Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 171: TÔNG CHỦ



Thượng Quan Huyền Phong đứng trước uy áp của Luyện Hư kỳ vẫn hiên ngang không lùi bước. Ông phất mạnh tay áo, đẩy lùi những luồng khí kình đang tràn tới, thanh âm đanh thép vang vọng:

​- Lam Hiệp! Thái Thượng Hoàng của chúng ta danh chấn thiên hạ, hạng dẫn quân xâm lược như ngươi còn chưa đủ tư cách để gọi thẳng danh xưng của người!

​Đứng sau lưng Lam Hiệp, Lam Thắng bất ngờ trừng mắt phẫn nộ. Luồng linh lực từ người hắn bùng lên, quát lớn:

​- Thượng Quan Huyền Phong! Ngươi là cái thá gì mà dám cuồng ngôn trước mặt Hoàng gia gia của ta? Một kẻ sắp chết đến nơi còn dám lớn lối!

​Trước sự phẫn nộ của Lam Thắng và lời lẽ đanh thép của Huyền Phong, Lam Hiệp vẫn chẳng buồn đáp lời. Lão chỉ khẽ nhếch miệng cười nhạt, ánh mắt thâm trầm vượt qua vai của Huyền Phong và Liệt Nghĩa, nhìn thẳng về phía chân trời xa thẳm đằng sau họ.

​"ONG!"

​Không gian phía sau Đông Kỳ Quân đột ngột rung động dữ dội. Một luồng khí tức Hóa Thần viên mãn cuồng bạo như cơn lốc xoáy từ đằng xa bay tới, xé toạc màn sương mù đang bao phủ mặt sông.

​"PHẦN PHẬT!"

​Hoàng bào rực rỡ tung bay mãnh liệt trong gió đại ngàn, một thân ảnh uy nghi lẫm liệt xuất hiện giữa hư không. Thanh âm trầm hùng, mang theo uy quyền tuyệt đối của bậc đế vương vang lên, chấn nhiếp tâm can vạn quân:

​- Trẫm ở đây!

​Ngay lập tức, Thượng Quan Huyền Phong cùng Liệt Nghĩa không chút do dự, đồng loạt quay người lại. Giữa không trung như cuộn sóng, nhị vị tướng gia cùng quỳ sụp một chân xuống, chắp tay hành lễ đầy tôn kính:

​- Thần Thượng Quan Huyền Phong!

- Thần Liệt Nghĩa!

- THAM KIẾN THÁI THƯỢNG HOÀNG!

​Sự xuất hiện của lão giả này như một ngọn hải đăng rực sáng giữa đêm đen tuyệt vọng của Đông Kỳ Quân. Lúc này, Lam Hiệp mới thực sự mở lời. Dường như trong mắt lão, chỉ có người vừa xuất hiện mới đủ tư cách để lão đáp lại. Ánh mắt lão lóe lên những tia sáng phức tạp:

​- "Cửu biệt trùng phùng ngỡ cố nhân,

Tương phùng nhất diện dĩ sinh phân."

​Thanh âm của Lam Hiệp mang theo sự tang thương của năm tháng, gợi lại những ân oán từ thuở xa xưa khi hai người còn chung một chiến tuyến. Thế nhưng, đáp lại sự hoài niệm đó, Hoàng Nam nhìn thẳng vào mắt Lam Hiệp, khí thế không hề suy chuyển, lập tức ứng khẩu đáp lời:

​- "Diện tiền tuy thị người năm cũ,

Trong mắt ta nay chỉ lộ nhân."

​Lời thơ đanh thép như một nhát kiếm chém đứt mọi tơ vương của quá khứ. Với Hoàng Nam, kẻ đứng trước mặt tuy mang dáng dấp của người quen cũ, nhưng tâm địa và hành động đã biến lão thành một kẻ xa lạ, một kẻ thù không đội trời chung.

​Sự đối đầu giữa hai vị Thái Thượng Hoàng đã chính thức bắt đầu, biến cả vùng không gian phía trên Thủy Vân Hà trở thành một bàn cờ sinh tử, nơi mà mỗi lời nói, mỗi ánh mắt đều mang theo sức mạnh hủy diệt của những kẻ đứng đầu hai vương triều.

