đàn. Hắn cảm thấy mệt mỏi, một sự mệt mỏi còn kinh khủng hơn cả lúc đối đầu với vạn quân Lam Ba.

​Như thấu hiểu được tâm tư của hắn, Ngọc Nhi bất chợt hiện ra từ trong thức hải. Nàng ngồi vắt vẻo trên một phiến đá, nhướn mày nhìn hắn đầy ẩn ý:

​- Ngại ba nàng ấy chứ gì?

​Minh Long lại thở dài, giọng nói lộ rõ vẻ bất lực:

​- Ta cảm thấy thực sự rất mệt mỏi, chỉ muốn được thư giãn một chút thôi. Cơ mà ba nàng ấy cứ làm sao ấy, mỗi lần tụ họp là căn phòng cứ như bãi chiến trường ngầm, ta nằm đó mà mồ hôi lạnh cứ chảy ròng ròng.

​Ngọc Nhi chép miệng đồng tình, vẻ mặt cũng chẳng khá khẩm hơn là bao:

​- Ngươi nói đúng, ba nữ nhân kia cứ chí chóe suốt ngày khiến lão nương cũng chẳng thể nào chợp mắt nổi. Đau đầu không kém gì ngươi đâu!

​Nàng dừng lại một nhịp, đôi mắt tinh quái nhìn thẳng vào Minh Long rồi bất chợt hỏi một câu nghiêm túc:

​- Vậy tâm ý của ngươi thực sự đặt vào đâu?

​Không một chút do dự, Minh Long trả lời ngay lập tức, ánh mắt hắn dù còn mờ đục nhưng vô cùng kiên định:

​- Bất Ca.

​Hắn dừng lại một chút, giọng thấp xuống như đang tự trải lòng mình:

​- Với Ngọc Linh, ta tôn trọng nàng ấy như một người bằng hữu chí cốt. Còn Tiểu Mễ, từ lâu ta đã coi nàng như một người tỷ tỷ thân thiết trong lòng.

​Minh Long nở một nụ cười khổ, trong lòng thầm than. Ngọc Linh và Tiểu Mễ biểu hiện rõ ràng đến mức đó, hắn sao có thể không hiểu được chứ? Chính vì hiểu nên hắn mới thấy nặng nề. Chỉ có một điều khiến hắn cảm thấy hơi khó hiểu xen lẫn bồn chồn, đó là dạo gần đây Bất Ca lại không đến gặp hắn nữa. Tính ra cũng đã tròn hai tuần nàng vắng bóng.

​Trước đây với thể trạng mù lòa, đi đứng còn khó khăn nên hắn rất ngại chủ động đến gặp nàng. Nhưng giờ đây, khi đôi mắt đã có thể nhìn thấy lờ mờ, hắn không thể tiếp tục trốn tránh trong hồ nước này được nữa.

​- Chi bằng hôm nay ta đến gặp nàng ấy.

​Minh Long đứng bật dậy, dòng nước Kinh Thầy Thủy Vận chảy dọc theo cơ thể săn chắc. Hắn nắm chặt nắm đấm, hạ quyết tâm:

​- Nhân tiện, ta cũng sẽ vạch rõ ranh giới với Tiểu Mễ và Ngọc Linh. Cứ để mập mờ thế này chỉ càng khiến mọi chuyện thêm tệ hơn mà thôi.

​Hắn bước ra khỏi hồ, khoác lên mình bộ thanh y giản dị. Đã đến lúc đối mặt với thực tại, đối mặt với người nữ nhân mà trái tim hắn thực sự hướng về.

Minh Long vừa mới bước được vài bước định rời khỏi hồ Không Linh Giới, đôi chân bỗng khựng lại giữa chừng. Một cảm giác rung động liên hồi truyền đến từ ngón tay khiến hắn nhíu mày kinh ngạc. Nhẫn trữ vật của hắn đang chấn động một cách bất thường, như thể có thứ gì đó bên trong đang mất kiên nhẫn mà muốn phá vỡ không gian để chui ra ngoài.

​Hắn nhanh chóng phóng thần thức vào bên trong để quan sát. Tại một góc khuất của không gian trữ vật, hắn bắt gặp một cuốn trục cổ xưa đang tỏa ra hào quang lấp lánh, rực rỡ đến mức lấn át cả những linh thạch xung quanh.

​- Cái quỷ gì thế này?

​Minh Long lẩm bẩm đầy nghi hoặc, tâm niệm vừa động, cuốn trục lập tức được triệu hoán ra lòng bàn tay hắn.

