Mùi đan dược nồng nặc xen lẫn hương trầm thanh khiết thoang thoảng xộc thẳng vào cánh mũi, thành công kéo ý thức của Minh Long trở về từ cõi u minh tăm tối. Hắn cảm nhận cơ thể đang được bao bọc bởi một tấm đệm êm ái, lớp chăn gấm nhẹ nhàng đắp ngang ngực, hoàn toàn đối lập với cảm giác lạnh lẽo đầy tử khí trên mặt sông Thủy Vân Hà trước lúc ngất đi.
- Khụ! Khụ! Khụ!
Một cơn ho sặc sụa bất ngờ ập đến mang theo đợt đau nhức xé tâm can từ lồng ngực lan ra tận tứ chi bách hài. Minh Long nghiến răng, cơn đau khiến hắn suýt chút nữa ngất đi lần nữa. Hắn thầm rủa xả trong bụng:
- Ui da con bà nó... Lần nào sử dụng Nhật Nguyệt Minh Tiễn cũng đau tựa hồ bị vạn mã giẫm đạp thế này sao? Toàn thân cứ như bị tháo rời ra vậy.
Hắn cố gắng điều động chút sức lực yếu ớt, đưa mắt nhìn xung quanh nhằm xác định bản thân đang ở đâu, hoàng cung hay Hằng Thiên Tông? Thế nhưng, trước mắt hắn chỉ hiện diện duy nhất một màn đêm đặc quánh, tối đen như mực:
- Trời tối rồi sao? - Minh Long lẩm bẩm trong sự hoài nghi:
- Sao không thắp đèn lên lại để tối đen thế này? Tối như hũ nút thì làm sao nhìn thấy gì?
Không đúng!
Cảm giác bất thường bắt đầu xâm chiếm tâm trí. Minh Long cố gắng đưa tay lên, dùng chút sức lực dụi mắt, rồi lại trừng mắt nhìn thật kỹ về phía trước. Hắn chắc chắn đôi mắt đang mở, đôi mi mắt tách bạch rõ ràng. Thế nhưng, vạn vật xung quanh vẫn trung thành với một màu đen kịch độc.
Một suy nghĩ kinh hoàng, lạnh lẽo như băng xẹt qua đại não hắn:
- TA... TA KHÔNG NHÌN THẤY GÌ? MÙ... MÙ RỒI SAO?
Cảm giác hụt hẫng, tuyệt vọng và sợ hãi bao trùm toàn bộ tâm trí hắn. Đôi mắt, thứ chứa đựng sức mạnh nghịch thiên của hắn giờ đây lại phản bội chính chủ nhân. Minh Long mất hẳn sự bình tĩnh vốn có, hắn gào thét điên cuồng trong thức hải, âm thanh vang vọng như tiếng kêu cứu từ địa ngục:
- NGỌC NHI... NGỌC NHIIIIIII!!!!! CỨU TA VỚI, TA THẤY GÌ HẾT!!! TA THỰC SỰ MÙ RỒI SAO?
"Chẹp!"
Một tiếng tặc lưỡi đầy vẻ ngán ngẩm, quen thuộc đến mức khiến Minh Long hơi khựng lại, vang lên ngay sát bên tai hắn. Giữa màu đen kịt bao trùm thực tại, trong thức hải của Minh Long đột nhiên bừng sáng rực rỡ. Hình dáng nhỏ nhắn, tinh nghịch của Ngọc Nhi hiện ra rõ mồn một với bộ váy rực rỡ sắc màu, nàng khoanh hai tay trước ngực, nhìn hắn bằng ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi:
- Lão nương ở đây, hét lớn đau đầu như vậy làm gì? Để cho người ta ngủ không?
- Ngọc Nhi! Ta... ta mù rồi sao? Tại sao ta không thấy gì hết? - Minh Long run rẩy hỏi, giọng nói tràn đầy sự hoảng loạn và van nài.
Ngọc Nhi thản nhiên gật đầu cái rụp, buông một câu xanh rờn phũ phàng:
- Đúng, ngươi mù rồi.
