Mọi người đang nơm nớp lo sợ, nghe tan họp ai cũng mừng quýnh thi nhau dọn đồ rời đi. Trịnh Minh Vũ trực tiếp bế cô vào phòng nghỉ.
Nhiếp Giai Giai ôm trán. Đây đâu giống theo kịch bản, sao tự dưng còn tan họp. Hay tan họp để anh ta bế cô quăng xuống biển? nhưng đây là phòng nghỉ mà!!
Trịnh Minh Vũ ném cô xuống giường, cởi từng nút áo sơ mi trên người. Nhiếp Giai Giai thấy không ổn bèn ngồi bật dậy.
"a...a ...Trịnh Minh Vũ, tôi sai, tôi biết tôi sai rồi tha cho tôi"
Trịnh Minh Vũ đè Nhiếp Giai Giai xuống.
"Em sai chỗ nào, hửm?"
Đây không giống Trịnh Minh Vũ, thông tin về Trịnh Minh Vũ trên mạng đều là bịa đặt, cô đã sai lầm khi tin vào nó. Anh ta rõ ràng là một tên cáo già bệnh hoạn!! Nhiếp Giai Giai thầm than trong lòng.
"Em nói đi Giai Giai "
Biết không xin được theo cách này, Nhiếp Giai Giai đành dùng chiêu thứ 72 trong mĩ nhân kế.
Cô dùng ngón tay chọt chọt vào lồng ngực rắn của anh ta, rồi mềm giọng năn nỉ.
"Trịnh Minh Vũ, em biết em sai rồi. Giờ chúng ta chuẩn bị đi mua đồ cho lễ cưới có được không?"
Trịnh Minh Vũ cười khổ.
"Em biết em làm thế tôi lại càng muốn có được em hay không?"
"Hai ngày nữa, hai ngày nữa chúng ta kết hôn rồi anh làm gì mà chẳng được. Trịnh Minh Vũ, anh bình tĩnh chờ đi, chỉ hai ngày thôi"
Mặc kệ hai ngày sau như nào, cứu lấy mình bây giờ trước đã. Nhiếp Giai Giai gật đầu lia lịa.
"Thật"
Lúc này Trịnh Minh Vũ mới buông cô ra, gài lại nút áo sơ mi. Giai Giai trong mắt anh thật sự rất đáng yêu.
Nhiếp Giai Giai thầm thở phào. Hai ngày sau à? anh nằm mơ. Nhân lúc Trịnh Minh Vũ không để ý, cô lấy tay kéo mắt lè lưỡi anh nhưng anh đã nhìn thấy hết qua cái gương ở đối diện.
Chiếc xe nổ máy rời đi, anh đưa cô đi xem váy cưới. Vì quá sát ngày nên anh không thể đặt may mà đành chọn hàng sẵn. Đây là cửa hàng đồ cưới sang trọng nhất ở Lạc Thành.
Nhiếp Giai Giai chọn đại một bộ, dù gì cô cũng không xem trọng đám cưới này lắm.
Trịnh Minh Vũ cũng thử cho mình vài bộ đồ vest. Lúc anh thay xong 3 bộ Nhiếp Giai Giai vẫn chưa mặc xong cái đầu tiên.
Anh đành bấm chân ngồi chờ.
Cuối cùng rèm cũng được kéo ra. Nhiếp Giai Giai trong bộ váy cưới trắng xinh đẹp quay ra. Chiếc váy cúp ngực để lộ ra bả vai thon trắng nõn cùng với hàng xương quoai xanh quyến rũ.Mái tóc hơi ngả nâu quăn nhẹ dài được thả ngang qua hông một cách duyên dáng. Váy vừa vặn ôm trọn vòng eo con kiến của cô. Nếu không phải trong cửa hàng, anh thật sự muốn cô ngay bây giờ.
Nhiếp Giai Giai lên tiếng.
"Anh ngắm đủ chưa?"
Trịnh Minh Vũ ho ho lấy lại khí chất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Cũng được"
Nhiếp Giai Giai bĩu môi.
"Lấy bộ này luôn đi, thay ra thay vô mệt lắm"
Trịnh Minh Vũ biết cô chọn bừa cho nhanh nhưng anh cũng chẳng nói gì. Anh thanh toán tiền rồi chở cô đi lấy nhẫn cưới.
Nhẫn cưới anh đã đặt trước, còn bảo họ khắc tên anh với cô vào bên trong nên chỉ việc đến lấy thôi. Nhiếp Giai Giai thử vào tay thì vừa in, cô rất thích chiếc nhẫn này.
Sau đó họ ghé sang trung tâm mua sắm mua vài thứ linh tinh cho hôn lễ rồi ra về.
Trịnh Minh Vũ mỉm cười ôm lấy vai Nhiếp Giai Giai cùng cô bước vào nhà. Không hiểu sao dạo gần đây anh rất hay cười mặc dù trước giờ anh không như thế.
Em họ của Nhiếp Giai Giai, Nhiếp Gia Nhi biết tin cô sắp cưới Trịnh Minh Vũ nên háo hức đòi mẹ đến nhà Bác xem thử. Cô thích Trịnh Minh Vũ từ rất lâu nhưng anh là con người không dễ với.
Nhiếp Giai Giai chào cả nhà, Trịnh Minh Vũ chỉ chào ông bà Nhiếp, coi hai mẹ con Nhiếp Gia Nhi như không khí.
Nhiếp Gia Nhi lần đầu thấy Trịnh Minh Vũ ở ngoài đời thì rất phấn khích, cô nhìn Nhiếp Giai Giai với một ánh mắt đố kị, tại sao không phải là cô mà là chị ta?
Hôm nay trời khá lạnh nhưng Nhiếp Gia Nhi ăn mặc rất mỏng manh. Nhiếp Giai Giai nhìn cô ta nhướn mày.
