Cô quen anh đã mấy tháng, trong khoảng thời gian đó, vẻ bề ngoài của anh không thay đổi chút nào, nhưng cảm giác của cô thì thay đổi rất nhiều. Lúc mới gặp, cô cảm thấy anh đầy bí ẩn, sâu không lường được. Nhưng bây giờ, cảm giác đó đã hoàn toàn tan biến. Anh chỉ là một người bước ra từ Mãn Gia Lĩnh, rồi cũng sẽ quay về đó. Thế giới của anh rất đơn giản, suy nghĩ cũng rất rõ ràng, không hề phức tạp hay sâu sắc như cô từng tưởng tượng. Vì vậy, sự bí ẩn của anh cũng không còn nữa.
Cô nghĩ có lẽ anh nên cưới Mai Nhã Tử. Hai người đều không theo đuổi sự lãng mạn, chỉ cần sống bên nhau là đủ. Đối với Mai Nhã Tử, việc được gả từ một vùng quê xa xôi hơn đến Mãn Gia Lĩnh, lại còn lấy một bác sĩ trẻ đẹp trai, bản thân có thể học làm y tá, không phải xuống ruộng làm đồng, đúng là một bước lên tiên, hạnh phúc vô cùng. Còn với bác sĩ Mãn, lấy Mai Nhã Tử dù về học vấn có kém hơn so với cưới một cô gái tốt nghiệp trường y, nhưng cũng chỉ là khác biệt trong phân công công việc mà thôi. Nếu lấy một bác sĩ, có lẽ anh sẽ phải kiêm luôn công việc của y tá, còn lấy Mai Nhã Tử, anh chỉ cần làm nhiều hơn phần việc của bác sĩ, cũng chẳng khác gì mấy.
Cô cố gắng tưởng tượng cảnh mình ở bên bác sĩ Mãn, nhưng không thể hình dung được bất kỳ chi tiết nào. Trong đầu cô chỉ hiện lên hình ảnh hai người cùng bước trên con đường núi gập ghềnh, phía trước không thấy thôn xóm, phía sau cũng chẳng có cửa tiệm nào, hành trình dài đằng đẵng và đầy gian nan. Cô biết mình và anh không có tương lai, nên chỉ có thể tận hưởng chút ấm áp hiện tại.
Dưới ánh đèn bàn dịu nhẹ, anh ngồi trước bàn viết cạnh giường cô, còn cô thì ngồi trên giường. Hai người ở rất gần nhau, căn phòng lại nhỏ, cửa đóng kín, bầu không khí chẳng khác gì đang hẹn hò. Trước đây, cô chưa từng mời người đàn ông nào vào phòng ngủ của mình. Tiểu Cận dù có đến nhà cô cũng chỉ ngồi trò chuyện ở phòng khách. Còn bác sĩ Mãn, anh đã vào phòng cô nhiều lần, thậm chí còn từng ngủ trưa trên giường cô. Cô không biết là vì đã có cảm giác thân mật nên mới mời anh vào phòng, hay chính vì để anh vào phòng mà cảm giác thân mật mới nảy sinh.
Cô rất thích ngắm nhìn anh từ góc nghiêng. Cô cảm thấy đường nét khuôn mặt anh không giống một người đàn ông cứng nhắc từ miền núi, mà lại có vẻ của một chàng thư sinh dịu dàng, đầy tri thức. Cô thầm nghĩ, may mà anh không hiểu phong tình. Nếu anh hiểu được một phần mười điều đó, thì hôm nay chắc chắn đã không ngồi trong phòng cô xem ảnh, mà đã sớm bị người khác giành mất rồi.
Cô hy vọng anh cứ tiếp tục xem ảnh mãi, không bao giờ dừng lại. Còn cô thì cứ lặng lẽ ngồi bên cạnh, không ngừng nhìn anh.