- Cái gì? Tại sao chứ? - Minh Long muốn khóc thét, nếu có thể rơi lệ, chắc chắn hắn đã khóc thành sông rồi.
Thấy tên chủ nhân này sắp sửa phát điên vì hoảng sợ, Ngọc Nhi mới thở dài, xua tay trấn an, giọng điệu có chút dịu lại dù vẫn mang theo vẻ trách móc:
- Ấy ấy... bình tĩnh lại đi, đừng có mà làm loạn. Đây chỉ là tạm thời thôi, mù vĩnh viễn đâu mà lo. Ngươi nên tự soi gương lại xem mình đã làm cái gì kinh thiên động địa. Ngươi đã sử dụng Ảo Thị vượt cấp quá cao, cưỡng ép thi triển lên một cường giả Luyện Hư kỳ cơ mà. Việc đôi mắt của ngươi tạm thời đình công chính là loại phản phệ nhẹ nhất để bảo vệ cái mạng nhỏ của ngươi khỏi cảnh nổ tung nguyên thần đó, hiểu chưa? Nếu không có cơ chế như vậy, linh hồn ngươi đã tan tành rồi.
Minh Long nghe vậy mới thở phào một hơi đại nạn thoát chết, nhưng tim vẫn còn đập loạn nhịp trong lồng ngực. Cảm giác hãi hùng vừa rồi vẫn còn dư chấn.
- Ảo Thị?
Hắn bắt đầu hồi tưởng lại khoảnh khắc sinh tử đó.
Phải rồi, ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm của Lam Hiệp chỉ còn cách tim hắn một tấc, Cửu Trùng Minh Nhãn đã chính thức thức tỉnh Tầng hai. Hắn nhớ như in cảm giác hắc phẩy thứ hai xoay chuyển đầy tà mị trên nền đồng tử đỏ rực, kéo linh hồn của Lam Hiệp vào một vòng xoáy giả lập không lối thoát. Hắn thấy Lam Hiệp chìm đắm trong vinh quang tột đỉnh, trong sự đô hộ tàn khốc, trong cảm giác làm chủ Thủy Vân Quốc suốt một năm trời. Một năm trường ròng rã đầy quyền lực và thỏa mãn của lão ta trong ảo cảnh, hóa ra thực tế lại diễn ra trong đúng một nháy mắt của thực tại.
Nghĩ đến đây, Minh Long không khỏi rùng mình một cái, cảm giác ớn lạnh sống lưng. Sức mạnh này quá đỗi kinh hoàng, nó bẻ cong nhận thức, thao túng linh hồn của kẻ thù từ bên trong, khiến kẻ địch chết trong vinh quang giả tạo mà hề hay biết.
- Không hổ danh là Pháp Bảo Cấm Kỵ của Hệ Thống... - Minh Long thầm cảm thán trong sự kinh hãi xen lẫn thán phục:
- Quá tà môn, thực sự là quá tà môn rồi! Tầng một đã khủng khiếp, tầng hai lại càng nghịch thiên hơn.
Ngọc Nhi khoanh tay trước ngực, dáng vẻ ra chiều đắc ý, nàng bắt đầu giải thích bằng chất giọng lanh lảnh:
- Thực chất, vào khoảnh khắc ngươi thu lấy linh hồn của tên Lam Thắng kia, Cửu Trùng Minh Nhãn đã thu thập đủ tinh hoa linh hồn, đáp ứng hoàn mỹ các điều kiện để thăng cấp. Chỉ là khi đó ngươi quá chú tâm vào trận chiến, tâm trí đặt hết vào đó nên không để ý đến thông báo của Hệ Thống mà thôi.
Minh Long gật gù, hồi tưởng lại lúc đó quả thực hắn hoàn toàn không nghe thấy thanh âm nào khác. Hắn bình tĩnh lại, tâm thế tò mò trỗi dậy:
- Vậy ngươi có thể cho ta biết rõ hơn về Ảo Thị được không? Tầng thứ hai này rốt cuộc vận hành ra sao?
- Đương nhiên!
"Phật!"
