Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 172: BẮT ĐẦU THÔI... NHỈ?



Minh Long đứng ngây người như phỗng đá, miệng há hốc không thốt nên lời. Phải mất vài nhịp thở, hắn mới lắp bắp thốt ra được một tiếng đầy kinh hãi:

​- HẢ...???

​Minh Long đưa mắt nhìn xuống phía dưới. Hàng ngàn đệ tử đang chắp tay cung kính, đầu hơi cúi thấp đầy vẻ thành kính. Trong đám đông đó, hắn nhìn thấy Liệt Khang đang mỉm cười đầy tự hào, nhìn thấy Tiểu Mễ mắt còn đỏ hoe vì trận chiến vừa qua nhưng ánh mắt nhìn hắn lại tràn đầy sự ngưỡng mộ tuyệt đối. Cảnh tượng này khiến Minh Long cảm thấy da đầu tê dại. Hắn vội vàng xoay người lại, nắm lấy tay Hằng Dương, giọng run rẩy:

​- Sư phụ... chuyện này... sao có thể chứ? Đệ tử chỉ là một kẻ mới nhập môn không lâu, kinh nghiệm non kém, tu vi cũng chẳng thấm thía gì so với các vị trưởng lão. Chức vị Tông chủ này... đệ tử không thể nhận, càng không xứng đáng gánh vác!

​Hằng Dương nhìn hắn bằng ánh mắt ôn hòa như một người phụ thân nhìn nhu tử đã trưởng thành. Ông khẽ vỗ lên mu bàn tay đang run rẩy của Minh Long, ôn tồn đáp:

​- Sao lại không thể? Ngươi đã luyện thành công Thất Đại Trọng Thiên, điều mà suốt hàng ngàn năm qua chưa một ai làm được kể cả Lão Tổ sáng lập. Chúng ta không chỉ đang chọn người tài, mà còn đang tuân theo di mệnh tối cao của Lão Tổ. Đó là thiên quy, là vận mệnh của Hằng Thiên Tông.

​Minh Long vẫn lắc đầu quầy quậy, gương mặt lộ rõ vẻ bối rối:

​- Đệ tử đức mỏng tài hèn, danh bất chính thì ngôn không thuận, làm sao khiến vạn người quy phục?

​Hằng Dương mỉm cười, nụ cười tràn đầy sự tin tưởng:

​- Sao lại không xứng? Bản lĩnh của ngươi ra sao, tất cả những người có mặt tại đây, từ trưởng lão đến đệ tử ngoại môn, ai nấy đều đã tận mắt chứng kiến. Chiến lực nghịch thiên của ngươi đã cứu mạng tất cả chúng ta. Và điều quan trọng nhất, đó chính là tấm lòng của ngươi. Ngươi sẵn sàng hy sinh tính mạng, sẵn sàng đứng ra che chắn cho Hằng Thiên Tông trong lúc lâm nguy nhất mà không màng danh lợi. Đó mới chính là cốt cách của một vị Tông chủ!

​Nói đoạn, Hằng Dương đột ngột phất mạnh tay áo. Một luồng Hóa Thần lực thâm hậu bùng nổ, mang theo tiếng vang như sấm rền truyền đi khắp mười tám đỉnh núi của Hằng Thiên Sơn:

​- Ở ĐÂY, CÓ AI KHÔNG PHỤC?

​Thanh âm uy nghiêm chấn động cả mây trời. Thế nhưng, đáp lại câu hỏi đó không phải là sự im lặng, mà là một làn sóng âm thanh còn mãnh liệt hơn thế gấp bội. Toàn bộ hàng ngàn đệ tử phía dưới, như đã chờ chực từ lâu, đồng thanh hô vang với khí thế ngút trời:

​- XIN MINH LONG SƯ HUYNH CHẤP THUẬN TRỞ THÀNH TÔNG CHỦ!

- XIN MINH LONG SƯ HUYNH CHẤP THUẬN TRỞ THÀNH TÔNG CHỦ!

​Tiếng hô trùng điệp, vang vọng khắp các khe núi, xua tan những làn khói tàn dư của cuộc chiến. Ánh mắt của hàng ngàn con người lúc này đều đổ dồn về phía Minh Long, rực cháy một niềm tin và sự kỳ vọng mãnh liệt vào một tương lai huy hoàng của Hằng Thiên Tông dưới sự dẫn dắt của vị tân chủ nhân trẻ tuổi.

Ngay sau tiếng hô vang dội của hàng ngàn đệ tử, ngũ vị trưởng lão phía sau cũng đồng loạt chắp tay, thanh âm trầm hùng hòa quyện vào nhau tạo thành một làn sóng chấn động:

​- XIN TÔNG CHỦ HÃY CHẤP THUẬN!