​Ngọc Nhi đứng bên cạnh, đôi mắt nhướn lên quan sát món đồ lạ lẫm, rồi bất chợt nàng ho khan một tiếng đầy vẻ chột dạ:

​- Khụ! Cái này...

​Minh Long liếc mắt nhìn nàng, giọng điệu đầy sự dò xét:

​- Ngươi nhận biết thứ này sao? Rốt cuộc nó là cái gì? Sao lại đột ngột xuất hiện trong nhẫn trữ vật của ta thế này?

​Ngọc Nhi gãi gãi đầu, nở một nụ cười gượng gạo đầy vẻ hối lỗi:

​- À... hi hi, lão nương quên mất không nói với ngươi. Thứ này chính là một món quà từ tên sư phụ kia tặng cho ngươi vì lần trước ngươi đã biểu hiện rất tốt trong trận chiến. Thứ đồ tốt đấy, mau mở ra xem đi!

​Minh Long ngẩn người ra một lúc, cơn giận trỗi dậy khiến hắn gân cổ lên:

​- Cái gì? Quà của sư phụ lão tử mà ngươi lại dám quên? Sao không sớm hơn hả?

​Ngọc Nhi nhún nhún vai, điệu bộ vô cùng thản nhiên như thể chuyện vừa rồi chỉ là hạt cát:

​- Thì đã nói là quên rồi mà, thông cảm chút đi chứ. Có cần phải hung dữ như vậy không?

​Minh Long lườm nàng một cái cháy mặt, nhưng trong lòng cũng không thèm cãi tay đôi với nha đầu này thêm nữa. Sự tò mò về món quà từ vị sư phụ bí ẩn Trần Lộc đã hoàn toàn chiếm lấy tâm trí hắn. Hắn hít một hơi thật sâu, đôi tay run run vì phấn khích bắt đầu mở cuốn trục ra:

​- Món quà từ sư phụ ta sao? Để xem nào!

​"Vù!"

​Khoảnh khắc cuốn trục được mở ra, một tiếng động trầm hùng vang vọng khắp Không Linh Giới. Từng luồng hào quang rực rỡ được phóng thích ra xung quanh, biến không gian tĩnh mịch trở nên sáng rực hơn bao giờ hết. Những ký tự màu vàng kim cổ xưa như thoát thai từ hư không, chúng bay múa lượn lờ quanh thân thể Minh Long tạo thành một vòng xoáy linh lực vô cùng kỳ ảo.

​- Đẹp quá!

​Minh Long bất giác thốt lên đầy kinh ngạc. Những ký tự vàng kim ấy dường như mang theo linh tính, chúng xoay chuyển rồi dần dần kết hợp lại với nhau ngay trước mắt hắn. Minh Long nheo đôi mắt vẫn còn hơi mờ đục vì phản phệ để cố gắng đọc từng chữ:

​- Hoàng... Cực... Chấn... Thiên... Quyết? Một loại công pháp sao?

​Ngọc Nhi lúc này thu lại vẻ cợt nhả, nàng gật đầu xác nhận một cách nghiêm túc:

​- Đúng vậy, Hoàng Cực Chấn Thiên Quyết này chính là một loại công pháp. Hơn nữa, nó còn là công pháp mạnh nhất từng được tạo ra ở Cầu Tiên Tinh Cầu này đấy.

​"ỰC!"

​Minh Long nuốt một ngụm nước bọt đầy khó khăn, trái tim trong lồng ngực đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài. Hắn lắp bắp nhắc lại trong sự bàng hoàng tột độ:

​- Mạnh... mạnh nhất sao?

Minh Long tập trung cao độ, đôi mắt còn vương chút mờ đục nheo lại, cố gắng thu tạc từng ký tự cổ quái đang nhảy múa trước mặt. Những dòng kim văn này như chứa đựng uy áp của thiên địa, mỗi chữ hiện ra đều mang theo một loại chân lý vương giả khiến tâm thần hắn run rẩy. Hắn lẩm nhẩm đọc từng câu khẩu quyết khởi đầu:

​"Kim văn sơ khởi, u quang ẩn sinh

Hoàng ấn vô thanh, địa mạch kinh minh

Nhất bút hạ lạc, hư không toái liệt

Vạn phù vị phát, sát khí tiên thành

Kim cốt ẩn minh, chân nguyên nghịch chuyển

Hoàng huyết lưu thiên, nhất niệm câu diệt

Tinh sa vô tướng, tụ tán nan tầm

Quang diệt phi diệt, hữu vô đồng trầm

Nhất kích vô danh, thương khung tịch mịch

Vạn vật hồi quang, tận quy hư tịch."