Ngọc Nhi phất tay nhẹ một cái, không gian thức hải tối đen bỗng chốc rung động, một luồng thông tin cổ xưa mang theo hơi thở hồng hoang hiện ra trước mặt Minh Long, lấp lánh như những vì tinh tú:
[*Cửu Trùng Minh Nhãn Tầng hai - Ảo Thị:
-Cơ chế: Khóa chặt thần hồn đối phương thông qua giao thoa ánh nhìn, cường bách kéo ý thức kẻ thù vào một "Hư Vô Thế Giới" do chủ nhân kiến tạo. Tại đây, quy tắc thời gian và không gian hoàn toàn bị bóp méo. Một vạn năm luân hồi bên trong chỉ diễn ra trong một hơi thở ở thực tại.
- Đặc tính: Có khả năng tác động lên mọi đối thủ, bất kể khoảng cách tu vi. Tuy nhiên, hiệu quả tỷ lệ nghịch với sự chênh lệch cảnh giới. Khoảng cách tu vi càng ngắn, Ảo Thị càng khó phá giải. Ngược lại, đối đầu với kẻ mạnh hơn quá nhiều, hiệu quả sẽ giảm mạnh, phản phệ theo đó tăng vọt, nhẹ thì mất thị lực vĩnh viễn, nặng thì nguyên thần nổ tung, tử vong ngay tại chỗ.]
"Chẹp!"
Minh Long nghe xong không khỏi chép miệng cảm thán, sống lưng truyền đến một cảm giác lạnh lẽo:
- Bá đạo như vậy sao? Đây chẳng khác nào nắm giữ quyền sinh sát trong tay chỉ bằng một cái nhìn.
Ngọc Nhi gật đầu, ánh mắt lộ vẻ kiêu ngạo:
- Ngươi đã từng nghe qua Huyễn Thuật chưa?
Minh Long gật đầu, hắn đã từng đọc qua trong các điển tịch:
- Cũng đã từng nghe qua, biết chút ít về nó. Ảo Thị có vẻ rất giống với khả năng thi triển Huyễn Th...
Ngọc Nhi lập tức lắc đầu, ra hiệu cho Minh Long dừng lại, nàng nghiêm giọng cắt ngang:
- Không đúng! Ảo Thị và Huyễn Thuật căn bản không thể đặt lên bàn cân so sánh. Sức mạnh của Ảo Thị vượt xa bất kỳ loại Huyễn Thuật cao cấp nào. Dù cho đối phương có là một vị Huyễn Tu chân chính, đứng đầu về lĩnh vực Huyễn Thuật, cũng không bao giờ bằng được một góc của Ảo Thị. Một kẻ sở hữu Cửu Trùng Minh Nhãn đã khai mở Ảo Thị thì mọi loại Huyễn Thuật đối với hắn chỉ là hư ảo vô dụng.
Nàng dừng lại một nhịp lấy hơi rồi nói tiếp bằng giọng điệu chắc nịch:
- Ngươi cũng đừng quên rằng, Hệ Thống đã chú giải rõ ràng, Ảo Thị có tác dụng lên mọi cảnh giới sinh linh. Mạnh hay yếu, chỉ tùy thuộc vào khoảng cách tu vi của ngươi và chúng mà thôi.
Minh Long há hốc mồm, tâm thần chấn động mãnh liệt. Một chiêu thức có thể tác động lên cả những tồn tại đỉnh phong nhất thế gian? Vậy chẳng phải đến một thời điểm khi tu vi của hắn đứng ở đỉnh cao. Đây mới là điều đáng giá nhất ở sức mạnh của Ảo Thị.
"ỰC!"
Minh Long nuốt một ngụm nước bọt, cổ họng khô khốc khi tưởng tượng ra viễn cảnh đó:
- Nó có thể mạnh đến cỡ nào?
Ngọc Nhi bắt đầu thao thao bất tuyệt, vẻ mặt hưng phấn lạ thường:
- Ha ha... Có thể nói là địch thủ vô pháp chống đỡ! Chưa kể đến việc khi nhãn thuật này đạt đến độ chín muồi, ngươi có thể kết hợp nó cùng với Lạc Hồng Quy Tắ...
