Khương Bảo Lê lạnh lùng nhìn đám người xung quanh, cô hiểu rõ, mình chẳng bao giờ được đối xử công bằng ở nơi này.
Đợi đám đông tản đi hết, giáo viên hướng dẫn mới nói với Khương Bảo Lê rằng trường học sẽ tiến hành xử phạt cô.
Học viện Hughton là học viện quý tộc danh tiếng bậc nhất Hong Kong, từ lâu đã trở thành cái nôi nuôi dưỡng vô số tinh anh trong giới doanh thương, chính trường và nghệ thuật toàn cầu.
Ngôi trường ở trên đỉnh cao như thế sẽ không bao giờ cho phép một con sâu làm rầu nồi canh.
Nếu Khương Bảo Lê không thể chứng minh trong sạch trước lúc nhà trường đưa ra quyết định xử phạt thì cô sẽ bị cưỡng chế nghỉ học.
Khương Bảo Lê biết chuyện này chẳng dễ dàng gì, nhưng cô vẫn phải cố hết sức.
Mọi việc xảy ra đúng ngay lúc Thẩm Dục Lâu ra nước ngoài, bên cạnh đó, trường học cũng biết quan hệ giữa cô và Thẩm Dục Lâu, thế mà họ không muốn điều tra sự thật, cứ thuận nước đẩy thuyền “phân xử” cô.
Chắc chắn có ai đó nhúng tay vào, dùng mấy thủ đoạn dơ bẩn để hãm hại cô, muốn đuổi cô đi.
Tiếc rằng cô không phải kiểu người để mặc kẻ khác c.h.é.m g.i.ế.c.
…
Khương Bảo Lê đuổi kịp Kiều Mộc Ân ở sảnh lớn, cô vừa cười vừa bắt chuyện: “Mộc Ân, cảm ơn cậu nhiều, nếu cậu không rộng lượng như vậy thì có lẽ mình đã bị đưa đến đồn cảnh sát rồi.”
Đám bạn tốt của Kiều Mộc Ân phục cô sát đất, vừa rồi còn một mực kêu oan, cứng đầu cứng miệng bảo không trộm đồ, muốn chứng minh trong sạch. Vậy mà bây giờ lại chạy đi xun xoe Kiều Mộc Ân, gọi người ta là ân nhân cứu mạng… Diễn viên đóng phim cũng không trở mặt nhanh bằng cô đâu!
Kiều Mộc Ân vui vẻ nhận lời cảm ơn của Khương Bảo Lê.
“Không có gì.” Cô ta mỉm cười, “Chuyện qua rồi thì coi như chưa từng xảy ra đi.”
“Ừ, mình chỉ muốn hỏi cậu một chút, cậu phát hiện ra sợi Giọt Lệ Sao Trời biến mất như thế nào vậy?”
“Cậu là người rõ nhất còn gì?” Bạn tốt bên cạnh Kiều Mộc Ân lên tiếng châm chọc,“Chính cậu là kẻ đã lấy trộm vòng tay của Mộc Ân, bây giờ còn hỏi người ta làm mất thế nào. Cậu vẫn muốn nói dối nữa đúng không?”
Khương Bảo Lê chẳng thèm quan tâm đến NPC* nọ, cô chỉ nhìn Kiều Mộc Ân với ánh mắt thành khẩn: “Mộc Ân, nhờ cậu đó, mình nhất định phải biết điều đó.”
*NPC: (trong game) là những cá nhân ảo được tạo ra để tương tác với người chơi trong game. Hay hiểu cách khác là một nhân vật phụ, không quan trọng.
Kiều Mộc Ân suy nghĩ trong giây lát rồi đáp: “Do đến tiết học múa nên mình cởi vòng tay ra rồi bỏ vào trong túi áo, nhưng sau khi trở lại phòng học thì không thấy nó nữa.”
“Có khi nào… rơi ra rồi bị ai đó nhặt được không?”
