Diêu Viễn quay lại công ty, gặp Trần Nhược Hư đang đi xuống ở cầu thang. Tần suất Trần Nhược Hư có mặt ở công ty hiện nay nhiều hơn trước rất nhiều. Kể từ khi nền tảng phần mềm lên sóng, nhân sự điều chỉnh toàn diện phương hướng, các bộ phận khác cũng nghe nhạc mở đầu đoán chương trình mà bắt đầu thay đổi theo.
Hành động nhanh nhất là bộ phận Thị trường. Triết lý kinh doanh và định vị của công ty được cập nhật toàn bộ. Tạp chí nội bộ, trang web, tài khoản Official Account và tất cả các kênh tuyên truyền đối nội đối ngoại đều thay đổi diện mạo mới trong thời gian ngắn.
Khối sự nghiệp 3C đã xác định rõ trọng điểm của năm nay, giảm giá để chiếm lĩnh địa bàn, đi theo tư duy giảm chi phí tăng hiệu quả của SOLA, lấy việc giành được dự án làm mục tiêu chính. Bộ phận Chuỗi cung ứng lần đầu tiên đề ra khái niệm trúng thầu giá thấp, ưu tiên về giá cả.
Trần Nhược Hư đứng tại chỗ đợi Diêu Viễn đi lên cầu thang, cúi đầu hỏi: “Hội nghị xúc tiến đầu tư hôm nay thế nào?” Vừa nói anh ta vừa đi về hướng văn phòng của mình, Diêu Viễn đi theo sau.
Diêu Viễn báo cáo: “Đặc Duy Trí Tuệ đã thành lập Khối sự nghiệp 3C, Thiệu Trạch Văn sang Đặc Duy làm Giám đốc dự án, còn lôi kéo cả đội ngũ vận hành và R&D của RV. Họ sẽ cạnh tranh trực diện với chúng ta trong dự án X2y.”
Hai người bước vào văn phòng, Trần Nhược Hư nói: “Về việc này tin tức của chúng ta quá lạc hậu, phản ứng chậm chạp, nhân sự có trách nhiệm không thể chối cãi. Đinh Hạ Nghiêu cần phải bị điều chuyển.”
Diêu Viễn hỏi: “Định điều chuyển thế nào?”
Trần Nhược Hư nhìn Diêu Viễn: “Em có đề xuất gì không?”
Diêu Viễn nói: “Đinh Hạ Nghiêu có kinh nghiệm nhân sự phong phú, lại là người bản địa. Ba năm qua anh ấy đã có đóng góp lớn trong việc xây dựng hệ thống tuyển dụng và lương thưởng của công ty, cũng gánh vác không ít công việc đối ngoại với các cơ quan Công thương, Thuế vụ, Phòng cháy chữa cháy.”
Trần Nhược Hư nói: “Vậy thì điều chuyển vị trí.”
Diêu Viễn hỏi: “Còn vị trí nào để chuyển?”
Trần Nhược Hư đáp: “Em tìm cậu ta nói chuyện đi.”
Diêu Viễn hiểu rồi. Trần Nhược Hư không phải đang hỏi ý kiến cô, mà là đang thông báo cho cô biết, anh ta muốn điều Đinh Hạ Nghiêu sang phòng Chiến lược của cô.
Diêu Viễn không đồng tình: “Năng lực của Đinh Hạ Nghiêu không phát huy được ở phòng Chiến lược. Chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ có đối thủ cạnh tranh trong chuỗi cung ứng của SOLA, phương án X2y thiết kế lại vẫn còn kịp thời gian. Còn chuyện bên phía Thiệu Trạch Văn xử lý thế nào, chúng ta sẽ nghĩ cách sau.”
Trần Nhược Hư nói: “Sự việc lần này đã mở đầu cho một tiền lệ rất xấu, Đinh Hạ Nghiêu bắt buộc phải bị điều chuyển.”
Diêu Viễn khoanh hai tay trước ngực, người ngả ra sau tạo khoảng cách với Trần Nhược Hư, im lặng không nói gì thêm.
Trần Nhược Hư quan sát động tác của Diêu Viễn, trong mắt thoáng qua sự khó chịu. Anh ta không cho rằng Diêu Viễn thực sự có tư cách để thảo luận những điều này với mình. Chủ nghĩa lý tưởng không hợp thời của Diêu Viễn đã khiến Ba Quang bỏ lỡ quá nhiều cơ hội thương mại.
Anh ta suy nghĩ một lát rồi nói: “Diêu Viễn, hoặc là, em có thể cân nhắc bước vào một giai đoạn khác trong cuộc đời mình.”
