Nhận được lịch trình do Chu Châu gửi đến, Diêu Viễn thấy thời gian quá gấp gáp. Nội dung cần chuẩn bị cho buổi đấu thầu công khai rất nhiều, chắc chắn đêm nay Chu Châu sẽ phải cùng cả đội thức trắng. Trọng Hải Minh mới tiếp quản dự án nên chưa đủ am hiểu, vì vậy Diêu Viễn quyết định sẽ quay về công ty ngay trong đêm.
Cô xuống sảnh tầng một lấy một chai soda, vừa đi vừa nhắn tin báo cho Trần Nhược Hư biết rằng do thời gian đấu thầu công khai dự án X2y quá gấp nên cô phải đi trước một bước.
Lấy xong chai soda tại quầy bar, Diêu Viễn xoay người định đi về thì nhìn thấy Thương Kha.
Anh đứng cách sảnh chính không xa để nghe điện thoại, đeo tai nghe, hai tay đút vào túi quần. Anh đã thay một bộ đồ thể thao ngắn tay màu đen tuyền, phía sau lưng là màn đêm thăm thẳm ngập tràn ánh sao.
Diêu Viễn định bước ra chào anh một tiếng rồi đi. Vừa đẩy cửa, gió đêm mùa thu se lạnh mang theo hơi ẩm từ mặt hồ ùa tới, cô bèn dừng bước, đứng đợi dưới mái hiên chứ không đi lại gần.
Người đàn ông này dường như chẳng hề sợ lạnh, kiểu trang phục đơn giản và cơ bản nhất khi khoác lên người anh lại tôn lên tỷ lệ cơ thể hoàn hảo đến đáng ghen tị.
Thương Kha cúp điện thoại, xoay người bước đi vài bước thì nhìn thấy Diêu Viễn. Gió khá lớn thổi tung những lọn tóc dính vào khuôn mặt cô. Diêu Viễn đưa tay gạt tóc, đôi mắt nhìn về phía anh lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao.
Thương Kha bước lại gần, Diêu Viễn ngước lên hỏi: “Có lạnh không?”
Thương Kha vươn tay phải ra, dùng mu bàn tay áp nhẹ lên mu bàn tay cô, không nói gì.
Cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ tay anh, Diêu Viễn thầm nghĩ, được rồi, người thấy lạnh là cô mới đúng. Cô nói: “Tôi có việc phải đi trước.”
“Gấp vậy sao?” Thương Kha hỏi.
“Dự án X2y đấu thầu công khai, mai tôi bay rồi.” Diêu Viễn đáp.
“Tôi biết vài nhà hàng khá ngon ở bên đó, lát nữa tôi gửi cho em.” Thương Kha nói, trong lòng thầm tiếc nuối vì anh vừa từ bên đó về thì cô lại chuẩn bị sang. Biết thế này thì anh đã đến Công nghệ Ba Quang trước rồi mới đi California, như vậy lịch trình của hai người đã khớp nhau rồi.
Diêu Viễn nói: “Được. Dịch vụ hỗ trợ sau đầu tư của Quỹ Thâm Nhuệ có bao gồm tư vấn niêm yết không?”
Thương Kha đáp: “Quỹ Thâm Nhuệ sẽ không chủ động cung cấp dịch vụ hỗ trợ sau đầu tư cho Công nghệ Ba Quang.”
Diêu Viễn ngạc nhiên hỏi: “Tại sao?”
Đây chỉ là thỏa thuận quân tử giữa anh và Trần Nhược Hư, không ký kết hợp đồng nên không có giá trị pháp lý. Còn về lý do tại sao, Thương Kha cảm thấy chưa đến lúc để giải thích. Anh nói: “Tạm thời thỏa thuận là vậy. Công nghệ Ba Quang chuẩn bị bắt tay vào việc lên sàn rồi sao?”
Diêu Viễn khẽ “ừ” một tiếng, ngước nhìn anh cười nói: “Để sớm báo đáp nhà đầu tư chứ.”