Lam Hiệp nghe xong bài thơ đáp lễ của Hoàng Nam thì bất ngờ bật cười khan. Thanh âm của lão vang lên chói tai khiến màng nhĩ những binh sĩ đứng gần đó như muốn nứt toác:

​- Ha ha ha... Hay cho câu "trong mắt ta nay chỉ lộ nhân"!

​Lão vung tay chỉ xuống dòng sông Thủy Vân Hà đang cuộn sóng đỏ ngầu xác người và mảnh vụn chiến thuyền, giọng điệu trở nên lạnh lẽo:

​- Nhưng cố chấp để làm gì? Thiên mệnh đã định, Thủy Vân Quốc đã đến lúc phải đổi chủ rồi.

​Lam Hiệp híp mắt, nhìn chằm chằm vào những nếp nhăn trên gương mặt đối phương, khẽ thở dài:

​- Hoàng Nam, ngươi trông già đi nhiều quá.

​Hoàng Nam vẫn đứng chắp tay sau lưng, hoàng bào tung bay lộng lẫy giữa hư không. Ông thản nhiên đáp lời, thanh âm trầm ổn như mặt hồ tĩnh lặng:

​- Trường hà thời gian cuộn chảy, sinh lão bệnh tử vốn là lẽ thường tình đã định sẵn, kẻ phàm trần há có thể thoát khỏi? Còn ngươi... - Hoàng Nam khẽ nghiêng đầu, ánh mắt sắc lẹm nhìn vào gương mặt có phần trẻ trung bất thường của Lam Hiệp:

- Ngươi nhìn trẻ ra nhiều đấy.

​Lam Hiệp dang rộng hai tay, cười đắc ý:

​- Ngươi nói thứ này sao? Ha ha ha! Tất cả là nhờ vào Luyện Hư chi lực.

​Nhưng rồi, lão lại tặc lưỡi đầy vẻ tiếc nuối:

​- Nếu không phải do trọng thương trong trận đại chiến với Phong Điền năm đó khiến căn cơ bị tổn hại, có lẽ giờ đây ngươi cũng đã một bước bước vào Luyện Hư kỳ như trẫm rồi. Tiếc thay...

​Lam Hiệp bước lên một bước. Chỉ một bước ấy thôi, uy áp của Luyện Hư kỳ chậm rãi tỏa ra, khiến không khí xung quanh đặc quánh lại như khối chì, áp chế toàn bộ linh lực của vạn quân. Lão nhìn Hoàng Nam, buông lời cảnh cáo cuối cùng:

​- Hoàng Nam, nể tình xưa nghĩa cũ, trẫm khuyên ngươi lần này nên biết suy tính nặng nhẹ. Đừng để cả vương triều này phải chôn thây theo ngươi.

​Trước sức ép nghẹt thở ấy, Hoàng Nam không hề dao động dù chỉ một mảy may. Ông đứng hiên ngang, khí độ quân vương bùng nổ, dõng dạc tuyên bố:

​- Thủy Vân Quốc có thể mất đi một tòa thành, một dòng sông, nhưng chưa bao giờ mất đi ý chí!

​Lam Hiệp đảo mắt nhìn xung quanh, lướt qua Huyền Phong, Liệt Nghĩa rồi dừng lại ở Hoàng Nam, khinh khỉnh hỏi:

​- Chỉ dựa vào mấy kẻ các ngươi mà muốn đối địch với Luyện Hư chi lực của trẫm sao?

​"PHẦN PHẬT! PHẦN PHẬT!"

​- CÒN CÓ CHÚNG TA!

​Hai luồng khí tức Hóa Thần hậu kỳ đột ngột bùng nổ từ phía sau lưng Hoàng Nam, xé tan áp lực mà Lam Hiệp vừa tạo ra. Hai thân ảnh sừng sững hiện ra giữa không trung.

​Bên trái là một nữ nhân tuyệt mỹ, dung mạo khuynh quốc khuynh thành. Nàng khoác trên mình y phục rực rỡ như những cánh hoa tàn, đôi mắt phượng sắc sảo mang theo vẻ lạnh lùng kiêu sa, làn da trắng sứ phản chiếu ánh sáng khiến nàng lung linh như một vị tiên tử giáng trần nhưng lại ẩn chứa sát cơ kinh người. Đây chính là Tàn Hương Giáo Chủ - Hương Kỳ Anh.