Diêu Viễn ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Trần Nhược Hư, không hiểu “giai đoạn khác trong cuộc đời mình” mà anh ta nói là có ý gì. Các nơ-ron thần kinh mạnh mẽ của cô sau khi tính toán và phân tích vẫn trả về một khả năng duy nhất. Sự thận trọng của Diêu Viễn đã chuyển thành sự cảnh giác, cô mở miệng hỏi: “Anh muốn nói gì?”
Trần Nhược Hư nhìn Diêu Viễn đứng trước mặt. Rõ ràng hai người đã hợp tác sáu năm, đáng lẽ phải rất quen thuộc, và thực tế đúng là như vậy, nhưng sao anh ta vẫn cảm thấy xa lạ. Ánh mắt anh ta nhìn về nơi xa xăm, xuyên qua bóng hình Diêu Viễn, nhớ lại lần đầu tiên gặp cô.
Đó là khuôn viên Đại học A vào độ cuối hạ đầu thu, tiết trời vẫn còn oi bức. Trần Nhược Hư vừa chơi xong một trận bóng, người ướt đẫm mồ hôi, đang đứng mua nước trong siêu thị.
Đứng ở cửa siêu thị đợi bạn cùng phòng, anh ta nhìn thấy một tân sinh viên đang đứng trước gian hàng tuyển thành viên của CLB Máy tính. Cô mặc chiếc váy màu trắng kẻ sọc xanh nhạt, buộc tóc đuôi ngựa cao, trông hệt như một nụ hoa dành dành đang độ e ấp chớm nở, ngây ngô và non nớt đến mức cảm giác như nhỏ tuổi hơn hẳn so với đám đông xung quanh.
Bạn cùng phòng bước ra, anh ta cũng nhanh chóng rời đi. Sự việc ấy cứ thế trôi qua, nhẹ nhàng như nước chảy không để lại dấu vết.
Từ đầu năm tư đại học, anh ta đã bắt đầu thực tập tại Mỹ Khoa Hưng Viễn, thời gian mỗi ngày dường như chưa bao giờ là đủ. Ban ngày anh ta mặc đồ phòng sạch làm công nhân trên dây chuyền sản xuất, buổi tối lại chui vào bộ phận R&D làm thí nghiệm và viết luận văn. Hôm đó anh ta về trường chốt đề tài luận văn với giáo sư hướng dẫn, xong xuôi thì chơi một trận bóng với bạn cùng phòng rồi lại vội vã quay về Mỹ Khoa Hưng Viễn.
Mãi sau này, khi nhìn thấy bức ảnh anh ta và Diêu Viễn cùng đứng trước quầy tuyển quân của Câu lạc bộ Máy tính, anh ta mới biết người mình nhìn thấy hôm đó chính là cô. Bức ảnh và ký ức lưu giữ sâu trong não bộ trùng khớp với nhau, từng chi tiết hiện lên vô cùng rõ nét.
Biết tuổi thật của Diêu Viễn rồi thì không còn thấy lạ tại sao ký ức về lần đầu gặp mặt lại ấn tượng đến thế. Diêu Viễn lúc đó trông chẳng giống sinh viên đại học chút nào, bạn bè đồng trang lứa với cô vẫn còn đang học cấp ba. Cảm giác của Trần Nhược Hư quả không sai.
Lần thứ hai gặp Diêu Viễn là tại cuộc thi mô phỏng siêu máy tính. Lúc này trông cô cũng ra dáng sinh viên đại học hơn một chút, ngồi trước máy tính với tốc độ tay cực nhanh, mắt dán chặt vào màn hình không chớp lấy một cái. Cô làm việc như thể chốn không người, người bên cạnh nói chuyện với cô, phản ứng của cô lại rất chậm, nửa ngày mới đáp lại một tiếng “ồ” rồi thôi.
Khi ấy, người anh trai cùng bố khác mẹ của anh ta là Trần Gia Hòa đã giữ chức Trợ lý đặc biệt cho Chủ tịch tại Mỹ Khoa Hưng Viễn, cậu ruột của Trần Gia Hòa là Uông Ích Hằng thì nắm quyền quản lý sản xuất chế tạo, còn anh ta ở Mỹ Khoa Hưng Viễn chỉ là một chân chạy vặt.
Trần Gia Hòa không chỉ mang họ Trần, mà trong tên còn có chữ đệm là “Gia” chữ lót theo vai vế trong gia phả nhà họ Trần đời này. Trần Nhược Hư không có chữ “Gia” bởi vì anh ta không được ghi tên vào gia phả. Khi anh ta sinh ra, Phương Phỉ vẫn chưa được gả cho Trần Trung Vọng.