Lời nói của Diêu Viễn mang chút giọng điệu trêu chọc, trên mặt cũng vương nét cười, nhưng Thương Kha vẫn cảm nhận được cảm xúc tiêu cực ẩn giấu bên trong. Anh nói: “Em đang có điều lo ngại.”
“Đúng là có chút lo ngại. Sau khi lên sàn sẽ bị chi phối bởi các số liệu tài chính, phải chịu trách nhiệm với công ty chứng khoán và cổ đông, muốn làm những việc không mang lại giá trị thương mại tức thời sẽ không còn dễ dàng nữa. Anh cũng biết mô hình kinh doanh với SOLA sử dụng đòn bẩy cực cao, doanh thu càng lớn thì càng thiếu tiền.”
“Sẽ có cơ hội thôi. Tài nguyên mà công ty niêm yết nhận được không chỉ có tiền. Tôi luôn cảm thấy trong hai mươi năm qua, những người làm công nghệ lõi nhận được quá ít tài nguyên, khổ quá rồi. Sự đền đáp về vật chất là sự tôn trọng tối thiểu, sau khi lên sàn, ít nhất mức lương của nhân viên Ba Quang có thể nâng lên một tầm cao mới.”
Câu nói này khiến Diêu Viễn nhớ đến mức lương mà Đặc Duy Trí Tuệ đưa ra, quả thực cao hơn Ba Quang rất nhiều. d*c v*ng vật chất của Diêu Viễn rất thấp, nhưng cô không thể áp đặt tiêu chuẩn đó lên các thành viên trong đội ngũ. Là người đứng đầu doanh nghiệp, cô có trách nhiệm và nghĩa vụ mưu cầu mức lương và phúc lợi tốt hơn cho nhân viên, và niêm yết chính là một con đường tắt hiệu quả.
Diêu Viễn nói: “Hèn chi Trần Nhược Hư lại đánh giá cao anh.”
Thương Kha cười nhẹ, lại nhìn chằm chằm vào Diêu Viễn, ánh mắt sâu thẳm hòa cùng sắc đêm se lạnh, anh hỏi: “Còn em thì sao?”
Diêu Viễn gật đầu, vẻ mặt vô cùng thành khẩn: “Ừ, ít nhiều cũng phải có chút chút chứ.”
Thương Kha nói: “Nghe có vẻ hơi miễn cưỡng.”
Diêu Viễn đáp: “Không miễn cưỡng đâu, đó là sự tôn trọng tối thiểu dành cho nhà đầu tư mà.”
Thương Kha nói: “Nhà đầu tư cảm nhận được rồi. Đi thôi, trời hơi lạnh rồi.” Nói xong anh bước tới mở cửa sảnh, để Diêu Viễn vào trước.
Vào trong, Diêu Viễn nói: “Giới thiệu cho tôi vài công ty chứng khoán và kiểm toán chắc không tính là dịch vụ hỗ trợ sau đầu tư đâu nhỉ.”
Thương Kha bật cười: “Thâm Nhuệ không chủ động cung cấp, chứ không phải là không thể cung cấp.”
…
Diêu Viễn về đến công ty đã là rạng sáng, cả tòa nhà chỉ còn ánh đèn ở Khối sự nghiệp 3C phía Nam tầng ba là vẫn sáng.
Đội ngũ cốt cán của dự án X2y đều có mặt đông đủ. Tài liệu cần chuẩn bị cho lần đấu thầu công khai này bao gồm phương án kỹ thuật, báo cáo thực nghiệm, kế hoạch cung ứng và báo giá thương mại.
Mọi người mở một phòng họp lớn để làm việc tập trung. Diêu Viễn đẩy cửa bước vào, trên bàn chất đống vỏ hộp KFC. Chu Châu đang cùng Chương Tiểu Lỗi và Đổng Lam rà soát kế hoạch cung ứng và báo giá thương mại, còn Trọng Hải Minh đang cùng Lam Úy làm báo cáo thực nghiệm.
Diêu Viễn nói: “Mọi người vất vả rồi. Visa của Hải Minh có kịp không?”