​Bên phải là một thần bí nhân khoác tử kim đạo bào, toàn thân bao phủ bởi một tầng sương khói mờ ảo, diện mục hoàn toàn bị che kín bởi một chiếc mặt nạ lãnh khốc, tỏa ra khí tức thâm trầm khó đoán.

​Lam Hiệp híp mắt lại, nhận ra ngay danh tính của những kẻ vừa tới:

​- Hồn Thiên Cung Chủ, Tàn Hương Giáo Chủ... Quả nhiên danh bất hư truyền. Chỉ đáng tiếc, với thực lực của hai ngươi lại chọn sai minh chủ mà cống hiến.

​Hồn Thiên Cung Chủ đứng giữa hư không, thanh âm phát ra từ sau lớp mặt nạ trầm đục nhưng kiên định:

​- Hồn Thiên Cung mang ơn Thủy Vân Quốc, đời đời kiếp kiếp chỉ cống hiến vì Thủy Vân!

​Hương Kỳ Anh cũng hừ lạnh một tiếng, đôi môi đỏ mọng nhếch lên đầy ngạo nghễ:

​- Hừ! Động đến Thủy Vân Quốc, dù là Luyện Hư kỳ thì bổn Giáo Chủ cũng không ngại lấy máu ngươi để tưới hoa đâu!

​Tứ đại Hóa Thần vây quanh Hoàng Nam, tạo thành một chiến trận hùng hậu chưa từng có, sẵn sàng nghênh chiến với vị Thái Thượng Hoàng của Lam Ba Quốc.

Ngay sau lời tuyên bố của Hồn Thiên Cung Chủ và Tàn Hương Giáo Chủ, bầu trời phía sau lưng lại bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những luồng khí tức cường đại liên tục xé rách màn sương mù, lao tới như những vệt sao băng rạch ngang trời đất.

​"ẦM! ẦM! ẦM! ẦM!"

​Lam Hiệp híp mắt, đồng tử khẽ lay động khi cảm nhận được mười luồng linh áp mạnh mẽ đang lấy tốc độ kinh hồn áp sát chiến trường.

​Từ trong linh quang rực rỡ, hàng ngàn đệ tử tinh nhuệ nhất của Tàn Hương Giáo và Hồn Thiên Cung đồng loạt giáng thế. Những tà y phục rực rỡ như hoa tàn của đệ tử Tàn Hương Giáo hòa cùng sắc tử kim thâm trầm của môn nhân Hồn Thiên Cung tạo thành một đạo lũy kiên cố giữa hư không.

​Dẫn đầu đại quân tu sĩ này là mười vị trưởng lão với khí độ bất phàm. Ngũ vị trưởng lão của Hồn Thiên Cung với chòm râu bạc phơ, ánh mắt sắc lẹm phối hợp cùng ngũ vị trưởng lão của Tàn Hương Giáo với sát khí lăng lệ bao quanh thân thể. Mười vị Hóa Thần sơ kỳ đứng dàn hàng ngang, linh áp cộng hưởng tạo thành một bức tường vô hình vững chãi, che chở cho tàn quân Đông Kỳ đang rệu rã phía dưới.

​Giữa lúc khí thế của phe Thủy Vân đang dâng cao tột độ, một tiếng ngân vang thanh tao nhưng chứa đựng uy lực hủy diệt bất ngờ chấn động cả chín tầng mây.

​"ONG!"

​Trên tay Hoàng Nam, một thanh bảo kiếm lung linh như được đúc từ tinh hoa của dòng sông Thủy Vân hiện ra. Lưỡi kiếm trong vắt, tỏa ra hào quang xanh biếc huyền ảo, dọc theo thân kiếm là những đường vân sóng nước uốn lượn tinh xảo. Đây chính là Thủy Vân Kiếm - Ngũ cấp cực phẩm binh khí vang danh Thủy Vân Quốc.