"CHÁT!"
Một tiếng tát giòn tan vang lên trong thức hải. Ngọc Nhi bất chợt vung tay, tự tát thật mạnh vào má mình. Minh Long sững sờ, ngơ ngác nhìn tiểu nha đầu vừa rồi còn đang hăng hái mà giờ đây gương mặt lại hiện rõ dấu tay đỏ ửng:
- Cái gì vậy? Ngươi làm cái quái gì vậy?
Ngọc Nhi vừa lắc đầu lia lịa vừa xoa xoa má, nụ cười trở nên gượng gạo vô cùng:
- Không có gì... không có gì hết! Suýt chút nữa là lỡ miệng thôi, ngươi đừng để ý. Quên sạch những lời lão nương vừa nói đi nhé, ha ha ha...
Minh Long nhíu chặt đôi mày, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc nhìn bóng dáng đang lúng túng của Ngọc Nhi.
Minh Long còn đang mang vẻ mặt đăm chiêu.
Một âm thanh máy móc khô khốc, quen thuộc đến mức khiến tim hắn hẫng đi một nhịp bất chợt vang dội trong đầu:
[Đinh! Chúc mừng Ký Chủ hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến: Giải Cứu Thủy Vân Quốc.
- Hệ Thống nâng cấp.
Ký Chủ có muốn lập tức nâng cấp?]
Thấy vậy Minh Long nét mặt giãn ra, bao nhiêu lo âu về đôi mắt hay bí mật của Ngọc Nhi tạm thời bị gạt sang một bên. Hắn thầm reo lên:
- Ngon! - Rồi không chần chừ liền hạ lệnh:
- Lập tức nâng cấp!
[Đinh! Hệ Thống xác nhận yêu cầu:
- Bắt đầu nâng cấp Hệ Thống, thời gian đếm ngược: 3 năm.]
Minh Long nghe xong suýt chút nữa nhảy dựng lên khỏi tấm đệm êm ái, linh hồn trong thức hải chao đảo dữ dội, hắn gào lên:
- CON BÀ NÓ! CÁI GÌ TẬN BA NĂM? Ngươi định bắt lão tử chờ đến khi xanh cỏ luôn hay sao?
Ngọc Nhi đứng bên cạnh nhìn bộ dạng kinh hãi của hắn thì cười khúc khích, vẻ mặt nhởn nhơ như không có chuyện gì xảy ra:
- Thế là nhanh rồi đó, cố chờ đi.
Minh Long mặt méo xệch, bao nhiêu hứng khởi ban nãy tan thành mây khói. Hắn cứ tưởng chỉ cần một cái chớp mắt là Hệ Thống sẽ lột xác, ai dè lại dây dưa lâu đến thế. Hắn chậc lưỡi một cái đầy tiếc nuối:
- Chậc! Thôi kệ, dù sao cũng hoàn thành rồi, ba năm đối với tu sĩ chúng ta cũng chỉ như một cái chớp mắt mà thôi.
Hắn tò mò hỏi tiếp:
- Không biết Hệ Thống nâng cấp sẽ có gì mới đây?
Ngọc Nhi nhún nhún vai, tỏ vẻ thần bí:
- Chờ thôi, lão nương cũng chẳng thể tiết lộ được.
Như nhớ ra điều quan trọng nhất lúc này, Minh Long liền gặng hỏi với giọng điệu đầy lo lắng:
- Cơ mà... bao giờ thì ta có thể nhìn lại được bình thường vậy? Mù lòa thế này thực sự quá bất tiện.
Ngọc Nhi liền đáp, giọng điệu vô cùng hứa hẹn:
- Nhanh thôi không lâu đâu nếu cứ giữ tốc độ phục hồi thế này.
Minh Long vẫn chưa yên tâm, hắn gặng hỏi cho bằng được:
- Thì là bao lâu mới được? Cụ thể đi chứ!
Ngọc Nhi thản nhiên buông ra hai chữ nhẹ tựa lông hồng: