Đậu Phụ Vàng Của Đại Gian Thần

Chương 5



Trên bàn tiệc, những tiểu thư kia thỉnh thoảng lại lén lút đưa mắt nhìn hắn, nhưng hắn hoàn toàn coi như không thấy, chỉ toàn tâm toàn ý giúp ta gỡ xương cá.

Ta vốn dĩ lười, không thích ăn những món rườm rà thế này, thế là Dung Sách cứ tỉ mẩn gỡ từng cái xương một rồi mới đút vào miệng ta.

Ta ăn đến vui vẻ, trái lại Lục Thư Họa ngồi đối diện sắc mặt vô cùng khó coi.

Ngược lại, Lục thừa tướng vẫn rất trầm ổn, ông nâng chén kính rượu Dung Sách.

Dung Sách nhìn ta như muốn hỏi ý, ta khẽ gật đầu, hắn mới xa xa nâng chén đáp lễ.

Rượu quá ba tuần, Hoàng hậu đề nghị để các vị quý nữ trổ tài nghệ thuật.

Nói là triển lãm tài năng, nhưng ai nấy ở đây đều hiểu rõ, đây chẳng qua là một kiểu xem mắt trá hình mà thôi.

Lục Thư Họa xứng danh kinh thành đệ nhất mỹ nhân, một khúc thất huyền cầm của nàng thanh thoát như gió mát rung động lòng người, ngay cả kẻ lục nghệ không thông như ta cũng thấy êm tai dễ nghe.

Nàng ta ném về phía ta một cái nhìn đầy khiêu khích, lòng ta thầm kêu không ổn, định tìm cách tránh né.

Thế nhưng Lục Thư Họa đã thướt tha uyển chuyển nhấc làn váy, tiến lên hành lễ với Hoàng hậu:

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Thư Họa múa rìu qua mắt thợ rồi. Nghe danh thiên kim của Trần đại nhân còn am hiểu âm luật hơn cả thần nữ, thần nữ mạo muội xin mời Trần cô nương diễn tấu một khúc."

Ai nấy đều biết Lục Thư Họa ngưỡng mộ Dung Sách đã lâu, nay bị ta nhanh chân đến trước nên vẫn luôn hậm hực không cam lòng.

Nàng ta đến giờ vẫn chẳng thèm thừa nhận danh phận Dung phu nhân của ta, còn muốn tìm cách làm ta bẽ mặt giữa chốn đông người.

Hoàng thượng đối với mấy việc khuấy động không khí thế này thì rất lấy làm thích thú, ông cười ha hả nhìn ta:

"Vậy sao? Chi Chi, ngươi còn biết cả cái này nữa à?"

Trong phút chốc, mọi tiêu điểm của buổi tiệc đều đổ dồn lên người ta.

Ta đang vắt óc suy nghĩ xem nên từ chối thế nào cho khéo, thì Dung Sách đã đứng bật dậy hành lễ với Hoàng thượng:

"Lục tiểu thư e là đã nghe nhầm rồi. Phu nhân nhà ta không cần phải học mấy thứ này để lấy lòng kẻ khác. Huống hồ, nàng đã gả cho ta, lại càng không cần phải triển diễn trước mặt người ngoài."

Cú vỗ mặt trực diện này của Dung Sách làm Lục Thư Họa đứng sững giữa đại điện, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng vì xấu hổ.

Lời này của Dung Sách nói ra quả thật khó nghe.

Vốn dĩ học cầm nghệ là để tu thân dưỡng tính, vậy mà qua miệng hắn lại thành ra để "lấy lòng người khác".

Nhưng ngẫm lại cũng đúng, các quý nữ ở đây ai nấy đều dốc hết sức mình chẳng phải để lọt vào mắt xanh của ai đó sao?

Hắn hay thật, một tay đ.â.m thủng tờ giấy dán cửa sổ, khiến cho tất thảy đều chẳng còn mặt mũi nào.

Những quý nữ vốn đang nóng lòng muốn thử sức, nay bị hắn dội cho một gáo nước lạnh buốt, tâm tư cũng chẳng còn mặn mà gì nữa.

Ta len lén chọc chọc hắn:

"Ngươi không sợ đắc tội với người ta sao?"

Dung Sách lại mang vẻ mặt chẳng thèm để tâm, lười biếng giúp ta lau đi vệt nước canh vốn chẳng hề tồn tại nơi khóe môi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Vô phương, đắc tội đã đủ nhiều rồi, không thiếu thêm một hai kẻ này nữa."

"..."

Đúng là kiểu "vỏ quýt dày có móng tay nhọn", hay nói trắng ra là kẻ chẳng còn gì để mất thì sợ gì ai nữa?