​Khi Thủy Vân Kiếm xuất thế, uy thế của bậc đế vương từ người Hoàng Nam bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Luồng hào quang xanh thẳm từ thanh kiếm hòa quyện cùng chân khí của ông, biến ông thành tâm điểm của cả trời đất.

​Hoàng Nam giơ cao bảo kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng về phía hạm đội Lam Ba, giọng nói của ông vang vọng như sấm rền, át cả tiếng sóng cuộn trào:

​- THỦY VÂN QUỐC TA THÀ GÃY KHÔNG CONG! TUYỆT ĐỐI KHÔNG BAO GIỜ ĐẦU HÀNG TRƯỚC LŨ GIẶC LAM BA CÁC NGƯƠI!

​Tiếng hô của vị Thái Thượng Hoàng như một mồi lửa châm ngòi cho ngọn núi lửa đang chực chờ bùng nổ.

- THÁI THƯỢNG HOÀNG VẠN TUẾ! VẠN TUẾ! VẠN VẠN TUẾ!

Hàng ngàn tu sĩ và binh sĩ Đông Kỳ đồng loạt tuốt gươm, tiếng hô "SÁT!" vang động thấu tận trời xanh, biến cả vùng sông Thủy Vân Hà trở thành một đấu trường sinh tử khốc liệt.

...

Không gian trong căn phòng tĩnh mịch bỗng bị phá vỡ bởi những tiếng ho khan nặng nề.

​- Khụ! Khụ! Khụ!

​Minh Long từ từ mở mắt, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm đang đâm thấu vào từng tấc cơ thịt. Toàn thân hắn đau nhức đến tê dại, đầu óc quay cuồng trong một mớ hỗn độn. Trong cơn mê man, hắn lờ mờ nghe thấy những tiếng xì xào gấp gáp bên tai:

​- Tông chủ... tỉnh rồi... tỉnh rồi!

​Ngay lập tức, một bóng dáng nhỏ bé quen thuộc hiện ra, bay lơ lửng ngay sát mũi hắn. Ngọc Nhi chép miệng, vẻ mặt đầy sự trêu chọc:

- Tỉnh rồi hả? Ngủ ngon quá ha!

​Nghe giọng điệu gợi đòn của nàng, Minh Long gần như dùng chút sức tàn cuối cùng để thét lên:

​- NGON CÁI RẮM! ĐAU CHẾT LÃO TỬ RỒI!

​Hắn gượng dậy, đảo mắt nhìn xung quanh định định thần lại, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn suýt chút nữa ngất thêm lần nữa.

​- CÁI QUỶ GÌ THẾ NÀY?

​Đập vào mắt hắn lúc này là hàng trăm đệ tử đang đứng chen chúc bên ngoài cửa phòng, kẻ đứng người ngồi, tất cả đều đang dỏng tai, nghếch cổ nhìn ngó vào bên trong nơi hắn đang nằm với ánh mắt vô cùng kỳ lạ. Như nhớ ra điều gì đó cực kỳ quan trọng, Minh Long bất chấp thân thể rệu rã, định bật dậy lao ra ngoài:

​- Chết tiệt!...

​Thế nhưng, hắn vừa mới nhổm dậy, một luồng linh lực ôn hòa nhưng vô cùng kiên định từ hư không giáng xuống, nhẹ nhàng đẩy ngược hắn quay trở lại giường. Một giọng nói trầm thấp vang lên:

​- Nằm xuống đi!

​Minh Long ngơ ngác nhìn theo hướng âm thanh. Là Hằng , theo sau ông là ngũ vị trưởng lão đang chậm rãi tiến đến, gương mặt ai nấy đều mang vẻ trầm mặc khó tả.

​- Sư... sư phụ! - Minh Long thều thào:

- Sư tổ... người đã...

​Hằng Dương nâng một bàn tay lên, khẽ lắc đầu ra hiệu cho hắn dừng lại. Ánh mắt ông thoáng hiện vẻ u buồn sâu thẳm:

​- Chuyện đã xảy ra rồi. Sư tổ đã dùng cả tính mạng để bảo hộ Hằng Thiên Tông.

​Minh Long chết lặng, lồng ngực thắt lại. Hắn gấp gáp hỏi tiếp:

​- Vậy... vậy còn Hàn Minh Hạo? Đám người Hàn Nguyệt Môn thì sao?