​Minh Long đứng sững sờ, đôi chân như mọc rễ xuống mặt đất. Cảm giác sức nặng của hàng ngàn ánh mắt kỳ vọng khiến hắn nghẹt thở. Hắn xoay người nhìn về phía Hằng Dương cầu cứu, nhưng chỉ thấy sư phụ đang mỉm cười tiến lại gần.

​Hằng Dương chậm rãi đưa một tay ra phía trước. Trong lòng bàn tay ông, một luồng kim quang dịu nhẹ tỏa lan, hiện rõ một tấm lệnh bài bằng vàng ròng rực rỡ. Trên mặt lệnh bài, chữ "HẰNG" được chạm khắc bằng những đường nét tinh xảo đến từng chi tiết nhỏ nhất. Ông nhìn thẳng vào mắt Minh Long, khẽ nhướng mày:

​- Đây chính là Tông Chủ Lệnh của Hằng Thiên Tông. Thế nào tiểu tử? Ngươi có dám nhận lấy trọng trách này không?

​"Ực!"

​Minh Long nuốt một ngụm nước bọt khan, trái tim trong lồng ngực đập loạn nhịp liên hồi. Hắn nhìn trân trân vào tấm lệnh bài, đây là vật tượng trưng cho quyền lực tối cao của tông môn. Ánh mắt hắn thoáng hiện vẻ e ngại, hắn lại đảo mắt nhìn toàn trường một vòng. Hàng ngàn đệ tử, từ những người huynh đệ đồng sinh cộng tử như Liệt Khang, Tiểu Mễ,... tất cả đều đang nín thở chờ đợi.

​Ngay lúc tâm trí hắn còn đang giằng xé, tiếng nói lanh lảnh của Ngọc Nhi bất ngờ vang lên trong thức hải:

​- Sao thế? Ngươi sợ à?

​Câu khích tướng của nàng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự do dự của Minh Long. Ánh mắt hắn đột ngột thay đổi, sự e dè tan biến, thay vào đó là một luồng tự tin mãnh liệt phát tiết ra ngoài. Minh Long dứt khoát vươn tay, đón lấy Tông Chủ Lệnh từ tay Hằng Dương.

​Hắn xoay người lại, cánh tay đưa cao tấm lệnh bài vàng kim lên quá đầu, đối diện với toàn bộ môn nhân. Thanh âm của hắn lúc này không còn run rẩy mà đanh thép, vang vọng khắp các vách núi:

​- THỪA DI MỆNH LÃO TỔ SÁNG LẬP HẰNG THIÊN TÔNG... KỂ TỪ NAY, TA... TÔNG CHỦ ĐỜI THỨ TƯ CỦA HẰNG THIÊN TÔNG XIN THỀ VỚI THIÊN ĐỊA SẼ GÁNH VÁC TOÀN VẸN TRỌNG TRÁCH NÀY!

​"ẦM!!!"

​Cả Hằng Thiên Sơn như nổ tung trong tiếng reo hò. Hàng ngàn đệ tử đồng loạt giơ cao binh khí, hô vang rung trời chuyển đất:

​- TÔNG CHỦ UY VŨ!

- TÔNG CHỦ UY VŨ!

​Đại trưởng lão Hằng Vân tiến lên phía trước, cung kính chắp tay hành lễ theo đúng tôn ti trật tự mới:

​- Tông Chủ! Hiện tại nội bộ đã ổn định, nhưng đại cục bên ngoài vẫn đang biến động dữ dội. Tiếp đến Hằng Thiên Tông cần phải làm gì? Mong Tông Chủ chỉ dẫn.

​Minh Long nắm chặt tấm lệnh bài trong tay, ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời xa xăm. Hắn gằn giọng, từng chữ một đầy kiên định:

​- Kế tiếp... Hằng Thiên Tông chúng ta sẽ xuất quân...

- BẢO HỘ THỦY VÂN QUỐC!

...

Lam Hiệp lắc đầu:

- Thật là ngoan cố!

"Ầm!"

Bầu không khí căng thẳng tột độ trên mặt sông Thủy Vân Hà đột ngột bị phá vỡ khi Lam Hiệp lạnh lùng bước ra một bước. Ngay khi chân lão chạm vào không trung, mặt nước phía dưới lập tức lún xuống hàng chục trượng do một áp lực vô hình nhưng vô cùng khủng khiếp đè nặng. Nước sông bị đẩy dạt ra hai bên, tạo thành một hố sâu thăm thẳm giữa lòng sông dữ.