Giai đoạn học thạc sĩ, trong lúc thực tập chạy vặt ở tuyến đầu, anh ta tình cờ phát hiện dữ liệu nhà máy bị làm giả quy mô lớn. Anh ta âm thầm theo dõi từng khâu sản xuất, lén mang một lô sản phẩm ra ngoài gửi đi kiểm định tại đơn vị thứ ba, sau đó làm một bản báo cáo phân tích dữ liệu tổng hợp chi tiết gửi cho Trần Trung Vọng.
Trần Trung Vọng lật báo cáo ra, nhìn thấy số lô hàng và kết luận dữ liệu, ông ta không nói một lời, ném thẳng tập báo cáo vào mặt Trần Nhược Hư, miệng liên tục nói ba chữ “Tốt”.
Ông ta lập tức gọi nội bộ cho thư ký, yêu cầu đi xử lý đơn vị kiểm định thứ ba ghi trong báo cáo, tiêu hủy dữ liệu và phong tỏa tin tức, đồng thời ra lệnh sa thải toàn bộ nhân sự đã ký duyệt cho lô hàng này xuất xưởng.
Trong lúc Trần Trung Vọng thực hiện những hành động đó, Trần Nhược Hư đã kịp phản ứng lại. Anh ta nhìn ra được, chẳng lẽ không ai nhìn ra được sao? Đã nhìn ra được tại sao không ai nói? Không phải do anh ta cao tay, mà là những kẻ cao tay đều chọn cách im lặng.
Đây hoàn toàn không phải là vấn đề cần giải quyết, mà là cả một chuỗi lợi ích nằm ngoài quy tắc. Từ khách hàng đến chuỗi cung ứng e rằng đều dính líu vào đó. Nhu cầu và phương án trên giấy tờ là một bộ quy tắc và yêu cầu, nhưng thực tế giao hàng và nghiệm thu lại là một bộ quy tắc khác, lợi ích ở giữa tự có cách phân chia. Đây là lần đầu tiên Trần Nhược Hư thực sự chạm trán với vùng xám của xã hội thương mại.
Quy tắc ngầm trong ngành liên quan đến lợi ích của biết bao nhiêu người. Chỉ cần rủi ro kinh doanh và điểm lợi nhuận của doanh nghiệp được kiểm soát trong phạm vi hợp lý, Trần Gia Hòa và Uông Ích Hằng duy trì được cục diện thì Trần Trung Vọng cũng sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua. Việc gì đi ngược lại bản tính con người mà không mang lại lợi ích thì ông ta không cần làm.
Trần Nhược Hư lật tẩy những chuyện này ra ánh sáng, bất luận mục đích là gì, việc đầu tiên Trần Trung Vọng làm là kiểm soát sự việc trong phạm vi Mỹ Khoa Hưng Viễn.
Trần Trung Vọng cũng biết thừa Trần Nhược Hư không đủ năng lực để tập hợp một đám người đứng ngoài lợi ích cốt lõi đi tranh quyền đoạt lợi. Khả năng lớn hơn là đám người không được chia chác lợi ích kia đã lợi dụng thanh niên mới lớn như Trần Nhược Hư làm chim đầu đàn để khuấy đục nước.
Xử lý xong xuôi mọi việc, Trần Trung Vọng mới sa sầm mặt mày đập bàn mắng Trần Nhược Hư: “Thằng ranh con tự cho mình khôn lỏi, mày muốn làm cái gì?”
Trần Nhược Hư nhặt bản báo cáo lên, gấp lại cầm trên tay, giọng trầm xuống: “Muốn làm thiết bị kiểm tra công nghiệp. Tương lai là thời đại của dữ liệu lớn, dữ liệu chính là tất cả.”
Nghe xong cách nói của Trần Nhược Hư, Trần Trung Vọng nhìn con trai một lúc lâu. Thú thực ông ta không đặt bất kỳ kỳ vọng nào vào Trần Nhược Hư. Phương Phỉ muốn con vào Mỹ Khoa Hưng Viễn, ông ta chiều theo bà, ném nó xuống cơ sở để rèn giũa, mặc kệ nó tự sinh tự diệt.
Việc Trần Nhược Hư nhanh chóng phát hiện ra sự mờ ám trong dữ liệu nhà máy không làm ông ta quá ngạc nhiên, đó là tố chất nên có của một kỹ sư được giáo dục bài bản, tư duy kín kẽ và chỉ số thông minh cao. Nhưng việc Trần Nhược Hư đưa ra yêu cầu kia quả thực nằm ngoài dự đoán của ông ta.