Từ nhỏ hai chị em đã không thích nhau. Nhiếp Giai Giai học giỏi hơn, gia thế còn giàu hơn nên Nhiếp Gia Nhi lúc nào cũng đố kị ghanh ghét. Tuy vậy nhưng ngoài mặt lúc nào cô ta cũng thân thiện với Giai Giai. Nhiếp Giai Giai biết nhưng cũng chẳng hơi đâu vạch trần vì cô cũng chẳng ưa gì Nhiếp Gia Nhi.
Thấy cô về, Nhiếp Gia Nhi đứng dậy.
"Chị Giai Giai, anh Minh Vũ "
Nói xong cô ta đi lại khoác tay Nhiếp Giai Giai thân mật, mắt cô ta cứ nhìn chằm chằm vào bàn tay đang ôm bả vai chị mình.
Trịnh Minh Vũ nhìn một cái là ra ngay cô ta đang giả tạo. Anh cười khẩy.
Ông bà Nhiếp vẫy tay với hai người bảo hai người mau mau ngồi xuống.
"Con gái, con với Minh Vũ đi mua đồ cưới có đúng không?"
Nhiếp Giai Giai gật đầu.
"Vâng, mẹ"
Mẹ của Nhiếp Gia Nhi cũng chen vào.
"Ai ui con gái lớn còn đang ở nhà ăn ké bố mẹ, sáng ngủ 8 9h dậy, có người bưng cơm rót nước,mới ngày nào còn dành búp bê với Gia Nhi mà giờ đã đi lấy chồng, làm dâu nhà người ta."
Bà ta cười xuề xòa châm chọc.
Ông bà Nhiếp nhăn mặt. Cô em dâu này ông bà đã không thích từ lâu nhưng vì cậu út cứ nằng nặc đòi lấy cho bằng được nên họ đành chấp thuận. Con gái ông bà thì sao chứ? nó mới đi du học về, còn nhận bằng giỏi. Chẳng qua nó chưa muốn ra ngoài đi làm, vẫn còn muốn dành thời gian ở bên bố mẹ.
Chưa đợi ông bà Nhiếp lên tiếng, Trịnh Minh Vũ nhanh nhảu mở lời.
"Cô à, con cưới Giai Giai là để nuôi cô ấy. Nhà con cho phép cô ấy ngủ đến 8 9h, cũng không thiếu người bưng cơm rót nước. Cô ấy về làm vợ con chứ không phải người làm nên không cần mấy thứ đó, vợ con con nuôi được"
Lâm Dĩ Mạt lườm nguýt Nhiếp Giai Giai. Nhiếp Giai Giai cười khẩy, ai cần bà ta lo giùm cô chứ? Nhưng nghe Trịnh Minh Vũ nói vậy, khiến cô cũng ấm lòng thay.
Trịnh Minh Vũ nói tiếp.
"Không biết gia đình cô đang làm ở bộ phận nào trong Nhiếp thị?"
"Cậu..cậu hỏi làm gì?"
"Ồ con muốn khảo sát Nhiếp thị một chút"
Bà ta im lặng không nói gì thêm, nếu để cậu ta tra ra những việc làm của chồng bà, chắc chắn đủ để ông bóc lịch mấy năm.
"Con chỉ hỏi cho vui thôi.."
"Chứ con không cần cô trả lời "
Có nghĩa là anh sẽ tự tra ra.
Ông bà Nhiếp rất hài lòng với cậu con rể này. Nhưng ông không muốn làm lớn chuyện, ông Nhiếp đứng dậy, bảo.
Trịnh Minh Vũ nhìn sang Nhiếp Giai Giai, cô ngáp dài tỏ vẻ không quan tâm rồi đi lên phòng. Trịnh Minh Vũ gật đầu với ông bà Nhiếp rồi lẽo đẽo theo sau Nhiếp Giai Giai.
Hai mẹ con Nhiếp Gia Nhi cũng ngủ lại. Nhiếp Gia Nhi phải cố tìm cách tiếp cận được Trịnh Minh Vũ.
Lúc này trên phòng của Nhiếp Giai Giai.
"Trịnh Minh Vũ, anh theo tôi vào phòng làm gì, anh qua phòng kế bên ngủ đi"
"Vậy em qua kia ngủ với tôi, tôi không ngủ ở đây là được"
"Aa Trịnh Minh Vũ, anh là đồ đáng ghét"
"Ở trên giường tôi còn đáng ghét hơn"
"Tôi muốn đi tắm, người tôi hôi quá"
"Không sao tôi không chê"
"Tên vô sỉ!!!!"
Trịnh Minh Vũ ôm lấy cô nằm xuống, nhắm mắt ngủ. Anh ta ôm rất chặt nên cô không thể nào thoát ra được, cuối cùng cô đành nằm yên nhắm mắt ngủ, dù sao cô cũng phải tập làm quen sau này mỗi ngày đều như thế.
Nửa đêm Trịnh Minh Vũ bỗng dưng tỉnh dậy, cúi xuống thấy cô gái nhỏ đang nằm gọn trong vòng tay của anh. Anh mỉnh cười hôn lên trán cô, lúc cô không nói gì thật sự rất đáng yêu.
Đúng rồi, Trịnh Minh Vũ quá khát nước nên tỉnh dậy. Anh nhẹ nhàng rời khỏi giường dậy tìm nước.
Không thấy ở trong phòng, anh mò xuống phòng bếp thì cuối cùng cũng thấy. Nhiếp Gia Nhi đã ngồi đây bấm điện thoại cả đêm chỉ để chờ xem Trịnh Minh Vũ có xuống bếp không. Quả không uổng công chờ, Trịnh Minh Vũ thực sự xuống bếp.