Hải Minh đáp: “Vừa kịp lúc, nhưng chỉ cấp có một năm.”
Chu Châu bước tới nói: “Với cái lý lịch kỹ thuật nhạy cảm của Hải Minh mà được cấp một năm là tốt lắm rồi. Tài liệu chuẩn bị cũng gần xong, tối mai tôi có hẹn với Lynn, còn Lisa thì trước khi đấu thầu sẽ không ra ngoài ăn cơm với nhà cung cấp đâu.”
Diêu Viễn nói: “Chuyện bình thường thôi.”
Đổng Lam nói: “Báo giá của RV Vision gửi tới rồi, sale bên đó bảo giá SOLA nhận được cao hơn chúng ta năm phần trăm.”
Công ty cảm biến đến từ Nhật Bản này là nhà cung cấp lớn nhất của dự án X2y. Trong sáu mươi triệu chi phí phần cứng, cảm biến của RV chiếm tới một phần ba.
Đây là chiêu trò thao tác ngầm của RV Vision, mức giá họ đưa cho các công ty thiết bị công nghiệp trong nước sẽ thấp hơn một chút so với giá đưa cho SOLA, để các công ty thiết bị hưởng phần chênh lệch ở giữa, coi như là nhượng lợi. Các công ty thiết bị ngoài mặt thì chiếm được chút hời, nhưng thực tế chất lượng dịch vụ nhận được trên mọi phương diện đều không bằng SOLA.
Chu Châu chợt nhớ ra điều gì liền nói: “Đặc Duy đã lôi kéo cả đội ngũ R&D và vận hành của RV Vision, vậy dự án này hợp tác kiểu gì đây? Chẳng lẽ Đặc Duy không dùng cảm biến của RV Vision nữa?”
Trọng Hải Minh đáp: “Về mặt kỹ thuật thì khả thi, bên Mỹ cũng có loại cảm biến tương tự, chỉ là giá thành sẽ cao hơn một chút.”
Chu Châu thắc mắc: “Vậy thì họ còn ưu thế gì nữa đâu?”
Chu Châu nói có lý. Đặc Duy Trí Tuệ vốn không được tính là người cùng ngành nên trước đây Diêu Viễn không hiểu rõ lắm. Nhưng qua mấy sự việc gần đây, cách làm của họ quả thực rất táo bạo, đi theo đường lối cực đoan, không theo lẽ thường.
Tiến quân vào một lĩnh vực hoàn toàn mới, dùng tiền mở đường, trả lương cao ngất ngưởng để đào người từ đối thủ và nhà cung cấp, dùng thủ đoạn lách luật thỏa thuận không cạnh tranh. Một đội ngũ hoàn toàn mới, không có tích lũy kỹ thuật mà dám nhảy vào cạnh tranh trực diện ở dự án cấp độ như X2y. Hiện tại nhìn vào thì cả phương án kỹ thuật lẫn giá cả thương mại trong tay họ đều không có ưu thế.
Chẳng lẽ trong tay họ còn quân bài nào mà Diêu Viễn chưa nghĩ tới? Hay mục tiêu của họ vốn dĩ không phải là dự án X2y?
Diêu Viễn nói: “Hải Minh mới tiếp quản dự án X2y, nhân chuyến này chúng ta tiện thể ghé thăm đội ngũ kỹ thuật của SOLA luôn, đồng bộ hóa quy hoạch lộ trình kỹ thuật với họ.”
Hải Minh đáp: “Vậy để tôi làm một bản PPT.”
Đợi đến khi tổng hợp và sắp xếp xong toàn bộ tài liệu đấu thầu thì đã là sáu giờ sáng. Mọi người ai về nhà nấy thu dọn hành lý, sau đó để tài xế đón dọc đường đưa ra sân bay.