Nhưng cuối cùng anh cũng xem xong, xếp ảnh vào túi giấy, uống một ngụm lớn nước ngọt. Do uống quá vội, anh không chỉ nấc liên tục mà còn bị sặc, phun cả nước ngọt ra ngoài, làm ướt hết mặt bàn. Anh vội đặt chai nước xuống để cứu túi ảnh, nhưng lại vô tình làm đổ luôn chai nước, khiến phần nước còn lại chảy tràn ra bàn.
Cô chạy ra ngoài lấy khăn lau, tiện thể mở tủ lạnh lấy thêm một chai nước ngọt, mở nắp rồi mang vào phòng ngủ. Khi vào, cô thấy anh đang cẩn thận dùng vạt áo thể thao để lau túi giấy.
Cô hỏi: “Ảnh có bị ướt không?”
“Không.”
Cô đưa chai nước ngọt cho anh: “Đừng uống vội quá, kẻo lại bị sặc.”
“Lại cho tôi thêm một chai nữa à? Tôi uống không hết đâu.”
“Không hết thì mang theo mà uống dọc đường.”
“Nhà cô không cần trả vỏ chai à?”
“Trả cũng chỉ được có một hào.”
“Một hào ở Mãn Gia Lĩnh có thể mua nửa cân muối đấy.” Anh lại ngồi xuống bàn, tiếp tục uống nước, như thể đang tiết kiệm tiền muối cho dân Mãn Gia Lĩnh.
Cô lau bàn xong, ngồi xuống trò chuyện cùng anh: “Lúc nãy anh nói, nếu thật sự không tìm được ai thì sẽ lấy Mai Nhã Tử. Vậy phải đến mức nào mới gọi là ‘thật sự không được’?”
“Nếu tôi đến hai mươi chín tuổi mà vẫn chưa có bạn gái thì sẽ cưới Mai Nhã Tử.”
Cô cảm thấy con số “hai mươi chín” thật kỳ lạ, sao không chờ đến tròn ba mươi? Cô tò mò hỏi: “Sao lại là hai mươi chín?”
“Vì đàn ông ba mươi tuổi nhất định phải có con.”
“Nếu ba mươi tuổi mà chưa có con thì sao?”
Anh không trả lời được. Cô đoán có lẽ lại là kiểu “cả vùng sẽ chê cười” gì đó.
Cô nghi ngờ hỏi: “Anh vẫn chưa đến hai mươi chín sao?”
“Gần rồi.”
“Bố tôi nói, phải có chức danh phó cao trở lên mới được mở phòng khám chuyên gia.”
“Bố cô mở phòng khám chuyên gia à?”
“Bố tôi là giáo sư đại học, mở phòng khám chuyên gia làm gì?”
“Vậy sao ông ấy biết rõ thế?”
“Vì ông từng đi khám chuyên gia.”
“Ồ, ông ấy bị bệnh gì?”
“Tiểu đường.”
“Bảo ông ấy ăn ít đi.”
Cô thấy anh nói chuyện thật vô duyên, liền đáp trả: “Ông ấy ăn ít lắm rồi. Anh quên lần trước đến nhà tôi ăn cơm à? Mấy người chúng tôi cộng lại còn chưa ăn được nhiều bằng anh.”
Anh không nhận ra ẩn ý châm chọc trong lời cô, mà còn tự hào nói: “Dân Mãn Gia Lĩnh chúng tôi không ai bị tiểu đường.”
“Tại sao?”
“Giống nòi tốt.”
Cô không thích giọng điệu kiêu ngạo của anh, như thể đang ám chỉ nhà cô không có giống tốt vậy. Nhưng cô cũng không tìm được lý lẽ phản bác, vì đúng là dân Mãn Gia Lĩnh có thể không bị tiểu đường do họ sống thiếu thốn. Nhưng vì không có bằng chứng nên cô đành bỏ qua, quay lại chủ đề cô quan tâm: “Ở bệnh viện các anh muốn được thăng lên phó cao có cần xét đến thâm niên không?”
“Có chứ.”
“Vậy sao anh có thể được thăng lên phó cao và mở phòng khám chuyên gia trước năm ba mươi tuổi?”
“Tôi thay mặt thầy hướng dẫn, ông ấy ra nước ngoài rồi.”