​- HỪ!

​Một tiếng hừ lạnh của vị cường giả Luyện Hư kỳ vang lên như sấm dội. Lam Hiệp không chút kiên nhẫn, lập tức vận chuyển Lam Ba Vũ Quyết. Luyện Hư chi lực bành trướng, linh lực màu xanh thẫm đặc quánh, mang theo hơi thở hủy diệt dữ dội, tuôn ra ào ào từ cơ thể lão. Bầu trời vốn đã u ám giờ đây bị nhuộm một màu xanh đen đáng sợ. Ngay sau đó, một cơn đại hồng thủy linh lực khổng lồ, cao hàng trăm trượng, được ngưng tụ từ hư không, mang theo sức mạnh nghìn cân treo sợi tóc, đổ ập xuống phe Thủy Vân.

- Lam Ba Vũ Quyết - ĐẠI HỒNG THỦY!

"ẦM! ẦM! ẦM!"

​Sức mạnh Luyện Hư kỳ thực sự khủng khiếp, vượt xa trí tưởng tượng của vạn quân. Không gian xung quanh Lam Hiệp bị vặn xoắn dữ dội, những tia sét đen nhỏ li ti xuất hiện, rạch nát bầu trời do năng lượng vượt quá mức chịu đựng của không gian. Đây không chỉ là một đòn tấn công, mà là ý chí tiêu diệt cả một vương triều.

​Đối mặt với thảm họa diệt vong, toàn bộ cường giả Thủy Vân Quốc không một ai lùi bước. Ánh mắt tất cả rực cháy ý chí chiến đấu ngoan cường.

​Thượng Quan Huyền Phong nhanh chóng kết ấn, linh lực Hóa Thần bùng nổ mạnh mẽ quanh thân.

"RỐNG!"

Một con Hải Sư khổng lồ, cao hàng chục trượng, được ngưng tụ từ nước sông Thủy Vân Hà dữ dội, Hải Sư Cuồng Nộ gầm thét lao lên mang theo sức mạnh cuồng bạo của đại dương.

"Uỳnh!"

​Cùng lúc đó, Liệt Nghĩa vung mạnh trường thương, hỏa diệm đỏ rực bao phủ lấy thân thương, thiêu rụi không khí xung quanh. Ông gầm lên đầy khí thế, vung một đòn Liệt Hỏa Trảm mãnh liệt, tạo thành một vệt lửa khổng lồ, chém đôi bầu trời, đối chọi trực diện với thủy triều linh lực của Lam Hiệp.

​Hồn Thiên Cung Chủ và Tàn Hương Giáo Chủ cũng đồng loạt ra tay. Một bên dùng tử kim đạo lực thâm trầm, một bên tung ra vạn cánh hoa sát khí chết chóc, tạo thành hai luồng sức mạnh bổ trợ cho đòn tấn công của Huyền Phong và Liệt Nghĩa.

"Vù! Vù! Vù!"

​Bên cạnh Ngũ đại cường giả, tất cả mười vị trưởng lão của Hồn Thiên Cung và Tàn Hương Giáo cũng đồng loạt phát công. Linh lực Hóa Thần sơ kỳ của mười người hòa quyện lại, tạo thành một tầng phòng hộ khổng lồ, bao phủ lấy vạn quân Đông Kỳ phía dưới.

​Hoàng Nam đứng ở trung tâm trận hình, Thủy Vân Kiếm trong tay rung lên bần bật, kiếm ý ngút trời. Ông lẩm nhẩm kiếm quyết, dồn toàn bộ tu vi Hóa Thần viên mãn vào Thủy Vân Kiếm.

"ONG!"

Từ trên tầng mây cao nhất, một thanh cự kiếm được ngưng tụ hoàn toàn từ Thủy Linh Lực xanh biếc, dài hàng trăm trượng, đâm thẳng xuống Đại Hồng Thủy. Thủy Thiên Kiếm hiện thế, hội tụ vận khí và linh khí của cả vương triều Thủy Vân.

​"ẦM!!!"

​Vụ nổ kinh thiên động địa phát ra khi đòn công kích hủy diệt của Lam Hiệp va chạm với liên kích của 16 vị cường giả Thủy Vân. Một điểm sáng chói lòa xuất hiện, nuốt chửng mọi ánh sáng khác quanh vùng. Làn sóng xung kích quét sạch hơi nước trên mặt sông trong vòng mười dặm, hất văng hoặc vỡ vụn ngay lập tức những chiến thuyền nhỏ của quân Lam Ba ở gần đó.