Diêu Viễn cũng thuộc dạng cày đêm tốt, buổi sáng chỉ cần chút thời gian thu dọn hành lý rồi ăn sáng là ổn. Đi công tác theo tiêu chuẩn công ty là vé hạng phổ thông, Diêu Viễn cũng ngồi hạng phổ thông. Cô lấy chiếc gối chữ U từ trong tủ ra, định bụng sẽ ngủ một giấc trên máy bay.
Tại sân bay, họ tình cờ chạm mặt nhóm người của Đặc Duy Trí Tuệ. Thiệu Trạch Văn không đi cùng. Đặc Duy Trí Tuệ ở Tinh Thành, Diêu Viễn không quen biết ai, nhưng thấy cả hai bên đều đeo balo đựng laptop có in logo công ty, thời gian đấu thầu lại cận kề, nhìn nhau một cái là hiểu ngay vấn đề.
Hạ cánh xuống San Francisco, qua cửa an ninh xảy ra chút sự cố nhỏ, Trọng Hải Minh bị đưa vào phòng thẩm vấn.
Diêu Viễn ở cửa số 15, Trọng Hải Minh đứng ngay sau cô. Hải quan hỏi Diêu Viễn vài câu thông thường rồi cho qua.
Đến lượt Trọng Hải Minh, nhân viên hải quan hỏi công việc có liên quan đến AI không. Trọng Hải Minh lập tức cảm thấy không ổn, bèn trả lời là dùng công nghệ AI để làm kinh doanh. Sau đó họ lại hỏi chức vụ, Hải Minh đáp là kỹ sư. Nhân viên hải quan hỏi lại anh ấy là kỹ sư AI à? Hải Minh còn chưa kịp trả lời, nhân viên hải quan đã đứng dậy giơ tay ra hiệu, hai cảnh sát vũ trang đầy đủ đi tới đưa Hải Minh đi.
Diêu Viễn nhìn Hải Minh bị đưa đi, đành đợi những người khác ra trước. Lối đi không được phép dừng lại nên cô phải ra sảnh lấy hành lý chờ.
Đến San Francisco lúc chín giờ sáng. Diêu Viễn đã ngủ một giấc trên máy bay, nhưng trước khi hạ cánh tỉnh dậy thấy Chương Tiểu Lỗi và Lam Úy vẫn đang ôm máy tính làm việc, cũng không thể cứ thức đêm mãi như thế được.
Diêu Viễn gọi điện bảo đồng nghiệp ở văn phòng đại diện tại San Francisco qua sân bay chờ tin, còn nhóm của cô về khách sạn trước.
May mắn là đến trưa Trọng Hải Minh đã được thả về. Trong phòng thẩm vấn, họ hỏi chi tiết về kinh nghiệm làm việc, còn hỏi anh ấy có từng thắng tiền khi chơi Poker ở Mỹ không. Trọng Hải Minh bảo là không có, đợi một lúc thì họ cho đi.
Buổi tối họ hẹn gặp Lynn, Giám đốc thu mua phụ trách dự án X1y của SOLA. Tuy nhiên cô ấy không phụ trách dự án X2y, SOLA nội bộ có chế độ luân chuyển vị trí để ngăn chặn th*m nh*ng trong chuỗi cung ứng.
Bữa tối hẹn tại một nhà hàng Hàn Quốc với thịt nướng, canh đậu phụ và bánh hải sản.
Bên phía Công nghệ Ba Quang là Diêu Viễn và Chu Châu. Lynn dẫn theo một đồng nghiệp SOLA, người đàn ông trung niên gốc Việt tên là Ken, Giám đốc thiết kế sản phẩm điện thoại thông minh. Sau khi giới thiệu, mọi người vào chỗ ngồi: Diêu Viễn đối diện Ken, Lynn đối diện Chu Châu.
Vừa thấy Diêu Viễn, Lynn đã nói: “Diêu Viễn, cô đen đi rồi đấy.”
“Tôi nghỉ phép một thời gian, nắng ở Santorini rực rỡ quá. Lễ Tạ ơn này cô định đi chỗ nào nghỉ dưỡng vậy?” Diêu Viễn hỏi.