Kể từ sau cung yến, những lời đồn thổi bắt đầu lan truyền khắp nơi, phần lớn là chê cười ta lục nghệ không thông, hoặc là chỉ trích Dung Sách kẻ khi sư diệt tổ.

Ta thì chẳng sao cả, vì những lời kia vốn dĩ là sự thật.

Nhưng Dung Sách thì lại bị người ta chụp cho cái mũ đại bất kính.

Dung Sách vốn xuất thân từ danh gia vọng tộc đã sa sút, tuy rằng năm xưa xác thực là đỗ cao ngôi vị Trạng nguyên lang, nhưng cũng từng bái dưới môn hạ Lục thừa tướng, chịu ơn đề bạt rất nhiều.

Vốn dĩ ta cũng chẳng nề hà việc bản thân bị bêu rếu đôi chút, nhưng hắn lần này vì xuất đầu lộ diện cho ta mà ngang nhiên phất tay gạt đi mặt mũi của ân sư, điều này khiến lòng ta không khỏi lo lắng.

Dung Sách cũng thường xuyên không về phủ, lòng ta bất an vô cùng.

Thế nhưng chuyện triều đình ta lại chẳng thể nhúng tay vào dù chỉ một tẹo, chỉ biết ngồi nhà lo lắng suông.

Ta len lén đi hỏi cha, cha ta vỗ vỗ cái bụng phệ, bàn tay vung lên đầy đắc ý:

"Không hổ là con rể nhà họ Trần ta, giống ta! Rất giống ta!"

Ta thật sự cạn lời, cái bộ dạng không đứng đắn này của cha, có hỏi thêm cũng chẳng ra được kết quả gì tốt đẹp.

Năm nay tuyết về muộn hơn mọi năm rất nhiều, vất vả lắm mới mong chờ được một trận tuyết, nhưng cũng chỉ là những hạt nhỏ như hạt đậu vàng, rơi xuống một chút liền dứt, chỉ có cái lạnh là đột ngột ập đến thấu xương.

Ta đứng giữa viện, nhìn những bông tuyết nhỏ bé vừa chạm đất đã tan ra ngay, chỉ để lại những vệt nước mờ nhạt, hệt như chúng chưa từng hiện diện nơi này.

Lạnh, thực sự rất lạnh.

Trong phòng đã đốt chậu than, ta ngồi xổm bên cạnh vì lạnh mà không ngừng xoa tay, trong lòng lại thầm nghĩ, đợi Dung Sách tan triều thế nào cũng sẽ mang cho ta món thịt dê hầm nóng hổi thơm lừng của Phù Dung Lâu, ăn một bát vào chắc chắn sẽ ấm người lắm.

Thế nhưng, ta không đợi được bát thịt dê hầm, cũng chẳng đợi được Dung Sách, mà chỉ đợi được một đạo thánh chỉ tống giam Dung Sách vào ngục tối.

Ban đầu ta nhất quyết không tin, một người như Dung Sách, làm sao có thể bị tống giam dễ dàng như vậy?

Nhưng người đến truyền chỉ lại là Ôn công công luôn hầu cận bên cạnh Hoàng đế, bảo ta làm sao có thể không tin cho được?

Ta ngã ngồi trên nền đất lạnh lẽo bị nước tuyết làm cho ẩm ướt, Ôn công công có khuyên giải thế nào ta cũng không đứng dậy nổi.

Đạo thánh chỉ ấy hệt như rút cạn xương tủy của ta, khiến ta chẳng còn chút sức lực nào để gượng dậy.

Ta như kẻ mất hồn, lảo đảo bò dậy, chân bước thấp bước cao chạy đi tìm cha.

Chưa bao giờ ta cảm thấy quãng đường qua hai con phố lại dài dằng dặc đến nhường ấy.

Suốt dọc đường đi, trong đầu ta nảy ra vô số khả năng tồi tệ, đơn giản nhất là Dung Sách bị xử t.ử, vậy thì ta làm sao có thể sống tiếp được đây?

Ta chưa từng nghĩ rằng mình lại dành cho Dung Sách tình cảm sâu đậm đến thế, sâu đậm đến mức muốn được cùng hắn đi vào cõi c.h.ế.t.

Ta cũng chẳng rõ hạt giống tình si ấy nảy mầm từ lúc nào, là lúc hắn vì ta mà ra mặt, hay khi hắn hạ mình đi học làm món đậu phụ vàng, hay ngay từ khoảnh khắc đầu tiên gả cho hắn, hay có lẽ là lần đầu tiên ta gặp hắn chăng?

Ta nghĩ mãi không thông, trong lòng lúc này hỗn độn như những viên gạch vấy bẩn bởi nước đọng, chẳng thể nào phân định rõ ràng được nữa.