Khương Bảo Lê vừa mở tủ đồ thì một chiếc vòng tay ngọc bích trong suốt tuyệt đẹp bất ngờ trượt xuống.
Trong khi cô vẫn chưa kịp phản ứng thì có một bạn nữ hô to: “Hóa ra vòng tay của Kiều Mộc Ân bị cậu lấy cắp!”
“…”
Còn chưa tới trưa mà lời đồn Khương Bảo Lê ăn cắp vòng tay đã được truyền khắp học viện.
Chiếc vòng tay mang tên Giọt Lệ Sao Trời này món quà đ.á.n.h dấu tuổi mười tám mà cha của Kiều Mộc Ân đã tặng cho cô ta.
Với mức giá 3600 vạn, phiên đấu giá chiếc vòng tay ấy đã trở thành tâm điểm chú ý của dư luận, các kênh truyền thông đua nhau đưa tin suốt một thời gian dài.
Ấy vậy mà món quà quý giá như thế lại bị trộm mất, e rằng Khương Bảo Lê cả kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa nữa nữa… cũng phải sống trong tù mất thôi.
Cũng may học viện Hughton còn nể mặt Thẩm Dục Lâu nên vẫn chưa báo cảnh sát.
Dẫu gì Khương Bảo Lê cũng lớn lên trong nhà họ Thẩm, cho dù cô chỉ là học sinh được nhà họ Thẩm giúp đỡ, nhưng cô đã đi theo cậu ấm nhà họ Thẩm – Thẩm Dục Lâu tám năm rồi…
Ai cũng biết Thẩm Dục Lâu yêu thương cô “em gái” chẳng có quan hệ m.á.u mủ này nhiều đến nhường nào cơ mà.
Một nhóm giáo viên, chủ nhiệm, ban giám đốc… của phòng giáo vụ đã thẩm vấn Khương Bảo Lê cả buổi sáng. Dẫu cho cô có cố gắng giải thích đến nhường nào thì cũng không có ai tin tưởng cô.
Giáo viên chủ nhiệm rất biết cách ba phải…
“Khương Bảo Lê này, phòng thay quần áo của nữ không có camera giám sát, tuy các thầy cô tin tưởng nhân phẩm của em, nhưng khi ấy ai cũng thấy vòng tay đó rơi ra khỏi tủ quần áo của em, chuyện này… khó nói rõ lắm.”
“Không sao đâu ạ, nếu đã tìm được rồi thì em cũng không muốn truy cứu thêm nữa, xin các thầy cô đừng gây khó dễ cho bạn Khương Bảo Lê ạ.” Nạn nhân trong câu chuyện – Kiều Mộc Ân – khoan dung đại độ đến khó tin, “Em nghĩ rằng cậu ấy không cố ý đâu, chắc chỉ là vài phút bồng bột thôi ạ, không cần mời cảnh sát đến làm gì, để cậu ấy xin lỗi là được rồi ạ..”
Mọi người lập tức đổ dồn ánh mắt về phía Khương Bảo Lê.
Cô đứng lẻ loi ở cạnh cửa, trên người mặc bộ đồng phục giống hệt với Kiều Mộc Ân, bên ngoài là áo vét kiểu phương Tây, còn phía trong là áo sơ mi trắng.
Mái tóc đen dài được cột thành b.úi nhỏ, đuôi tóc xoăn nhẹ xinh đẹp.
Vẻ mặt cô thản nhiên đến hờ hững.
“Trận chiến” lớn đến nhường này, nếu đổi lại là người khác thì e rằng đã sợ đến run lẩy bẩy rồi, vậy mà trông cô chẳng có chút e ngại nào cả.
Tinh thần mạnh mẽ quá đi mất.
…
Thật ra thì… nếu nói Khương Bảo Lê không hốt hoảng là nói dối.
Từ đầu đến cuối đều do phía bên kia áp đặt buộc tội, chẳng có ai tin tưởng cô cả.
Hiện tại ai cũng muốn cô cúi đầu xin lỗi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Bảo Lê hiểu rõ, lúc này đây, không thể để bọn họ hòa giải vô nguyên tắc thế này được.
Mất trộm chiếc vòng tay giá trị lớn như thế, nếu liên quan đến cảnh sát thì sẽ động đến cả truyền thông, mặt mũi nhà họ Thẩm sẽ mất sạch.
Còn nếu xin lỗi thì sẽ không cần phải báo cảnh sát, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc cô thừa nhận chuyện ăn cắp, rất có thể cô sẽ bị đuổi ra khỏi nhà họ Thẩm.
Khương Bảo Lê không muốn rời khỏi nhà họ Thẩm, chỉ cần nghĩ đến chuyện phải quay về cái làng chài nghèo nàn, đầy rẫy tội ác kia cũng khiến cô kinh hãi không thôi. Ở đó, ngày ngày cô phải sống dưới ánh mắt thèm thuồng của đám đàn ông hôi hám, ghê tởm, đêm đến thì nơm nớp lo sợ, đề phòng từng phút từng giây.
Cô không thể cúi đầu nhận lỗi được.
“Em không ăn cắp!” Cô bình tĩnh nhìn mọi người xung quanh, “Em không bao giờ xin lỗi vì những chuyện mình không làm.”
Vào những lúc thế này thì không bao giờ được rụt rè, bằng không chắc chắn sẽ bị ức h.i.ế.p đến c.h.ế.t.
“Cậu còn dám mạnh mồm chối cãi! Đồ rơi ra từ tủ của cậu, cậu chứng minh mình vô tội thế nào đây?”
Khương Bảo Lê nhìn đám chị em tốt của Kiều Mộc Ân, “Tôi không thể chứng minh được, cho nên chúng ta báo cảnh sát đi, mời cảnh sát tới điều tra vậy.”
Lãnh đạo nhà trường nhìn nhau, chẳng ai muốn động đến cảnh sát cả, nếu làm lớn chuyện thì sẽ ảnh hưởng đến danh dự của nhà trường, cũng ảnh hưởng đến quan hệ giữa nhà họ Kiều và nhà họ Thẩm.
Chuyện càng lúc càng lâm vào bế tắc.
Giáo viên chủ nhiệm nhìn “nạn nhân” Kiều Mộc Ân với ánh mắt khó xử.
Kiều Mộc Ân cũng không muốn đắc tội với Thẩm Dục Lâu nên vội lên tiếng: “Chỉ là chuyện nhỏ thôi, không cần phiền đến cảnh sát đâu. Nếu Khương Bảo Lê khăng khăng không ăn cắp thì em cũng nguyện ý tin cậu ấy, có thể là cậu ấy nhặt được vòng tay này thôi ạ. Được rồi, tìm được là tốt rồi, mọi người giải tán thôi ạ.”
Nhờ sự thông cảm của Kiều Mộc Ân mà cuối cùng vấn đề nan giải này cũng có lối thoát.
Đám học sinh đứng xem kịch hay chê chuyện vẫn chưa đủ lớn nên cứ đứng c.h.ử.i đổng:
“Mấy năm nay kẻ làm việc sai trái chẳng phải nhận lỗi nữa nhỉ?”
“Anh Thẩm cưng chìu nó như vậy, muốn cái gì là cho cái đó, xem đống hàng hiệu trên người nó kìa, vậy mà vẫn muốn trộm đồ của người ta cơ á?”
“Đúng là mở mang tầm mắt mà.”
“Số nó hên nên mới gặp được Kiều Mộc Ân thiện lương như vậy, chứ là người khác thì cho nó ăn cơm tù từ đời nào rồi.”