“Chúng tôi được nghỉ một tuần, định về Thượng Hải một chuyến.” Lynn nói, rồi quay sang hỏi Ken: “Ken, ông có muốn đi cùng không?”
Ken đang chia bánh hải sản, nghe vậy liền đặt dao dĩa xuống, nói: “Tôi cũng đang cân nhắc xem nên sắp xếp thế nào. Mẹ tôi quê gốc ở Vu Hồ, An Huy, bà rất mong được về thăm Trung Quốc một lần nữa.”
Chu Châu đang lật thịt nướng, đã nhận ra Lynn đang cố ý mai mối bắc cầu. Anh ấy đang suy nghĩ xem nên tiếp lời thế nào cho hợp lý thì bỗng thấy chân bị đá nhẹ một cái. Lynn ngồi đối diện nháy mắt ra hiệu, Chu Châu vội vàng đặt kẹp gắp thịt xuống.
“Lễ Tạ ơn thời tiết không quá lạnh, đi du lịch là chuẩn bài. Trước tiên đến Bến Thượng Hải ngắm tháp Đông Phương Minh Châu, sau đó đi dạo Tây Hồ ở Hàng Châu nếm thử món cá dấm Tây Hồ, từ Hàng Châu đi An Huy cũng rất tiện.”
Lynn phối hợp vô cùng ăn ý: “Tôi thấy lịch trình này ổn đấy. Nhà văn Kim Dung có Vân Tùng Thư Xá ở Hàng Châu, Tây Hồ lại là nơi ra đời của Võ Mục Di Thư. Vẫn nên có người bản địa tiếp đón sắp xếp thì mới vui, chuyện tìm về nguồn cội cũng dễ dàng hơn.”
Ken không tiếp lời ngay mà nâng ly chạm nhẹ với Lynn. Diêu Viễn hỏi: “Ken cũng đọc tác phẩm của Kim lão tiên sinh sao?”
“Người Việt cũng xem Tiếu Ngạo Giang Hồ, Anh Hùng Xạ Điêu. Hồi nhỏ đánh nhau toàn mắng đối phương là Nhạc Bất Quần, đến phiên bọn tôi thì bị mắng là Tả Lãnh Thiền.”
Ken vừa nói vừa lấy ảnh ra khoe, trong ảnh toàn là binh khí của ông ấy, nào đao, nào thương, kiếm, kích… được bày biện ngay ngắn trên hai cái giá, bao gồm hầu hết các loại binh khí nổi tiếng trong võ hiệp Kim Dung.
Ông ấy còn lướt đến ảnh tập võ, giải thích: “Sư phụ Dương Bình của tôi là truyền nhân đời thứ bảy của Vịnh Xuân Quyền và Việt Võ Đạo, tôi là đệ tử cuối cùng của ông ấy, tập Vịnh Xuân từ nhỏ.”
Nói đến chỗ cao hứng, Ken đứng dậy biểu diễn vài động tác cơ bản của Vịnh Xuân Quyền như Xà hình thủ, Liên hoàn quyền. Diêu Viễn tuy nhỏ tuổi hơn Ken khá nhiều nhưng cũng là một fan kiếm hiệp, hai người say sưa bàn luận về các nhân vật kinh điển và thế giới quan trong truyện võ hiệp. Chu Châu và Lynn ở bên cạnh tung hứng, bữa tối diễn ra trong bầu không khí rất vui vẻ.
Ken kể mình là con thứ chín trong nhà, trên ông ấy còn có tám anh chị. Bố ông ấy ở Việt Nam từng là thuyền trưởng, sau này di cư sang Mỹ.
Chu Châu gợi ý chuyến đi này có thể thêm vài địa điểm mang màu sắc võ hiệp như Lục Gia Trang ở Thái Hồ hay Đảo Đào Hoa ở Chu Sơn. Ken nói rất mong chờ chuyến đi này, vậy là việc tiếp đón của Công nghệ Ba Quang đã được chốt hạ.