“Ồ, còn có kiểu thế này nữa à?”
“Chỉ mấy tháng thôi mà.” Anh đắc ý nói, “Nghiên cứu sinh của thầy cũng do tôi hướng dẫn, bệnh nhân của thầy cũng do tôi chữa.”
Team Hạt Tiêu
“Anh còn biết hát sao?”
“Không.”
“Không biết hát thì sao gọi là ‘đi theo học’?”
“Tôi đi theo học bác sĩ, là học làm phẫu thuật.”
Không trách được anh bận rộn như vậy! Cô an ủi: “Đợi thầy anh về, anh sẽ không cần thay ông ấy làm mấy việc này nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Nhưng có vẻ như anh không mong chờ điều đó lắm. Cảm xúc của anh chợt trầm xuống, hồi lâu mới nói: “Thực ra, bệnh nhân đều nói tôi giỏi hơn thầy. Họ bảo dù thầy tôi có trở về, họ cũng chỉ tìm tôi khám thôi.”
Cô cảm thấy chuyện này có vẻ hơi nguy hiểm, lỡ đâu sẽ đắc tội với thầy hướng dẫn của anh. Cô muốn nhắc nhở anh, nhưng lại nghĩ bệnh nhân chẳng qua chỉ đang tạm thời tâng bốc anh mà thôi. Ai mà không biết “gừng càng già càng cay”? Bây giờ thầy của anh ra nước ngoài, bệnh nhân tâng bốc anh để anh tận tâm chữa trị cho họ. Nhưng đến khi thầy anh trở về, những bệnh nhân đó chắc chắn lại quay sang nịnh thầy anh ngay thôi.
Còn về phần cô, cô chẳng quan tâm ai giỏi hơn ai, dù là anh hay thầy anh, bởi dù sao cô cũng không có ruột thừa thứ hai để cắt bỏ, các bệnh ngoại khoa khác cũng chẳng liên quan gì đến cô. Cô không muốn làm mất hứng của anh, nên lại quay về chủ đề mình quan tâm:
“Nếu đàn ông Mãn Gia Lĩnh ba mươi tuổi nhất định phải có con, sao anh không kết hôn sớm hơn?”
Anh không trả lời được, chỉ ngơ ngác nhìn tờ lịch treo trên tường.
Nhưng cô đoán ra rồi. Rất có thể là vì bị cô bạn gái tốt nghiệp trường y kia kéo lùi. Có lẽ anh từng nghĩ mình sẽ kết hôn với cô ấy, một cặp trời sinh, cả hai đều tốt nghiệp trường y, sau này về Mãn Gia Lĩnh mở bệnh viện, một người làm ngoại khoa, một người làm nội khoa, hoặc một người phụ trách nam khoa, người kia lo nữ khoa, vừa có sự nghiệp, vừa có hôn nhân viên mãn.
Nhưng cô bạn gái kia đến Mãn Gia Lĩnh một chuyến, phát hiện điều kiện ở đó quá khắc nghiệt, liền bỏ cuộc, khiến bác sĩ Mãn bị vướng lại, cứ thế kéo dài đến gần ba mươi tuổi, phí hoài cả thanh xuân.
Cô hỏi: “Giờ chỉ còn hơn một năm nữa, anh chắc chắn trong khoảng thời gian này có thể kết hôn không?”
“Chắc.”
“Mai Nhã Tử sẽ đợi anh à?”
“Cô ấy đợi tôi làm gì chứ?”
“Đúng nhỉ, nếu đến lúc anh hai mươi chín tuổi mà cô ấy đã lấy chồng rồi thì sao?”
“Vậy thì lấy em gái cô ấy, Đào Tử. Nếu không được nữa thì lấy em gái khác của cô ấy, Hạnh Tử.”
Cô không nhịn được bật cười: “Hóa ra anh có tận ba lựa chọn xếp hàng chờ sẵn, bảo sao anh không vội.”
Anh cũng cười theo.
Cô hỏi: “Sao anh cứ loanh quanh mãi trong nhà Mai Nhã Tử vậy?”
