Tuyết rơi ngày một lớn, tựa hồ như đang phát tiết nỗi bất mãn thiên cổ, lả tả rụng đầy mặt đất, phủ trắng xóa cả kinh thành rộng lớn.
Lúc nhìn thấy cha, ta hệt như kẻ sắp chìm tìm được cọc gỗ, túm c.h.ặ.t lấy ống tay áo ông mà van nài cứu lấy Dung Sách.
Ta quỳ sụp xuống cầu khẩn, cha vội đỡ ta dậy, nhét vào lòng ta một chiếc lò sưởi tay.
Hơi ấm từ lò sưởi truyền qua đầu ngón tay, lúc này ta mới dần tỉnh táo lại.
Cha thở dài một tiếng, khẽ xoa đầu ta:
"Chi Chi, Dung Sách đã c.h.ế.t rồi, cha sẽ nuôi con cả đời."
Ta khóc không thành tiếng, nức nở cầu xin:
"Cha, Chi Chi cái gì cũng không cần, Chi Chi chỉ muốn Dung Sách thôi! Cha cứu cứu chàng có được không? Không có Dung Sách, Chi Chi sống không nổi."
Cha không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng đưa ta về phủ, sai người giúp ta thay bộ y phục khác.
Ta không còn nháo loạn nữa, ngoan ngoãn ngồi trong khuê phòng cũ của mình, hệt như một con rối gỗ mặc cho nha hoàn bài bố.
Cha nói, ông cứu không được Dung Sách.
Dung Sách vốn là con trai của tội thần, nay thân cư vị cao lại cậy sủng mà kiêu, đắc tội với quá nhiều người, khiến bao vị đại thần liên danh dâng tấu buộc tội, chẳng một ai có thể xoay chuyển trời đất mà cứu lấy chàng.
Cha chỉ có thể đưa ta đi gặp chàng lần cuối cùng.
Ta đem son môi thoa thật dày lên môi mình.
Dung Sách mà thấy, nhất định sẽ lại giúp ta "chia bớt" đi thôi.
Dung Sách trước nay luôn là bậc nam t.ử khí phách hăng hái, ta chưa từng thấy hắn lâm vào cảnh sa sút thế này.
Trong lao ngục âm u lạnh lẽo, đám phạm nhân co róm người trong đống cỏ tranh để chống chọi với cái rét.
Trời lạnh thấu xương, ta khoác trên mình lớp áo choàng thật dày mà vẫn thấy buốt giá khó chịu, vậy mà Dung Sách chỉ mặc một bộ áo tù đơn bạc, mái tóc rối bời.
Hắn dường như muốn chạm vào mặt ta, nhưng lại sợ hơi lạnh từ tay mình làm ta buốt, bàn tay giơ lên rồi lại lặng lẽ buông xuống.
Ta nắm lấy tay hắn áp lên má mình:
"Ta không lạnh."
Rõ ràng là tới để thăm hắn, vậy mà nước mắt ta cứ thế tuôn rơi, nhỏ xuống đôi bàn tay đã sớm đông cứng đến đỏ ửng của hắn.
Dung Sách lau đi những giọt lệ trên mặt ta, tay hắn lạnh ngắt như băng.
Ta vuốt ve gương mặt hắn, lớp râu lởm chởm nơi cằm khẽ đ.â.m vào tay ta:
"Dung Sách, ngươi mọc râu rồi."
Cha đứng bên cạnh khẽ thở dài:
"Chi Chi, con ở lại bầu bạn với nó thêm một lát, cha ra ngoài trước, hai đứa cứ thong thả mà nói chuyện."
Cha vừa đi, ta lại không nhịn được nữa, ôm chầm lấy Dung Sách, vùi đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn mà khóc nức nở:
"Dung Sách, ta nhớ ngươi lắm, vì sao ngươi không về nhà với ta? Trời lạnh quá, ta muốn ăn thịt dê hầm."
Sắc mặt Dung Sách xanh xao, đại khái là đã phải chịu không ít khổ hình, người cũng gầy sọp đi.
Hắn vẫn như thường ngày, khẽ cười rồi nhéo nhéo mặt ta:
"Chi Chi gầy đi rồi."
"Ngươi còn tâm trí mà nói mấy chuyện này sao, ngươi mà c.h.ế.t rồi thì ta biết phải làm sao đây!"
Ta gục trong lòng hắn, nghẹn ngào mà đ.ấ.m nhẹ vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
Dung Sách nắm lấy tay ta, đặt bên môi hà hơi ấm:
"Ta c.h.ế.t rồi, nàng hãy tìm một nhà t.ử tế mà gả đi, cả Dung phủ này ta đều để lại cho nàng làm của hồi môn, có được không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ngươi đang trăng trối gửi gắm cô nhi đấy à?"
Ta vừa giận vừa xót xa, khóc đến mức hụt cả hơi.
Dung Sách nhẹ nhàng vuốt lưng giúp ta thuận khí, ta giận dỗi đẩy hắn ra:
"Dung Sách, ngươi thật chẳng phải hạng người tốt lành gì, ngươi không sợ sau này ta tái giá gặp phải phu quân chẳng ra gì, hắn mà đ.á.n.h ta thì biết làm thế nào!"
Dung Sách siết c.h.ặ.t ta vào lòng:
"Vậy Chi Chi định thủ tiết vì ta sao?"
"Nếu ngươi đã c.h.ế.t, ta liền đi cùng ngươi."
Bước ra khỏi lao ngục, bên ngoài tuyết vẫn còn bay lả tả.
Cha đứng đợi ở cửa, không ngừng xoa xoa đôi bàn tay cho ấm.
Thấy ta không còn khóc nữa, ông khẽ sờ đầu ta an ủi:
“Chi Chi đừng đau lòng quá, sau này về phủ cha sẽ nuôi con. Chi Chi muốn gì cha cũng đều đáp ứng hết.”
Ta nhìn người cha đã bắt đầu điểm tóc bạc.
Cha già rồi, lưng đã còng, người đến tuổi trung niên cũng mập mạp ra, rốt cuộc chẳng còn tìm thấy dáng vẻ thời trai trẻ năm nào.
Mà ta cũng chẳng còn là cô bé con chỉ biết lẽo đẽo theo sau cha đòi mẫu thân.
Ta nhìn ông, khẽ hỏi:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
“Cha, người có nhớ mẫu thân không?”
Cha dường như bị câu hỏi của ta làm cho khựng lại.
Ông đứng sững tại chỗ, ánh mắt vốn luôn mang theo ý cười bỗng chốc thoáng qua một tia mê mang.
Trầm mặc hồi lâu, cha thở dài: “Chi Chi của ta đã lớn thật rồi.”
Mẫu thân mất sớm, cha một thân một mình gà trống nuôi con, vất vả bao năm qua thật chẳng dễ dàng gì.
Trên đời này, ngoài Dung Sách ra, người luôn hết mực yêu chiều ta chỉ có cha mà thôi.
Mỗi năm Tết đến, trong nhà lạnh lẽo chỉ có hai cha con lủi thủi, cha lại dắt ta đến Phù Dung Lâu, gọi một bàn đầy thức ăn ngon.
Ta biết, ông làm vậy là để dỗ dành cho ta vui lòng, nhưng nhìn dáng vẻ lúc nào cũng hớn hở tươi cười của ông, ta cũng không biết liệu có khoảnh khắc nào ông chạnh lòng nhớ đến mẫu thân hay không.
Ta nhìn cha, đưa tay lên miệng hà hơi ấm: “Lạnh quá cha ạ, chúng ta đi ăn thịt dê hầm đi.”
Chiếc áo choàng ta đã để lại cho Dung Sách, gió lạnh lúc này tựa như nhát d.a.o cứa vào da thịt đau rát.
Cha chẳng biết nói gì thêm, chỉ khẽ thở dài một tiếng rồi gật đầu.
Món thịt dê hầm thơm nồng cay nồng, ta ăn đến là hăng say, còn cha thì có vẻ ăn không ngon miệng, mấy lần định mở lời rồi lại nuốt ngược vào trong.
Ta gượng nở một nụ cười hỏi:
"Sao cha không ăn? Không hợp khẩu vị ạ?"
Chẳng cần soi gương ta cũng biết, nụ cười này của mình còn khó coi hơn cả khóc.
Cha ngẩn người, rồi gật đầu lia lịa:
"À, ăn chứ, Chi Chi cũng ăn đi con."
Ta chọc chọc đôi đũa xuống bát:
"Cha, con biết mà, từ nhỏ con đã không phải hạng cô nương thông minh gì, lúc nào cũng là một kẻ ngu ngốc."
Cha cúi đầu im lặng.
Ta vốn không thông minh, nhưng cha vẫn luôn nuông chiều ta, coi ta như một đứa trẻ con mà bảo bọc.
Sau khi mẫu thân qua đời, cũng có không ít bà mai tới cửa dạm hỏi cho cha, khi đó cha đang độ phong hoa chính mậu, chứ chẳng phải bộ dạng bụng phệ như bây giờ.
Nhưng vì sợ ta phải chịu tủi nhục, cha thà chịu cảnh gà trống nuôi con, cô độc hiu quạnh cũng quyết không cưới thêm vợ kế.
Cũng bởi ta vốn vụng về, từ nhỏ phản ứng đã chậm chạp hơn người khác, làm việc gì cũng cứng nhắc, một khi đã nhận định điều gì là sẽ không bao giờ thay đổi chủ ý, chính vì vậy mà ta cũng chẳng có lấy một người bạn thân thiết.
Mẫu thân đi rồi, cha sợ ta chịu thiệt thòi nên lại càng bội phần đối tốt với ta, ngay cả con đường thăng quan tiến chức rộng mở ông cũng chẳng màng tới.