Trần Nhược Hư cầm mớ dữ liệu đó trong tay thực tế chẳng làm được gì, ngoài việc rước họa vào thân. Anh ta không tham gia được vào việc phân chia lợi ích, cũng không thay đổi được cục diện phân chia lợi ích, nhảy vào lúc này chỉ tổ bị người ta đem ra làm súng bắn.
Trần Nhược Hư có thể tìm ra lối đi riêng, nhận thức được tầm quan trọng của kiểm tra và dữ liệu, dứt khoát mở lại đường đua mới, chủ động lùi một bước, nhưng cũng không lùi quá xa, đứng bên lề quan sát Mỹ Khoa Hưng Viễn. Sự quyết đoán, tầm nhìn và cả trí khôn ứng biến linh hoạt này khiến ông ta phải nhìn con trai bằng con mắt khác.
Lĩnh vực ngách kiểm tra này đối với Mỹ Khoa Hưng Viễn mà nói thì quy mô quá nhỏ. Trần Nhược Hư đã có tài năng này thì cứ để anh ta gia nhập tầng lớp cốt lõi của Mỹ Khoa Hưng Viễn, chưa biết chừng lại là chuyện tốt. Quy luật tự nhiên là kẻ mạnh thì thắng, nếu Trần Nhược Hư thực sự có thể đứng vững tại Mỹ Khoa Hưng Viễn thì đó là bản lĩnh của anh ta. Trần Trung Vọng quyết định cho con trai cơ hội này.
Chuyện thiết bị kiểm tra công nghiệp cứ thế được gác lại, cho đến khi Trần Nhược Hư dần đứng vững gót chân tại Mỹ Khoa Hưng Viễn. Lúc bấy giờ chuỗi lợi ích đã bị phá vỡ và phân chia lại, Trần Nhược Hư bắt đầu chỉnh đốn tình trạng dữ liệu nhà máy sơ sài và sai lệch, sự lãng phí trong gia công sản xuất, cũng như tình trạng đứt gãy giữa thiết kế R&D và sản xuất thực tế.
Anh ta tìm đến Giáo sư Hầu Quân Bằng. Giáo sư Hầu dẫn anh ta đến phòng thí nghiệm, trong đó có lắp đặt một nền tảng quang học đơn giản cỡ nhỏ. Đây là lần thứ ba anh ta gặp Diêu Viễn. Nhìn cô, anh ta bỗng nảy sinh tâm thái của bậc cha chú nhìn con cháu mình trưởng thành.
Diêu Viễn cúi đầu khom lưng, mặc bộ đồ bảo hộ lao động, tay cầm một chiếc cờ lê lục giác đang điều chỉnh góc lắp đặt của nguồn sáng. Giáo sư Hầu giới thiệu hai người với nhau.
Diêu Viễn nói rất ít. Cô mang lại cảm giác tài năng ẩn giấu nhưng vẫn toát lên khí chất rạng ngời, điềm đạm mà kiên định, phảng phất nét thư sinh thanh cao, lạnh lùng. Trần Nhược Hư xem qua code cô viết, logic quá sạch sẽ, mang một vẻ đẹp tối giản đến cùng cực.
Trần Nhược Hư trình bày rõ mục đích, Diêu Viễn nói cần về suy nghĩ, sau đó đưa ra quyết định khởi nghiệp. Trần Nhược Hư bỏ tiền, cung cấp nguồn lực vào những thời điểm then chốt, còn Diêu Viễn toàn quyền phụ trách dòng sản phẩm và nghiệp vụ của Ba Quang. Mấy năm đó, anh ta bận rộn thâu tóm quyền lực tại Mỹ Khoa Hưng Viễn, phân chia lại lợi ích, hoàn thành việc nâng cấp cải tạo nhà máy thông minh và tìm kiếm các điểm tăng trưởng mới.
Ba năm đầu của Công nghệ Ba Quang phát triển khá thuận lợi. Diêu Viễn có năng lực chuyên môn mạnh, thuật toán mô phỏng điểm ảnh phụ trở thành điểm sáng độc đáo trong các thiết bị nội địa, cô còn xuất bản một cuốn sách chuyên ngành về xử lý hình ảnh để nâng cao danh tiếng trong giới.
Trần Trung Vọng năm xưa đã nhìn thấu giá trị thương mại của lĩnh vực ngách kiểm tra này quá nhỏ bé, vì thế mới không để Trần Nhược Hư ra làm riêng. Diêu Viễn lại không giỏi trong việc tận dụng và kết hợp các nguồn lực, tự giam mình trong lĩnh vực ngách mà không hay biết, thậm chí còn cố gắng đi theo một con đường có giá trị thương mại không rõ ràng ngay trong chính cái ngách nhỏ hẹp đó.