​Đọc xong một lượt, Minh Long ngẩn người ra, vẻ mặt đờ đẫn quay sang nhìn Ngọc Nhi. Nàng khoanh tay trước ngực, hất hàm hỏi vặn:

​- Thế nào? Có hiểu gì không? Ngộ ra cái gì không?

​Minh Long gãi đầu, khuôn mặt hiện lên vẻ ngây ngô đến tội nghiệp, hắn thật thà lắc đầu:

​- Chịu! Chữ nghĩa thì đọc được đấy, nhưng ý nghĩa bên trong thì cứ như sương mù vây quanh, chẳng hiểu mô tê gì cả.

​"BỐP!"

​Ngọc Nhi bất chợt vung tay vỗ lên đầu hắn một cái thật mạnh khiến Minh Long suýt chút nữa cắm mặt xuống đất. Nàng mắng mỏ:

​- Thì vận chuyển Lạc Hồng Linh Tự Cổ Kinh đi, ngươi nhìn lão nương làm cái gì? Đầu để làm cảnh hay sao mà không biết dùng gốc rễ để khai mở ngọn ngành?

​Minh Long xoa xoa chỗ đau, cười gượng gạo đầy vẻ hối lỗi:

​- Quên mất! Hi hi... Tại công pháp này nhìn hoành tráng quá làm ta nhất thời mất trí.

​Nói đoạn, hắn lập tức thu liễm tâm thần, ngồi ngay ngắn xếp bằng trên mặt đất. Đôi mắt nhắm nghiền, nhịp thở dần trở nên trầm ổn. Trong thức hải, Minh Long bắt đầu niệm tụng khẩu quyết của Lạc Hồng Linh Tự Cổ Kinh.

​"Ong!"

​Một tiếng ngân vang vang dội khắp không gian tinh thần. Từng luồng ký tự cổ xưa từ Lạc Hồng Linh Tự Cổ Kinh phóng thích ra ngoài, chúng như những sợi xích quấn lấy và bao trùm toàn bộ cuốn trục Hoàng Cực Chấn Thiên Quyết, che lấp hoàn toàn ánh sáng vàng kim rực rỡ của nó. Một khắc sau, một luồng thông tin khổng lồ như thác đổ tràn vào đại não, khiến Minh Long run lên bần bật. Toàn bộ tinh túy của tầng thứ nhất đã được hắn tiếp nhận hoàn toàn.

​*Hoàng Cực Chấn Thiên Quyết Tầng thứ nhất - Hoàng Văn Khởi Nguyên:

- ​Đây là giai đoạn "Tạo nền - Tích năng", nền móng quan trọng nhất để kiến tạo nên một đế vương tu đạo. Khác với những công pháp thông thường chỉ chú trọng vào việc tích lũy linh lực trong đan điền, tầng này yêu cầu tu sĩ phải thực hiện một cuộc cách mạng ngay trong chính cơ thể mình - Ngưng tụ Hoàng Văn.

​Mỗi một Hoàng Văn được hình thành sẽ đóng vai trò như một đơn vị năng lượng nén cao cấp, cô đọng tinh hoa của đất trời vào một điểm cực nhỏ nhưng mang sức bật kinh thiên. Khi vận hành, Minh Long sẽ sở hữu hai kỹ năng khởi nguyên vô cùng bá đạo:

​- Kim Văn Trấn Thể: Các Hoàng Văn sẽ liên kết chặt chẽ với nhau, ẩn hiện dưới lớp da và xương tủy tạo thành một ma trận phòng ngự tuyệt đối. Nó không chỉ tăng cường độ cứng cáp cho nhục thân mà còn có khả năng hấp thụ và triệt tiêu ngoại lực, khiến cơ thể hắn trở nên kiên cố tựa như thần binh vạn năm, vạn pháp bất xâm.

​- Hoàng Quang Chấn Kích: Khi phát công, thay vì chỉ tung ra linh lực đơn thuần, các Hoàng Văn sẽ cộng hưởng tạo ra một loại chấn lực đặc thù lan rộng. Đòn đánh này mang theo uy áp vương giả, có thể xuyên thấu qua mọi lớp phòng ngự bề mặt để đánh trực diện vào kinh mạch và nội tạng kẻ thù, khiến vạn vật trong tầm ảnh hưởng đều phải vỡ nát dưới áp lực của Hoàng Quang.