“Mình cũng giải thích với giáo viên rồi, cho dù cậu có nhặt được và không muốn trả lại thì cũng chẳng làm sao cả, mình không truy cứu chuyện này nữa.” Kiều Mộc Ân nhìn cô với ánh mắt từ bi vô ngần, “Nhưng làm người thì cũng nên biết dừng đúng lúc, phải không, bạn Khương Bảo Lê?”
Nhặt được đồ không trả với ăn cắp là hai chuyện khác nhau.
Nhưng Khương Bảo Lê chẳng thèm quan tâm cái gì gọi là “biết dừng đúng lúc” trong câu nói của Kiều Mộc Ân.
Không làm là không làm.
“Mộc Ân, cậu đã đi đâu từ lúc cậu bỏ vòng tay vào túi áo cho đến khi phát hiện mất nó?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thấy cô vẫn bướng bỉnh “giả vờ”, sắc mặt của Kiều Mộc Ân cũng dần lạnh đi.
“Phòng học múa, với quán chè Mỹ Tâm nữa.”
“Mình biết rồi, cảm ơn.”
Sau khi Khương Bảo Lê rời đi, có một học sinh nữ đứng bên cạnh Kiều Mộc Ân lên tiếng: “Mộc Ân, cậu ta trộm đồ của cậu, sao cậu còn nói nhiều với cậu ta thế?”
Kiều Mộc Ân vuốt chiếc vòng tay kim cương màu xanh ngọc trên tay mình: “Một lần sẩy chân để hận ngàn đời, đến bây giờ mà cậu ta vẫn cố chấp, không chịu hối cải, âu cũng đáng thương mà.”
“Cứ để xã hội dạy cậu ta cách làm người đi.” Cô bạn kia lại lên tiếng giễu cợt, “Chẳng biết tại sao Thẩm Dục Lâu lại giữ đứa con gái như vậy ở bên cạnh nữa.”
…
Washington, nước Mỹ.
Cuộc họp kết thúc, Thẩm Dục Lâu vừa lấy điện thoại di động ra thì thấy người anh em Từ Phong gửi một bức ảnh đến cho mình.
Cô gái nhỏ trong ảnh một thân một mình đứng cạnh tường trong phòng giáo vụ, cô hơi gầy, làn da mịn màng trắng nõn, gương mặt lạnh lùng xinh đẹp, trên cổ còn có nốt ruồi son nho nhỏ thật mê người.
Quả là báu vật trần gian mà.
Mấy năm qua Thẩm Dục Lâu đã nâng niu cô như chăm bông hoa nhỏ trong vườn vậy.
Giọng nói trong tin nhắn thoại của Từ Phong mang theo vẻ nhạo báng: “Này, bé người hầu của cậu xảy ra chuyện rồi, cậu còn không lo về nhanh đi.”
“Biết rồi.” Thẩm Dục Lâu bình tĩnh đáp lời.
“Biết rồi mà cậu còn ngồi ở đó được á? Chẳng phải trước kia mỗi lần cô ấy bị người ta ức h.i.ế.p, cậu luôn đóng vai thiên thần hộ mệnh từ trên trời giáng xuống cứu cô ấy sao?”
“Hay là lần này cậu đóng vai đó để tôi xem thử đi?” Thẩm Dục Lâu vừa nhìn Lầu Năm Góc trong làn sương mù ở phía xa xa, vừa lạnh nhạt nói tiếp, “Nếu không giải quyết được chút chuyện cỏn con này thì cô ấy không có tư cách ở bên cạnh tôi.”
…
Hoàng hôn buông xuống, trời đổ cơn mưa khiến đường phố chìm trong u tối, những hạt mưa bụi bị gió thổi bay trong không trung.
Thời tiết giống hệt với ngày Khương Bảo Lê theo Thẩm Dục Lâu tới Hồng Kông.
Một cô gái được sinh ra trên vùng đảo nghèo khó, làm thế nào mà thoắt cái đã trở thành học sinh duy nhất được nhà họ Thẩm trâm anh thế phiệt nhận tài trợ được chứ?