“Không phải trong một nhà, mà là một làng, đều là họ hàng với nhau.”
“Vậy sao anh cứ quanh quẩn mãi trong làng Mai Nhã Tử?”
Anh gãi đầu: “Chỉ có người ở đó mới chịu lấy chồng về Mãn Gia Lĩnh.”
Nói đi nói lại vẫn không thoát khỏi Mãn Gia Lĩnh! Ai đồng ý lấy chồng về đó anh sẽ cưới người đó. Đối với anh, cưới ai cũng vậy, đều là người hỗ trợ anh mở bệnh viện và sinh con mà thôi.
Cô nhắc anh: “Dù anh có kết hôn đúng vào năm hai mươi chín tuổi, làm sao anh dám chắc trong vòng một năm nhất định sẽ có con?”
Anh không trả lời được, định chuồn đi. Anh lấy từ túi ra tờ mười tệ rõ ràng đã chuẩn bị sẵn, đặt lên bàn, đẩy đến trước mặt cô.
Cô không từ chối, nhưng cũng không cầm lấy.
Anh hài lòng vỗ lên túi giấy trong tay: “Chỗ ảnh này đủ để dỗ bọn họ nửa năm.”
“Vậy sao phải dùng ảnh để dỗ? Không thể tìm người đóng giả sao?”
“Đi đâu tìm người đóng giả chứ?”
“Tôi không thể giả làm bạn gái anh à?”
Anh nhìn cô với vẻ không tin tưởng: “Đến quốc khánh cô vẫn giả được à?”
“Sao lại không?”
“Đến lúc đó cô vẫn chưa có bạn trai sao?”
“Có cũng không sao.”
Anh vui vẻ ra mặt: “Thật không? Thế thì tốt quá! Tôi sẽ lo tiền vé xe cho cô.”
Cô nhìn anh với tâm trạng phức tạp. Thấy anh vui vẻ, cô cũng cảm thấy vui. Nhưng khi nghĩ về việc mình đối với anh chỉ có ý nghĩa như một người đóng giả bạn gái, lòng cô lại chua xót.
Anh hoàn toàn không nhận ra. Uống xong chai nước ngọt thứ hai, anh ợ vài tiếng, đi vệ sinh rồi chào tạm biệt.
Như thường lệ, cô tiễn anh xuống lầu.
Đến dưới nhà, anh cũng như mọi lần, nói: “Tôi đi đây.”
Nhưng lần này, cô không còn cố níu kéo anh nữa, cũng không tìm cách giữ anh lại, vì cô biết tất cả những điều đó đều vô ích. Anh hoàn toàn không hiểu, cũng không có nhu cầu hiểu. Lúc này, chắc hẳn anh đang tiếc nuối thời gian đã lãng phí để xem ảnh, chỉ mong nhanh chóng quay lại phòng thí nghiệm.
Nhìn bóng lưng anh khuất dần, cô chợt nhớ đến bài thơ ngẫu nhiên của Từ Chí Ma. Trước đây mỗi lần đọc đến câu “Anh có con đường của anh, em có con đường của em”, cô luôn cảm thấy có chút bi thương, nhưng không hiểu vì sao. Hôm nay cô dường như đã hiểu ra rồi.
Cô trở về nhà, nhìn chiếc ghế anh từng ngồi, ngẩn người một lúc. Sau đó, dựa vào trí nhớ, cô chép lại bài thơ Ngẫu nhiên của Từ Chí Ma lên tờ lịch treo tường, nhưng có chỉnh sửa đôi chút:
Ngẫu nhiên
Tôi là một đám mây giữa trời cao,
Tình cờ in bóng trong tim núi của anh.
Tôi từng ngạc nhiên,
Cũng từng hân hoan.
Tưởng rằng có thể mãi mãi theo sau dấu chân anh.
Anh và tôi gặp nhau nơi bệnh viện,
Anh có con đường của anh, tôi thì không có lối đi,
Tôi nhớ cũng tốt,
Tốt nhất là quên đi,
Trong khoảnh khắc giao nhau, ánh sáng anh từng tỏa.