​Hàn Mộc trưởng lão bước lên một bước, thanh âm lạnh lùng như băng giá:

​- Cao tầng Hàn Nguyệt Môn... TOÀN BỘ GIẾT SẠCH!

​Nghe đến đó, Minh Long mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Hắn nghiến răng:

​- Đám tiểu nhân Hàn Nguyệt Môn... nếu không vì bọn chúng, Sư tổ, Thập Nhị Hộ Pháp và các huynh đệ đồng môn khác đã không phải hy sinh.

​Hằng Dương vỗ nhẹ lên vai hắn trấn an:

​- Chuyện cũng đã qua rồi. Lần này chính ngươi đã cứu Hằng Thiên Tông thoát khỏi một kiếp nạn diệt môn. Toàn bộ tông môn nợ ngươi một ân tình lớn.

​- Sư phụ đừng nói vậy. - Minh Long lắc đầu:

- Đệ tử đã coi Hằng Thiên Tông là nhà, bảo vệ nhà mình là trách nhiệm của đệ tử.

​Hằng Dương khẽ gật đầu, ông đưa tay ra trước mặt Minh Long. Hắn hiểu ý, bám lấy tay sư phụ để ông đỡ mình bước ra phía bên ngoài. Ngay khi bóng dáng Minh Long xuất hiện, hàng ngàn đệ tử từ Hồng y, Lục y cho đến Lam y đã đứng xếp hàng ngay ngắn, chỉnh tề dọc theo các hành lang và sân lớn.

​Hằng Dương bất chợt lùi lại một bước, đứng sau lưng Minh Long, đột ngột hỏi một câu khiến hắn sững người:

​- Ngươi... từ bao giờ đã luyện thành Thất Đại Trọng Thiên của Hằng Thiên Quy Nguyên Quyết?

​Minh Long giật mình, tính quay lưng lại trả lời thì Hằng Dương quát khẽ:

​- Đừng quay lưng lại, hãy trả lời ta ngay tại đây!

​Minh Long nuốt nước bọt, thật thà đáp:

​- Thật không dám giấu sư phụ... thật ra đệ tử đã luyện thành hoàn chỉnh Hằng Thiên Quy Nguyên Quyết ngay trong ngày đầu tiên tiếp nhận công pháp rồi.

​"ẦM!"

​Câu trả lời như một tia sét đánh ngang tai ngũ vị trưởng lão. Tất cả đều chấn kinh đến mức không thốt nên lời. Cái thiên phú nghịch thiên này... quả thực là chưa từng có trong lịch sử!

​Hằng Dương vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng sâu trong ánh mắt ông lại lấp lánh một niềm tin mãnh liệt. Ông ngước nhìn lên bầu trời cao, khẽ mỉm cười:

​- "Sư tổ... phải chăng đây chính là thiên ý mà người đã từng nhắc đến?"

​Đoạn, Hằng Dương hẵng giọng, thanh âm vang vọng khắp các đỉnh núi của Hằng Thiên Tông:

​- TẤT CẢ ĐỆ TỬ HẰNG THIÊN TÔNG... HÀNH LỄ!

​Theo khẩu lệnh của Hằng Dương, hàng ngàn đệ tử đồng loạt cúi người hành lễ, tiếng hô vang vọng như sấm rền:

​- ĐỆ TỬ THAM KIẾN TÔNG CHỦ!

- ĐỆ TỬ THAM KIẾN TÔNG CHỦ!

​- Cái... cái gì thế này? - Minh Long ngơ ngác, chân tay luống cuống.

​Hằng Dương đứng sau lưng hắn, giọng nói đầy uy nghiêm:

​- Cẩn tuân theo di mệnh của Lão Tổ Hằng Thiên Tổ. Bất cứ ai là người đầu tiên luyện thành hoàn chỉnh Thất Đại Trọng Thiên của Hằng Thiên Quy Nguyên Quyết... người đó sẽ được tôn làm Tông Chủ!

​Ngũ vị trưởng lão phía sau cũng không hề do dự, đồng loạt chắp tay hướng về phía Minh Long mà hành lễ đầy trang trọng:

​- THAM KIẾN TÔNG CHỦ!