Hai ông bà biết Gia Nhi thích Minh Vũ, nhưng phận làm em mà lại quyến rũ chồng sắp cưới cuả chị mình mà coi được? Trời thì lạnh, nhìn xem cô ta đang ăn mặc cái gì? thôi thì đáng đời.
Hai ông bà lắc đầu cùng nhau về phòng ngủ tiếp.
Trên lầu.
"Anh làm gì ở dưới đó vậy?"
"Uống nước"
Nhiếp Giai Giai im lặng, đi lại nằm xuống giường ngủ, cô không dám cười trước mặt Trịnh Minh Vũ nên giả vờ đắp chăn kín miệng để cười. Gia Nhi bị đánh vừa lòng cô lắm!!
Trịnh Minh Vũ thấy vai cô cứ nhúc nhích, anh biết cô đang cười miệng cũng không tự chủ mà cười theo. Anh lại giường nằm xuống ôm cô nhưng không vạch trần, anh sợ cô ngại.
Sáng sớm ngày hôm sau, Nhiếp Giai Giai và Trịnh Minh Vũ vẫn chưa dậy thì Nhiếp Gia Nhi cùng mẹ đã thu xếp rời đi. Ông bà Nhiếp bảo hai mẹ con ở lại chơi nhưng bà Lâm khéo léo từ chối, bảo phải về nhà chăm hai đứa nhỏ nên ông bà cũng không giữ nữa.
Nhiếp Giai Giai tỉnh dậy thì biết hai mẹ con đã rời đi, cô cười khẩy ngồi vào bàn ăn sáng.
Cô không muốn ở đâu lại lòi ra thêm một thanh mai trúc mã, cô quá mệt mỏi rồi.
Trịnh Minh Vũ bước lại gần, Nhiếp Giai Giai cũng lùi lại đến khi cả hai áp sát vào tường.
"Em hỏi nhiều như vậy làm gì, hửm?"
Nhiếp Giai Giai đẩy anh ra nhưng anh rất khỏe, cô đẩy không nổi. Biết cô sắp mở miệng, miệng của Nhiếp Giai Giai rất độc nên anh cúi xuống hôn lấy cô.
Nhiếp Giai Giai muốn mở miệng nói gì đó nhưng cô vừa mở miệng thì Trịnh Minh Vũ thừa dịp tiến sâu hơn, anh quấn lấy môi lưỡi cô mặc kệ cô đang dãy dụa, cô dãy càng mạnh anh càng hôn mạnh bạo hơn, mút hết mật ngọt trong khoang miệng cô. Hiện giờ không thể phân biệt được nước bọt trong miệng là của ai.
Chưa kịp nói hết tên anh, cô lại bị anh ngậm lấy môi. Cứ như thế Nhiếp Giai Giai không dám dãy dụa hay nói gì nữa.
Môi của cô sưng lên, cô đẩy anh ra rồi lại giường quấn lấy chăn nằm xuống. Trịnh Minh Vũ lau lau khóe môi rồi khẽ mỉm cười tiến lại lật chăn lên nằm xuống ôm cô như muốn nói.
Vợ à anh sai rồi!
Cũng không biết từ lúc nào, Nhiếp Giai Giai đã không còn bài xích việc bị anh đụng chạm.
Sáng ngày mai là hôn lễ đã được tổ chức rồi, cô với anh sẽ chính thức là vợ chồng. Cô không mong sau này mình sẽ hối hận với lựa chọn của bản thân ngày hôm nay. Cô quay lại về phía người đàn ông bên cạnh mình còn đang ngủ say, đặt tay lên mặt anh thủ thỉ.
"Mong anh không thay lòng đổi dạ"
Trịnh Minh Vũ là người như thế nào chứ? Chỉ cần có người bất ngờ chạm vào anh là anh sẽ tỉnh giấc bởi vì xưa nay anh không thích đụng chạm. Anh biết Nhiếp Giai Giai đang sờ vào mặt anh nên anh giả vờ ngủ tiếp và anh nghe cô nói như vậy. Thật sự anh cũng rất đau lòng khi nghe được câu nói đó.
Anh giơ tay nắm lấy tay cô đang đặt trên mặt mình.
"Sẽ không"
Nói xong, anh mở mắt ra nhìn về phía cô gái đang hoảng hốt ngập tràn nước mắt. Cô thút thít nép vào lồng ngực anh.
"Anh hứa đi"
Trịnh Minh Vũ đưa tay vuốt tóc cô ra sau mang tai.
"Anh hứa. Ngoan ngủ đi"
Sáng ngày hôm sau.
Hôm nay chính thức là hôn lễ của hai người họ nhưng cô dâu và chú rể vẫn còn đang ôm nhau ngủ.
Trịnh Minh Vũ đã tỉnh nhưng thấy cô ngủ ngon quá anh không dám nhúc nhích làm cô thức giấc. Anh biết chắc hôm qua cô ngủ không được.
8h sáng Nhiếp Giai Giai lờ mờ mở mắt, ngẩng đầu lên thấy Trịnh Minh Vũ đang nhìn mình.
"Minh Vũ, em không ngờ một người theo chủ nghĩa độc thân như anh hôm nay lại lấy vợ, em rất sốc cũng như rất vui khi biết tin. Ly này chúc mừng hai anh chị"
"Người anh em, mặc dù rất buồn nhưng cũng nâng ly chúc mừng cậu thoát ế. Em dâu nâng ly, chúc mừng hai em, sau này đừng ăn hiếp Minh Vũ nha"
"Ly Ly, người như vậy không xứng với cậu. Cậu xứng đáng có được thứ tốt đẹp hơn"
Nhiếp Giai Giai ôm lấy bả vai Lưu Ly rồi hô.
"Cụng ly"
"Cụng ly"
Qua một lúc sau.Lưu Ly đã ngà ngà say rồi, cô ôm lấy Nhiếp Giai Giai rống lên.
''Giai Giai, cô ta có gì hơn mình mà anh ta bỏ mình chứ? Về giàu có mình không giàu bằng cô ta sao? Về xinh đẹp mình không xinh đẹp bằng cô ta sao? Hay là tại mình không chịu đáp ứng nhu cầu mà anh ta mong muốn?"
Lưu Ly vừa nói vừa khóc, nước mắt cô rơi lã chã. Nhiếp Giai Giai thực sự rất đau lòng khi thấy Lưu Ly ở tình cảnh này. Cô là người chứng kiến hai người đã từng rất hạnh phúc, Cảnh Minh nói đầy những lời thề non hẹn biển với Lưu Ly vậy mà giờ.. Có tình yêu còn như vậy, liệu giữa cô và Minh Vũ có kết cục tốt được hay không?
Không được, chỉ cần bây giờ cô hạnh phúc, cô chấp nhận tương lai dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa cô nhất định phải hạnh phúc ở hiện tại.
Cô ôm lấy Lưu Ly vào lòng, Cô nhất định bắt Cảnh Minh phải trả giá cho những gì anh đã làm với bạn thân cô.