Ăn xong đi ra bãi đậu xe, Diêu Viễn và Ken đi song song phía trước, Chu Châu và Lynn đi sau. Lynn đút hai tay vào túi áo gió, nói: “Nhìn Ken và Diêu Viễn cũng hợp nhau nhỉ.”
Chu Châu đáp: “Kim lão tiên sinh đã giúp một việc lớn rồi.”
Lynn mắng hờn: “Đồ khỉ gió, phải cảm ơn tôi mới đúng chứ.”
Chu Châu lập tức bày tỏ thái độ: “Cái đó là đương nhiên rồi.”
Lynn giới thiệu sơ qua tình hình của Ken trong công ty cho Chu Châu, bảo anh ấy nắm bắt cơ hội cho tốt.
Đến bãi đậu xe, Chu Châu mở cốp xe. Vốn dĩ anh ấy chuẩn bị hai hộp quà đều là cho Lynn vì không biết Ken sẽ đến. Chu Châu tùy cơ ứng biến, tháo dỡ hai hộp quà ra, một cái đưa cho Lynn, hộp còn lại không rõ giá trị thì đưa cho Ken.
Tiễn hai người đi xong, trên đường quay lại, Chu Châu nói: “Vừa nãy Lynn bảo tôi là Ken phụ trách thiết kế sản phẩm khung vỏ điện thoại, đây là dự án có quy mô và độ phức tạp lớn nhất trong nội bộ SOLA. Ba năm qua, kim ngạch thu mua thiết bị từ các nhà cung cấp bản địa Mỹ đã vượt quá một tỷ đô la.”
Diêu Viễn nói: “Trước mắt phải đảm bảo dự án X2y hạ cánh an toàn và thiết lập quan hệ hợp tác với SOLA đã, có như vậy sau này khi cơ hội dự án cốt lõi đến tay thì chúng ta mới đỡ nổi.”
–
Hỗ trợ sau đầu tư (Post-investment support): Các hoạt động hỗ trợ của quỹ đầu tư dành cho doanh nghiệp sau khi rót vốn, như tư vấn chiến lược, kết nối đối tác, tuyển dụng nhân sự cấp cao… để giúp công ty tăng trưởng nhanh hơn.Tinh Thành: Biệt danh của thành phố Tr**ng S*, thủ phủ của tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc.Lễ Tạ Ơn: Ngày lễ lớn tại Mỹ, diễn ra vào thứ Năm lần thứ 4 của tháng 11, là dịp để gia đình đoàn tụ và nghỉ ngơi du lịch.Võ Mục Di Thư: Cuốn binh thư bí truyền của danh tướng Nhạc Phi trong truyện Anh Hùng Xạ Điêu, được giấu tại Thiết Chưởng Phong gần Tây Hồ, Hàng Châu.Vân Tùng Thư Xá: Khu nhà vườn do Kim Dung bỏ tiền xây dựng tại Hàng Châu theo phong cách kiến trúc Giang Nam, sau đó hiến tặng lại cho chính quyền làm nơi tham quan văn hóa.Nhạc Bất Quần và Tả Lãnh Thiền: Hai nhân vật phản diện nổi tiếng trong Tiếu Ngạo Giang Hồ, đại diện cho những kẻ ngụy quân tử (Nhạc Bất Quần) và kẻ tham vọng bá quyền độc đoán (Tả Lãnh Thiền).Vịnh Xuân Quyền (Wing Chun): Môn võ thuật cổ truyền nổi tiếng của Trung Quốc, gắn liền với tên tuổi Diệp Vấn và Lý Tiểu Long, chú trọng vào kỹ thuật cận chiến nhanh và thực dụng.Việt Võ Đạo (Vovinam): Môn võ thuật cổ truyền của Việt Nam, được phát triển dựa trên nền tảng võ vật dân tộc kết hợp với tinh hoa võ thuật thế giới.Đảo Đào Hoa và Lục Gia Trang: Các địa danh hư cấu nổi tiếng trong truyện Kim Dung; Đảo Đào Hoa là nơi ở của Hoàng Dược Sư, Lục Gia Trang là sơn trang ven hồ Thái Hồ.