​Khi khói bụi tan đi, phe Thủy Vân đã thành công đỡ được một đòn tấn công mạnh nhất của Lam Hiệp. Tuy nhiên, cái giá phải trả là cực kỳ khủng khiếp. Tất cả mười vị trưởng lão đều mặt mũi trắng bệch, khóe miệng rỉ máu. Hoàng Nam lùi lại ba bước trên không trung, tay cầm kiếm run lên, cho thấy rào cản giữa Hóa Thần và Luyện Hư là một rào cản quá đỗi khủng khiếp.

...

Tại một vùng biên cảnh giao thoa giữa Thủy Vân Quốc và Lam Ba Quốc, một bầu không khí tĩnh lặng đến kỳ lạ bao trùm lấy thảo nguyên xanh ngắt. Dưới tán của một gốc cổ thụ ngàn năm tuổi, bóng râm đổ dài che khuất một bàn trà nhỏ được bày biện tinh tế.

​Lam Đình ngồi đó, thong dong như một ẩn sĩ lánh đời. Hắn chậm rãi nâng ly trà sứ trắng lên, hương thơm thanh khiết lan tỏa trong không gian. Khóe môi hắn bất chợt nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, đôi mắt không rời khỏi làn khói trà nghi ngút:

​- Hoàng đế Thủy Vân, mời dùng trà.

​"Phần phật!"

​Một luồng gió mạnh cuốn theo những tán lá khô bay loạn xạ. Giữa không trung, một thân ảnh hiên ngang hiện ra, đáp xuống đối diện với Lam Đình. Hoàng bào tung bay lộng lẫy trong gió ngàn, mang theo khí độ trầm mặc nhưng không kém phần uy nghiêm. Hoàng Luật nhìn Lam Đình giọng nói trầm buồn vang lên:

​- Tại sao cứ nhất thiết phải động binh đao? Giang sơn hai nước vốn dĩ thái bình, máu đổ thành sông liệu có đáng?

​Lam Đình chẳng thèm ngước mắt, hắn nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, vị đắng chát tan nơi đầu lưỡi rồi mới thản nhiên đáp:

​- Cổ nhân từng kể, bầy sói trong núi không tranh đúng sai, chỉ tranh miếng thịt. Kẻ mạnh thì được ăn, kẻ yếu thì phải làm mồi. Thế gian này cũng vậy thôi... thiên hạ miệng nói vì đạo nghĩa, nhưng sau cùng đều vì lợi ích mà đến. Mà các ngươi... chính là lợi ích lớn nhất mà Lam Ba ta cần.

​Hoàng Luật nghe vậy liền đáp lời, thanh âm vang vọng giữa đại ngàn:

​- Cổ nhân cũng đã từng nói, hổ ăn hươu là lẽ rừng xanh. Nhưng nếu cả cánh rừng chỉ còn lại hổ, sớm muộn gì chúng cũng sẽ đói chết vì chẳng còn con mồi nào cả. Sự tham lam vô độ của ngươi chính là liều thuốc độc cho chính Lam Ba Quốc.

​Lam Đình đặt ly trà xuống bàn, tiếng gốm sứ va chạm nhẹ nhàng. Hắn khẽ thở ra một hơi đầy sảng khoái:

​- Trà ngon!

​"UỲNH!!!"

​Một âm thanh nổ lớn kinh thiên động địa từ phía xa xăm của Thủy Vân Hà vọng lại, chấn động đến mức mặt đất dưới chân gốc cổ thụ rung chuyển dữ dội. Chim chóc trong rừng kinh hoàng bay tán loạn trắng cả một góc trời.

​Hoàng Luật nhíu mày, ánh mắt lo âu nhìn về phía chiến trường xa xôi, nơi phụ hoàng ông đang huyết chiến. Lam Đình chậm rãi đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi trên hoàng bào, đôi mắt sắc lẹm như dao găm nhìn thẳng vào Hoàng Luật:

​- Xem ra, phụ hoàng của ta và ngươi đều đã bắt đầu rồi.

​"ONG!"

​Một tiếng ngân thanh lãnh xé toạc không gian tĩnh lặng. Trên tay Lam Đình, một thanh bảo kiếm lung linh hiện ra, hào quang màu lam rực rỡ tỏa ra xung quanh khiến cỏ cây dưới chân lún xuống vì áp lực. Lam Ba Vũ Kiếm - Lục cấp hạ phẩm binh khí trấn quốc của Lam gia đang rung lên bần bật, khát máu vô cùng.

​Lam Đình vung nhẹ thanh kiếm, tạo thành một đường vòng cung lam sắc cắt đôi không khí, rồi lạnh lùng thốt lên:

​- Chúng ta... cũng nên bắt đầu thôi nhỉ?