Sau khi Trần Trung Vọng giao quyền vận hành Khối sự nghiệp cho Trần Nhược Hư, để tạo thế cân bằng, ông ta đã tách bộ phận thiết bị ra và giao cho Uông Ích Hằng chuyên trách mảng thiết bị dây chuyền sản xuất của Mỹ Khoa Hưng Viễn. Cùng với đà đẩy mạnh nhà máy thông minh của Mỹ Khoa Hưng Viễn, bộ phận thiết bị đã thành lập công ty con và vận hành độc lập. Giá trị thương mại và biên lợi nhuận ròng của công ty con này hiện tại có thể chấp mười cái Ba Quang.
Mấy năm trước, Trần Nhược Hư bận rộn chỉnh đốn lại Mỹ Khoa Hưng Viễn nên không rảnh tay, cũng từng để Diêu Viễn đến Mỹ Khoa Hưng Viễn khảo sát thiết bị sản xuất. Diêu Viễn cảm thấy đó không phải là đường đua của Ba Quang, còn anh ta nhận ra cô không hề mặn mà với việc mở rộng quy mô để theo đuổi giá trị thương mại.
Anh ta cho rằng Diêu Viễn đã không cân bằng tốt giữa lý tưởng cuộc đời và giá trị thương mại, dẫn đến việc Ba Quang mãi chỉ là một doanh nghiệp nhỏ mà đẹp. Diêu Viễn đã lãng phí tài nguyên của Mỹ Khoa Hưng Viễn, cũng phụ lòng tốt nâng đỡ của anh ta. Một Ba Quang “nhỏ mà đẹp” đối với anh ta là hoàn toàn vô dụng.
Công nghệ Ba Quang đã bị Diêu Viễn làm lãng phí quá nhiều thời gian và cơ hội. Trần Nhược Hư mất kiên nhẫn, cảm nhận được thái độ không tán thành của Diêu Viễn trong việc sắp xếp nhân sự, trong khoảnh khắc đó, anh ta đã nhen nhóm ý định để Diêu Viễn rút khỏi Công nghệ Ba Quang.
Không thể phủ nhận rằng sau nhiều năm hợp tác, tình cảm của anh ta đối với Diêu Viễn rất phức tạp. Hai người là bạn cùng trường đại học, về mặt tâm lý có thêm một tầng thân thiết, lại cùng chuyên ngành, nhận thức trong lĩnh vực máy tính có độ tương thích cao, tạo nên sự đồng điệu về tinh thần.
Chính nhờ những đặc chất của Diêu Viễn mà Công nghệ Ba Quang rất thuần túy. Một công ty thuần túy có thể đứng vững trong thế giới thương mại phức tạp, Ba Quang cũng từng là vùng đất hứa về tinh thần và chốn nương náu của Trần Nhược Hư, và anh ta cũng từng dung túng cho thế giới không tưởng của Diêu Viễn.
Chỉ có điều trước hiện thực tàn khốc, bài giải mà Diêu Viễn đưa ra mãi không phải là thứ anh ta cần. Mâu thuẫn giữa anh ta và Diêu Viễn là không thể tránh khỏi, nhưng anh ta không muốn nhìn thấy cục diện chia đàn xẻ nghé.
Anh ta đề xuất một khả năng khác thực tế hơn, có lẽ Diêu Viễn có thể cân nhắc bước vào một giai đoạn khác trong cuộc đời mình. Hai người hợp tác theo một phương thức riêng tư hơn, còn cụ thể phương thức hợp tác riêng tư này là gì, chính bản thân Trần Nhược Hư cũng chưa nghĩ thông suốt.
Phản ứng của Diêu Viễn khiến anh ta nhạy bén nhận ra rằng cô sẽ không đời nào chấp nhận đề nghị này nên anh ta không tiếp tục chủ đề này nữa.
Trần Nhược Hư nói: “Định vị của phòng Chiến lược là ươm mầm sản phẩm mới. Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ cắm rễ rất sâu trong mảng sản xuất thông minh, khi đội ngũ của họ tới, em có thể giao lưu với nhà sáng lập của họ, cũng nên đi ra ngoài xem nhiều dự án mới hơn.”
Diêu Viễn không biết chuyện Trần Nhược Hư đang nói và cái gọi là “bước vào giai đoạn khác trong cuộc đời” ban nãy có liên quan gì đến nhau, cô không tìm hiểu kỹ, chỉ nói: “Em biết rồi.”
Trần Nhược Hư nói: “Chuyện của Đinh Hạ Nghiêu anh sẽ cân nhắc lại.”